Chương 1119: Khả nghi


"Tôi hy vọng một lát nữa anh có thể biểu hiện khá một chút, dù sao anh cũng đại diện cho bên dang tiếng Elise của tôi, tôi không hy vọng bị người khác cười nhạo" Elise nhìn Dương Minh, bất đắc dĩ thở dài nói.
"Hắn muốn chơi với tôi, vậy tôi muốn chơi cũng được, mà không chơi cũng được, tôi đâu có ép" Dương Minh cười cười nói: "Đương nhiên, nếu hắn đã đồng ý rồi, chắc là sẽ không để ý đến mấy chuyện lặt vặt đâu"
"Đại khái là như vậy đi!" Elise cảm thấy rằng Dương Minh không thể nào là một người thượng lưu được, thậm chí còn không có một chút gì giống như một người thượng lưu cả. Nói hắn hạ mình? có mà điên mới nói vậy, còn nói hắn phô trương? Hình như có vẻ không phải, bởi vì từ trong đoạn phim ghi hình ở sòng bạc bên Macao là có thể nhận ra, Dương Minh quả thật rất thích ra vẻ.
"Có cần tôi chuẩn bị một chút rồi, đến lúc đó mở vài bài nhạc trong phim thần bài của Châu Nhuận Phát?" Elise biểu môi, không biết vì sao, nàng bị cái biểu tình nhìn thấu của Dương Minh làm cho không thoải mái, không nhịn được nói móc lại.
"Trời đất, không phải chứ? Ngay cả sở thích này của tôi mà em cũng biết? " Dương Minh làm bộ kinh ngạc nhìn Elise, mở to hai mắt ra: "Thì ra các người đã chuẩn bị tốt như vậy, thế thì nhớ mở to lên một chút"
Elise hoàn toàn bị vẻ vô sỉ của Dương Minh làm cho bó tay rồi! Tên này thật sự đúng là muốn mượn hoa kính phật sao? Miệng chỉ thuận miệng nói móc thôi, mà hắn cứ tưởng rằng bản thân sẽ xuất hiện trong tiếng nhạc phim thần bài chứ?
Nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó còn xấu hơn cả khóc của Elise, Dương Minh âm thầm cười cười, bé à, bé đòi so sánh sự vô sỉ với anh sao? Bé còn non và xanh lắm: "Ơ? Biểu tình của em là sao vậy? Hay là mở nhạc cũng có khó khăn?" Dương Minh làm ra vẻ kinh ngạc không biết gì, hỏi.
"Không có!" Elise cố gắng giữ tâm tình của bản thân ổn định lại, sau đó nói.
"Vậy rốt cục là mở nhạc có khó khăn không?" Dương Minh lại hỏi.
"…." Elise thật sự muốn nhào đến bóp cổ Dương Minh ghê, chẳng qua nghĩ đến kế hoạch tối nay, cũng đành phải nén giận, hít sâu một hơi, nhàn nhạt nói: "Kó có khó khăn, tôi chuẩn bị là được!"
"Ồ, vậy chuẩn bị thêm cho tôi một bộ âu phục thời bến thượng hải và cái khăn quàng cổ màu trắng luôn hé!"
"D(ược!" Elise gật đầu, thầm nghĩ, cứ tùy tiện đi, cứ bố náo đi, tạm thời thoải mãn trước rồi tính.
Khi chiếc xe dừng lại tại bãi giữ xe sòng bạc, Elise vừa bước xuống, đã bị một đám vệ sĩ vây xung quanh, đương nhiên là ở giữa cũng có Dương Minh.
Có thể nhìn ra, những vệ sĩ này đều là lính đánh thuê đã xuất ngũ, thân thủ đương nhiên không bình thường, dĩ nhiên là câu này chỉ dành cho người bình thường, còn trong mắt của Dương Minh thì chẳng đáng là bao, chỉ có thể miễn cưỡng nói rằng cũng không tồi.
Những người này cũng không có địch ý gì, cho nên Dương Minh cũng không động, được bọn họ hộ tống cùng Elise đi vào trong một lối đi đặc biệt, rồi vào thang máy leo lên tầng cao nhất của sòng bạc Elise.
