Chương 1122: Biến cố của ván bài


Trong lúc nói nhảm với Chơi Xong Dong, Dương Minh cũng đã dùng dị năng để nhìn thoáng vào trong bộ bài, nếu dựa theo trình tự như vậy thì Chơi Xong Dong cuối cùng sẽ có được ba con K, còn mình là hai đôi, xem như mình có thuận lợi hơn hắn, Chơi Xong Dong đương nhiên không có năng lực như Dương Minh, thấy vẻ khinh thường vô đối của Dương Minh, nhất thời giận dữ, hừ lạnh nói: "Chia bài đi!"
Dương Minh cũng không cho rằng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà Chơi Xong Dong có thể nhớ hết được trình tự của bộ bài, tuy rằng trong TV có rất nhiều thần bài có nhãn lực và trí nhớ đạt đến mức xuất thần nhập hóa, sau khi nghiệm bài xong, có thể căn cứ theo quá trình xào bài của người chia bài mà nhớ được vị trí của lá bài, nghe thì có vẻ khó tưởng tượng, nhưng trong mấy bộ phim trên TV lại thường hay chiếu vậy.
Chẳng qua, cái này thì không thể tồn tại rồi, bởi vì trong hiện thực chuyện này không có khả năng xảy ra, thứ nhất là tốc độ chia bài của người chia bài vô cùng nhanh, thứ hai là lúc lấy bài tẩy ra cũng dùng tay che bài lại, muốn nhớ được trình tự của bài cơ hồ là không có khả năng.
Cho dù có nhớ, cũng không thể nào rõ ràng chính xác được, đây không phải là ma thuật, đây là sự thật.
Cho nên, sau khi nói chia bài, Chơi Xong Dong căn bản là không biểu hiện một chút lo lắng nào cả.
Thật ra, cái gọi là cao thủ cờ bạc, hơn phân nửa là do tâm tính tốt, và cũng dựa vào cái này để hù người! Dùng vẻ mặt bên ngoài để chơi chiêu, cho dù bài trong tay kh ông lớn, nhưng lại tỏ vẻ mạnh mẽ, cũng sẽ làm cho đối phương hoang mang, làm cho đối phương do dự, đôi khi, có được bài tốt trong tay lại tỏ ra yếu thế, để làm mê hoặc đối phương.
Cho nên, dùng biểu hiện bên ngoài vô cùng quan trọng, và cũng là một chiêu thức thông thường nhất trong giới cờ bạc.
Ngoài ra, cũng cần phải nói một chút, những cao thủ cờ bạc rất giỏi về quan sát, loại quan sát này không chỉ là quan sát bài của đối phương hoặc là động tác chia bài, mà còn phải quan sát biểu tình cùng với một số động tác chi tiết nhỏ của đối phương, và đây cũng được gọi là" sát ngôn quan sắc" !
Thần sắc của một người có thể che dấu, nhưng mà một số động tác lơ đãng thì không cách nào che dấu được, những cái này đều là bản năng, ví dụ như trong phim, những người chiến thắng đối phương đều là bởi vì đã nhận ra được một số động tác nhỏ theo bản năng của đối phương, để ý đến từng trạng thái của đối phương.
Cho nên, nói cách khác, một người giỏi che dấu, hơn nữa lại giỏi quan sát, như vậy có thể xưng là cao thủ cờ bạc, còn cái tính bài, nhớ bài … gì gì đó thật ra chỉ là phụ trợ thôi, bởi vì không ai có thể nắm chắc rằng bài sẽ như thế nào cả, còn nếu cố chấp quá mức thì sẽ dễ dẫn đến sai lầm.
Chẳng qua, tuy Dương Minh không phải là cao thủ cờ bạc gì, hắn cũng không cần phải nhớ bài làm gì, nhưng hắn lại có một thứ mà người khác không có.
