Chương 1143: Giam lỏng


"Tôn tiên sinh, ngài bắn tôi sao?" Ngữ khí của Tiểu Vương rất bình thản, tựa hồ như đã dự liệu trước: "Không có đạn sao?"
Sắc mặt của Tôn Hồng Quân liền đổi màu, rất bất ngờ với sự hiểu biết của Tiểu Vương. Dù sao thì lúc mà lão đại phía Nam tặng cho cây súng này thì Tiểu Vương đúng xa một bên, hắn ta cũng không thể nghe được công dụng của thứ này.
Nhưng mà, hắn làm sao mà biết?
"Cái bật lửa mà lão đại phía Nam cho ngài hình như là một khẩu súng nhỏ" Tiểu Vương thấy Tôn Hồng Quân không nói gì, vì thế tự giải thích: "Tôi đã kiểm tra qua, bên trong có một viên đạn, sự vì an toàn của ngài, phòng ngựa đạn lạc, cho nên tôi đã lấy viên đạn ra"
"Là cậu làm!" Tôn Hồng Quân đã không nhịn được kinh hãi: "Khi nào?"
"Trước đó không lâu, ha ha" Tiểu Vương cười nói: "Bật lửa thì cứ là bật lửa đi, tự nhiên lại làm phức tạp như vậy, lỡ như cái bật lửa nổ, làm cháy đạn, thì không phải rất nguy hiểm sao? Tôi là vệ sĩ cho Tôn tiên sinh, cho nên có nghĩa vụ phụ trách an toàn của ngài!"
"Tốt, tốt!" Tôn Hồng Quân hít sâu một hơi: "Tiểu Vương, coi như tôi nhìn lầm cậu!"
Tiểu Vương không nói gì, tiếp tục lái xe.
Còn Tôn Hồng Quân, đã không còn súng nữa thì cũng không còn ý định phản kháng, chiếc xe này có kết cấu thế nào ông cũng rất rõ.
Khi cửa xe khóa lại, vô luận là làm thế nào cũng không mở ra được, còn kính thủy tinh cũng là loại chống đạn, muốn đập vỡ nó quả thật là một chuyện mơ tưởng.
Tâm tình của Tôn Hồng Quân lúc này cũng đã bình tĩnh lại, là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi.
Đã có người nhắm vào mình, cho dù mình may mắn chạy thoát, thì cũng sẽ để lại tai họa ngầm.
Không phần cứ đi gặp người đứng sau một lần, thì? sẽ rõ thôi.
Chiếc xe chạy vào một nông trang ở ngoại ô, nông trang này thoạt nhìn cũng giống bình thường, có đất ruộng cò bay thẳng cánh.
Tiểu Vương đậu xe lại tại trước cửa một tòa nhà, nhấn còi hai lần, liền có hai gã vạm vỡ chạy từ bên trong ra, Tiểu Vương mở khóa cửa xe, thì hai tên này liền mở cửa ra, vào xách hai tay của Tôn Hồng Quân lên.
Tuy rằng lúc còn trẻ Tôn Hồng Quân cũng là cao thủ đánh nhau, nhưng mà bây giờ tuổi đã lớn, căn bản không phải là đối thủ của hai gã này, cho nên cũng không cần phải phản kháng vô vị làm gì, mà bình tĩnh nói: "Đi thôi, mang tao đi gặp ông chủ của bọn mày"
Tiểu Vương nhìn bóng lưng của Tôn Hồng Quân, khẽ thở dài một cái, hơn mười năm, làm sao có thể nói là không chút tình cảm? Huống chi Tôn Hồng Quân đối với hắn cũng không tệ, nhưng mà, Tiểu Vương cũng rõ ràng, hắn chỉ là một con cờ, và phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Dưới sự an bài của số phận, Tiểu Vương không còn lựa chọn nào khác.
Tôn Hồng Quân được dẫn vào trong, hai gã kia thật ra cũng không làm gì ông ta, sau khi mang ông ta vào, liền thả lỏng ra, sau đó nói: "Tôn tiên sinh, ngài ở đây nghỉ ngơi đi!"
Tôn Hồng Quân hơi kinh ngạc, dọc đường đi, Tiểu Vương tuy rằng đã phản, nhưng vẫn còn khách khí với mình, cái này làm cho Tôn Hồng Quân suy nghĩ rất nhiều, đoán rằng có thể là do Tiểu Vương theo mình nhiều năm, cho nên đã thành cái thói quen n ày rồi.