Tầng cao nhất là khu vực riêng của sòng bạc, nơi này không có khách ngoài, đều là những thân tín của Elise, cho nên sau khi lên tầng cao nhất xong, các vệ sĩ cũng tự động tản ra, không còn cái tư thế sẵn sàng đón địch như hồi nãy nữa. Elise mở cửa, sau đó nói: "Bây giờ anh nghỉ ngơi ở đây một chút, tôi đi chuẩn bị, khi nào đến giờ, tôi sẽ gọi anh"
"Tại sao tôi cảm thấy mình dường như giống công nhân của em quá vậy? " Dương Minh có chút bất mãn về cách nói chuyện của Elise.
"Đương nhiên không phải!" Elise cười cười: "Tôi không phải đi chuẩn bị theo yêu cầu của anh sao?"
"Được rồi, tôi ngủ một giấc, sau khi chuẩn bị xong vào thì nhớ gõ cửa, con người của tôi thích ngủ lõa thể, nếu mà em cứ xông vào, tôi không cam đoan là tôi sẽ không làm gì!" Dương Minh cười gian nói.
Elise trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, đóng cửa phòng lại, đi ra ngoài.
Nằm trên giường, Dương Minh đương nhiên là không phải đang ngủ, mà đang nghĩ về Elise, cô bé này có vấn đề! Từ trên người của nàng làm cho Dương Minh cảm thấy rất khả nghi, loại cảm giác này không thể nói rõ ràng được, không dùng từ để diễn tả được, nhưng nói túm lại là Dương Minh không rõ trên người của Elise có cái gì đó khiến cho mình hoài nghi, có lẽ là không có, nhưng, tại sao trong lòng luôn cảm thấy kì quái, từ lúc Elise xuất hiện, kêu mình giúp nàng đánh bạc, Dương Minh luôn có một cảm giác kì dị không nói nên lời.
Mình xuất hiện ở châu Âu dường như chỉ là một chuyện ngẫu nhiên, không đúng sao? Nhưng sau khi Elise gặp mình, vì sao lại phải điều tra mình?
Tuy rằng chuyện ở sòng bạc Nam Thành tại Macao không thể nói là bí mật được, nhưng mà nó cũng không có công khai ra phạm vi lớn, Dương Minh không tin rằng Elise sẽ đi điều tra một người mới gặp… nếu như nói vậy, chẳng lẽ trước kia Elise đã từng coi qua đoạn phim đó? Cái này thật ra cũng có thể, chỉ là khả năng hơi bị nhỏ, nhưng cũng không phải là không có khả năng, có lẽ là Elise đã coi đoạn phim ghi hình của mình tại sòng bạc Nam Thàn? h trước đó, sau này vô tình gặp mình ở châu Âu… cũng không đúng! Bởi vì lần đầu tiên gặp mặt mình, nàng ta tựa hồ không nhận ra, hơn nữa lúc Lao Feng giới thiệu mình cho nàng, nàng ta cũng không có bất kỳ phản ứng nào, nghĩ đến đây, Dương Minh càng lúc càng thấy có khả nghi!
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, làm phá vỡ suy nghĩ của Dương Minh, hắn liền cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, là Lý Cường gọi đến.
"Alo, có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.
"Tướng quân Kars đã làm theo yêu cầu của cúng ta, thu hồi tất cả quặng mỏ lại, tiến thành đấu giá thống nhất, nhưng mà trong phương diện có chút vấn đề" Lý Cường đáp.
"Vấn đề gì?"
"Quy tắc đấu giá của bên này không giống với chúng ta" Lý Cường do dự một chút rồi nói: "Cho nên tôi muốn hỏi một chút, là dựa theo quy tắc của chúng ta, hay là dựa theo quy tắc của người ta?"
"Không giống? Không giống chổ nào? " Dương Minh cũng không biết cạnh tranh đấu giá lại còn có nhiều quy tắc như vậy, cho nên liền hỏi.
"Là như vậy, bên này tuy rằng cũng có trả giá, nhưng mà sau khi công khai giá ra, nếu có thể ra giá cao hơn, thì sẽ có tư cách đạt được quyền sở hữu khoáng sản"
"Ồ? Vậy có khác gì đấu giá bình thường đâu?" Dương Minh nhíu mày, kỳ quái hỏi.
"Không phải, vẫn có chổ khác" Lý Cường nói: "Dương ca, ngài nghe tôi nói về quy tắc bên này đã, nếu như là người trúng thầu cuối cùng, sẽ được lựa chọn là từ bỏ hay là nhận khiêu chiến"
"Nhận khiêu chiến?" Dương Minh càng nghe càng không hiểu gì cả.
