Chương 1131: Thay đổi từ một cuộc điện thoại


"Anh…." Hoàng Vinh Tiến không biết nên làm sao, xuất phát từ nghĩa khí, hẳn là nên đi theo, nhưng mà lại sợ vướng tay vướng chân, ảnh hưởng đến Dương Minh, cho nên cảm thấy rất khó xử.
"Chuẩn bị cơm tối đi, em về ngay!" Dương Minh đi đến chổ chiếc xe, nhìn vào bên trong xe, khẽ nhíu mày, không còn chổ hai người, trên xe có ba thằng to con, mà thằng nào cũng giành chổ ngồi hai người cả.
"Anh lên phía trước ngồi đi!" Dương Minh vỗ vai một tên nói.
Tên này là thủ hạ của Hắc Hùng, rất là kiêu ngạo, nghe Dương Minh nói chuyện cứ giống như là ra lệnh, nhất thời khó chịu, nhưng mà Hắc Hùng đã nói rồi, ở đây không thể ra tay được, cho nên chỉ đành phải nhịn xuống: "Muốn ngồi chổ hai người cũng được, mày ngồi bên cạnh tao đi, còn con nhỏ kia thì ngồi trong lòng tao!"
Dương Minh nghe tên này nói xong, cũng lười trả lời hắn, trực tiếp túm lấy cổ áo của hắn, giựt mạnh một cái, lôi ra thẳng ngoài xe.
Sau đó Dương Minh hồn nhiên như người điên ngồi vào chổ ấy, Vương Tiếu Yên cũng không thèm liếc nhìn tên bị ném ra ngoài một cái, bước vào ngồi xuống cạnh Dương Minh.
Tên này bị té đau, ngồi trên mặt đất thẹn quá hóa giận, muốn đập cho Dương Minh một trận, nhưng mà vừa định rút đao ra thì đã bị Hắc Hùng cản al5i.
Dương Minh vừa rồi chỉ dùng tay trái, mà đã lôi một người nặng hơn một trăm cân ra khỏi xe một cách dễ dàng, phần sức mạnh này cũng đủ làm cho Hắc Hùng giật mình!
Tuy rằng Hắc Hùng tự cho rằng mình cũng có thể làm được, nhưng mà Dương Minh không hề có bất kỳ nổi bật gì, mà cũng có thể làm một cách đơn giản! Chuyện này cũng khiến cho Hắc Hùng đánh giá Dương Minh lại một lần nữa, trước đó mình có phải là đang khinh địch không?
Nhìn thấy cơ thể của Dương Minh cũng không rõ ràng, không giống như là người có được sức mạnh lớn như vậy, chẳng lẽ là giấu nghề? Hắc Hùng nghi hoặc lắc đầu, mặc kệ là nói thế nào thì ông ta cũng không sợ Dương Minh, cái danh xưng chiến thần này cũng không phải là tự nhiên mà có.
Tên bị ném ra tuy rằng khó chịu, nhưng mà Hắc Hùng không cho ra tay, thì hắn cũng chỉ đành nén giận, ngồi lên phía trước, nhưng mà khi lên xe thì đầu óc của hắn cũng tỉnh táo lại!
Vừa rồi Dương Minh chỉ dùng một tay lôi hắn ra, loại người có sức mạnh như vậy, căn bản không phải là người mà hắn có thể đấu được, nếu như hắn còn tiếp tục gây phiền toái, thì người lãnh phiền toái chính là hắn!
Hắc Hùng nhìn nhìn Dương Minh, không nói gì, ngồi lên chổ người lái, còn Trương Tiểu Nạo thì ngồi chổ cạnh người lái, hắn ta sau khi lên xe cũng không thèm nhìn Dương Minh một cái.
Theo hắn thấy, Dương Minh đã chết chắc rồi, kết quả cuối cùng sẽ là hai triệu đô la! Dễ dàng vơ vét tài sản như vậy, chú Hắc Hùng đúng là cao thủ!
Chiêc xe chạy đế? n một bãi phế liệu, chổ này trước kia cũng là sản nghiệp của Trương Kinh Nghiêu, hắn ta dùng bãi phế liệu này để che dấu một số hoạt động phi pháp, nhưng mà từ khi Trương Kinh Nghiêu chuyển sang kinh doanh lành mạng, thì bãi phế liệu này cũng bỏ trống luôn, không được dùng nữa.
Nhưng mà, bởi vì giá đất từ từ thay đổi, dù bãi phế liệu này nằm ngoài thành phố, nhưng mà giá trị của nó cũng không hề thấp chút nào.
Cho nên, bãi phế liệu này vẫn được giữ lại, chờ sau khi Trương Kinh Nghiêu thay da đổi máu xong, sẽ khai phá và xây dựng khu biệt thự ở đây.
Chiếc xe dừng lại tại một khu đất trống trong bãi phế liệu, Trương Tiểu Nạo đã không nhịn được, kêu lên: "Hai người bọn mày, xuống xe đi!"
