Chương 115: Phim người lớn


"Tác phẩm của Trương Tân, nhất định là tinh phẩm" Dáng vẻ bây giờ của Trương Tân, thật sự là thích với ngọc.
Dương Minh không để ý đến hắn, cùng Lam Lăng về phòng. Hai người sau khi đóng cửa phòng lại, liền nằm lên giường. Dương Minh và Lam Lăng đều đã mệt. Lam Lăng vốn muốn làm chuyện đó nhưng đúng là không còn sức, vì vậy hai người ôm nhau mà ngủ.
Mơ mơ màng mang, Dương Minh đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Âm thanh này rất quen thuộc. Mỗi ngày Lam Lăng đều phát ra rất nhiều lần. Dương Minh mở mắt, ngẩng đầu lên, phát hiện trên TV đang chiếu một bộ phim người lớn.
Mà Lam Lăng không biết đã tỉnh từ lúc nào. Đang chăm chú nhìn vào TV, thi thoảng còn gật đầu, ra vẻ đang suy nghĩ.
"Lam Lăng, sao em tìm ra được kênh này?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
"Dương Minh, đây là phim người lớn mà anh nói sao? Làm mẫu đúng là hay hơn so với sách kia nhiều" Lam Lăng nói: "Anh xem cùng em chứ?"
"Anh không xem. Anh hết tuổi xem mấy thứ này rồi" Dương Minh thở dài, không biết từ lúc nào mình đã trưởng thành. Còn nhớ năm đó khi Tô Nhã mới rời đi, Dương Minh mỗi ngày đều cùng Từ Bằng, Lý Đại Cương lên mạng, đến bàn bóng bàn, coi phim AV như cơm bữa. Bây giờ, cuộc sống đó có vẻ rất xa xôi.
Dương Minh bây giờ đã có cuộc sống mới, có mục tiêu mới, có Lam Lăng.
Trần Mộng Nghiên ở nhà đợi mấy ngày cũng không thấy Dương Minh gọi điện cho mình. Trần Mộng Nghiên quả thực giận muốn chết.
Dương Minh này luôn miệng nói thích mình, muốn mình làm bạn gái của cậu ta. Bây giờ lại không có bất cứ động tĩnh gì? Mấy hôm trước bận học, người này còn hẹn mình ra ngoài. Bây giờ thi đại học đã xong, mọi người không có việc gì, người này sao lại không hẹn mình chứ?
Trần Mộng Nghiên cảm thấy rất ủy khuất. Có phải là do ngày đó mình làm cậu ta mất mặt nên mới vậy? Nhưng con gái hay dỗi hờn có gì đâu chứ. Trần Mộng Nghiên cảm thấy mình tốt xấu gì cũng là con gái. Nếu điều đó còn không thể chấp nhận, sau này sao có thể sống chung chứ?
Nhưng sau đó, Trần Mộng Nghiên lại cảm thấy mình đã sai vì tin vào lời Vương Chí Đào. Đúng vậy, mình tin Vương Chí Đào mà nghi ngờ Dương Minh. Nếu là mình, cũng sẽ giận.
Có nên gọi điện thoại cho cậu ta hay không. Trần Mộng Nghiên một lần nữa gọi điện cho Dương Minh. Lần này nàng chọn lúc tối, có lẽ Dương Minh ở nhà.
Quả nhiên, điện thoại chưa reo hai lần, đã có người cầm máy.
"Alo, ai đó" Theo giọng có lẽ là mẹ Dương Minh.
"Cháu chào cô, cháu muốn tìm bạn Dương Minh" Trần Mộng Nghiên có chút khẩn trương nói. Lần trước Dương Minh" ngã bệnh" Trần Mộng Nghiên cũng đã gọi điện cho hắn. Cũng là mẹ Dương Minh nghe điện. Nhưng lần đó quan hệ giữa hai người mới là bạn tốt, nên nàng chưa có cảm giác gì. Lần này thì khác, quan hệ giữa hai người bây giờ rất kỳ diện. Trần Mộng Nghiên cảm thấy mình như con dâu gặp mẹ chồng vậy.
"Ồ. Cháu là?" Dương Mẫu hỏi.
