Chương 1158: Cỗ máy giết người


Cho đến nay, Dương Minh đều bị cha con Lý Chí Thành bỏ rơi, theo bọn họ nghĩ, Dương Minh không làm được gì, thậm chí là được coi là một thằng vô dụng.
Trước hôm nay, bọn họ ngây thơ cho rằng, Hoàng gia vượt qua hiểm nguy, tất cả vì mồm mép của Hoàng Hiếu Phương, thuyết phục cái tên ngốc Trương Kinh Nghiêu trợ giúp mình, và tên đầu đất này sớm muộn gì cũng hối hận.
Nhưng mà hôm nay, cha con Lý Chí Thành lại thấy một mặt khác, tựa hồ như người quyết định tất cả mọi chuyện, chính là Dương Minh này, chứ không phải là bất kì ai khác!
Hoàng Hiếu Phương cũng tốt, Trương Kinh Nghiêu cũng tốt, nhưng mà chẳng ai là người quyết định cả, bởi vì Dương Minh mới chính là người quen biết với Lý Cường!
Từ chổ ngồi cùng thái độ cao ngạo của bọn họ có thể thấy được, Lý Cường và tướng quân Kars có thân phận và địa vị thấp hơn bọn họ!
Như vậy có ý nghĩa gì? Mồ hôi lạnh trên trán cha con nhà Lý gia liền trào ra, sắc mặt của Lý Chí Thành cũng trở nên trắng bệch: "Dương Minh, chúng ta đã coi thường hắn!"
Lý Thiên Giai và Lý Thiên Vũ tựa hồ như cùng nghĩ đến một vấn đề, đó chính là, nếu Dương Minh là người quyết định, vậy, hắn có gây bất lợi cho Lý gia hay không?
Ngay trong lúc cả nhà Lý gia đang lo lắng, thì buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Thật ra, buổi đấu giá này cũng không có gì gọi là cạnh tranh khốc liệt hay đẩy giá lên trời gì cả, bởi vì giá cả đã được định sẵn trong lòng mọi người rồi, và lần này phần lớn mọi người tập trung lại đây là vì những mỏ kim cương hay mỏ vàng mà thôi, còn những mỏ khác thật ra cũng chẳng có bao nhiêu người cạnh tranh.
Và mọi người cũng chỉ lo chuẩn bị cho trận đấu lôi đài phía sau mà thôi, các chủ quặng mỏ sẽ đưa những nữ nô lệ được huấn luyện hoặc cao thủ mời từ nơi khác đến để giành lấy chiến thắng cuối cùng cho họ!
Mà trong số những người ra giá, có một gã châu Âu, ngồi phía sau Dương Minh, vị trí này có thể nói là cao nhất trong hội trường đối với những chủ quặng mỏ. À, nói thêm là vị trí càng gần cái sàn thì càng cao, và được phân chia theo thực lực kinh tế cá nhân.
Người có thể ngồi đây, cũng đại biểu cho năng lực bản thân không tầm thường, trong lúc hắn ra giá, Dương Minh đã chú ý đến hắn, mà hắn ta hiển nhiên là cũng chú ý đến Dương Minh.
Từ lúc Dương Minh mới bước vào cửa, ánh mắt của hắn đã nhìn thấy Dương Minh cùng Lý Cường và tướng quân Kars ba người rồi, đương nhiên, đối với Hoàng Nhạc Nhạc bên cạnh Dương Minh, hắn chỉ quan sát vài lần rồi không thèm nhìn cái nào nữa.
Rất rõ ràng, hắn là một người rất biết quan sát, và từ chổ ngồi của hắn, Dương Minh cũng có thể thấy được tên của hắn, Babi, một chữ tiếng Anh, không có gì đặc biệt.
Nhưng mà, nếu Babi đã có thể tự mình xây dựng lên địa vị và tài phú bây giờ, thì đương nhiên cũng có công của sức quan sát từ hai cặp mắt, khi Dương Minh" trong lúc vô tình" quay đầu lại, thì Babi đã nhanh chóng nắm bắt lấy cơ hội thoáng qua này.
"Xin chào, tiên sinh, tôi là Babi, một người đầu tư" Babi mỉm cười nhìn Dương Minh, từ tốn nói.
Dương Minh muốn quan sát người nào thì hoàn toàn có thể không cần quay đầu lại, có thể dùng dị năng mà quan sát, nhưng mà, Dương Minh làm như vậy, cũng vì muốn nhìn xem Babi rốt cục là dạng người nào, có thể kết bạn được hay không.
Dù sao nước X cũng là địa bàn của mình, những người giàu có đến địa bàn của mình để đầu tư, có thể làm quen thì Dương Minh đương nhiên mong muốn làm quen rồi.