Dù rằng Chơi Xong Dong không thể hoàn toàn nhớ được hết vị trí các lá bài, nhưng mà hắn vẫn đang cẩn thận quan sát động tác của người chia bài, muốn từ trong trí nhớ lập thành tính toán, chẳng qua, trong lòng hắn cũng rõ một điều, hắn không hoàn toàn nhớ rõ tất cả.
Cho nên, khi quan sát người chia bài, đồng thời hắn cũng quan sát luôn Dương Minh, nhưng mà thấy bộ dáng ngông nghênh của Dương Minh, lười biếng dựa vào ghế, ánh mắt căn bản là không nhìn người chia bài, cũng không nhìn mình, mà chỉ nhìn lên trần nhà mà thôi.
Chơi Xong Dong nhíu mày, biểu hiện lười biếng của Dương Minh làm cho hắn rất không yên tâm, ngược lại càng làm cho hắn cảm thấy bất an, đoạn phim ghi hình của Dương Minh hắn đã xem qua, nếu như nói Dương Minh là người bình thường, như vậy thì hắn cũng không phải để ý nhiều như vậy. Chơi Xong Dong rất là buồn bực, lòng tin của Dương Minh từ đâu mà có? Không nhìn bài, không quan sát sắc mặt, hoàn toàn ra vẻ không liên quan đến mình.
Tên này rốt cục là sao? Chơi Xong Dong hoàn toàn không dám làm bậy, phải biết rằng, nhiệm vụ lần này rất quan trọng, không được để xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn, bởi vì hắn cũng có" tiền cược" giống như Dương Minh. Chơi Xong Dong ném thử ra một thẻ bạc, bởi vì hắn không biết Dương Minh đang suy nghĩ cái gì, cho nên muốn thử ngay bước đầu tiên.
"Ồ? Một thể à, đặt hết bốn mươi chín thẻ!" Dương Minh nói xong, liền đẩy tất cả thẻ bên phía của mình ra ngoài, bởi vì hắn nắm chắc phần thắng trong tay rồi, cho nên căn bản là không cần do dự.
"…." Khóe miệng của Chơi Xong Dong không nhịn được run lên, hắn thật sử không rõ, Dương Minh rốt cục là một thần bài hay chỉ là một thằng ch? ém gió kinh điển? Chẳng qua, một ván định thắng thua kiểu này Chơi Xong Dong chưa từng nghe qua, rơi vào thế bí, hắn ta đành phải úp bài xuống bài, sau đó nói: "Không theo!"
Bộ bài này sau khi dùng xong, sẽ bị bỏ đi, không dùng lại lần hai.
Người chia bài lại lấy ra một bộ bài mới, vẫn dựa theo cách cũ, lấy mấy lá không cần thiết ra, đặt bài xuống để hai bên nghiệm bài, Dương Minh vẫn làm ra vẻ không liên quan đến mình, ánh mắt cũng không nhìn về hướng Chơi Xong Dong và người chia bài, điều này làm cho Chơi Xong Dong nảy sinh hoài nghi, tên này có phải là đang làm ra vẻ khủng bố để dọa người không?
Bởi vì, dọa người vốn là một chiêu thức rất quen thuộc trong đánh bạc, Chơi Xong Dong cũng thường xuyên dùng, nhưng mà không giống như Dương Minh được, hay đây chính là một chiêu thức sáng tạo đặc biệt của Dương Minh?
Sau khi nghiệm bài, mà thật ra là chẳng ai nghiệm, người chia bài chuẩn bị xào bài lên, Dương Minh lại nhìn một chút, lần này theo tình thế là sẽ có một đôi Q cho người được chia trước, còn lại đều là những lá bài rác.
Nhưng, nếu dựa theo tình huống như vậy, thì hai người sẽ có chênh lệch nhau, người được chia đầu tiên sẽ được một con Q úp sẳn và một con Q được mở.
Người chia bài chuẩn bị chia, thì Dương Minh lên tiếng: "Khoang đã, vừa rồi mới chia cho hắn trước, lần này đến lượt tôi chứ?"
