Chương 1144: Từ tốt thành xấu


"Vâng, một lát tôi sẽ thông báo cho ông ta" Lý Cường bình thản gật đầu.
Giống như là đang nói một chuyện rất bình thường vậy.
Nhưng Trương Kinh Nghiêu và Hoàng Hiếu Phương thì mở to mắt ra, khó tin nhìn Dương Minh và Lý Cường, kêu tướng quân Kars đến gặp Dương Minh? Có lầm không?
Tuy rằng Trương Kinh Nghiêu biết Dương Minh có quan hệ hợp tác với tướng quân Kars, nhưng mà, hợp tác là hợp tác chứ, tướng quân Kars có thân phận gì, sao có thể hạ mình đi gặp Dương Minh?
Nhưng mà, vừa rồi Lý Cường trả lời một cách thẳng thắn như vậy, điều này làm cho Trương Kinh Nghiêu không thể nào hình dung được.
Lẽ? nào, là Dương Minh và Lý Cường diễn trò? Muốn biểu hiện thực lực trước mặt Hoàng gia? Đến lúc đó, cho dù tướng quân Kars không đến thì Dương Minh cũng có thể nói rằng, tướng quân Kars bận rộn công chuyện, và có thể danh chính ngôn thuận mang bọn họ đi gặp tướng quân Kars.
Dù sao trước mặt tướng quân Kars cũng không cần phải lo lắng gì, vì thế những cái này cũng không tính là nói dối.
Nhưng mà, làm như vậy thì có ý nghĩa gì? Tuy rằng có thể làm tăng địa vị của Dương Minh trước mặt Hoàng gia, nhưng mà, nếu có ngày bại lộ, thì chẳng phải là mất hết sao?
Hiện tại quan hệ của Dương Minh và tướng quân Kars đã rất quen thuộc rồi, không cần phải làm ra những chuyện dối trá đó, cho nên, trong lúc nhất thời, Trương Kinh Nghiêu không thể nào hiểu được ý tứ của Dương Minh.
Còn Hoàng Hiếu Phương thì vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Minh, trong mắt đầy sự nghi hoặc, Dương Minh có quan hệ với tướng quân Kars đã là rất tốt rồi, sao có thể kêu tướng quân Kars đến gặp bọn họ?
Dù Dương Minh có thế lực lớn, nhưng mà Hoàng Hiếu Phương cũng không phải là loại người không có mắt nhìn, tướng quân Kars làm sao mà tự mình đi gặp bọn họ? Dù tướng quân Kars có nể mặt Dương Minh mà tự mình đi gặp, thì sợ rằng trong lòng cũng sẽ khó chịu, đế lúc đó muốn bàn công chuyện, sợ rằng sẽ không thuận lợi, tướng quân Kars khẳng định là sẽ lấy lại mặt mũi từ chổ khác.
Tuy rằng bây giờ tướng quân Kars chỉ là thủ tướng, nhưng nói thế nào thì người ta cũng đứng đầu nước X mà.
Kêu ông ta hạ mình xuống đi gặp Dương Minh, cai 1na2y không phải là….
Nghĩ đi nghĩ lại, Hoàng Hiếu Phương đều cảm thấy không có khả năng, lỡ như tướng quân Kars oán hận, vậy thì sau này sẽ khó rời đi! Nghĩ đến đây, Hoàng Hiếu Phương không khỏi rùng mình một cái.
Nhưng mà, ông ta tự nhiên cũng cho rằng, Dương Minh nói như vậy, rất có thể là muốn cho Trương Kinh Nghiêu sợ hãi!
Hoàng Hiếu Phương nghĩ, mình dù sao cũng là cha vợ của Dương Minh, hơn nữa Dương Minh cũng đã giúp đỡ mình rất nhiều, đều là người nhà, cũng không cần phải khách khí, trước mặt mình hoàn toàn có thể nói một là một nói hai là hai.
Cho nên, theo Hoàng Hiếu Phương htay61 rằng, Dương Minh nhất định là muốn cho Trương Kinh Nghiêu một liều thuốc an thần, nhưng mà, nếu Trương Kinh Nghiêu đã đến nước X, vậy thì cũng không cần mạo hiểm lớn như vậy chỉ vì một chút danh tiếng.
Nghĩ đến đây, Hoàng Hiếu Phương vội nói với Dương Minh: "Dương Minh à, tướng quân Kars cả ngày bận rộng, là sao mà có thể đến gặp chúng ta? Ông ta có thời gian để tiếp chúng ta đã là rất tốt rồi! Dù sao chúng ta cũng đang có việc nhờ người ta, cho dù con có quan hệ cá nhân tốt với tướng quân Kars, thì cũng chỉ là quan hệ cá nhân, chúng ta đang nhờ ông ta làm việc mà!"