"Cháu là bạn học của Dương Minh. Cháu là Trần Mộng Nghiên" Trần Mộng Nghiên nói.
"Ồ, là cháu à. Dương Minh thường xuyên nhắc đến cháu. Dương Minh nói kết quả của nó được tăng cao, tất cả là công lao của cháu" Dương Mẫu vừa nghe là Trần Mộng Nghiên, lập tức trở nên nhiệt tình.
"Cô cứ nói quá ạ. Dương Minh rất thông minh. Cậu ấy thường xuyên đạt kết quả cao hơn cháu" Trần Mộng Nghiên vội vàng nói.
"Ha ha, lúc nào rảnh thì đến nhà cô chơi. Cô nhất định sẽ chiêu đãi cháu" Dương Mẫu cười nói.
"Vâng, cô. Dương Minh." Trần Mộng Nghiên thấy Dương Mẫu không nhắc đến việc gọi Dương Minh cho mình, vì vậy nhắc nhở.
"Ồ, cháu tìm Dương Minh à. Dương Minh ra ngoài rồi" Dương Mẫu nói: "Nó ra tỉnh khác"
"Ra tỉnh khác? Đi từ lúc nào? Đến đâu ạ?" Trần Mộng Nghiên có chút khó hiểu.
"Đi với bạn học đến Vân Nam chơi. Mới đi hôm trước" Dương Mẫu nói.
"Đi cùng bạn học? Là ai vậy cô?" Trần Mộng Nghiên vô ý thức hỏi.
"Ha ha, cháu đừng lo, là bạn nam. Gọi là Trương Tân" Dương Mẫu cười mập mờ nói. Xem ra cô bé này rất để ý đến Dương Minh.
"Cô, cháu không có ý đó." Trần Mộng Nghiên vội vàng chống chế. Kỳ thật trong nháy mắt đó nàng quả thực có ý đó.
"Cô chỉ tùy tiện nói mà thôi, cháu đừng để trong lòng" Dương Mẫu cười nói: "Cháu có chuyện gì không? Dương Minh về cô sẽ nói lại với nó"
"Cháu không có chuyện gì ạ. Cô nói cho cậu ấy cháu gọi điện đến là được ạ" Có một số việc không thể nào nhờ nói giúp. Cho nên Trần Mộng Nghiên khó có thể nói ra.
"Được, cô sẽ nói lại" Dương Mẫu nói.
"Vậy ạ. Cô, cháu có chuyện, cháu dừng điện thoại đây?" Trần Mộng Nghiên cẩn thận nói.
"Ừm, rảnh rỗi thì đến cô chơi" Dương Minh không quên nói.
"Vâng, nhất định ạ" Ngắt điện thoại, Trần Mộng Nghiên mới thở dài một hơi. Chẳng qua trong lòng lại có chút tức giận. Dương Minh này ra ngoài chơi mà không nói cho mình một tiếng, làm cho mình lo lắng cho cậu ta nhiều ngày như vậy.
Trần Mộng Nghiên sau khi biết được Dương Minh không có ở trong tỉnh, cũng an tâm không ít. Nàng cảm thấy Dương Minh sau khi về chắc chắn sẽ liên lạc cho mình, nên không suy nghĩ nữa.
.
Dương Minh nhìn TV, thì ra là để quay mặt vào tường. Nghĩ đến tính chất phòng của mình, Dương Minh lập tức cảm thấy bình thường. rất nhiều khách sạn có phòng danh cho các đôi vợ chồng. bởi vì có tính chất riêng tư nên rất nhiều khách sạn có quy tắc ngầm, bình thường sẽ không có trật tự đô thị đi kiểm tra các phòng này.
"Dương Minh, chúng ta bây giờ thử xem, em mới học được vài động tác" Lam Lăng rất phấn khởi nói: "Có được không anh"
"Được" Dương Minh lại một lần nữa không thể chống lại sức hấp dẫn của Lam Lăng.
"Em muốn làm thế nào?" Dương Minh thấy Lam Lăng đưa đầu về phía mình, vội vàng hỏi.
"Người nữ trong phim làm như thế này" Lam Lăng vừa nói, đã dùng miệng ngậm tiểu Dương Minh.