Nhưng mà, hiển nhiên là Babi cũng không buông tha cho hy vọng làm quen với Dương Minh rồi.
"Xin chào, ông đến để kiếm thêm quặng mỏ?" Dương Minh gật đầu, thuận miệng hỏi.
"Đúng vậy, haha, ai mà không muốn phát tài? Ai lại ngại mình có thêm tiền?" Babi thấy Dương Minh nói chuyện với mình, nhất thời vui vẻ: "Tiêu sinh, ngài cũng đến đầu tư?"
Dương Minh lắc đầu, cười nói: "Ông nghĩ tôi là một nhà đầu tư?"
Nghe Dương Minh nói xong, Babi hơi sửng sốt, nhưng lập tức nở nụ cười nói: "Đương nhiên, chúng tôi đều đến đầu tư cho ngài"
Dương Minh thật sự rất bội phục năng lực phản ứng của Babi, chỉ dựa vào vài chi tiết nhỏ mà ông ta đã nghĩ ra, mình mới thật sự là người đứng đầu sau mọi chuyện, Babi là một người thông minh, giao tiếp với người thông minh là một chuyện rất khoái tra, 1 Dương Minh cũng hoan nghênh những người như vậy đến đảo của mình để đầu tư.
"Hoan nghênh đến đây" Dương Minh nhàn nhạt nói.
Chỉ là bốn chữ vô cùng đơn giản, nhưng lại khiến cho Babi rất hứng thú, tâm tình của hắn ta có thể nói là kích động chưa từng có.
Babi có thể ngồi lên trên vị trí hàng đầu trong hội trường, đương nhiên là phải có chổ hơn người.
Chổ ngồi nơi đây dựa theo kinh tế và số lượng khoáng sản của từng chủ quặng mỏ mà an bài, cho nên có thể thấy được Babi huy hoàng như thế nào tại nước X.
Hắn ta và tướng quân Kars khẳng định là có một mối quan hệ vô cùng mật thiết, mà bây giờ Dương Minh ngồi ở chính giữa, còn tướng quân Kars và Lý Cường thì ngồi hai bên, mà lúc Dương Minh nói như vậy, tướng quân Kars cũng không có biểu hiện gì, nhất là lúc Dương Minh nói bốn chữ" Hoan nghênh đến đây" , tướng quân Kars ngồi gần như vậy, không có khả năng không nghe.
Vậy, cái này đại biểu cho cái gì? Cái này đại biểu cho quyền lực tuyệt đối! Nếu không phải là người có quyền lực tại nước X, thì không thể nào nói ra được những câu nói tự đại như vậy.
Còn Dương Minh rất tự nhiên nói ra những lời này, cái này cũng gián tiếp nói rõ thân phận của Dương Minh.
Babi cũng không khó đoán ra địa vị của Dương Minh tại nước X. Có thể nói, nếu như lần này có thể tạo quan hệ tốt với Dương Minh, như vậy sau này có thể đứng vững chân tại nước X, ít nhất là cũng không bị người ta ăn hiếp.
Babi thật ra cũng không sợ những chủ quặng mỏ khác ăn hiếp mình, bởi vì trong tay hắn có một lực lượng vũ trang không nhỏ, nhưng mà hắn ta sợ chính phủ nước X ăn hiếp mình, lực lượng trong tay Lý Cường không thể xem thường được, người của hắn khó mà chống đỡ nổi.
"Đây là quyền thủ của tôi, thế nào?" Babi chỉ về một nữ quyền thủ người châu Á đứng trên lôi đài, nói.
Ánh mắt của Dương Minh, theo ngón tay của Babi, nhìn lên trên lôi đài.
Quả thật, đứng giữa những nữ quyền thủ người da đen và da trắng, nữ quyền thủ châu Á này có vẻ gầy yếu, thậm chí là có vẻ nhỏ hơn đối thủ của nàng gấp hai lần.
Nữ quyền thủ châu Á đứng lặng ra đó, không giống như những người khác, tinh thần của nàng rất sa sút, nhưng mà, Dương Minh không hề khinh thường nàng một chút nàng, bởi vì từ trong mắt của nàng, Dương Minh thấy được sự lạnh lùng, tàn khốc, trừ cái này ra, thì không còn bất kì một cảm xúc nào.
Trong lòng Dương Minh chợt rùng mình, ánh mắt này, giống như là ánh mắt của nữ sát thủ đã xông vào nhà của Vương Tiếu Yên, cô ta cũng có ánh mắt giống như vậy! Có thể nói, một người đẵ đến tình trạng này, thì không thể nào gọi là người được nữa, bởi vì từng bộ phận trên thân thể đều có thể trở thành vũ khí giết người.
Những người này chỉ biết nghe lệnh của chủ nhân, đi giết người, không đạt được mục đích, quyết không bỏ qua.
