Chương 1147: Quy tắc đấu giá


Tướng quân Kars nhiệt tình chạy đến: "Lý đội trưởng, Dương tiên sinh…"
Lý Cường cũng không thèm để ý đến Kars, mà bước nhanh ra phía sau, mở cửa xe, cung kính nói: "Dương ca, Kars đã đến"
Dương Minh gật đầu, kéo tay Hoàng Nhạc Nhạc, nói: "Đi thôi, chúng ta xuống xe"
"Dương tiên sinh" Kars nhìn thấy Dương Minh xuống xe, lập tức chạy lại, cúi đâu nói, không còn dáng vẻ cao cao tại thượng ngày nào. Kars gần dây cũng đã thông suốt, muốn học cách đối nhân xử thế, đầu tiên phải biết cúi đầu, chỉ khi nào làm tốt kẻ thấp, thì mới có thể leo lên làm bề trên được tốt.
Nhất là khi đã biết Dương Minh có được quyền lực tuyệt đối sau khi đã thu mua được lãnh thổ nước X, Kars càng không dám nghĩ lung tung, chỉ dựa vào lực lượng vũ trang trong tay Dương Minh, cũng với thủ tục pháp lý hợp pháp, nếu đuổi ông ta ra khỏi nước X, thì cũng không ai dám lên tiếng bảo vệ ông ta cả.
Nhưng mà, Dương Minh không có hứng thú với chính vụ cũng như quản lý nước X, cho nên cái chức đại quản gia này, tự nhiên rơi lên người của Kars.
"Nhạc Nhạc, đây là Kars" Dương Minh nhìn nhìn Kars, sau đó giới thiệu cho Hoàng Nhạc Nhạc bên cạnh.
Hoàng Nhạc Nhạc vô cùng kinh ngạc nhìn thoáng qua người đàn ông có biểu hiện vô cùng khiêm tốn đối với Dương Minh này.
Theo ấn tượng của nàng, từ trong lời nói của đại ca, tướng quân Kars hẳn phải là một tên hung thần ác sát, nhưng tại sao lúc này lại hòa ái thế nhĩ?
"Xin chào, Dương phu nhân" Kars vội vàng cúi đầu chào hỏi Hoàng Nhạc Nhạc.
Hoàng Hiếu Phương đang muốn xuống xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, xém tí đã lọt xuống xe! Đây là tướng quân Kars sao? Hoàng Hiếu Phương lau lau hai mắt của mình, không phải giả mạo chứ? Thấy hình dạng của ông ta bây giờ, giống y như một người hầu vậy?
Lúc Hoàng Hiếu Phương còn đang miên man, thì Kars đã vọt đến, đỡ lấy cánh tay của Hoàng Hiếu Phương, sau đó nói: "Hoàng tiên sinh, cẩn thận một chút, ở đây hơi cao, lúc xuống xe dễ bị ngã"
Hoàng Hiếu Phương được Kar sđỡ như vậy, không biết nên làm sao, đây là một sự đối xử cách một trời một vực, làm cho ông ta thấy không tự nhiên. Lúc đầy là một người đứng trên cao xã hội, nhưng bây giờ lại biến thành một người hầu, thật sự đúng là khó hình dung.
"Tướng quân Kars…." Cho dù Hoàng Hiếu Phương đã trải qua nhiều sóng gió, cũng khó giữ được bình tĩnh, vất vả nói ra mấy chữ đó xong, cũng không biết nên nói gì nữa.
"Hoàng tiên sinh, trước đây tôi có làm sai một số chuyện, mong rằng ngài đừng tính toán…." Kars còn tưởng rằng Hoàng Hiếu Phương ghi hận mình, trong lòng nhất thời cả kinh, vội vàng xin lỗi.
"Đừng nói cái này, vào trong đi!" Dương Minh nhíu mày, Hoàng Nhạc Nhạc đi đường xa đến đây, hiển nhiên đã mệt mỏi, Dương Minh không muốn lãng phí thời gian ở đây.
"Vâng…vâ? ng…." Kars không biết vì sao Dương Minh lại nói như vậy, còn tưởng rằng Dương Minh cũng bất mãn về mình, nhất thời sợ hãi, nhưng mà không dám biểu hiện ra.
Trương Kinh Nghiêu nhìn thấy tướng quân Kars kinh sợ như vậy, khẽ thở dài một hơi, xem ra mình đã hoàn toàn xem thường Dương Minh rồi, thế lực của người này, rốt cục lớn bao nhiêu?
Hoàng gia có một con rể như vậy, có thể thăng tiến rất nhanh, chi là vấn đề thời gian thôi, mà buồn cười nhất chính là, Hoàng Hiếu Phương tự nhiên lại run sợ như vậy, xem ra, ông ta thật sự không làm được đại sự gì!"