Hoàng Hiếu Phương nói như vậy, cũng muốn cho Dương Minh một đường lui, chứ nếu mà trực tiếp bác bỏ, thì sẽ làm cho Dương Minh nhục nhã, cứ như vậy, vừa bảo vệ được mặt mũi của Dương Minh, vừa có thể khiến cho Trương Kinh Nghiêu không nghĩ ra được gì.
Trương Kinh Nghiêu đúng là đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà, nếu Hoàng Hiếu Phương biết suy nghĩ? của ông ta cũng không khác gì mình, thì không biết sẽ có cảm tưởng gì? Nhưng mà ông ta lập tức đã có cơ hội này.
Trương Kinh Nghiêu nghe Hoàng Hiếu Phương nói xong, trong lòng thầm khen Hoàng Hiếu Phương rất có lý trí, không giống như một người xúc động, nói ra những lời này, vừa có thể cho Dương Minh đường lui, mà còn có thể giữ gìn mặt mũi Dương Minh.
Vì vậy, Trương Kinh Nghiêu vội nói theo Hoàng Hiếu Phương: "Đúng vậy, tướng quân Kars bận rộn như vậy, theo lý chúng ta nên đến gặp ông ta"
"Hả?" Dương Minh ngẩn người, nghe Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu nói xong, nhất thời khó hiểu, nhìn Lý Cường hỏi: "Mỗi ngày Kars đều bận rộng? Lý Cường?"
"Bận?" Lý Cường cũng sửng sốt: "Ai mà biết, có thể là bận làm mấy chuyện lặt vặt, có thấy ông ta làm được cái gì đâu, vả lại ông ta cũng chẳng biết làm gì, còn không bằng tôi, có nhiều chuyện phải quyết định thay cho ông ta!"
"Ặc?"
Lúc này cái miệng của Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu đều đã thành hình chữ O, kinh ngạc không gì sánh kịp, ngơ ngác nhìn Lý Cường. Lý Cường là một tài xế sao? Tại sao lại quyết định chuyện trọng đại với tướng quân Kars?
Nói chuyện kiểu này cũng quá lớn gan rồi? Dương Minh muốn khoen khoang, cũng đâu cần khoe khoang đến mức này? Cái này không còn là khoe khoang nữa, mà là ba hoa rồi!
Nế như nói, Dương Minh có quan hệ vô cùng mật thiết với tướng quân Kars, vậy thì Trương Kinh Nghiêu và Hoàng Hiếu Phương còn có thể tin được, nhưng mà nói một tài xế như Lý Cường mà lại ngồi ngang hàng với tướng quân Kars, cùng nhau thương lượng đại sự, thì có đánh chết bọn họ cũng không có biện pháp tin tưởng.
Cùng lắm là chỉ có liên hệ với tướng quân Kars mà thôi, như vậy thì bọn họ miễn cưỡng tin tưởng được, dù sao thì vẫn có quan hệ của Dương Minh, nhưng mà bây giờ Lý Cường lại….
Dương Minh ba hoa, Lý Cường cũng ba hoa, làm cho trong lòng Trương Kinh Nghiêu nhất thời có chút phản cảm, cũng bắt đầu nghi ngờ. Quả thật, thân thủ của Dương Minh rất cao, nếu như nói hắn là sát thủ, vậy thì rất có thể.
Nhưng mà, sát thủ thì nhất định có quan hệ với tướng quân Kars sao? Cái này có liên quan đến nhau sao? Lẽ nào Dương Minh đang lừa gạt mình? Nói dối rằng có quan hệ với tướng quân Kars để đổi lấy sự ủng hộ cho Hoàng gia?
Nghe nói lần này nước X công khai đấu giá để phân phối lại tất cả quặng mỏ, như vậy, nói cách khác, có tiền thì sẽ có thể có được một mỏ, căn bản không cần phải có quan hệ với tướng quân Kars.
Vả lại còn nghe nói lần đấu giá này vô cùng công bằng, không có tồi tại mấy thứ kia, như vậy… nói cách khác, tác dụng của Dương Minh là vô ích!
Nghĩ đến đây, lòng nghi hoặc của Trương Kinh Nghiêu càng lớn, lẽ nào, cha con Lý gia nói thật? Mình đã bị Dương Minh lừa… như vậy thì cha con Lý gia châm chọc cũng không kỳ quái, bọn họ khẳng định nghĩ mình là một kẻ ngu si.
Trong lòng Trương Kinh Nghiêu mát lạnh, mà mồ hôi lạnh trên trán cũng ào ào xông ra, nhưng mà, ông ta cũng không dám vạch trần Dương Minh! Dương Minh là một sự khủng bố, nhưng là tại một địa phương khôn? g có pháp luật này, bị Dương Minh giết, cũng chỉ có chết vô ích, ngay cả một lý lẽ cũng không có.
