Chương 1162: Kết cục bất đắc dĩ


Trận chung kết, chính thức bắt đầu.
Đây là trận đấu của những người tí hon, bởi vì lúc đầu những người đầu tư không coi trọng hai cô gái châu Á này, nhưng khi cả hai bộc lộ thực, liên tiếp giành chiến thắng cho chủ nhân của mình, mọi người mới bắt đầu nhìn bằng con mắt khác.
Mà bây giờ, hai người đối mặt với nhau, cho nên càng có nhiều người muốn nhìn xem trận đấu đặc sắc này, chứ không phải là kết quả cuối cùng, ngoại trừ Babi và Lý Chí Thành ra, không ai để ý đến việc ai giành chiến thắng cả.
Im lặng.
Toàn bộ hội trường im lặng vô cùng, vô luận là trên lôi đài hay bên dưới.
Lý Nhạc Hân và Victoria đứng đối diện nhau, không ai ra tay trước, hai người đều đang thử nhau.
Nhưng mà, Victoria rất rõ ràng tình huống của mình, lúc này càng kéo dài được bao lâu, thì càng có thể hồi phục lại nhiều thể lực bấy lâu, và cơ hội giành chiến thắng sẽ cao hơn!
Lý Nhạc Hân quan sát một hồi lâu, bắt đầu khởi xướng đợt tấn công đầu tiên, rất rõ ràng, nàng ta đã nhận ra, Victoria bây giờ đang rất yếu, hoàn toàn là miễn cưỡng chống đỡ, cho nên Lý Nhạc Hân đã nắm được điểm này.
Nàng ta không muốn cho Victoria cơ hội thở dốc, không muốn cho Victoria được cái trạng thái địch không động ta không động theo để làm cho Victoria dưỡng sức, cho nên Lý Nhạc Hân mới tấn công trước.
Lý Nhạc Hân tuy rằng mặc bộ võ phục quyền Thái chính quy, nhưng mà thân thủ không hề bị quy tắc kìm hãm, mà lại vô cùng linh hoạt, khéo léo, làm cho Dương Minh nghĩ Lý Nhạc Hân cũng có tố chất làm sát thủ, bởi vì khí thế trên người này, rất quen thuộc với Dương Minh, chính là bản thân hắn hồi trước.
Quyền Thái trong tay của Lý Nhạc Hân đã không còn là quyền Thái, chỉ có tư thế của quyền Thái, ngoài ra đã được Lý Nhạc Hân cải biến, trở thành những sát chiêu sắc bén.
Nếu như so về thực lực, Victoria không kém Lý Nhạc Hân là bao, nhưng bây giờ, Victoria đã trải qua nhiều trận đấu, hơn nữa sau lưng còn bị thương, hoàn toàn lâm vào trạng thái tiêu hao thể lực nghiêm trọng, giống như một mũi tên đã hết đà, tất cả những cái này đều không chạy thoát ánh mắt của Dương Minh.
Đương nhiên nó cũng không thoát khỏi ánh mắt của Lý Nhạc Hân, nàng ta đã nhận ra điểm này, cho nên mới tấn công mà không kiêng kỵ gì.
Lúc bắt đầu, Victoria còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng mà sau một hồi đối mặt với sự tấn công như mưa của Lý Nhạc Hân, Victoria rõ ràng đã không chịu nổi, trên lôi đài bắt đầu lui liên tục, cánh tay, trước ngực, đôi chân đã bị Lý Nhạc Hân đánh trúng nhiều lần.
Lúc đầu, mọi người ở đây, ngay cả Babi cũng cho rằng, Victoria đang chơi trò giả heo ăn cọp, giống như trận đánh với nữ võ sĩ người Ý khi nãy, đến thời khắc mấu chốt mới ra chiêu lấy mạng!
Nhưng mà, bọn họ hiển nhiên đã sai rồi, biểu hiện của Victoria lúc này đã nằm ngoài dự liệu của họ, sắc mặt lạnh lùng của Victoria cũng trở nên tái nhợt, hai mắt lạnh nhạt cũng dần dần trở thành sắc bén.
Đúng vậy, lúc này Victoria cũng rõ ràng số phận của mình, nàng ta không phải là đối thủ của Lý Nhạc Hân, nếu không bị thương, hươu chết về tay ai vẫn còn chưa biết, nhưng mà bây giờ, Victoria rất rõ ràng, mình bị đánh bại là một chuyện sớm muộn.
Sắc mặt tái nhợt cũng không phải là do Victoria sợ, mà bởi vì thể lực của nàng đã tiêu hao quá độ, ánh mắt sắc bén cũng phản ánh nội tâm của nàng một cách chân thật.
