Chương 1141: Đêm trước cơn bão


Cho nên, Trương Kinh Nghiêu có thể nói là một người thông minh, một người như vậy sao có khả năng bị Hoàng gia lừa? Hơn nữa Hoàng gia bị như vậy, mọi người đều biết, Trương Kinh Nghiêu càng không có khả năng là không nghe nói.
Dưới tình huống như vậy, Trương Kinh Nghiêu có thể kiên quyết như thế, hợp tác với Hoàng gia mà không tính toán, vậy tất nhiên là có cái lý của Trương Kinh Nghiêu rồi, chứ nếu không thì Trương Kinh Nghiêu tuyệt đối sẽ không làm vậy.
Nhưng mà, Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai bây giờ vẫn còn coi Hoàng Hiếu Phương ngu si như lúc đầu, lòng tin bành trướng cực độ, cho nên căn bản là không thể dùng lẽ thường để nói, bọn họ cũng không thèm nghĩ nhiều.
Theo bọn họ thấy, Trương Kinh Nghiêu quả thật là không khác gì một tên tâm thần, cho nên Lý Chí Thành căn bản là sẽ không nghĩ ra tại sao Trương Kinh Nghiêu lại hợp tác với Hoàng gia, mà cứ cho rằng Trương Kinh Nghiêu điên rồi.
Vì thế, lần này Lý Chí Thành và Lý Thiên Giai đều chỉ cười nhạo Hoàng Hiếu Phương, bọn họ căn bản là không muốn và cũng không có tâm tư suy nghĩ nh? iều như vậy.
Trên máy bay, ai cũng nghĩ đối phương là một thằng ngu hết thuốc chữa, nhưng mà, ai thật sự thông minh thì trong lòng người khác đã rõ, còn ai thật sự ngu ngốc thì người ta cũng đã rõ.
Dương Minh cũng lười nói nhảm với cha con nhà Lý gia, tốt xấu gì cũng là chốn đông người, hắn cũng không muốn chấp nhất bọn họ làm gì, dù sao thì đến nước X rồi cũng sẽ có biện pháp xử lý bọn họ.
…………………………………………. ………….
Tay của Lưu Sạn vừa cúp điện thoại, vuốt ve nó, giống như đang âu yếm một vật gì đó….
Tâm tình của Lưu Sạn bây giờ vô cùng hỗn loạn, tuy rằng đã biết ông chủ sau lưng sẽ có ngày hành động, nhưng không ngờ rằng ngày này lại đến nhanh như vậy.
Quả thật, Lưu Sạn cũng không còn tâm huyết giống như lúc mới ra tù nữa, hưởng thụ những ngày an nhàn qeun rồi, làm cả người hắn ta mất đi sự sắc bén của mình, lúc này ông ta đã không thể thay đổi được.
Nhược điểm của hắn ta đã bị người ta nắm, chỉ cần ông chủ phía sau công bố nhược điểm của hắn ra thì hắn sẽ chết rất thảm, không theo ông chủ cũng chết mà theo ông chủ cũng sẽ chết.
Bây giờ hắn ta phải lựa chọn!
Lưu Sạn khẽ thở dài, lần thứ hai cầm lấy điện thoại, gọi cho một phó tổng khác của Danh Dương, Khúc Đại Danh.
"Là tôi, Lưu Sạn" Lưu Sạn và Khúc Đại Danh đều cùng một con đường, cho nên Khúc Đại Danh cũng quen thuộc giọng nói của Lưu Sạn, và Lưu Sạn cũng không cần khách sáo.
"Lưu ca, có chuyện gì?" Khúc Đại Danh vừa mới chuyển một số tiền của công ty vào trong tài khoản riêng của mình, tuy rằng số tiền này không nhỏ, nhưng mà Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không có thời gian kiểm toán tỉ mỉ.
Bản thân Khúc Đại Danh không có chút năng lực, dựa vào sự tiến cửa của anh rể Địch Lôi, rồi theo Bạo Tam Lập lăn lộn, nhưng mà, cũng có thể coi như là một trong những nguyên lão đầu tiên của Bạo Tam Lập, từ lúc chiến đấu với Vu Hướng Đức, Khúc Đại Minh đã bắt đầu đi theo Bạo Tam Lập.