Cho nên, tuy rằng Trương Kinh Nghiêu kích động, nhưng mà lại không dám biểu hiện ra cái gì cả, vẫn bình tĩnh như cũ, bởi vì ông ta không muốn chết nơi xa lạ.
Hoàng Hiếu Phương cũng ngơ ngác luôn, vốn muốn giải vây cho Dương Minh một chút, che lấp một chút, nhưng không ngờ rằng tài xế của Dương Minh lại không hiểu chuyện, giúp đỡ ông chủ ba hoa, cũng không cần quá đáng như vậy chứ? Cái này quả thật là một lời nói dối trắng trợn!
Cứ như vậy, thì mong muốn giúp Dương Minh giải vậy cũng không còn khả năng nữa, bởi vì Lý Cường đã nói như vậy, ông ta cũng không thể nói gì khác.
Vốn hai người đang rất sợ hãi, kinh ngạc, kích động, nhưng mà lời nói tiếp theo của Dương Minh càng làm cho cả hai giật mình : "Tôi không cần biết ông ta bận cai1gi2, gọi ông ta đến trước mỏ vàng chờ chúng ta"
"Tốt, để tôi gọi điện" Lý Cường gật đầu.
Dưới sự trừng mắt ngơ ngác của Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu, Lý Cường lấy điện thoại ra, gọi một dãy số.
Hoàng Nhạc Nhạc thật ra thì không có biểu hiện gì trước đoạn đối thoại của Dương Minh và Lý Cường, dù sao thì từ trước đến giờ, nàng ta đều vô cùng tin tưởng Dương Minh, Dương Minh nói cái gì, nàng ta đều nghe lời.
Còn Hoàng Vinh Thiên và Hoàng Vinh Tiến thì lại không tin tưởng Dương Minh như Hoàng Nhạc Nhạc, Hoàng Vinh Tiến thì còn đỡd đỡ, nhưng còn Hoàng Vinh Thiên thì là không tin, hắn ta không tiếp xúc nhiều với Dương Minh, tin tức về Dương Minh trên cơ bản đều là tin hành lang, nghe từ trong miệng của Hoàng Vinh Tiến và Hoàng Nhạc Nhạc, cho nên độ tin tưởng cũng giảm đi rất nhiều.
Nhưng mà, lần này còn không đến lượt hắn nghi vấn, tuy rằng trong lòng chỉ cười nhạt về chuyện Dương Minh và Lý Cường ba hoa, nhưng mà trên mặt cũng không có biểu hiện gì, chỉ là giống như đang nghe một câu chuyện cười.
Sau khi điện thoại được chuyển, Lý Cường liền không khách khí, nói thẳng: "Kars hả? Lý Cường đây!"
Kars có một số điện thoại riêng, không cần thư ký phải nghe giùm, nhưng mà số điện thoại này rất ít người biết, chỉ có Dương Minh và Lý Cường cùng vài người khác biết.
Nhưng mà, Dương Minh chẳng bao giờ chủ động liên hệ với Kars cả, trước giờ đều là Kars chủ động gọi.
Kars vừa nghe ra giọng nói của Lý Cường, vội vàng nói: "Lý đội trưởng, xin chào! Có chuyện gì không?"
"Dương ca tới, ông đến mỏ vàng chờ đi, chúng tôi đến ngay" Lý Cường dặn.
"Dương tiên sinh tới rồi sao? Tốt tốt!" Kars nghe xong lập tức nói: "Tôi sẽ lên đường đến mỏ vàng!"
Tuy rằng Dương Minh đã nói rõ ràng, để cho mình nắm quyền quốc gia này, nhưng mà trong lòng Kars cũng hiểu rõ, thật ra nước X cũng chỉ giống như một hòn đảo tư nhân của Dương Minh mà thôi.
Bây giờ, mình có thể nói giống như là một đại quản gia của Dương Minh, nghe nói, Lý Cường đang liên hệ với một lãnh thổ, chuẩn bị thu mua vùng đất nước X, biến nó thành một khu vực thuộc về tư nhân.
Tuy rằng trên danh nghĩa nước X vẫn thuộc về hội liên? hiệp châu Phi quản lý, nhưng mà do nước X chiến loạn nhiều, nên đã sớm độc lập, Lý Cường làm như vậy, cũng chỉ muốn có danh nhig4a, làm cho nước X chân chính trở thành lãnh thổ riêng của Dương Minh.
Nghe Lý Cường nói chuyện điện thoại như vậy, người trên xe ai cũng nghi hoặc, đương nhiên Trương Kinh Nghiêu và Hoàng Hiếu Phương không cho rằng Lý Cường thật sự gọi điện cho tướng quân Kars, loại thủ đoạn giả bộ này, quả thật quá vụng về! Thật là làm từ tốt thành xấu!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1144


Báo Lỗi Truyện
Chương 1144/2205