NÀNG KHÔNG CAM LÒNG Đúng, nàng ta không phải là không có thực lực, mà thể lực và vết thương của nàng đã không cho nàng phát huy được tất cả.
Thật ra, trong lòng của Victoria, cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, nàng ta cũng là một cô gái bình thường, cũng có tuổi thơ ấm áp, có cha mẹ từ ái.
Nhưng mà, gia đình xảy ra chuyện, làm cho nàng trở thành cô nhi, được một người Ai Cập nhận nuôi từ trong cô nhi viện, lúc đó, dưới ánh mắt ao ước của những đứa trẻ trong cô nhi viện, Victoria rời đi.
Mà bản thân Victoria, cũng cho rằng mình sẽ có những ngày tháng hạnh phúc, nhưng mà, người Ai Cập kia không giống như trong tưởng tượng, không đem nàng về nhà làm con nuội, mà đưa nàng đến một tòa thành giống như là một trạm giam vậy, ở đó cũng có một đám cô nhi như nàng!
Và kể từ ngày đó, Victoria cũng đã hiểu rõ được vận mệnh của mình, nàng ta đã được huấn luyện để trở thành một công cụ giết người, không có ngày mai, không có tương lai, chỉ có trước mắt.
Đạp lên thi thể của những người bạn, Victoria vẫn sống, và luyện tập bản lĩnh của một cỗ máy giết người, sau đó vô tình được Babi chọn, mà thu mua từ trong tay của người Ai Cập kia, tiếp tục trở thành một cỗ máy giết người.
Victoria không phải là không muốn chạy trốn, rời khỏi Babi, nhưng mà nàng không thể, bởi vì trong thời gian huấn luyện dưới tay của người Ai Cập kia, trong cơ thể của nàng có gắn một thiết bị, nói nghe vui tai là dùng thể theo dõi vị trí của nàng, chứ thật ra nó là một quả bom, mà cái điều khiển của quả bom thì nằm trong tay của Babi và người Ai Cập kia.
Cái này đại biểu cho vận mệnh của nàng, không chết trên lôi đài, thì cũng chết trong tay của Babi hoặc là của người Ai Cập. Nàng cũng không xác định được là cái điều khiển ấy nằm trong tay của Babi hay là trong tay người Ai Cập.
"Rầm!"
Trong lúc Victoria đang hồi tưởng lại, thì đã bị Lý Nhạc Hân nắm bắt cơ hội, đá một cú thật mạnh lên ngực của nàng, làm cả người nàng bay lên, đập một cái thật mạnh vào góc lôi đài.
Vết thương thật lớn làm cho thân thể cả người Victoria run lên, lồng ngực tựa hồ như bị đập nát vậy, làm cho nàng ta đau đớn vô cùng.
Giờ phút này, nàng ta thật sự đã cảm nhận được, cái chết đang đến gần, tử thần đang đứng trước mắt.
Lý Nhạc Hân nhìn thấy một đá có hiệu quả, nhất thời vui mừng, không ngừng cố gắng, không đợi cho Victoria đứng dậy, đã vọt đến hướng của đối phương.
Victoria không cam lòng, nhưng mà cũng không tránh được số phận, nhưng đối mặt với cái chết, làm cho nàng hồi phục lại một chút ý chí chiến đấu, ít nhất. cho dù chết, nàng ta cũng không buông tha cho Lý Nhạc Hân.
Vì thế, khi Lý Nhạc Hân lao đến trước mặt nàng, trong nháy mắt ấy, Victoria đang nằm trên mặt đất bỗng nhiên vùng dậy, đầu của nàng ngẩng cao lên, đập một cái thật mạnh lên chỗ" giữa hai chân" của Lý Nhạc Hân.
Chiêu này, Victoria đã dùng toàn lực, dùng hết sức lực của cơ thể để cốc đầu vào chổ ấy của Lý Nhạc Hân, rồi sau đó ngã xuống lôi đài.
Lý Nhạc Hân" A" lên một tiếng, nước mắt nhanh chóng chảy ra, nàng không ngờ rằng trước khi chết Victoria lại còn tung ra một chiêu nham hiểm như vậy! Dùng đầu đập vào" tiểu muội muội" của nàng!
Lý Nhạc Hân ôm lấy em gái của mình, đau đến sống đi chết lại, nàng ta nghĩ rằng nửa phần dưới của mình đã bị Victoria phá nát! Victoria thấy một kích của mình thành công, cũng bất chấp đau đớn trên người, vùng dậy, nhanh chóng lao đến bên cạnh Lý Nhạc Hân, tung một đấm thật mạnh xuống dưới đũng quần của Lý Nhạc Hân! (Thốn quá chú ơi T_T, em tưởng tượng mà còn thấy đau!)
