Chương 1142: Phản loạn


Lông mày của Tùy lão đại nhíu lại, điều kiện mà đối phương đưa ra, quả thật đối với Tùy lão đại mà nói, đã vô cùng hậu đãi rồi.
Cát Đốn, vốn là phạm vi thế lực của Tùy lão đại? , còn Quách Kim Bưu, chính là người của Tùy lão đại, chuyện này rất bí ẩn, và không có bao nhiêu người biết.
Nhưng mà, đối phương biết chuyện này, cũng không có gì ngạc nhiên nhiều, dù sao trên đường, tin tức cho dù giấu tốt cỡ nào, cũng không thoát khỏi sự tra xét cẩn thận.
Nếu đã biết, Tùy lão đại cũng không cần phải giấu diếm, nếu như muốn có thể thu hồi lại Cát Đốn, thì đây chính là một lựa chọn sáng suốt.
Trước đó, thế lực của Bạo Tam Lập mở rộng, làm cho Tùy lão đại không kịp trở tay, dưới tình huống như vậy mà tranh giành Cát Đốn với Bạo Tam Lập là một hành động rất không sáng suốt.
Tuy rằng Cát Đốn là thế lực ngầm của Tùy lão đại, nhưng mà dù sao chuyện này cũng không thể tiết lộ được, tự nhiên đi giành Cát Đốn với Bạo Tam Lập, tức là khi không kiếm chuyện, không có lý do, ngược lại sẽ bị người khác lên án.
Cho nên, Tùy lão đại đành phải nhịn, đợi một cơ hội thích hợp mới quyết định, chỉ là, Bạo Tam Lập càng ngày càng phát triển, sau khi chiếm được Cát Đốn, liền bắt đầu chỉnh hợp lại hắc đạo Cát Đốn, từ hắc đạo ban đầu chuyển thành cơ sở chuyên nghiệp, làm cho xã hội ngầm vốn mất trật tự dần trở nên ổn định.
Nhìn thấy Bạo Tam Lập không bị chèn ép, ngược lại còn kiếm tiền như nước, Tùy lão đại làm sao mà không tức giận? Cát Đốn rõ ràng là địa bàn của Tùy gia, nhưng mà lại bị người ta cướp đi, và còn trở thành một mỏ vàng cho người ta, thử hỏi xem ai mà không phiền muộn?
Bây giờ, có người chủ động đưa chuyện hợp tác đến cửa, hơn nữa hứa hẹn cũng không tồi, chỉ cần phối hợp chèn ép sản nghiệp của Bạo Tam Lập tại Tùng Giang là được.
"Ông xác định, bên Bạo Tam Lập đã không còn tiền?" Tùy lão đại do dự hỏi.
"Đã không còn" Người trung niên gật đầu: "Tiền trong tài khoản của bọn họ đều đã bị chuyển ra ngoài, toàn bộ công ty giải trí Danh Dương chỉ còn lại cái xác rỗng"
"Địa ốc Danh Dương của bọn họ cũng không còn tiền?" Tùy lão đại lo lắng hỏi thêm một câu.
"Yên tâm đi, nếu như không nắm chắc, thì tôi sẽ không làm những chuyện mạo hiểm" Người trung niên tự tin gật đầu: "Ông chỉ cần để ý khi làm, phải biết rằng, tiền chính là mạch máu, một ngày bọn họ không còn tiền, thì sẽ không còn những thứ này, lúc đó ông và tôi cùng nhau hợp lực, mới có thể giành lấy thế cục"
"Được!" Tùy lão đại rốt cục đã gật đầu đáp ứng, sự mê hoặc từ chuyện này quả thật quá lớn, tuy rằng người trung niên này nói địa bàn Cát Đốn sẽ để lại cho mình, nhưng mà còn Tùng Giang… nghĩ rằng người này cũng sẽ không chịu lỗ, chuyện lần này rõ ràng là muốn mượn sức mình để chèn ép Danh Dương cùng với các sản nghiệp khác tại Tùng Giang luôn một thể.
Đến lúc đó, công ty giải trí Danh Dương cùng công ty địa ốc Danh Dương … ít nhất là có một cái nằm trong sự khống chế của mình, còn người trung niên sẽ thế nào?
…………………………………………. …………………………………………. …….
"Tôn tiên sinh, chúng ta đi đâu?" Tôn Hồng Quân leo lên xe, tài xế hỏi.
"Quay về biệt thự đi, hôm nay Tiểu Khiết sẽ trở về" Tôn Hồng Quân xoa xoa huyệt thái dương của mình, thở phào nhẹ nhõm, lẳng lặng ngã đầu xuống ghế.