Nìn thấy tướng quân Kars cực lực lấy lòng Dương Minh, Hoàng Hiếu Phương cũng bình tĩnh lại, mặc dù ông cho rằng tất cả trước mặt đều là ảo giác, nhưng mà, tất cả đều đang diễn ra trước mắt ông.
Trương Kinh Nghiêu cũng giống như Hoàng Hiếu Phương, nhưng mà không có khiếp sợ như Hoàng Hiếu Phương, bởi vì bản thân Trương Kinh Nghiêu đã hiểu được Dương Minh rất ghê gớm, chỉ là bây giờ càng kinh khủng hơn thôi.
Từ trong lời nói của Dương Minh đối với tướng quân Kars, Trương Kinh Nghiêu và Hoàng Hiếu Phương đều nghe ra một mùi vị
Có lẽ như người đứng đằng sau nước X, chính là Dương Minh! Còn tướng quân Kars, cùng lắm chỉ là một người đại diện phía trước mà thôi!
Hoàng Hiếu Phương rốt cục đã hiểu, vì sao Dương Minh không sợ hãi, rất tự tin trong lời nói! Quốc gia này là của Dương Minh, người ta nói cái gì thì là cái đó, cho dù là tướng quân Kars, thì cũng chỉ là một tay sai của Dương Minh mà thôi.
Trương Kinh Nghiêu cũng âm thầm cảm thấy may mắn về quyết định khôn khéo của mình, lúc này xem ra, cha con Lý Chí Thành khẳng định là chết chắc rồi.
Hoàng Hiếu Phương cũng dần dần thích ứng với cảnh tượng xu nịnh của tướng quân Kars, thật ra, trong lòng ông ta không có hận thù gì tướng quân Kars cả, và cũng không dám ghi hận gì. Mà bây giờ, càng không cần phải ghi hận làm gì, nhìn thấy mỏ vàng một lần nữa trở về tay của Hoàng gia, Hoàng Hiếu Phương đã vui mừng rồi, rồi tự giễu, một chút gia sản này, trong mắt của Dương Minh chẳng đáng là bao.
Bởi vì có mặt của Hoàng Hiếu Phương, cho nên tướng quân Kars và Lý Cường cũng không thể nói gì, vì thế trong buổi tiệc chúc mừng, cũng không có đề cập gì nhiều đến đại sự cả.
Sau khi ăn xong, Kars cũng xin ra về, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên Dương Minh đến, khẳng định là Dương Minh rất mệt mỏi, cho dù bản thân ông ta có chuyện cần phải xin chỉ thị của Dương Minh, nhưng mà cũng chỉ có thể đợi đến ngày mai.
Trong phòng, Hoàng Hiếu Phương vuốt ve bản hợp đồng mỏ vàng, mà vẫn còn cảm giác không thật!
"
Cha, không ngờ Dương Minh lại lợi hại như vậy, thế lực của bân thân lớn quá chừng!" Hoàng Vinh Thiên cũng vừa hồi phục từ trong khiếp sợ.
"
Cha cũng không ngờ, sớm biết như vậy, cha còn cần đi cầu Lý Chí Thành làm gì? Không chỉ mất mặt, mà còn bị hắn lừa một phen" Hoàng Hiếu Phương cười tự giễu.
"
Yên tâm đi, Dương Minh đã nói rồi, cha con Lý Chí Thành sẽ không có ngày bình yên đâu" : Hoàng Vinh Thiên cười cười, đối với tính cách của Dương Minh, hắn ta cũng hiểu biết một chút, ? Dương Minh không có khả năng tha cho cha con Lý Chí Thành đơn giản như vậy.
………………………………………
Nhìn nhìn tờ thông báo đấu giá, Lý Chí Thành choáng váng, Lý Thiên Giai choáng váng, Lý Thiên Vũ cũng choáng váng!
"
Tại sao lại còn phải đánh võ đài?" Lý Thiên Giai cau mày nói.
"
Đây là quy định ở chổ này!" Lý Thiên Vũ bất đắc dĩ giải thích: "Nếu như có hai người cùng chọn một quặng mỏ, thì sau đó sẽ phải đánh võ đài với nhau, bên nào chiến thắng sẽ giành được quặng mỏ"
"
Vậy nói cách khác, vô luận là chúng ta có bao nhiêu tiền, chỉ cần có người muốn quặng của chúng ta, thì chúng ta phải đấu với hắn, nếu không thì phải nhượng lại cái mỏ?" Lý Chí Thành hỏi.
