Chương 114: Vừa học vừa bán


"Sao vậy?" Dương Minh thấy vẻ mặt Lam Lăng có chút khác thường, vội vàng hỏi.
Lam Lăng lắc đầu: "Em nghĩ đến bà ngoại, nghĩ đến mẹ"
"Bà ngoại em?" Dương Minh biết mẹ Lam Lăng đã chết, nhưng bà ngoại của cô ấy vẫn còn sống.
"Không biết đã đi đâu." Lam Lăng có chút thất thần: "Bà bị kẻ thù hạ cổ, một loại cổ rất lợi hại, sau đó đã biến mất. Em rất nhớ bà. Lúc em nhỏ, bà ngoại thường làm Mễ tuyến cho em ăn, kể các chuyện cổ tích cho em nghe."
Dương Minh thở dài. Nói như vậy Lam Lăng thật sự rất đáng thương.
Ăn hết, Dương Minh và Lam Lăng thanh toán tiền, lúc xoay người định đi ra ngoài, ông chủ cửa hàng đột nhiên kêu lên: "Chờ chút, tiền không đúng"
"Không đúng?" Dương Minh sửng sốt, chẳng lẽ gặp hắc điếm trong truyền thuyết? Dương Minh không phải một người sợ chuyện. Nhưng bây giờ đang ở đất khách, Dương Minh nghĩ rằng nhiều một chuyện không bằng ít đi một chuyện nên không có phát tác. Chỉ xoay người lại hỏi: "Sao vậy? Không phải hai mươi năm sao?"
"Là hai mươi năm. Nhưng mà cậu đưa tôi ba mươi năm. Hai tờ mười đồng bị kẹp díp" Ông chủ trả lại mười đồng cho Dương Minh.
Dương Minh dở khóc dở cười. Xem ra mình quá cẩn thận, bị tin tức về các hàng quán lừa gạt du khách ảnh hưởng rồi. Nên nghĩ rằng ra ngoài đi một bước cũng khó khăn. Hơn nữa nhìn cửa hàng nhỏ này đâu có thể nào là hắc điếm chứ. Nơi nhiều người ăn uống như vậy, là hắc điếm thì ai dám vào.
Trở lại khách sạn không ngờ Trương Tân vẫn còn chưa ngủ, vẫn còn đang mài mài hai viên ngọc. Hơn nữa Trương Tân còn đang cười đến độ không ngậm được miệng. Con kế nghiệp cha là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng chỉ sợ con cái không làm ăn được hẳn hoi. Dương Minh cũng mơ hồ đoán được ý đồ của Trương Giải Phóng. Nhưng hắn cũng không nói ra, có lẽ chỉ có mình Trương Tân là người trong cuộc nên không hiểu.
"Mày xem viên ngọc này của tao thế nào?" Trương Tân cầm một viên ngọc ra hỏi.
"Ồ? Đây là của mày?" Dương Minh cầm lấy nhìn thoáng qua. Lúc nãy ở trên xe taxi, hắn đã mở sách ra độc một chút. Nên bây giờ đã có hiểu biết đôi chút về ngọc. Vì vậy nói những điều vừa học ra: "Giám định phẩm chất của ngọc có sáu tiêu chuẩn là Sắc, thấu, quân, hình, xao, chiếu"
"Lào sao?" Trương Tân như rơi vào sương mù: "Sắc? Xảo trá?"