"Được!" Chơi Xong Dong hừ lạnh một tiếng, hắn cảm thấy Dương Minh đang cố tỏ ra nguy hiểm, cho nên lạnh lùng nói: "Tùy anh!"
Người chia bài bắt đầu chia, sau khi chia bài tẩy xong, dựa theo quy tắc, bài mở của Chơi Xong Dong lớn hơn, nên hắn được quyết định: "Mười thẻ!"
Chơi Xong Dong vẫn đang thử, bộ dáng của Dương Minh làm cho hắn không nhìn thấu được, cho nên không dám làm liều.
"Theo!" Dương Minh lần này không đặt toàn bộ ra nữa, bởi vì bài mở của hai người không tốt, hơn nữa nếu đặt hết ra, Chơi Xong Dong hoàn toàn sẽ nghi ngờ mình, vả lại trong đầu hắn cũng đang muốn vui đùa một chút, cho nên không muốn hù người một cách quá đáng.
Khóe miệng của Chơi Xong Dong hơi lộ ra một nụ cười, hắn cảm thấy mình đã phát hiện được nhược điểm của Dương Minh rồi, đừng nghĩ Dương Minh cố tỏ ra nguy hiểm như vậy, nhưng trên thực tế là đang diễn trò!
Lần trước, bài mở của Dương Minh coi như là hơn mình, cho nên hắn đặt hết toàn bộ vào để hù người, mà lần này bài mở của hắn căn bản là không tốt, chỉ toàn là bài nhỏ, cho niên hắn không dám đặt hết.
Nghĩ đến đây, Chơi Xong Dong hơi hơi đắc ý.
Sau khi lá bài thứ tư được chia ra, Chơi Xong Dong là một con K, còn Dương Minh là một con Q, vẫn là Chơi Xong Dong lớn, cho nên vẫn là hắn nói.
"Mười thẻ!" Chơi Xong Dong thấy Dương Minh yếu thế, cho nên quyết định hù dọa Dương Minh một lần, nhìn xem phản ứng của Dương Minh.
Quả nhiên, khi Chơi Xong Dong vừa đặt xong, sắc mặt của Dương Minh hơi đổi, nhưng nhanh chóng bị che dấu đi! Nhưng mà, dù nó diễn ra trong nháy mắt, nhưng vẫn bị Chơi Xong Dong nhìn thấy được.
Dù sao Dương Minh cũng không phải là dân cờ bạc chuyên nghiệp, cho nên cảm xúc cũng không? thể nào khống chế tốt như dân cờ bạc chuyên nghiệp được, vừa rồi sắc mặt hơi đổi, cũng là do nhìn thấy Chơi Xong Dong chủ động đặt thêm vào, trong lòng buồn cười, tên này đúng là không biết kiềm chế.
"Ít quá, đặt thêm bốn mươi thẻ nữa!" Dương Minh cũng lười lộn xộn với hắn, đẩy hết thẻ trên bàn ra.
"…." Hô hấp của Chơi Xong Dong hầu như là bị dừng lại, đây là chiến thuật gì? Chẳng lẽ bởi vì mình đặt ra mười thẻ, chọc giận hắn, làm cho hắn muốn liều mạng?
Có nên theo không? Chơi Xong Dong bắt đầu do dự, mới vừa rồi còn tưởng rằng đã phát hiện ra nhược điểm của Dương Minh, nhưng không ngờ rằng tên này chỉ giả bộ mà thôi, làm cho Chơi Xong Dong vô cùng buồn bực.
"Không theo!" Chơi Xong Dong do dự một hồi, cuối cùng vẫn từ bỏ, bởi vì hắn không nắm chắc phần thắng. Dương Minh lại thắng thêm mười thẻ nữa, tổng cộng đã có ba mươi thẻ.
Ván thứ ba bắt đầu, Dương Minh vẫn như cũ, không nhìn bài, không nhìn Chơi Xong Dong, mà nhìn lên trần nhà, điều này làm cho Chơi Xong Dong muốn hộc máu.