Gia nghiệp lớn như vậy, mà chỉ có một người phụ trách, Tôn Hồng Quân ngày nào cũng phải đi từ sáng đến tối, lúc còn trẻ thì không nghĩ gì, nhưng mấy năm nay, Tôn Hồng Quân rõ ràng đã cảm giác được, thân thể của mình càng lúc càng yếu, làm chuyện gì cũng có một cảm giác lực bất tòng tâm.
Nhưng mà, cũng không có biện pháp, con người không chống lại tuổi già được, Tôn Hồng Quân cũng phải nhìn thẳng vào sự thật, mình quả thật đã già rồi.
Dưới ông chỉ có một người con gái là Tôn Khiết, còn cháu trai Tôn Chí Vĩ thật sự không nên thân gì cả, quả thật chỉ là một tên phá của, suốt ngày ngoại trừ ăn chơi ra, thì không còn mục tiêu gì.
HIển nhiên, sản nghiệp của Tôn gia không thể giao cho Tôn Chí Vĩ được, còn Tôn Khiết… Tôn Hồng Quân thật ra không trọng nam khinh nữ, chỉ là có một số việc, đúng là không thể để cho một đứa con gái đứng ra giải quyết.
Chuyện của Điền gia, Tôn Khiết có ra mặt, tuy rằng Điền gia không nói gì, nhưng rất khó khiến cho người ta nghe lời, chuyện giang hồ không giống như chuyện trong công ty, không phải thừa kế xong là có thể chơi.
Vất vả lắm mới gặp được Dương Minh, Tôn Hồng Quân vốn tưởng rằng có thể về hưu sớm, nhưng mà Dương Minh lại không có hứng thú với sản nghiệp của mình! Không được, lần này phải tìm Tôn Khiết nói chuyện mới được, vô luận thế nào cũng phải bắt nó xác định quan hệ với Dương Minh, cho dù là đính hôn cũng tốt, như vậy thì mình có thể danh chính ngôn thuận giao toàn bộ thế lực cho Dương Minh. (Đúng là lão cáo già….)
Chỉ là, đứa con này… chỉ sợ là không nghe lời mình, mà nó lại rất có chính kiến …. Tôn Hồng Quân nghĩ đến chuyện này, càng cảm thấy đau đầu.
Khẽ thở dài một tiếng, Tôn Hồng Quân vô tình nhìn về khoảng không, bỗng nhiên cảm thấy không thích hợp, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một mảng hoang vu, không biết lúc nào mà xe đã đến ngoại thành rồi!
Công ty của Tôn Hồng Quân không cách biệt thự xa, lái xe chưa đến hai mươi phút, mà vừa rồi Tôn Hồng Quân trầm tư, nói thế nào cũng gần nửa tiếng, không có khả năng chưa về đến nhà, cho nên Tôn Hồng Quân mới cảnh giác!
Quả nhiên là phát hiện ra chổ không đúng.
"Tiểu Vương, cậu muốn đi đâu?" Tôn Hồng Quân quát hỏi.
"Tôn tiên sinh, thật xin lỗi, tôi cũng chỉ nghe lệnh hành sự" Giọng nói của tiểu Vương tuy rằng kính cẩn, nhưng mà rõ ràng đã có sự châm chọc.
Tiểu Vương vươn tay ra, nhẹ nhàng kéo cái cửa nhỏ ở giữa xuống, mà giữa hắn và Tôn Hồng Quân còn cách một lớp thép, tuy rằng trên nó có một cái cửa nhỏ, nhưng mà Tôn Hồng Quân hiển nhiên là không thể chui qua cái cửa nhỏ này để làm gì hắn.
Cái cửa này được làm bởi vì lúc Tôn Hồng Quân có khách, muốn trao đổi vài chuyện trên xe, không muốn để cho tiểu Vương quấy rối, nhưng mà lúc này vô tình tạo thành một công cụ gây án.
"Cái gì mà nghe lệnh hành sự? Cậu nghe lệnh của ai? Dừng xe!" Tôn Hồng Quân sửng sốt, sắc mặt cũng? biến đổi, quát lớn.
"Nghe lời ai, thì Tôn tiên sinh sẽ biết ngay!" Tiểu Vương nhàn nhạt nói: "Tôn tiên sinh, tôi không muốn làm tổn thương ngày, xin ngài ngồi yên, không nên lộn xộn, bằng không…"
Tôn Hồng Quân có chút khó tin nhìn tiểu Vương, đây chính là người lái xe kiêm vệ sĩ đã theo mình mười năm, đây chính là do gia chủ Điền gia Điền Long tự mình giới thiệu, tại sao lại có thể đột nhiên biến thành kẻ địch của mình?
NHưng mà, trên đời này có rất nhiều chuyện không ngờ được, trước mặt lợi ích quá lớn, không ai có thể giữ được bình tĩnh, nếu không có mê hoặc thì cũng sẽ không có phạm tội.
