Chương 1148: Đồng thời biến mất


"Là tôi, xin hỏi ai vậy?" Giọng nói của Lý Nhạc Hân có chút cảnh giác, dù sao đây cũng là số điện thoại riêng của nàng, ít người biết đến.
"Chú đây, Lý Chí Thành!" Lý Chí Thành vội vã giới thiệu: "Cháu quên rồi sao? Lần trước lúc hợp mặt gia đình, chúng ta đã gặp mặt!"
Lý Nhạc Hân hơi cau mày, đã nhớ ra người chú làm ăn kinh doanh tại Singapo, Lý Nhạc Hân thuộc về Quỷ Ảnh tổ, là một tổ chức chuyên phụ trách ám sát, đấu võ đài và trộm cướp.
Tuy rằng ông chủ phía sau vẫn chưa giải tán Quỷ Ảnh tổ, nhưng mà Lý Nhạc Hân dù sao cũng là một phụ nữ, tuổi cũng không nhỏ, khẳng định là sẽ không còn được tham gia những chuyện ám sát cũng như đánh võ đài kiểu này nữa, cho nên cần phải kiếm một đường lui cho mình.
Trong lần hợp mặt gia tộc trước, Lý Nhạc Hân đã để ý Lý Chí Thành, đây là một nhà giàu có. Tuổi của nàng không còn lớn, sau khi xuất ngũ, đi làm vệ sĩ cho bà con xa cũng không tồi, có lẽ cũng có thể dễ dàng sống qua ngày, nói chung là đối với những quan hệ thân thích như vậy, Lý Nhạc Hân cũng rất chú ý.
"Là chú à!" Lý Nhạc Hân thở phào nhẹ nhõm: "Có chuyện gì không chú?"
"Đúng vậy, quả thật có chuyện muốn làm phiền con" Lý Chí Thành thấy đối phương đã nhận ra mình, nhất thời thở phào một hơi: "Chú ở châu Phi muốn có một mỏ vàng, nhưng mà, căn cứ theo quy định ở đây, còn phải đấu võ đài với người ta, bên nào chiến thắng, thì sẽ giành được quyền sở hữu mỏ vàng, cho nên, chú liền nghĩ đến con, con có thể giúp chú được không? Đương nhiên, tiền thù lao không có vấn đề!"
"Ồ?" Lý Nhạc Hân do dự một chút, theo lý thuyết thì nàng bình thường không nhận làm mấy chuyện này, cho dù là ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng phải liên hệ với tổ chức, ? nhưng mà thân phận của Lý Chí Thành thì khác, Lý Nhạc Hân muốn duy trì quan hệ, cho nên Lý Nhạc Hân quyết định giúp một lần.
Bởi vì bây giờ cũng không có chuyện gì làm, mà trận đấu quyền Thái kia cũng vì chút nguyên nhân mà tại gác lại, ông chủ đã lên tiếng, bọn họ cũng không thể tiếp tục khiêu chiến đại học Tùng Giang nữa.
Điều này khiến cho bên đại học Tùng Giang kinh ngạc, tại sao đối phương lại đột nhiên rút lui? Chẳng lẽ là sợ?
Thật ra thì ông chủ phía sau gần đây đang suy nghĩ về một số chuyện, cho nên đã tạm hoãn kế hoạch kia lại, dành người để chấp hành nhiệm vụ, theo lời của quân sư trẻ tuổi, đánh rất phải đánh ở thốn thứ bảy, phải tấn công vào những thế lực và mạng lưới quan hệ của Dương Minh tại Tùng Giang, thì mới có thể ra tay với Dương Minh!
Bây giờ Dương Minh thật sự có quan hệ quá rộng tại Tùng Giang, có quan hệ không rõ ràng với lão đại hắc đạo, làm cho ông chủ khó ra tay, chỉ có thể trừ khử những thế lực này trước, rồi mới có thể tấn công trí mạng được.
Lý Nhạc Hân đã không còn nhiệm vũ, cũng không có chuyện gì cần làm, cho nên khi Lý Chí Thành gọi đến, Lý Nhạc Hân suy nghĩ một chút rồi nói: "Để con liên hệ với đội trưởng một chút, nếu như được đồng ý, thì con sẽ giúp chú"
"Tốt, vậy con đi xin chỉ thị đi" Lý Chí Thành vui vẻ nói.
Cúp điện thoại, Lý Thiên Giai và Lý Thiên Vũ đồng thời hỏi: "Cha, thế nào rồi? Có tìm được người không?"
"Ừ, tìm được rồi, là một đứa em gái họ xa của các con, rất lợi hại, có người nói là một tuyển thủ quan trọng trong hiệp hội quyền Thái!" Lý Chí Thành gật đầu nói: "Cha đã gọi điện cho nó, nó nói nó cần xin ý kiến của cấp trên, nhưng mà nghe khẩu khí của nó, chuyện này khẳng định là thành!"
