Chương 1133: Lựa chọn một bên


"Thằng nhóc, mày cũng quá to gan rồi đấy!" Ngữ khí của Trương Kinh Nghiêu cũng trở nên lạnh lùng hơn: "Chung quanh đây đều là địa bàn của tao, trong chổ của tao, chưa từng có ai dám nói chuyện với tao như thế"
"Tôi giết người, không cần phân biệt địa điểm" Dương Minh nhún vai, nói.
"Giết người?" Khóe miệng của Trương Kinh Nghiêu xuất hiện một nụ cười lạnh : "Khẩu khí không nhỏ, mày đã giết người… a…."
Trương Kinh Nghiêu chỉ nói được phân nửa, liền dừng lại! Bởi vì một con dao thủy tinh trong suốt đã kề lên sát cổ của ông ta, chỉ cần ông ta khẽ động một chút, thì con dao sẽ cắm vào.
"Ông muốn thử không?" Dương Minh nhàn nhạt hỏi.
Sắc mặt của Trương Kinh Nghiêu trở nên kinh hoảng, tuy rằng lúc này người bên cạnh cũng đã rút súng ra chỉ vào Dương Minh, nhưng mà Trương Kinh Nghiêu cũng rõ ràng, nếu Dương Minh muốn lấy mạng của mình thì tuyệt đối sẽ nhanh hơn những người này nổ súng!
Những người này đều là những người được chọn ra từ trong bang, đều có tay nghề tốt, thậm chí là còn được huấn luyện làm vệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng mà, Dương Minh đứng đây, rút dao ra, kề vào cổ mình, cũng không ai kịp phản ứng!
Cái này không phải là do những người này không kịp phản ứng, mà là do tốc độ của Dương Minh quá nhanh, nhanh đến mức làm người ta không kịp phản ứng, ngay cả bản thân mình cũng không thấy gì, thì dao đã kề cổ rồi!
Nếu như Dương Minh thật sự muốn giết mình, thì mình hẳn là đã chết rồi.
"Không… tôi chỉ nói đùa thôi, bọn mày, buông súng xuống!" Trương Kinh Nghiêu cười cười, mà nụ cười của ông ta còn xấu hơn cả khóc, ông ta làm lão đại không biết bao nhiêu năm rồi, cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần nguy hiểm, ông nhớ, lần cuối cùng bị người ta ép bức, cũng đã là mười năm trước, ông ta biết, vệ sĩ của mình cũng không phải là đối thủ của Dương Minh, vì thế chủ động tốt với Dương Minh, kêu vệ sĩ buông súng xuống.
Vả lại, Trương Kinh Nghiêu cũng rõ ràng một điều, những người vệ sĩ này có nổ súng, dù bắn trúng Dương Minh, thì cũng có khả năng trúng mình!
"Là nói giỡn à, hay lắm!" Dương Minh rút dao ra khỏi cổ của Trương Kinh Nghiêu, cười nói: "Tôi còn tưởng rằng ông muốn thử"
"A…." Dương Minh vừa dứt lại, súng trong tay của một tên vệ sĩ đã rơi xuống đất, mà trên cổ tay của hắn đã cắm hai con dao thủy tinh! Một là của Dương Minh, cái còn lại hiển nhiên là của Vương Tiếu Yên rồi.
Tay của t? ên vệ sĩ này, hiển nhiên đã bị phế rồi, đau đớn ôm chặt cổ tay ngồi tựa lên tường.
"Người của ông hình như không được thành thật cho lắm" Dương Minh nhìn thoáng qua tên vệ sĩ này, có chút tiếc nuối nói.
Vừa rồi lúc Dương Minh rút con dao ra khỏi cổ của Trương Kinh Nghiêu, thì tên vệ sĩ này lại giơ súng lên, phỏng chừng muốn biểu hiện trước mặt Trương Kinh Nghiêu một chút, nhưng mà kết quả là bị Dương Minh và Vương Tiếu Yên đồng thời ra tay, chặt đứt cổ tay của hắn.
Khóe miệng của Trương Kinh Nghiêu bỗng run lên, Dương Minh lợi hại không nói, mà con bé bên cạnh hắn, cũng không thể coi thường được! Tình huống chỉ diễn ra trong chớp mắt, mà hai con dao đều đã cắm trên cổ tay của tên vệ sĩ, có thể tưởng tượng được tốc độ và năng lực phản ứng của hai người này nhanh đến mức nào rồi!
Trương Kinh Nghiêu bây giờ làm sao mà tỏ thái độ được, sắc mặt lạnh lên, quát người vệ sĩ kia: "Kêu bọn mày không được động, bỏ súng xuống, nghe không? Bị điếc à? Còn không kéo thằng khốn này ra ngoài cho tao!"
Bọn vệ sĩ nghe xong, vội vã thu súng lại, kéo tên kia đi ra ngoài, bọn họ đã chứng kiến được năng lực của Dương Minh và Vương Tiếu Yên, chỉ với sức của bọn họ, căn bản là không có khả năng chống lại Dương Minh và Vương Tiếu Yên.