Từ xưa đến nay đều là như vậy, đã có rất nhiều tình huống như vậy, những người có thể giữ được bình tĩnh trước mặt lợi ích, phần lớn là vì lợi ích kia không đủ lớn để làm cho người đó động lòng, nếu mà lợi ích đủ làm cho hắn động tâm, thì tin rằng không ai có thể giữ vững nguyên tắc của mình.
Tôn Hồng Quân trong nháy mắt suy nghĩ điểm này, vì thế giơ tay sờ sờ vào trong túi kiếm cái bật lửa, và cũng là một khẩu súng lục. Đây là một vật kỷ niêm của một lão đại phía Nam lúc đến Đông Hải tặng lại cho ông ta.
Tôn Hồng Quân cho đến bây giờ cũng chưa dùng qua, bởi vì căn bản là không có cơ hội dùng, cái bật lửa súng lục này, cũng giống như cây súng son môi của Vương Tiếu Yên, mỗi lần chỉ có thể bắn được một viên.
Nhưng mà, đôi khi chỉ một viên đạn, là có thể mang đến một tác dụng quan trọng, thậm chí là có thể xoay chuyển cục diện! Chi tiết quyết định thành bại, câu này không phải chỉ nói cho vui.
"Đừng nhúc nhích!" Tôn Hồng Quân giơ cái bật lửa về hướng tiểu Vương, nói: "Dừng xe lại một bên"
Tôn Hồng Quân dự định ép hỏi tiểu Vương một chút, xem ai là người đứng sau, nhìn xem ai có can đảm lớn như vậy, dám có chủ ý với mình!Trước đó, Tôn Khiết bị ám sát, Tôn Hồng Quân đã cẩn thận điều tra, nhưng mà cũng không tìm ra một đầu mối gì cả.
Sau này không có chuyện gì phát sinh, làm cho Tôn Hồng Quân cũng không còn cảnh giác, hơn nữa cho đến bây giờ ông ta cũng không nghĩ Tiểu Vương tự nhiên lại trở thành kẻ phản bội!
Phải biết rằng, lúc Điền gia lựa chọn vệ sĩ cho mình, đã tiến hành sàng lọc rất nghiêm ngặt, không chỉ công phu tốt, mà phải tuyệt đối trung thành, đồng thời Điền gia còn nắm nhược điểm của người này, ví dụ như người thẩn chẳng hạn, để người này không dám lộn xộn!
Nhưng mà, bây giờ Tiểu Vương dám tạo phản! Xem ra cái lợi ích này không nhỏ, đủ để làm cho Tiểu Vương thay đổi nguyên tắc? Hơn mười năm trung thành và tận tâm, trong nháy mắt đều bị lợi ích làm tan rã, vậy khẳng định phải là một điều kiện vô cùng khủng bố.
Tôn Hồng Quân không thể tưởng tượng được, rốt cục là ai làm, và đã hứa hẹn gì, thu mua người bên cạnh mình để bắt cóc mình.
Tiểu Vương vẫn không dừng xe lại, tiếp tục lái xe đi.
"Đừng nghĩ rằng tôi không dám bắn chết cậu" Tôn Hồng Quân thấy Tiểu Vương không có phản ứng, chợt hiểu được suy nghĩ của hắn: "Không có cậu lái, xe mất khống chế thì tôi cũng sẽ không chết!?"
"Haha…" Tiểu Vương bỗng nhiên cười nói: "Tôn tiên sinh, ngài hiểu lầm rồi, ngài căn bản là không bắn chết tôi được"
Tôn Hồng Quân ngẩn người, không biết Tiểu Vương nói vậy là có ý gì.
Nhưng mà Tôn Hồng Quân không quản nhiều, siết cò súng bắn về hướng cái ót của Tiểu Vương.
Tôn Hồng Quân vốn không phải là một người dễ bị uy hiếp, thấy tiểu Vương châm chọc mình, Tôn Hồng Quân thà rằng bắn chết hắn, xe không khống chế lạc tay lái làm mình bị thương, cũng không để cho hắn thực hiện được mục đích.
Cho nên, Tôn Hồng Quân quyết định nổ súng.
"Kịch!" Một tiếng rất nhỏ vang lên, nhưng mà không có bất kỳ viên đạn nào bắn ra, Tiểu Vương vẫn bình yên lái xe.
Tại sạo đạn lại không ra? Tôn Hồng Quân nhíu mày, nhưng mà nhanh chóng siết cò lần thứ hai," Kịch" vẫn là không có viên đạn này ra.
Chẳng lẽ lão đại phía Nam lừa mình? Cái này không phải là đồ giả chứ? Tôn Hồng Quân không ngờ rằng vật bảo mệnh, lại xảy ra vấn đề trong thời khắc mấu chốt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1142


Báo Lỗi Truyện
Chương 1142/2205