"Vậy thì quá tốt" ! Lý Thiên Giai vội nói: "Con cũng nghe nói quyền Thái rất lợi hại, có em họ giúp đỡ, chúng ta khẳng định sẽ giành thắng lợi!"
"Cũng không thể nói như vậy được, Thiên Vũ, mấy ngày nay con đi hỏi thăm một chút, nhìn xem quy tắc cụ thể thế nào, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng!" Lý Chí Thành coi như là vẫn còn chút lý trí, dặn dò.
"Vâng, con biết rồi, thưa cha!" Lý Thiên Vũ nói.
Sau khi xin ý kiến của đội trưởng Cathy, xác định rằng trong thời gian sắp tới, ông chủ sẽ không có hành động gì, Lý Nhạc Hân cũng quyết định giúp Lý Chí Thành một lần.
Đấu võ đài? Lý Nhạc Hân không chút sợ hãi, bởi vì trước khi gia nhập Quỷ Ảnh tổ, nàng đang là một nữ tuyển thủ đấu võ đài, được người ta gọi là nữ kim võng, nàng đã từng m chết một người có thể trọng gấp hai lần nàng, hơn nữa còn là một quyền trí mạng, cho nên trong giới võ đài ở Thái Lan, nàng ta cũng rất có danh tiếng.
Một hồi sau, Lý Chí Thành liền nhận được điện thoại của Lý Nhạc Hân, Lý Nhạc Hân đồng ý giúp ông ta ra trận, điều này làm cho Lý Chí Thành vô cùng hài lòng, lập tức muốn biểu thị bằng cách trả thù lao. Nhưng mà Lý Nhạc Hân nói thế nào cũng không cần thù lao, chỉ khéo léo biểu thị rằng, khi mình về hưu, muốn đến công ty của Lý Chí Thành làm việc, Lý Chí Thành? đương nhiên là đáp ứng rồi, đây chỉ là một chuyện nhỏ.
Mà bên này, Lý Thiên Vũ cũng đã tìm hiểu tin tức xong, làm cho Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai cảm thấy kinh ngạc, đồng thời cảm thấy may mắn!"
"
Cha, đại ca, con đã hỏi qua, căn cứ theo quy định ở đây, thì cái này không khác gì thi đấu thể thao, chỉ là, mọi người phải đưa phụ nữ ra ứng chiến, đều phải là người của mình mới được tham gia. dần dần trở thành thói quen, cho nên đến bây giờ, cũng chỉ có nữ tuyển thủ là được tham gia!" Lý Thiên Vũ nói: "Thi đấu không có nguyên tắc, đánh chết thì thôi, những người này phần lớn dều là nô lệ, cho nên chết rồi cũng không ai để ý!"
"
Thì ra là vậy!" Lý Chí Thành sợ hãi than lên: "Xem ra lần này đã tìm đúng người rồi!"
Sau khi tìm đọc về tư liệu của Lý Nhạc Hân, Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai, Lý Thiên Vũ trở nên tự tin hơn, Lý Nhạc Hân mười lăm tuổi đã ra đời, mười tám tuổi đã đạt đỉnh cao của võ đài, không còn đối thủ, và giữ được thành tích liên tục mười trận bất bại!
"
Xem ra, Lý Nhạc Hân này không đơn giản!" Lý Chí Thành nhìn xong tư liệu, kinh ngạc nói.
"
Đúng vậy" Lý Thiên Giai cũng gật đầu nói: "Không ngờ nàng ta đã giết nhiều người như vậy"
Khi cả nhà Lý gia còn đang ôm hy vọng, thì Hoàng Hiếu Phương đã từ bỏ kế hoạch đấu giá rồi, chỉ cần một mỏ vàng thôi cũng đủ kinh doanh, thuận tiếp trợ giúp cho Trương Kinh Nghiêu rửa tiền rồi, có tướng quân Kars và Lý Cường ủng hộ, thì cái mỏ vàng này có thể nói là an toàn, sẽ không bị bất kỳ mối đe dọa nào.
Trương Kinh Nghiêu lúc này cũng yên tâm triệt để, có một nhân vật cường thế như Dương Minh, xem ra lần này mình đã lựa chọn đúng!
…………………………………………. …
Tôn Khiết lái xe trên đường cao tốc từ Tùng Giang về Đông Hải, nàng đã gọi điện cho cha mấy lần, nhưng mà điện thoại đều không gọi được, điều này làm cho nàng rất kì quái, bình thường thì điện thoại của cha luôn mở 24/24 mà, cho dù chha không nghe, thì cũng có tài xế Tiểu Vương nghe giùm, về đến nhà, thì cũng là Tôn Tam nghe.