Nhưng mà, hai gã này không quen không biết với mình, mà tại sao lại phải khách khí với mình? Cái này làm cho Tôn Hồng Quân kì quái, hơn nữa, căn phòng này tuy không có xa hoa, thiết bị cũng rất đơn giản, nhưng mà, mọi thứ cần thiết đều có đầy đủ, bàn ghế, salon, điều hòa, TV, toàn bộ đều có, giống như một khách sạn vậy.
"Ông chủ của bọn mày là ai?" Tôn Hồng Quân nhíu mày, nghĩ thế nào cũng giống như mình đang bị giam lỏng?
"Nếu ông chủ muốn gặp ngài, thì tự nhiên sẽ đến, nhưng mà bây giờ, Tôn tiên sinh, ngài nên tự nghỉ ngơi cho tốt đi!" Một tên lạnh nhạt nói: "Xem đi TV, thoải mái một chút"
Tôn Hồng Quân còn muốn nói cái gì đó, thì hai tên này đã đi ra ngoài, vào đóng cửa lại.
Tôn Hồng Quân ngồi trên giường, suy tư về chuyện đã qua, kêu ông ta xem TV? Làm sao ông ta còn tâm tư để xem.
Tôn Khiết xảy ra chuyện, không biết có liên quan đến việc này không? Lần này rốt cục là ai muốn chơi mình?
Tôn Hồng Quân nghĩ mãi vẫn không hiểu, nhưng mà, lúc này ông đang lo cho Tôn Khiết, ông sợ những người này gây bất lợi cho Tôn Khiết, nhưng mà, cũng không thể làm gì.
Bình thường lúc ra về, Tôn Hồng Quân vì sợ người khác quấy rầy, cho nên để điện thoại cho Tiểu Vương, nếu có người gọi đến, Tôn Hồng Quân sẽ quyết định có nên tiếp hay không.
Mà cái thói quen bình thường này, đã trở thành một vết thương trí mạng của Tôn Hồng Quân, bây giờ ông không còn công để liên lạc với bên ngoài!
…………………………………………. …………………
Máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay.
Hành khách trên khoang hạng nhất đương nhiên được ưu tiên xuống máy bay trước, ngồi xe đón tiếp rời khỏi sân bay? .
Đây là sân bay gần nước X nhất, sau khi đáp máy bay, mọi người cần phải ngồi xe mới có thể đến được nước X.
Bên ngoài sân bay, Lý Thiên Vũ đã đứng chờ sẵn, nhìn thấy Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai bước ra, vội vã chạy lại đón.
Xe của Lý Thiên Vũ là loại xe dân dụng, có giấy thông thành của nước X, cho nên có thể chạy thẳng một đường vào trong nước X.
Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai cũng nhìn thấy Lý Thiên Vũ, bọn họ cũng lười để ý đến Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu phía sau, bây giờ nói cái gì cũng không có tác dụng, đợi khi đến nước X rồi, có thể biểu hiện Lý gia có bao nhiêu thực lực.
"Cha, đại ca!" Mặc dù Lý Thiên Vũ bị chuyện quặng sắt làm cho nhức đầu, nhưng mà cha đã quyết địn đầu tư lớn tại nước X, làm cho hắn rất là chờ mong.
Cứ như vậy thì hắn sẽ có thể phụ trách sinh ý cùa gia tộc, chiếm lấy địa vị lớn trong gia tộc, và sẽ không bị một mình đại ca độc chiếm quyền hành.
"Tình huống bên kia thế nào? Chi tiết về buổi đấu giá có nói chưa?" Lý Chí Thành quan tâm hỏi.
"Đã nói rồi, chúng ta trở về rồi thương lượng một chút" Lý Thiên Vũ gật đầu: "Lên xe đi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.
Lý Chí Thành gật đầu, rồi cùng Lý Thiên Giai lên xe, Lý Thiên Giai cũng nhìn thấy giấy phép thông hành đặc biệt của nước X, không khỏi tán thưởng: "
Thiên Vũ, em thật là ghê, ngay cả giấy thông hành đặc biệt mà cũng có à?"
"
Đương nhiên!" Lý Thiên Vũ đắc ý cười nói, trước đây, đại ca rất ít khi nào khen hắn.
Thật ra, tuy rằng nước X quanh năm chiến loạn, cũng không có tên trong liên hiệp quốc, là một quốc gia tương đối đặc biệt, nhưng mà, nước X cũng có tiến hành thông thương với các quốc gia khác.
Cho nên, đối với những thương nhân hay đi lại, nước X rất quan tâm, và miễn phí giấy thông hành cho bọn họ, nói cách khác, chỉ cần là thương nhân và kinh doanh tại nước X, đều có thể nhận được giấy thông hành đặc biệt.