Cho nên, không có công thì cũng có sức, Bạo Tam Lập cũng cho chia phần cho những người này, an bài những chức vị hợp lý, mà Khúc Đại Danh, cũng chính là phó tổng thứ ba của công ty giải trí Danh Dương.
Tuy rằng bây giờ công ty giải trí Danh Dương đều do Quách Kiện Siêu phụ trách, nhưng mà Bạo Tam Lập muốn thu xếp cho một người vào làm thì rất dễ dàng, cho nên Khúc Đại Minh có chức một cách nhẹ nhàng.
Cũng nhờ có quan hệ với Bạo Tam Lập, cho nên Khúc Đại Danh làm việc cũng không kiêng nể gì, thời kì đầu tham ô tiền, còn cẩn thận, nhưng sau này thì cứ thẳng tay mà lấy, không từ chút thủ đoạn, nhưng mà, đi ven sông hoài, làm sao mà không ướt giày? Huống hồ tron? g công ty còn có hai phó tổng khác, một là Quách Kiện Siêu, người còn lại là Lưu Sạn.
Quách Kiện Siêu làm phó tổng, mà căn bản là không khác gì tổng giám đốc cả, bởi vì tổng giám đốc Hầu Chấn Hám tuy còn ngồi đó, nhưng mà căn bản là không có nhiều thời gian để lo chuyện bên này.
Cho nên, chuyện trong công ty đều do Quách Kiện Siêu phụ trách, khi Khúc Đại Minh tham ô của công, rốt cục đã bị Lưu Sạn phát hiện ra, bắt được nhược điểm của hắn, thật ra, có một số việc hầu như là tự hiểu trong lòng, bởi vì không có chứng cứ rõ ràng, cho nên dù Bạo Tam Lập có biết Khúc Đại Minh tham ô, thì cũng không làm gì cả, coi như là nhắm một mắt mở một mắt.
Nhưng mà, có chứng cứ thì lại khác, nếu như Bạo Tam Lập không làm gì, vậy thì chẳng phải là những người khác sẽ học tập theo sao? Và Bạo Tam Lập sẽ giải quyết thế nào? Vì thế, Khúc Đại Danh liền cùng với Lưu Sạn thông đồng làm chuyện bậy luôn.
Lúc này, bởi vì Lưu Sạn đã bị người ta nắm điểm yếu, cho nên hắn ta biết rằng, mình ở trong Danh Dương, thế nào cũng có ngày trở mặt, cho nên thắng thắn ôm thái độ phá của, bắt đầu cùng Khúc Đại Danh tham ô.
Vì thế, Khúc Đại Danh và Lưu Sạn liền trở thành hai tên cùng ngồi chung một thuyền, ai mà gặp chuyện không may, thì người còn lại cũng sẽ không chạy thoát, Lưu Sạn cũng giới thiệu Khúc Đại Danh cho ông chủ phía sau, để cùng làm chuyện lớn.
"Ông chủ muốn ra tay" Lưu Sạn hít sâu một hơi, nói từng chữ cho Khúc Đại Danh.
"Ồ? Nhanh vậy sao?" Trong lòng Khúc Đại Danh cả kinh, lúc đầu hắn ta cũng không muốn phối hợp với ông chủ của Lưu Sạn, nhưng mà không còn cách nào, nếu Lưu Sạn chết, thì hắn ta cũng xong đời.
Đã đến tình trạng này rồi, muốn buông tay cũng không được.
"Đã thu xếp xong, ông chuẩn bị sẵn sàng" Lưu Sạn nói: "Tài khoản trong công ty thế nào?"
"Không thành vấn đề, rất đẹp!" Khúc Đại Danh nói: "Chỉ cần ông chủ ra tay, thì tôi sẽ đem hết số tiền cuối cùng chuyển ra, rồi chúng ta rời đi, công ty cũng sẽ thành một cái xác không"
"Được, tôi chờ tin" Lưu Sạn nghe Khúc Đại Danh nói xong, cũng hít thở mấy hơi, nếu lần này thành công thì mình có thể có được một số tiền lớn.
…………………………………………. ………………
Trong một căn phòng tư nhân xa hoa, có hai người đàn ông trung niên đang ngồi với nhau, mà bên cạnh bọn họ dều là những vệ sĩ tâm phúc của mình.