"Mẹ nó" Dương Minh khinh bỉ nói: "Đầu mày toàn ý đồ đen tối. Cái gì mà sắc dục, xảo trá, không biết sao mày lại nghĩ ra như thế. Là sắc, thấu, xao và chiếu"
"Hắc hắc, tao nghe lầm thôi mà" Trương Tân có chút ngượng ngùng nói: "Mày thoáng cái nói ra mấy từ ngữ chuyên nghiệp sao tao có thể hiểu được. Nói cụ thể ra một chút đi"
Dương Minh muốn ra vẻ một chút, vì vậy nói: "Đầu tiên là sắc, đây chính là nhan xắc. Ngọc có màu xanh biếc là tốt nhất. Hai màu đỏ và tím thì có giá trị bằng một phần năm của ngọc bích. Ngọc hiện nay có bốn màu là đỏ, tím, xanh và trắng, được xưng là Phúc Lộc Thọ Hỉ. Nếu chỉ có ba màu đỏ, xanh, trắng gọi là Phúc Lộc Thọ. Màu sắc mờ nhạt như màu vàng là loại hạ phẩm. Nếu chỉ nhìn riêng về màu của ngọc, dùng ánh sáng phân định là rõ ràng nhất. Mà viên ngọc của mình, không phải tao đánh giá thấp. Mày nhìn xem màu xấu xí, còn có màu vàng, vừa nhìn đã biết là hạ phẩm"
"Màu thấu chính là ngọc phải trong suốt như thủy tinh, không có một chút tạp chất, không bẩn. Thượng phẩm là không có một chút tạp chất. Bán trong suốt, ngọc không sáng coi như là ngọc bình thường và ngọc trung cấp. Vào triều nhà Thanh và trước đó, ngọc có ba màu đỏ, xanh, trắng được xưng là ngọc Phỉ Thúy. Đến bây giờ, ngọc Phỉ Thúy để chỉ những ngọc trong suốt. Ngọc Phỉ Thúy hiện nay hầu hết có màu xanh biếc. Mà viên ngọc cả mày không chỉ không có màu xanh, hơn nữa còn không trong suốt, đây là điểm thứ hai"
"Điểm thứ ba là quân, nói cách khác chính là màu của ngọc phải đều nhau. Ngọc mà trắng, xanh không đồng đều sẽ có giá trị rất thấp"
"Còn về hình, nói đúng ra là hình dạng của ngọc căn cứ theo các yêu cầu thẩm mỹ khác nhau, gia công thành các loại hình thức khác nhau, không có tiêu chuẩn đặc biệt. Nói chung ngọc lớn một chút cũng tốt. Viên của mày cũng khá to đó"
Dương Minh còn chưa nói hết, Trương Tân đã cắt ngang: "Cái gì mà khá to, nói chuyện với mày chẳng hiểu gì hết. Chị dâu còn đứng bên cạnh, mày không thể nói văn minh một chút sao?"
"Mày còn không nghe ra sao? Nói đầu óc mày có vấn đề, đúng là có vấn đề. Người khác nói như thế nào, mày cũng nghĩ đến chuyện đó" Dương Minh nói xong, quay sang hỏi Lam Lăng: "Lam Lăng, em cảm thấy anh vừa nói khá to có ý gì?"
"Đương nhiên là chỉ viên ngọc trong tay Trương Tân khá to" Lam Lăng mở to đôi mắt ngây thơ, dịu dàng trả lời? Ra vẻ có ý gì khác, em sao hiểu được.
"Mẹ chứ. Hai đứa gian phu dâm phụ này, kẻ hát người khen hay. Thua với hai đứa rồi. Được rồi, tao không có sức mà cãi với mày. Mày nói tiếp đi, xảo trá là sao? :
"
Là xao, tao phát hiện ra mày đúng là có tiềm chất làm lưu manh" Dương Minh tiếp tục giải thích nói: "Xao là chỉ trong ngọc thường có những vết rạn, nứt. Bình thường không thể quan sát thấy, nhưng nếu như dùng một cây búa kim loại gõ nhẹ lên, hoặc là gõ nhẹ ngọc lên mặt bàn là có thể nghe được rõ ràng bên trong ngọc có vết rạn nứt hay không. Âm thanh càng vang càng tốt. Viên ngọc này của mày không cần gõ cũng có thể dễ dàng nhìn thấy mấy vết rạn trên mặt"
"
Mà chiếu là nói ngọc bằng mắt thường không thể nhìn thấy điểm đen, tỳ vết. Cần phải mang một chiếc kính núp nhìn mới có thể thấy. Phẩm chất của ngọc chia làm mười cấp, mỗi cấp lại chia là ba bậc thượng trung hạ. Ngọc có màu sắc, ánh sáng, độ trong suốt mà thấp đều là có giá trị ít nhất. Viên ngọc của mày có rất nhiều điểm đen, tỳ vết, đây là chỉ nói sơ qua"
"
Nhiều như vậy sao? Dương Minh mày nghe ai nói thế?" Trương Tân nghe Dương Minh lý luận một lúc, rất kinh ngạc: "Buổi sáng mày như một con chuột bạch, sao đến chiều lại thành chuyên gia vậy? Đừng nói cho tao biết mày gặp kỳ ngộ, bị linh hồn của chuyên gia ngọc nhập người đó?"