Đương nhiên là Lý Thiên Vũ sẽ không ngu đến mức nói ra chuyện này, nếu Lý Thiên Giai đã không biết, vậy hắn có thể khoe khoang với cha một chút.
Lý Thiên Vũ vừa định khởi động xe chạy đi, thì nhìn thấy đám người Dương Minh và Hoàng gia đi tới, nhất thời sửng sốt, cả kinh kêu lên: "
Cha, là thằng đó! Chính là hắn đã dẫn người chiếm lại mỏ vàng!"
Lý Thiên Vũ nhìn thoáng qua đã nhận ra Dương Minh, vì thế chỉ vào Dương Minh kêu lên.
"
Quả nhiên là hắn!" Lý Chí Thành cũng đã đoán được Dương Minh chính là người đã cướp mỏ vàng tại nước X, lần này nghe Lý Thiên Vũ nói xong, cũng gật đầu xác định : "Cha biết rồi, không cần quan tâm đến hắn, hắn chỉ mướn một đám lính đánh thuê tới mà thôi"
"
Ồ? Thì ra là vậy!" Lý Thiên Vũ nghe cha nói xong, còn tưởng rằng cha đã có bằng chứng xác thật chuyện Dương Minh mướn lính đánh thuê tới, vì vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hèn chi lực lượng này lại cường đại như vậy, thì ra là đi mướn người, vậy không còn phải sợ hắn!"
"
Đến nước X rồi, chúng ta có tướng quân Kars làm chổ dựa, đương nhiên không cần s? ợ hắn!" Lý Thiên Giai gật đầu nói.
Dương Minh và người của Hoàng gia đến, đương nhiên là cũng có người đến đón, và người đón chính là người đứng đầu lực lượng vũ trang nước X bây giờ, Lý Cường.
Lý Cường lái một chiếc Toyota đến, có thể nhìn thấy được tại cửa sổ xe cũng có một loại giấy thông hành, chỉ là có chút khác biệt với Lý Thiên Vũ, trên mặt chỉ có số, không có cái gì khác.
Đây là con số dùng để đánh dấu trong lực lượng vũ trang của Lý Cường, đương nhiên, Lý Cường cũng không lái chiếc xe số một, mà chỉ tùy tiện tìm một chiếc đến mà thôi, giá trị thì cũng giống như của Lý Thiên Vũ, có thể đi vào trong nước X, nhưng mà khác nhau ở chổ là xe của Lý Cường có thể tiến vào căn cứ đóng quân của quân đội.
Thấy Dương Minh và người của Hoàng gia ngồi lên chiếc Toyota, Lý Chí Thành cười nói: "
Tưởng đang du lịch à? Ngồi loại xe này…"
Lý Thiên Vũ nghe cha nói xong, cũng nhìn theo ánh mắt của cha, quả nhiên nhìn thấy một chiếc Toyota, nhưng mà, trước cửa kính xe là….
Lý Thiên Vũ còn không kịp nhìn rõ, thì chiếc Toyota đã rời đi rồi… trong lúc thoáng qua ấy, Lý Thiên Vũ đã kịp nhìn thấy thẻ đánh số của xe quân đội nước X.
Nhưng mà, Lý Thiên Vũ suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu, sao có khả năng chứ? Loại xe này sao có thể xuất hiện tại để đón đám người của Dương Minh, hiển nhiên là mình nhìn lầm rồi.
Nghĩ đến đây, Lý Thiên Vũ cũng không để ý nữa, khởi động xe, chạy về hướng nước X.
Dương Minh sau khi ngồi lên xe, giới thiệu đơn giản cho mọi người biết rằng đây là Lý Cường, thủ hạ đắc lực của mình, nhưng mà không nói cụ thể Lý Cường đang làm gì, cho nên người của Hoàng gia và Trương Kinh Nghiêu đều không cho rằng Lý Cường có thế lực gì, còn tưởng rằng chỉ là một lái xe của Dương Minh.
Bởi vì trước mặt Dương Minh, Lý Cường hoàn toàn không có gì cả, thật sự rất giống một người lái xe, chỉ làm chuyện của mình.
"
Dương ca, một lát chúng ta đi đâu?" Sau khi xe vào trong lãnh thổ nước X, Lý Cường mới hỏi.
"
Đi gặp Kars đã" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi khoát tay nói: "Được rồi, đến chổ dừng chân đã, thu xếp một chút, rồi kêu Kars đến gặp tôi" .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1143


Báo Lỗi Truyện
Chương 1143/2205