Dương Minh nhìn nhìn bộ bài, phát hiện ra người được chia đầu tiên sẽ có bài lớn hơn người thứ hai, nhưng mà dựa theo quy tắc chia bài, lần này là đến lượt của Chơi Xong Dong, cho nên hắn không thể can thiệp được, đành bó tay.
Lúc này, lá bài tẩy của Chơi Xong Dong là một con A, mà bài mở của hắn cũng có một con A, nhất thời trong lòng vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn không lộ ra vẻ gì.
Còn bài của Dương Minh là một con J cùng với một con K, thuộc loại bài nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ.
"Một thẻ!" Chơi Xong Dong vẫn ném ra một thẻ.
"Haizzz, tôi muốn đặt toàn bộ, nhưng anh khẳng định là không theo, chơi với anh chán vãi!"
Dương Minh lắc đầu bỏ bài.
Chơi Xong Dong nhìn thấy động tác này của Dương Minh, tức đến muốn nổ phổi! Vất vả lắm mới được một lần bài tốt, mà không ngờ rằng tên này lại không theo! Chẳng lẽ hắn có thể biết được mình có bài tốt?
Chẳng qua, Dương Minh đã không theo, thì hắn cũng đành phải nén tức giận lại. Mình không theo hai ván, người ta chỉ mới một ván, cho nên căn bản là không có gì cả.
Ván thứ tư, Dương Minh vẫn như cũ, nhưng mà lần này bài của Chơi Xong Dong là một cây sảnh, còn bài của hắn là một cây thùng.
"Một thẻ!" Chơi Xong Dong phát hiện ra lần nào cũng là mình nói trước, mà bài nhìn thì biết là tốt rồi! Con bài chưa lật là một con mười, còn bài mở là một con J và một con Q, nếu không có gì xảy ra thì có thể sẽ là một cây sảnh!
Lại nhìn bài mở của Dương Minh, chẳng có gì gọi là cả, một con ba, một con tám, cao lắm cũng chỉ là hai đôi mà thôi.
"Theo anh một thẻ!" Dương Minh nhàn nhạt ném ra một thẻ.
Lại chia phai, Chơi Xong Dong phát hiện ra mình có thêm một con K, nhất thời mừng rỡ, ném ra mười thẻ: "Mười thẻ!"
"Tôi muốn? đặt toàn bộ, anh khẳng định là không theo, chán phèo!" Dương Minh chậm rãi nói.
"Làm sao biết tôi không theo!" Chơi Xong Dong nhất thời giật mình, nói theo bản năng, hắn đã bị Dương Minh làm cho tức muốn điên lên rồi, chưa từng thấy qua ai chơi bài như Dương Minh cả, quả thật còn gớm hơn đồ phá hoại nữa!
Chơi Xong Dong vừa dứt lời, liền hối hận ngay! Đây không phải là biểu lộ bài mình tốt sao? Vậy Dương Minh chẳng phải là càng không theo mình? Chơi Xong Dong thầm mắng mình ngu ngốc, đã là thần bài Hàn Quốc, tại sao lại không có chút tố chất gì hết!
Thật ra, tố chất tâm lý của Chơi Xong Dong bình thường rất tốt, nhưng mà hôm nay bị Dương Minh làm như vậy, khiến cho hắn muốn nổi máu nóng lên, cho nên mới nói bậy theo bản năng.
"Theo à?" Dương Minh đang chuẩn bị bỏ bài, nghe vậy, liền nói: "Được, tôi đặt hết!"
Dương Minh đẩy hết toàn bộ thẻ trên bàn qua.
"Tôi không có nhiều như vậy" Chơi Xong Dong do dự nói.
"Không sao, cứ đặt hết trước mặt đi, có bao nhiêu tính bấy nhiêu! Tôi không tính toán!" Dương Minh chỉ vào đống thẻ trước mặt Chơi Xong Dong, nói.