"
Theo lý thuyết là như vậy!" Lý Thiên Vũ gật đầu.
"
Ở chổ này chúng ta có người sao?" Lý Chí Thành hỏi.
"
Có, nhưng mà so với người ta, người của chúng ta căn bản không phải là đối thủ" Lý Thiên Vũ lắc đầu nói: "Lực lượng của chúng ta bên này, cùng lắm chỉ là lính đánh thuê thôi, đâu phải là đối thủ của những người đấu võ đài chuyên nghiệp?"
"
Xem ra, chỉ có thể tìm tướng quân Kars, nhìn xem có biện pháp khác không, nếu như tiến hành như vậy, chúng ta sẽ không chiếm được bất kì chổ tốt nào!" Lý Chí Thành bình tĩnh nói.
Nghe Lý Thiên Vũ nói xong, bọn họ liền biết rằng không phải có tiền là có tất cả.
Lý Chí Thành rốt cục đã liên hệ được với tướng quân Kars, mà tướng quân Kars cũng biết được ân oán của Lý Chí Thành và Hoàng Hiếu Phương, nếu Dương Minh không dặn trước, đừng làm ra hành động gì, thì tướng quân Kars đã dẫn quân đội đến bắt cha con Lý Chí Thành về làm nô lệ rồi.
Lúc này đương nhiên cũng không cần phải hòa nhã làm gì, nghe Lý Chí Thành nói xong, lạnh lùng phán: "
Cạnh tranh công bằng, ông không hiểu sao? Nhiêu 2nguo72i như vậy, đều có quan hệ với tôi, tôi làm sao có thể quản hết bọn họ? Vậy thì còn công bằng cái gì?"
Lý Chí Thành nhất thời nói không ra lời, nhưng mà cũng không thể trách được, người ta muốn công bằng, cũng không thể yêu cầu người ta gian lận được? Thái độ của tướng quân Kars làm cho Lý Chí Thành rõ ràng, lần này không thể nào đi cửa sau được.
Thật ra, thi đấu võ đài ở đây cũng chỉ vì muốn thể hiện lực lượng của mình hơn người mà thôi, bởi vì có thể đầu tư ở đây thì đương nhiên là không thiếu tiền!
Cho nên, nếu mà thật sự đấu giá, thì có thể nói là vô chừng mực, cũng có thể sẽ leo lên một con số kinh khủng, nhưng mà, như vậy thì chỉ có lợi cho chính phủ nước X, những thương nhân này sẽ không cho lời.
Cho nên, vì không muốn tốn tiền vớ vẫn, cho nên bọn họ đều tự động định giá quặng mỏ ở một giá cả hợp lý. Còn những người muốn tranh giành thì có thể thông qua hình thức đấu võ đài để mà giải quyết.
Còn tướng quân Kars và Lý Cường cũng đã ngầm đồng ý cái quy định này, đôi kih cũng phải suy nghĩ về lợi ích của những người này, bọn họ đã tình nguyện bỏ tiền ra đầu tư, cũng phải để cho bọn họ kiếm lại được tiền chứ, cho nên nếu bọn họ đã tự đưa ra phương thứ? c cạnh tranh, vậy thì cứ làm theo lời bọn họ.
Khi Lý Chí Thành biết được chuyện này không thể thay đổi, thì cũng bắt đầu bận rộn, Lý Chí Thành cũng không ngốc, đây là một cơ hội duy nhất, cho dù mướn người thì cũng phải kiếm một người chơi được.
Bất luận là tốn bao nhiêu tiền cũng được, đầu tiên phải là ứng phó chuyện này trước đã!
Quan hệ giữa người với người của Lý Chí Thành thật sự rất rộng, cho nên nhanh chóng liên hệ với một người thân trong hiệp hội quyền Thái ở Thái Lan, đây là một đứa cháu gái phương xa của ông ta, tuy rằng quan hệ huyết thống đã rất xa, nhưng mà bình thường cũng có qua lại, mà đứa cháu gái này cũng ở trong một tổ chức lợi hại, lần trước gặp mặt, cháu gái có đưa cho ông ta một danh thiếp, nói có việc gì gấp thì cứ gọi theo số điện thoại trên này.
Vốn dĩ, Lý Chí Thành không tin rằng quyền Thái, cho rằng cháu gái của mình ba hoa, nhưng mà lúc này ông ta không còn lựa chọn nào khác, đành phải liên hệ với người cháu gái xa thiệt là xa này.
"
Alo? Là Lý Nhạc Hân sao?" Lý Chí Thành gọi số điện thoại trên danh thiếp…

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1147


Báo Lỗi Truyện
Chương 1147/2205