"A." Yêu tinh. Dương Minh thậm chí hoài nghi có phải mình đã quên hết bản thân là ai.
Hơn sáu giờ tối, Trương Giải Phóng về, gọi điện thoại cho Dương Minh ra ăn cơm. Tối nay Ngô Phát Tài không mời ăn tối. Dù sao người ta cũng không thể nào mỗi ngày đều tiếp một người khác. Hắn còn có các vị khách khác chứ.
Khi Dương Minh đi đến phòng Trương Tân, Trương Tân đã đưa viên ngọc mà lúc nãy hắn vứt sang bên cho Trương Giải Phóng.
"Bố có biết các tiêu chuẩn để phân biệt ngọc tốt hay xấu chứ. Có sáu tiêu chuẩn là sắc, thấu, quân, hình, xao, chiếu." Trương Tân nói lại một lần các điều mà Dương Minh nói cho hắn với Trương Giải Phóng.
"Đúng, con trai" Trương Giải Phóng nghe xong rất vui mừng: "Không nghĩ tới con lại hiểu nhiều như vậy. Mặc dù hai viên ngọc mà con chọn không phải đồ tốt, nhưng bố vẫn rất cao hứng. Con chỉ cần nghiên cứu tốt việc kinh doanh của chúng ta. Đừng nói là mua xe, mà cho dù một một căn nhà gần trường con học cũng được"
"Hắc hắc, con mới học được những điều đó từ Dương Minh lúc chiều mà thôi." Trương Tân có chút xấu hổ, dù sao đây là mình nhắc lại mà thôi.
"Ồ?" Trương Tân kinh ngạc nhìn thoáng qua Dương Minh vừa đi vào phòng: "Dương Minh, cháu hình như rất hứng thú với ngọc?"
"Đúng vậy chú Trương. Cháu cũng muốn buôn bán một ít ngọc lấy tiền đóng học" Dương Minh cười cười, gật đầu.
"Chọn ngọc thực ra không có vấn đề gì, nhưng không nhất định có thể kiếm được tiền học phí. Những thứ này hoàn toàn dựa vào may mắn. Giống như người khách mà chúng ta thấy hôm nay, thoáng cái tìm được một khối phỉ thúy, nhưng tỷ lệ lại rất nhỏ" Trương Giải Phóng nói: "Cháu nếu thích có thể chơi. Nhưng muốn kiếm tiền học phí, rất khó đó"
"Cháu cũng biết, cho nên cháu cũng không định chuẩn bị nhiều. Cháu chỉ định mua mấy ngàn viên đá mà thôi" Dương Minh nói. Nhiều hơn không phải Dương Minh không có tiền. Quan trọng là trong đống đá của Ngô Phát Tài, có thể lấy ra loại tốt cũng có hạn. Nhiều tiền cũng không có tác dụng gì.
"Được, cháu có gì không biết cứ hỏi chú" Trương Giải Phóng không để ý mấy. Chẳng qua có chút kỳ quái vì sao Dương Minh lại biết nhiều kiến thức về ngọc như vậy: "Những kiến thức đó cháu từ đâu mà học được?"
"Đây ạ. Cháu mua quyển sách để xem. Trương Tân, sách đâu?" Dương Minh hỏi.
Trương Tân vội vàng lấy quyển sách trên giường lên, đưa cho bố hắn.
Trương Giải Phóng mở vào trang ra, nói: "Không sai, rất có cơ sở. Cháu rất biết chọn sách đó. Quyển sách này là thích hợp nhất cho người mới bắt đầu"
"Chú Trương nói thế. Cháu đâu có biết. Cũng may ở trong hiệu sách gặp một lão tiên sinh khá hiểu về phương diện này. Chú ấy bảo cháu đọc sách này" Dương Minh cười nói.
"Thì ra là thế, xem ra đó cũng là người trong ngành" Trương Giải Phóng gật đầu.
Dương Minh đột nhiên nghĩ đến Trương Giải Phóng buôn bán trong nghề này có lẽ đã nghe tên Lưu tiên sinh kia. Vì vậy hắn thử hỏi: "Chú Trương, chú đã nghe đến cái tên Lưu Duy Sơn chưa ạ?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/2205