Hắc Hùng đang muốn nói cái gì đó, thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Dưới tình huống như vậy thường thì Hắc Hùng sẽ không nghe máy, nhưng mà nhìn thoáng qua dãy số gọi đến, lập tức nghe máy ngay.
"Trương tổng!" Ở nhà thì Hắc Hùng gọi Trương Kinh Nghiêu là lão gia, trên đường thì gọi là lão đại, nhưng trước mặt người ngoài thì lại gọi là Trương tổng, phân biệt rất rõ ràng. Đừng thấy hắn to con vạm vỡ, thật ra đầu óc của hắn cũng rất nhanh nhẹn đó.
"Hắc Hùng, sao rồi, có ra tay chưa?" Trương Kinh Nghiêu gấp gáp hỏi.
"Vẫn chưa, sao thế, Trương tổng?" Hắc Hùng kỳ quái hỏi, bình thường Trương Kinh Nghiêu căn bản là không quan tâm đến những chuyện nhỏ này, chẳng lẽ là bởi vì Trương Tiểu Nạo?
"Không ra tay là tốt rồi!" Trương Kinh Nghiêu thở phào nói: "Bây giờ cậu lập tức mời họ về nhà ngay, nhớ kỹ, phải khách khí một chút!"
"A? Vậy còn Tiểu Nạo…." Hắc Hùng nhất thời không biết nên nói thế nào, tại sao lại như thế? Rốt cục là Trương Kinh Nghiêu có ý gì?
"Chuyện của nó cứ dẹp qua một bên, nhớ đó, thái độ phải tốt một chút!" Trương Kinh Nghiêu nghiêm túc dặn dò.
"Cái này… được rồi, tôi hiểu rồi!" Hắc Hùng đương nhiên là phục tùng mệnh lệnh của Trương Kinh Nghiêu vô điều kiện rồi, chuyện của Trương Tiểu Nạo cũng đành phải gác sang một bên.
"Chú Hắc Hùng, chúng ta mau ra tay đi!" Trương Tiểu Nạo khẩn trương nói.
"Tiểu Nạo, đừng lộn xộn!" Hắc Hùng trừng mắt nhìn Trương Tiểu Nạo: "Cha con vừa gọi điện đến, chú còn chuyện chính phải làm!"
Dương Minh cũng đã hết kiên nhẫn, phất tay nói: "Ê ê, có đánh hay không vậy? Muốn dánh thì nhanh lên, tốc chiến tốc thắng!"
"Đánh? Vì sao phải đánh?" Hắc Hùng suy nghĩ cực nhanh, trong nháy mắt liền biến thành khuôn mặt tươi cười, quay đầu nói: "Tiên sinh, vừa rồi chỉ là đùa mà thôi, Trương tổng của chúng tôi muốn mời ngài đến biệt thự làm khách…"
"Biệt thự? Làm khách?" Dương Minh cũng sửng sốt, nhưng mà không có giật mình, có thể là do cha của Trương Tiểu Nạo đột nhiên thay đổi chủ ý, cho nên gọi điện đến, từ thái độ của Hắc Hùng là có thể biết.
"Đúng vậy, mong ngài không phiền lòng!" Hắc Hùng khách khí nói.
"Biệt thự của ông ta ở đây hả?" Dương Minh chỉ chỉ bên ngoài, châm ? chọc.
Đương nhiên là Dương Minh sẽ không cho rằng đây là biệt thự trong lời nói của Hắc Hùng.
Tâm tư của Hắc Hùng hắn đã đoán được đại khái rồi, hoàn toàn có thể nắm chắc rằng người mà Hắc Hùng đề cập đang chờ gặp mình, vả lại nếu Hắc Hùng đã không có ý ra tay, thì Dương Minh cũng không cần phải truy cứu.
Hắc Ưng bang, cũng đại biểu cho một thế lực ở dây, Hoàng Vinh Tiến đã nói rõ với Dương Minh, cho nên nếu có thể, Dương Minh cũng không ngại có thêm một người bạn, chí ít là cũng vì Hoàng gia mà kiếm thêm một người hợp tác.
Vì thế Dương Minh chỉ châm chọc Hắc Hùng một phen mà thôi, chứ không muốn ra tay, tất cả cũng chỉ vì nguyên nhân này.
Dương Minh vừa nói xong, Hắc Hùng liền xấu hổ ngay, quả thật ở đây nhìn từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới từ trái qua phải cũng không phát hiện ra một điểm nào giống biệt thự cả, mà hành động khi nãy của hắn cũng rõ ràng không phải là mời Dương Minh đến làm khách nữa.
"Haha, chỉ là đùa một chút thôi, đừng chú ý làm gì!" Hắc Hùng cười nói: "Nơi này là một trong những địa phương nơi Trương tổng lập nghiệp, ngài là khách của Trương tổng, vừa rồi Trương tổng không có ở nhà, tôi sợ ngài chờ lâu, cho nên dẫn ngài đến đây tham quan một chút…."