Nhưng mà Dương Minh cũng không cho rằng, nữ quyền thủ này có quan hệ với nữ sát thủ lần trước đột nhập vào nhà của Vương Tiếu Yên, người như vậy tuy rằng ít, nhưng không phải là không có, ít nhất là từ miệng Phương Thiên cũng biết được, bên Hồ Điệp gia tộc cũng có thể huấn luyện ra tử sĩ như vậy.
Chỉ là, Hồ Điệp gia tộc không cần phải huấn luyện làm gì, không cần phải bồi dưỡng ra một cỗ máy giết người vì bản thân bọn họ vốn đã là một cỗ máy giết người rồi.
Tuy rằng cơ thể của nữ tuyển thủ người châu Á này không to lớn, cũng không phải loại vai u bắp thịt, nhưng mà, trong một số tình huống, giết người không cần phải có cơ thể to khỏe.
Chỉ cần huấn luyện cánh tay, bàn chân và những bộ phận hoạt động trên người khác theo một mức quy định, hoàn toàn có thể làm ra những động tác giết người quỷ dị, Vương Tiếu Yên là một ví dụ điển hình.
Còn đối với những cô gái vai u bắp thịt, cơ bắp cuồn cuộn, tuy rằng Dương Minh không nói là ghét, nhưng mà kêu Dương Minh lên giường ngủ chung, hắn sẵn sàng rút súng bắn bỏ con nhỏ này liền.
"Không tồi, tốn bao nhiêu tiền?" Ngữ khí của Dương Minh rất bình thản, hỏi.
"Không nhiều lắm, năm triệu đô Mỹ thôi!" Babi cũng không xác định được là Dương Minh có hiểu gì về thi đấu võ đài ngầm hay không, và cũng không rõ Dương Minh có nhìn ra chổ đặc biệt của nữ quyền thủ này hay không, cho nên khi Dương Minh hỏi, hắn ta cũng thành thật trả lời.
Nhưng mà, chổ đặc biệt của nữ quyền thủ này người bình thường không thể nhận ra được, ngay cả những quyền thủ trên lôi đài cũng như những chủ quặng mỏ bên dưới, đều đang dùng ánh mắt trào phúng nhìn nữ quyền thủ châu Á này.
Theo bọn họ thấy, Babi đang làm trò hề, một cô gái gầy yếu như vậy mà cũng dám đưa lên lôi đài? Cũng gọi là một quyền thủ sao?
Ngoại trừ nữ quyền thủ của Babi là người châu Á ra, thì trên lôi đài còn có một nữ quyền thủ châu Á khác, là Lý Nhạc Hân. Nhưng mà Lý Nhạc Hân mặc bộ trang phục quyền Thái, hơn nữa còn đang khởi động làm nóng thân, cái này khiến cho người ta không dám coi thường nàng.
Quyền Thái, một môn võ giết người, tuy rằng trên internet có nói quyền Thái là do một vị vua nào đó ở Thái Lan sáng tạo ra từ thế kỷ 18 để giải trí và được truyền cho đến bây giờ.
Nhưng mà, mặc kệ là nói thế nào, một môn võ có truyền thừa từ bao lâu thì cũng có sở trường riêng của nó, cho nên từ trên người Lý Nhạc Hân có thể nhìn ra được là nàng có công phu thật, không thể coi thường.
Nữ tuyển thủ của Babi vẫn đứng yên không nhúc nhích, không thể nhìn ra được thật giả thế nào.
"Năm triệu đô Mỹ? Rẻ quá" Dương Minh nói không sai, một cỗ máy giết người, năm triệu đô không đáng là bao, một sát thủ nhận nhiệm vụ giết người với giá là bao nhiêu chứ? Cho nên có thể thấy Babi đã kiếm được một món rất là lời.
"Đúng vậy." Babi cũng không nhìn ra biểu tình của Dương Minh là gì, là khen mình, hay là nói móc mình, bởi vì nét mặt của Dương Minh căn bản là không có biểu tình gì, Babi có thể nói là một người giỏi quan sát sắc mặt, nhưng mà đối mặt với Dương Minh, hắn rốt cục vẫn không thể nhìn thấy được suy nghĩ của Dương Minh: "Tôi vô tình gặp phải nàng, lúc đó thấy hình dạng của nàng như vậy, tôi cũng xém tí bỏ qua nàng, nếu không phải nàng ta có biểu hiện kinh người, thì tôi cũng sẽ không bỏ ra cái giá lớn như vậy"
Babi không biết Dương Minh đang có ý gì, cho nên chỉ đành phải tự thân giải thích.
"Nàng ta là một cỗ máy giết người."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1158


Báo Lỗi Truyện
Chương 1158/2205