"Được rồi, tôi cũng theo toàn bộ!" Nói xong, Chơi Xong Dong cũng đẩy hết thẻ trên bàn qua.
"Được rồi, chia bài đi, ván này định thắng thua, cũng đỡ phiền cho tôi" Dương Minh gật đầu, ý bảo người chia bài cứ tiếp tục chia.
Người chia bài lại tiếp tục chia, lần này Chơi Xong Dong được thêm một con A, bài của hắn đã thành một cây sảnh, là một cây bài khá lớn!
Ngay cả Elise cũng kinh ngạc, phương thức đánh bài của Dương Minh này quả thật rất là độc đáo, cho đến bây giờ vẫn chưa thấy ai đùa như vậy, hoặc là đặt toàn bộ, hoặc là không theo, căn bản là không có trình tự gì cả, giống y chang một đứa con nít đang chơi bài vậy.
Mà sau khi thấy được bài của Chơi Xong Dong hầu như đã là một cây sảnh, Dương Minh cũng vẫn làm ra vẻ không liên quan đến mình, làm Elise kinh ngạc, chẳng lẽ hắn căn bản không quan tâm, thắng thua không liên quan đến hắn?
Ngẫm lại cũng phải, mình đã đáp ứng hắn rồi, nếu hắn thắng được, thì mình sẽ đem thân thể này thưởng cho hắn, nhưng còn thua? Hình như cũng chẳng thể chửi mắng đối phương được gì cả?
Chơi Xong Dong vốn tưởng rằng khi Dương Minh nhìn thấy bài của mình là một cây sảnh, sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc hoặc sợ hãi, nhưng mà không ngờ rằng, Dương Minh vẫn làm ra vẻ" i dont care e é e …"
Nhìn như vậy làm sao mà không giận cho được? Chơi Xong Dong thật sự nổi giận, quát: "Này, anh rốt cục có thật sự đang chơi với tôi không?"
"Tôi vẫn đang chơi đấy thôi, anh không thấy à?" Dương Minh mở to mắt ra nhìn, làm ra vẻ khó tin khó hiểu nhìn Chơi Xong Dong, ý bảo là mày bị ngu hả?
"…." Chơi Xong Dong không biết nên nói gì, cái này là thật sự sao? Thấy như vậy mà vẫn làm ra vẻ không liên quan đến mình? Hắn không nhịn được nữa, hỏi: "Anh xem thường tôi?"
"Tôi cũng không nói, cái này là anh nói đấy!" Dương Minh nhún vai nói: "Thật ra, tôi lúc nào cũng có thể thắng anh!"
"Anh…." Chơi Xong Dong có chút ? ức chế, hít sau một hơi nói: "Được rồi, không nói nhảm nữa, mở bài đi!"
"Đúng rồi, vậy cùng nhau mở bài đi!" Dương Minh đưa tay sờ về lá bài tẩy của mình, sau đó nói: "Thần bài của thế kỷ này sinh ra, cũng là lúc kỳ tích xuất hiện!"
Câu này là hồi nhỏ hắn coi trong phim gì đó, mấy người trong phim hay nói câu này, cho nên lần này hắn cũng áp dụng cho bàn thân hắn luôn.
Chơi Xong Dong rất muổn chửi ầm lên, chẳng qua nhịn xuống, lật lá bài tẩy của mình lên, là một con mười, cùng với J Q K A tạo thành một cây sảnh, coi như là một cây bài lớn!
Người ở đây không khỏi phát ra tiếng kinh hãi, Elise cũng trừng to hai mắt ra, trước tình huống như vậy mà Dương Minh vẫn còn tỏ vẻ nguy hiểm được sao?
Dương Minh cũng lật bài của mình lên, là một cây thùng, tuy rằng cây sảnh cũng lớn, nhưng mà so với thùng thì ai cũng biết kết quả rồi!