"Đại khái là trò vui của kẻ có tiền, pháp luật bên này khá lỏng lẻo, cho nên, những người này liền tổ chức giác đấu" Lý Cường cười khổ nói: "Nói trắng ra là, người nhận khiêu chiến sẽ đưa ra một người của mình để chiến đấu với đối phương, bên nào chiến thắng thì sẽ là người trúng thầu cuối cùng"
"Võ đài ngầm?" Dương Minh ngẩn người, hỏi.
"Cũng gần như là vậy!" Lý Cường gật đầu trả lời.
"Được rồi, cứ dựa theo quy tắc của họ" Dương Minh cũng cảm thấy như vậy coi như là công bằng, cũng không ảnh hưởng đến tiền lời của mình, cho nên cũng gật đầu đồng ý: "Nếu chúng ta không đồng ý, thì bọn họ sẽ cảm thấy rằng chúng ta đang thay đổi quy tắc"
"Tốt, tôi hiểu rồi, vậy tôi sẽ bắt đầu vào chuẩn bị, thông báo lần cuối cho họ biết, để bọn họ chuẩn bị tốt" Lý Cường nói.
Lý Cường một lần nữa thông báo việc đấu giá lại quặng mỏ một lần nữa cho các chủ sở hữu cũ, còn những người này thì đang ngồi tụ tập trên bàn nhậu để thương lượng với nhau.
"Wayne tiên sinh, chúng ta nên làm sao đây? Kêu chúng ta đấu giá lại một lần nữa, không phải là muốn mạng của chúng ta sao?" Một người chủ mỏ vàng tên là Tiger ở đây bất mãn nói với người bên cạnh.
"Vậy còn có thể làm gì? Đi chuẩn bị thì tốt hơn" Wayne đến đây để kiếm tiền, chứ không phải muốn chọc chuyện, tuy rằng lần đấu giá này có thể khiến cho tiền lời mấy năm nay kiếm được phải đổ vào đ? ây, nhưng mà, ông ta cũng không muốn đối đầu với chính quyền địa phương làm gì.
"Tại sao ông lại yếu đuối như vậy?" Tiger tức giận trừng mắt nói: "Đấu giá lại? Như vậy sẽ tổn thất bao nhiêu tiền? Chẳng lẽ mấy năm vất vả của tôi đều là uổng phí?"
"Vậy thì thế nào? Ông có thể từ bỏ, ông đã kiếm được không ít rồi mà" Wayne nói.
"Mẹ nó, ông thật là… một tên nhát gan!" Tiger không nhịn được, mắng;" Chúng ta có nhiều người như vậy, nếu liên hợp lại, cũng là một thế lực không nhỏ, hay là, chúng ta kháng nghị tập thể?"
"Kháng nghị? Kháng cái gì nghị? Kháng nghị có dùng được không? Người ta sẽ trả lời sao?" Wayne khinh thường nói.
"Mỗi người chúng ta đều có một lực lượng vũ trang riêng, chúng ta có thể tạo thành liên minh, cũng đủ khiến cho bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ!" Tiger hừ một tiếng, không thèm nói chuyện với Wayne nữa, quay sang nói với người khác : "Ông nghĩ sao, Peter?"
"Tôi thấy chuyện này không có lợi ích gì cả!" Peter trả lời: "Tướng quân Kars có bao nhiêu lợi hại, ông không phải là không biết, nhiều lực lượng còn manh hơn chúng ta gấp mấy lần mà bị biến mất nhanh chóng, vậy thì chúng ta có thể chống lại nổi không? Tôi thấy Wayne nói rất đúng, ông nên nhìn nhận sự thật, đi chuẩn bị thì tốt hơn!"
Lúc đầu Tiger bị lửa giận che mờ mắt, nhưng bây giờ nghe Wayne và Peter nói vậy, cũng đại khái đã bình tĩnh lại, quả thật, đã có rất nhiều lực lượng vũ trang bị tướng quân Kars tiêu diệt, bọn họ có thể chống lại nổi không?
Mà những người còn lại phần lớn đều giống như Tiger, lúc đầu đều muốn thành lập một tập thể kháng nghị, nhưng mà sau khi bị tạt nước lạnh vào mặt, cũng đều rõ ràng lại vị trí của mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1119


Báo Lỗi Truyện
Chương 1119/2205