"Người của tôi không hiểu chuyện, mong Dương tiên sinh đừng chú ý!" Trương Kinh Nghiêu nhiệt tình giải thích với Dương Minh.
Lúc này, người khiếp sợ còn có Hắc Hùng! Thân thủ của Trương Tiểu Nạo, ông ta cũng rất rõ ràng, tuy rằng Trương Kinh Nghiêu là lão đại, nhưng mà cũng đã từng cầm đao chém người rồi, cũng từng là một chiến tướng! Tuy rằng đã lâu không đánh nhau, nhưng mà mỗi ngày vẫn tập luyện, rèn luyện năng lực phản ứng của mình, dù sao thì làm lão đại hắc đạo rất dễ kết thú, dễ bị người ta trả thù.
Mà vừa rồi, tốc độ của Dương Minh, Hắc Hùng hoàn toàn không nhìn thấy gì! Thậm chí là không kịp thấy Dương Minh rút dao ra như thế nào, thì dao đã nằm kề ngay cổ của Trương Kinh Nghiêu!
Bây giờ, ông ta rốt cục đã hiểu, bản thân không phải là đối thủ của Dương Minh, nếu vừa rồi tại bãi phế liệu mà đánh nhau, thì kết quả chỉ có bại, không chiếm được một chút tiện nghi nào!
Mà con bé bên cạnh của Dương Minh, cũng không thể khinh thường! Ông ta thật sự nhìn lầm rồi, hai người này đều là cao thủ trong cao thủ!
"Không có gì, tôi đã dạy dỗ giúp ông những người không nghe lời rồi!" Dương Minh vẫn lạnh lùng nói: "Nhưng mà, lần sau tôi sẽ không nhẹ tay đâu, có thể sẽ đâm vào tim hắn!"
Lời nói tuy rằng rất bình thản, nhưng mà Trương Kinh Nghiêu nghe xong không dám coi thường.
"Sẽ không đâu!" Tuy rằng Trương Kinh Nghiêu không thích cái cảm giác nhìn trên cao nói xuống dưới của Dương Minh, nhưng mà cũng không thể làm được gì, Dương Minh thật sự quá mạnh mẽ, mạnh đến mức làm cho ông ta không thở được.
"Trương tiên sinh, bây giờ có thể nói được rồi đấy, ông tìm tôi có chuyện gì?" Dương Minh ngồi xuống ghế sô pha, nhàn nhạt hỏi.
"Hắc Hùng, mang Tiểu Nạo ra ngoài!" Trương Kinh Nghiêu nhìn Trương Ti? ểu Nạo, rồi quay sang ra lệnh cho Hắc Hùng.
"Vâng!" Hắc Hùng mặc dù có chút lo lắng cho an toàn của Trương Kinh Nghiêu, nhưng mà ông cũng rõ ràng, cho dù ông ta có ở đây cũng không thể làm ra được chuyện gì, với thân thủ của Dương Minh, ông ta chỉ có khả năng đứng nhìn, không thể làm ra phản ứng gì cả.
Chờ Hắc Hùng mang Trương Tiểu Nạo đi ra ngoài, Trương Kinh Nghiêu mới mở miệng: "Trước đó, cậu và Tiểu Nạo có chút xung đột, cũng là bởi vì Lý gia gây kích động, vừa rồi Lý Chí Thành có gọi điện cho tôi, muốn tôi xử lý cậu…."
"Những cái này tôi biết rồi, ông không cần nói" Dương Minh đã sớm nhìn ra ý đồ của Hắc Hùng ngay từ đầu, chỉ là cảm thấy kỳ quái về việc ông ta tự nhiên thay đổi chủ ý: "Bây giờ ông tính thế nào?"
"Con người của tôi, không thích kết thù, tuy rằng tôi và Lý gia có giao tình tốt, nhưng mà Dương tiên sinh, tôi cũng có thể nhìn ra, cậu không phải là một người thường, cho nên, tôi xin lỗi về hành động lúc đầu của tôi!" Trương Kinh Nghiêu thẳng thắn nói, chính ông ta cũng rõ ràng, Dương Minh cũng đã biết được ý đồ của Hắc Hùng, cho nên lúc này không cần giấu diếm, không bằng cứ thẳng thắn nói ra, có lẽ sẽ chiếm được một chút hảo cảm của Dương Minh.
"Chỉ như vậy?" Dương Minh nhìn Trương Kinh Nghiêu, hỏi.
"Đúng vậy" Trương Kinh Nghiêu gật đầu, nhắc nhở: "Nhưng mà, Lý gia ở đây cũng rất có thế lực, ông ta nhờ tôi không được, khó bảo đảm sẽ không nhờ người khác"
"Haha, cái này không cần ông quan tâm" Dương Minh cười nói: "Nhưng mà, thật ra thì tôi cũng nhắc nhở ông luôn, hay nhất là không cần thân thiết với Lý gia quá!"