Chiêu này mặc dù có chút nham hiểm, bình thường Victoria cũng không dùng, nhưng mà giờ phút này, nàng không có lựa chọn nào khác, với suy nghĩ cho dù có chết cũng phải kéo theo người khác, Victoria gần như điên cuồng!
Phương pháp đánh nhau của Victoria làm cho người bên dưới sợ đến ngây người, ngay cả Babi cũng cho rằng Victoria đã xong đời, không còn cơ hội chống đỡ, hắn đang hối hận vì đã không nghe lời của Dương Minh, rút Victoria về. ít nhất cũng sẽ không bị thua mất mặt.
Nhưng mà, bây giờ Victoria lại đột nhiên xoay chuyển thể cục, điên cuồng đấm đá Lý Nhạc Hân, tuy rằng chiêu thức có chút đê tiện, nhưng mà trên lôi đài này, không có quy định cũng chẳng có luật nào cấm, cho nên đánh thế nào là chuyện của người trên lôi đài.
Mà lúc này, người phẫn nộ nhất là Lý Chí Thành! Vốn tưởng rằng Lý Nhạc Hân đã thắng, nhưng không ngờ rằng lại xảy ra chuyện này, nhìn thấy đứa cháu gái của mình đau đến chết đi sống lại trên lôi đài, Lý Chí Thành tức giận muốn chửi ầm lên!
Cái này không phải là hiếp người quá đáng sao? Nhưng mà, trong lõng tuy khó chịu, nhưng ngoài miệng Lý Chí Thành lại không nói được gì! Nếu như là một người đàn ông đánh Lý Nhạc Hân như vậy, thì quả thật đúng là không có đạo đức, nhưng mà đối phương là một cô gái, cái này làm cho Lý Chí Thành không biết nên nói cái gì luôn, ngay cả kể khổ cũng không kể được.
Lý Nhạc Hân đương nhiên sẽ không ngu để cho Victoria đánh tiếp, cứ tiếp tục như vậy, không bị đánh thành tàn phế mới lạ! Cho nên, Lý Nhạc Hân cố nén đau đớn trên người, nhào đến vật Victoria xuống!
Hai người vật lộn nhau, Victoria gần như đã điên cuồng, còn Lý Nhạc Hân cũng bị Victoria làm cho điên cuồng, vì thế hai người đều hận không thể bóp chết đối phương, trực tiếp vật lộn qua lại trên lôi đài!
Còn người bên dưới, hầu hết đều trợn tròn mắt, cái gì thế này? Tại sao giống mấy tên côn đồ đánh nhau thế?
Thật ra, đây là do hai người không muốn cho đối phương cơ hội ra tay nữa.
Đã hết giờ, trọng tài phất cờ lên, hai người không phân thắng bại, kết quả hòa.
Nhưng mà, với Babi đây đã là kết quả tốt nhất, ít nhất là hắn không thua.
Còn Lý Chí Thành thì có chút chán nản, tự nhiên đến cuối cùng lại bị Victoria chuyển bại thành thắng, lại còn dùng thủ đoạn đê tiện như vậy, quả thật đúng là đáng khinh.
Nhưng mà, kết quả vẫn là như vậy, Lý Chí Thành phải chấp nhận, hơn nữa ông ta đã nghe đến đại danh của Babi, biết Babi có bao nhiêu quyền lực tại nước X, cho dù Lý Chí Thành không muốn, thì cũng không dám nói ra cái gì.
Lý Nhạc Hân bất đắc dĩ đứng lên, còn Victoria thì nằm một đống trên lôi đài, nàng ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, nàng ta không bại, không phải sao?
Những người nhân viên công tắc bắt đầu thu dọn chiến trường, bọn họ đưa Victoria lên cáng cứu thương, một người trong đó có vẻ là bác sĩ, chạy đến bên cạnh Babi, thấp giọng nói: "Tiên sinh, quyền thủ của ngài tựa hồ không được. xử lý thế nào?"
Babi đương nhiên cũng thấy được tình cảnh của Victoria bây giờ, nhíu mày hỏi: "Có thể chữa trị được không?"
"Giữ mạng thì được, nhưng mà. muốn khôi phục lại công phu trên người, sợ rằng không thể." Bác sĩ bình thản nói: "Trên người bị gãy xương nhiều chổ, nội tạng xuất huyết."
"Tìm một chổ chôn đi!" Babi nghe bác sĩ nói xong, phất tay nói, không lộ ra một chút biểu tình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1162


Báo Lỗi Truyện
Chương 1162/2205