Chơi Xong Dong lúc này hoàn toàn ngây dại, không phải chứ? Cái này cũng được?
"Tôi nói rồi, bất kỳ lúc nào tôi cũng có thể thắng anh!" Dương Minh thu hồi lại vẻ" I dont care e é e" khi nãy, rồi làm ra vẻ thần bí nói: "Thật ra con người của tôi là như vậy, lúc đánh bạc cũng làm ra vẻ không quan tâm, cũng giống như thần bài Cao Tiến vẫn, mỗi lần đánh bài đều ăn sô cô la, mục đích là vì muốn mê hoặc tầm mắt của người khác thôi!"
"Mày dám đùa giỡn với tao!" Chơi Xong Dong đột nhiên móc trong túi ra một khẩu súng lục màu đen, nhắm thẳng vào hướng Dương Minh: "Mày gian lận, tao không phục!"
Bất thình lình xảy ra biến cố, làm cho tất cả mọi người ở đây sửng sốt, ngay cả Elise cũng lộ ra vẻ sợ hãi trong mắt, chẳng qua, vệ sĩ của Elise lúc này đã có phản ứng, rút súng ra nhắm về hướng Chơi Xong Dong.
Chẳng qua, làm cho Chơi Xong Dong kinh ngạc chính là, khi hắn vừa giơ súng nhắm về hướng Dương Minh, thì Dương Minh đã không còn đứng trước mắt hắn, phía trước hắn căn bản là không có ai cả! Sau khi ngạc nhiên xong, mới phát hiện ra súng lục cũng không có, kinh ngạc phát hiện ra lần hai là Dương Minh đang đứng bên cạnh mình, cần súng chỉ vào đầu mình: "Muốn giết tao?"
Dương Minh đã sớm hoài nghi Chơi Xong Dong rồi, ngay từ khi đặt chân vào trong phòng, Dương Minh đã chú ý động tĩnh của hắn, nên lúc hắn chuẩn bị móc súng ra, Dương Minh cũng đã động!
Trước đó, Chơi Xong Dong đòi cược mạng, Dương Minh đã hoài nghi rồi, chỉ là một ván bài thôi, mình và hắn cũng không có thù oán gì, cược mạng không phải đang nói giỡn sao?
Nếu như nói, hắn có thói quen cược mạng, vậy thì càng không đúng, trước đó cùng Elise đánh bạc tại sao lại không cược mạng? Ngoài ra, nếu có thói quen cược mạng như vậy thì hắn sẽ không thể nào sống lâu đến mức này được? Hắn tưởng rằng bản thân hắn là trùm cuối bách chiến bách thắng?
Dương Minh cũng không cho rằng, từ khi hắn ra đời đến giờ chưa từng biết thua là gì, hơn nữa, hắn chỉ đạt danh hiệu thứ hai tại châu Á mà thôi, nói như vậy là còn có người lợi hại hơn hắn, và nếu hắn có thói quen này, hắn đã mất mạng.
Cho nên, cái kỹ thuật của hắn đã làm cho Dương Minh cảnh giác, tuy rằng biểu hiệ? n của Dương Minh luôn là vẻ không quan tâm, nhưng mà trên thực tế lúc nào cũng chú ý đến động tĩnh bên này, trước khi hắn rút súng, Dương Minh đã phát hiện ra khẩu súng nằm trong túi quần của hắn, cho nên mới nhanh chóng ra tay, đoạt lấy súng của hắn!
Đối với một sát thủ mà nói, hoàn thành một loạt động tác này quả thật chỉ là trò con nít, căn bản là không có kỹ thuật gì, đơn giản mà tới.
Elise mấp mé miệng, nháy mắt với một vệ sĩ của mình.
"Đoàng" một tiếng súng vang lên, Chơi Xong Dong ngã xuống trong vũng máu.
"Ai nổ súng?" Dương Minh nhíu mày, quát hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1122


Báo Lỗi Truyện
Chương 1122/2205