"Ơ?" Trương Kinh Nghiêu kinh ngạc, nhìn Dương Minh, hỏi: "Xin nói rõ"
"Cả nhà Lý Chí Thành nhanh chóng xong rồi, nếu ông cứ giữ quan hệ với chúng…" Nói đến đây, Dương Minh dừng lại một chút, rồi nói mới: "Thì tôi cũng chỉ đành xuống tay với ông"
"Cậu đang uy hiếp tôi?" Trương Kinh Nghiêu biến sắc, tuy rằng Dương Minh rất cường thế, nhưng mà Trương Kinh Nghiêu cũng là một người có máu mặt, có thể nói là trùm một phương, tự nhiên bị uy hiếp, cho nên rất khó chịu: "Cậu cũng biết, tôi chỉ hợp tác với ông ta"
"Vậy đừng hợp tác nữa, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả" Vương Tiếu Yên cười cười nói.
Trương Kinh Nghiêu rất muốn chửi ầm lên, cái này nói không hợp tác là sẽ không hợp tác? Ông ta vất vả lắm mới tìm được một người để rửa tiền, làm sao mà lại bỏ qua dễ dàng như vậy?
"Tôi đã nhắc nhở ông rồi, đến lúc đó nếu ông chôn chung với họ, thì cũng đừng trách tôi không nói với ông" Dương Minh phất tay nói: "Được rồi, tôi đề nghị ông nên hợp tác với Hoàng gia"
"Hoàng gia? Nhưng mà Hoàng gia sắp phá sản rồi!" Trương Kinh Nghiêu tin rằng Dương Minh và Vương Tiếu Yên có thực lực giết chết cả nhà Lý gia, nhưng mà kêu ông ta từ bỏ hợp tác, ông ta cũng không cam lòng: "Nếu như Hoàng gia còn mỏ vàng bên châu Phi, tôi sẽ có thể hợp tác với họ! Mục đích của tôi chỉ là rửa tiền, dùng tiền đen để đầ? u tư qua châu Phi!"
Trương Kinh Nghiêu cũng không cần phải giấu diếm, thẳn thắn nói với Dương Minh, cho dù Dương Minh có nói ra ngoài cũng không có biện pháp chứng minh chuyện này, cho nên Trương Kinh Nghiêu cũng không sợ, hơn nữa, hành vi của Trương Kinh Nghiêu, trong lòng mọi người đều biết cả.
"Tôi sẽ ủng hộ Hoàng gia!" Dương Minh lại nhàn nhạt nói: "Bây giờ cho ông một cơ hội cuối cùng, ngã về bên tôi, hoặc là làm kẻ địch với tôi"
"Cậu đang ép tôi lựa chọn?" Trương Kinh Nghiêu cảm thấy hô hấp của mình dần dần trở nên khó khăn! Người thiếu niên trước mặt này tuy rằng nói chuyện rất bình thản, nhưng mà tạo cho ông một áp lực rất lớn, làm cho ông cảm thấy một cơn giận không chịu được! Mà quan trọng hơn là, người thiếu niên này cũng chỉ cỡ tuổi con trai của mình!
"Tôi chỉ nói như vậy tôi, còn lựa chọn là của ông" Dương Minh cười nói.
"Có thể cho tôi biết lý do được không?" Trương Kinh Nghiêu cũng hiểu, bây giờ nếu Dương Minh muốn lấy mạng của mình, thì là ai cũng không ngăn được.
"Được rồi, tôi sẽ cho ông" Dương Minh móc một tờ danh thiếp ra đặt lên bàn, đây là danh thiếp của tổ chức Hắc Hồ Điệp, cũng không khác gì với danh thiếp riêng của Charles cả, trên mặt chỉ có phương thức liên hệ với Hắc Hồ Điệp, cũng không có tên của Dương Minh: "Tôi là người phụ trách của tổ chức sát thủ Hắc Hồ Điệp"
"Hắc Hồ Điệp? Tổ chức sát thủ?" Sắc mặt của Trương Kinh Nghiêu đột nhiên tái nhợt, thật sự là sợ cái gì thì cái đó đến, tuy rằng ông ta không có tiếp xúc với tổ chức sát thủ, cũng không biết danh tiếng của tổ chức sát thủ Hắc Hồ Điệp, nhưng mà nghe đến mấy chữ" tổ chức sát thủ" xong, trên người của Trương Kinh Nghiêu không tự chủ chảy ra mồ hôi lạnh.
"Cái này là danh thiếp của tôi, chúng tôi vừa mới từ nước X trở về, giúp cho tướng quân Kars giải quyết một số kẻ địch" Dương Minh thản nhiên nói: "Tôi nghĩ, bây giờ ông có thể lựa chọn rồi, thời gian của tôi rất quý giá, tôi phải đi…."
"Tôi… tôi đáp ứng cậu…." Sắc mặt của Trương Kinh Nghiêu bây giờ không khác gì màu đất! Đương nhiên, nếu là người khác tùy tiện nói là sát thủ trước mặt ông, chưa chắc ông đã tin, nhưng mà sau khi nhìn thấy thân thủ của Dương Minh và Vương Tiếu Yên, ông không thể không tin được!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1133


Báo Lỗi Truyện
Chương 1133/2205