Dương Minh tuy rằng biết chắc 200% lời nói này của Hắc Hùng là nói xạo, nhưng mà cũng không vạch trần ông ta, gật đầu nói: "Được rồi, dạo một chút đi!"
Hắc Hùng lúc này mới thở phào một hơi, yêu cầu của Trương Kinh Nghiêu, ông ta nhất định phải nghĩ biện pháp để hoàn thành, nếu không thì chắc chắn sẽ bị Trương Kinh Nghiêu trách tội.
Nhưng thật ra thì chỉ có Trương Tiểu Nạo là có chút khó hiểu, kinh ngạc nhìn Hắc Hùng: "Chú Hắc Hùng, chú nói cái gì vậy? Mời hắn đến làm khách? Chúng ta không phải chuẩn bị đập hắn một trận sao?"
Hắc Hùng bất đắc dĩ nhìn Trương Tiểu Nạo, quả thật chuyện này cũng khó mà giải thích, nhưng mà vì mệnh lệnh của Trương Kinh Nghiêu, ông ta cũng không thể nào chìu Trương Tiểu Nạo nữa, vì thế nói: "Tiểu Nạo, đừng lộn xộn, cha con quen biết bọn họ!"
Trương Tiểu Nạo nghe Hắc Hùng nói xong, nhất thời không nói nên lời, hắn sợ nhất là người quen biết của Trương Kinh Nghiêu, nếu như Trương Kinh Nghiêu đã lên tiếng, thì hắn cũng chỉ đành câm họng lại, tuy rằng trong lòng vô cùng oán hận, nhưng mà cũng chỉ đành phải nuốt xuống.
Thật ra, Trương Kinh Nghiêu không biết Dương Minh, cũng chẳng quen Vương Tiếu Yên, làm như vậy, hoàn toàn là vì một cú điện thoại.
Lý Thiên Giai sau khi về đến nhà, liền đem chuyện hôm nay nói cho Lý Chí Thành biết, nhưng mà, chỉ miêu tả sơ sơ về hai người bạn của Hoàng Vinh Tiến và Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng mà Lý Chí Thành liền đoán được, Dương Minh từ trong miệng của Lý Thiên Giai, tựa hồ là một nhân vật rất quan trọng!
Lúc đầu, Lý Thiên Vũ ở nước X có nói qua, mỏ vàng đã bị một người tự xưng là bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc đến cướp, lúc đó Lý Chí Thành có hỏi tướng mạo của người này, nhưng Lý Thiên Vũ suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra là ai, là một người hắn chưa từng gặp qua.
Cho nên lúc đó hắn ta cho rằ? ng đây là thủ đoạn mà tướng quân Kars dùng để thu hồi lại mỏ vàng, cố ý tìm một người giả mạo làm bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc, sau đó đại diện cho Hoàng gia đến lấy mỏ vàng.
Tuy rằng không biết Dương Minh, nhưng mà hình tượng của Dương Minh đã ghi sâu trong lòng của Lý Chí Thành, cho nên lúc này khi Lý Thiên Giai vừa nhắc đến một người con trai có vẻ thân mật với Hoàng Nhạc Nhạc, Lý Chí Thành liền vô thức hỏi tướng mạo người bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc!
Lý Thiên GIai không biết cha đang nghĩ gì, nhưng cũng bắt đầu hình dung tướng mạo của Dương Minh! Lý Chí Thành vừa nghe xong, liền nghĩ: không phải là oan gia ngõ hẹp sao? Xem ra mình đã nghi oan cho tướng quân Kars rồi, đều là do tiểu tử này giở trò!
Nhưng mà, người đã đến rồi, mà đây lại là địa bàn của mình thì còn gì phải sợ? Nghĩ đến đây, Lý Chí Thành cũng coi thường Dương Minh luôn.
"Cha, cha hỏi người này làm gì? " Lý Thiên Giai nghi hoặc hỏi.
"Con có nhớ không? Thiên Vũ có nói qua, lúc ở châu Phi, có một người tự xưng là bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc, đến đại biểu cho Hoàng gia để cướp lại mỏ vàng!" Lý Chí Thành nói.
"A!" Lý Thiên Giai nghe cha nói vậy, nhất thời cũng rõ ràng: "Cha nghĩ người này, có phải là người ở châu Phi không?"
"Cha cũng nghĩ vậy!" Lý Chí Thành gật đầu: "Căn cứ theo miêu tả của con và của Thiên Vũ, rất là giống nhau, hơn nữa tên này còn có quan hệ thân mật với Hoàng Nhạc Nhạc!"
"Mẹ nó, tiểu tử này dám chạy đến đây làm càng à!" Lý Thiên Giai không nhịn được mắng một câu, vừa rồi bị Dương Minh xỉ nhục một phen, làm cho tâm tình của hắn rất không ổn định!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1131


Báo Lỗi Truyện
Chương 1131/2205