"
Mày sao không nói tao là trọng sinh?" Dương Minh rất khó chịu với sự khinh bỉ của Trương Tân.
"
Tao đang muốn hỏi như vậy đó" Trương Tân không để cho Dương Minh chút mặt mũi nào.
"
Mày tự nhìn đi" Dương Minh lấy quyển sách ra đưa cho Trương Tân.
"
Mày được đó, còn đi mua sách. Sao, mày cảm thấy hứng thú với nghề này" Trương Tân cầm sách, mở ra xem.
"
Cũng có chút hứng thú" Dương Minh cười cười: "Tao đang chuẩn bị buôn bán chút ngọc kiếm tiền"
"
Vậy có thể kiếm được bao nhiêu tiền. Có cần tao bảo ông già, để ông ấy giúp mày một chút?" Trương Tân cảm thấy bạn thân của mình nếu như cũng theo nghề này, sau này mình kế nghiệp bố già sẽ có người giúp sức.
"
Được đó. Chẳng qua tao chỉ buôn bán nhỏ lẻ. Dù sao nghề này, chúng ta bây giờ phải học đã" Dương Minh gật đầu, chuyện này khẳng định không thể gạt được Trương Giải Phóng. Nếu không mình là người mới, cho dù có ngọc giá trị liên thành cũng không có cửa mà tiêu thụ. Mà Trương Giải Phóng thì khác, chẳng những có nhà xưởng, còn có cửa hàng.
Cho nên mình nếu như muốn thông qua việc bán ngọc kiếm tiền. Vậy biện pháp duy nhất chính là được Trương Giải Phóng giúp đỡ. Nếu không dù có ngọc giá trị liên thành cũng không dễ bán.
Đợi đến khi quan hệ xã hội của mình được thành lập là có thể thành lập được công ty. Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ ban đầu. Dị năng của mình nếu như cả đời chỉ dùng để chọn ngọc, vậy không phải quá lãng phí sao.
Hơn nữa trực giác nói cho Dương Minh biết cặp kính này sau khi dung hợp với mình, nhất định không chỉ có những tính năng đó. Viễn thị, thấu thị chỉ là dễ dàng tìm được, cũng có thể nói là dễ dàng sử dụng. nhưng năng lực thấy được ý nghĩ của người khác, Dương Minh chưa nắm bắt được cách thức sử dụng. cho nên có thể nói còn rất nhiều năng lực mà hắn chưa thể nào đào móc ra.
Nhìn ngọc chỉ là một cách kiếm tiền, không phải cách duy nhất. Xa không nói, chỉ riêng điều này, nếu như có thể nhìn ngọc, vậy có thể nhìn được kim cương. Thậm chí như lời Trương Giải Phóng nói là có thể tìm kho báu.
"
Ừm, cũng đúng. Chẳng qua bố tao nếu biết mày thích nghề này, nhất định sẽ cao hứng" Trương Tân cười nói: "Mày sau này nếu muốn làm, bố tao sợ rằng cũng bắt tao làm"
"
Ha ha, tao mượn mấy tờ giấy mài, tao về xem ngọc của mình một chút" Dương Minh cười nói.
"
Trên bàn có đó, cứ cầm lấy" Trương Tân chỉ vào chiếc bàn cạnh TV, nói: "Thuận tiện lấy tao hai tấm"
Dương Minh đưa cho Trương Tân hai tấm, người này vứt viên ngọc màu vàng bị Dương Minh đánh giá không đáng một đồng sang một bên, bắt đầu điêu khắc với tảng đá còn lại.
Dương Minh nhìn thoáng qua, thấy viên đá này của Trương Tân có màu sắc cũng khá tốt, tốt hơn viên trước rất nhiều, vì vậy cổ vũ nói: "
Viên này thoạt nhìn cũng được. Hy vọng là một viên ngọc tốt"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/2205