Nhưng mà, lần này gọi đến thì lại không liên lạc được, có lẽ đã tắt điện thoại, đây chính là tình huống chưa từng xảy ra.
Tôn Khiết đang hồ nghi, thì điện thoại chợt vang lên, là Tôn Tam gọi đến.
"
Chú Tam?" Tôn Khiết nghe điện thoại.
"
Tiểu thư, cô đang ở đâu?" Ngữ khí của Tôn Tam đầy lo lắng và gấp gáp.
"
Con đang trên đường quay về Đông Hải!" Tôn Khiết trả lời: "Sao thế, có chuyện gì vậy chú Tam? Đúng rồi, tại sao con không gọi được cho cha?"
"
Tiểu thư, tôi cũng đang muốn nói với cô chuyện này, lúc này cô đừng trở về Đông Hải!" Tôn Tam nghe Tôn Khiết nói xong, lập tức nói: "Nhanh quay về đi!"
"
Sao thế? Chú Tam?" Tôn Khiết bị Tôn Tam làm cho khó hiểu.
"
Lão gia hình như đã xảy ra chuyện!" Tôn Tam gấp gáp nói.
"
Xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?" Tôn Khiết cả kinh, vội hỏi.
"
Lão gia đến giờ vẫn chưa về nhà, mà điện thoại thì không liên hệ được! Hơn nữ? a, quan trọng nhất là tài xế kiêm vệ sĩ Tiểu Vương của lão gia cũng biến mất, điện thoại cũng không liên lạc được!" Tôn Tam nói: "Đây là tình huống từ trước đến giờ chưa từng xảy ra, cho nên tôi hoài nghi, lão gia đã xảy ra chuyện, cho nên tiểu thư, xin cô lúc này ngàn vạn lần đừng trở về!"
"
Vậy con càng phải về!" Tôn Khiết nghe thấy cha xảy ra chuyện, trong lòng nhất thời khẩn trương.
"
Bây giờ đừng trở về, chờ ổn định một chút, tình huống còn chưa rõ… a…." Tôn Tam đột nhiên kêu một tiếng, rồi bên kia không còn động tĩnh.
"
Chú Tam? Chú Tam? Chú làm sao vậy? Nói đi!?" Tôn Khiết sửng sốt, sau đó cũng ý thức được Tôn Tam đã gặp chuyện.
Xem ra là điện thoại của cha không có gặp vấn đề, mà thật sự đã xảy ra chuyện! Điện thoại lập tức bị cắt, Tôn Khiết cũng không biết gì cả, nhưng mà, Tôn Khiết cũng lập tức hiểu được, bây giờ trở về Đông Hải, cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt, bây giờ vẫn còn chưa rõ là chuyện gì, tuy rằng trong lòng lo lắng cho an nguy của cha, nhưng mà Tôn Khiết cũng hiểu, bây giờ trở về không giúp ích gì cho đời, mà còn tự chui đầu vào rọ.
Nhưng mà, không trở về thì bây giờ mình nên làm gì?
Cho đến bây giờ, Tôn Khiết vẫn luôn cho rằng, mình không thua kém con trai, thậm chí là còn mạnh hơn! Từ chuyện quản lý công ty là có thể nhìn ra, có thể chứng minh.
Nhưng mà, bây giờ cha và chú Tam đều xảy ra chuyện, khiến cho Tôn Khiết không thể quyết định được! Lần đầu tiên nàng ta có cảm giác vô lực, căn bản là không biết nên làm gì, Tôn gia có kẻ thù gì, nàng cũng không biết!
Lúc này, có thể làm gì? Ngay cả một người để thương lượng cũng không có! Dù Tôn Tam không có gọi cho Tôn Khiết, thì Tôn Khiết vẫn sẽ gọi cho ông, ít ra là cũng có người để thương lượng, nhưng bây giờ?
Tôn Khiết muốn báo cảnh sát, nhưng mà, nàng cảm thấy rằng, nếu đối phương đã nhắm vào Tôn gia, thì phỏng chừng cũng không đơn giản để cảnh sát điều tra như vậy được, hơn nữa, cái này cũng liên quan đến một chút lợi ích bên trong, Tôn Khiết cũng không rõ ràng lắm. Báo cảnh sát có mang lại phiền phức cho Tôn gia hay không, nàng cũng không rõ ràng, cho nên lúc này nàng cũng không biết báo cảnh sát có phải là lựa chọn tốt hay không! (Cái gì cũng không biết cả là sao? WTF !@#$)

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1148


Báo Lỗi Truyện
Chương 1148/2205