"Lần này tôi được lợi ích gì?" Một người trung niên nghe xong kế hoạch của đối phương, nhàn nhạt hỏi, biểu tình trên mặt không chút dao động, không biết là đồng ý hay không đồng ý.
"Haha, Tùy lão đại, chúng ta người ngay không nói lời gian" Người trung niên còn lại móc ra một điếu thuốc, đặt lên môi, một người vệ sĩ bên cạnh hắn vội vàng móc hộp quẹt ra, châm lửa: "Quách Kim Bưu ở Cát Đốn, là người của ông sao?"
Người này vừa nói xong, làm cho Tùy lão đại nhíu mày: "Làm sao ông biết?"
"Chuyện trên đường thôi, ha ha" Người này cười, phà ra một ngụm khói, nói: "Tôi lăn lộn đã nhiều năm rồi, đương nhiên k? hông phải ngồi không, mấy thứ này tuy rằng bí ẩn, nhưng mà nếu để ý một chút thì có thể điều tra ra, Cát Đốn là địa bàn của Tùy lão đại sao?"
Sắc mặt của Tùy lão đại hơi đổi, nhưng mà, sau một hồi liền chậm rãi gật đầu: "Đúng thì thế nào?"
"Vậy ông có muốn thu hồi không?" Người trung niên này lại nói.
"Cái này không cần ông quan tâm, tôi muốn thu hồi thì tự nhiên sẽ phái người qua lấy" Tùy lão đại nhàn nhạt nói: "Nếu như chỉ có điều kiện này, tôi nghĩ, chúng ta cũng không còn quan hệ gì"
"Ồ? Sao lại không có quan hệ ?" Người trung niên nhún vai, giải thích: "Ông chủ cần phối hợp với tôi, giúp tôi tiêu diệt Bạo Tam Lập ở Tùng Giang và Tôn gia Đông Hải, ông có thể có lại được địa bàn Cát Đốn, cái này tương đối có lời rồi"
"Tôi đã nói, cái này không có quan hệ, cái ông nói là Tùng Giang và Đông Hải" Tùy lão đại nói.
"Sao lại nói như vậy" Người trung niên nhàn nhạt nói: "Quả thật, tôi muốn địa bàn của cả hai, Tùng Giang và Đông Hải, nhưng mà, cái này đối với tôi không có tác dụng, ông muốn thu hồi Cát Đốn, tôi xin nói thẳng, Tùy lão đại, ông đang nằm mơ à?"
"Hừ!" Tùy lão đại không phục hừ một tiếng.
"Ông và tôi đều là người thông minh, cho nên lời dư thừa tôi không nói nhiều!" Người trung niên khoát tay, ngăn cản Tùy lão đại nói: "Tôi nghĩ, hợp tác như vậy rất công bằng, đối với ông mà nói, mất đi rồi sẽ không còn"
"Được rồi, để tôi suy nghĩ!" Tùy lão đại từ từ trầm tư.
"Cái này đương nhiên có thể" Người trung niên cười nói, hắn ta đã có được lý do thuyết phục Tùy lão đại rồi. Thật ra, cho dù Tùy lão đại không tham dự vào, thì hắn cũng đã có được sự ủng hộ của" ông chủ" .
Ông chủ đã cung cấp cho hắn một số vũ khí, để cho hắn đoạt quyền.
"Lần này, tỷ lệ thành công là bao nhiêu?" Một lát sau, Tùy lão đại ngẩng đầu lên, liếc mắt hỏi.
"100%!" Người trung niên khẳng định.
"Ồ? Phần thắng lớn như vậy sao?" Tùy lão đại kinh ngạc.
"Có nắm chắc hay không, thì chỉ cần ông đồng ý, tôi có thể dẫn ông đi gặp ông chủ, đến lúc đó ông sẽ biết vì sao chúng tôi lại nắm chắc!" Người trung niên cười ha hả nói: "Hơn nữa, đến lúc đó, tiền cũng không có, bọn chúng còn làm được cái rắm gì?"
"Tiền cũng không có? Có ý gì?" Tùy lão đại sửng sốt.
"Không có gì… những cái này bây giờ vẫn chưa thể nói cho ông biết, ông suy nghĩ xong chưa?" Người trung niên hỏi: "Chỉ cần chúng ta trở thành đồng minh, tôi sẽ nói cho ông biết những chuyện này"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1141


Báo Lỗi Truyện
Chương 1141/2205