Chương 1118: Thần bài


"Buổi tối ngày hôm nay hay ngày mai cũng được, tùy anh" Elise nói: "Phương diện sòng bạc đã chuẩn bị xong hết rồi, thần bài bên Hàn Quốc cũng đã liên hệ xong!"
Dương Minh nghe xong gật đầu, cái tên Hàn Quốc kia rốt cục có địa vị gì? Vì sao nhất định phải đấu với mình? Quả thật là mình đã làm một chuyện kinh động tại sòng bạc Nam Thành, nhưng mà số người biết mình rất ít, có thể nói là mình không có danh tiếng gì trong giới cờ bạc cả.
Thế nhưng, vấn đề đã đến rồi, đối phương không chịu từ bỏ! Thần bài Hàn Quốc sao! Tuy rằng Dương Minh chưa từng tiếp xúc với loại người này, nhưng mà, chưa ăn thịt heo nhưng không có nghĩa là không thấy heo chạy!
Trong một số bộ phim nói về bài bạc, thì thần bài thường là nhân vật rất ghê gớm, nhưng mà tại sao lại phải đi khiêu chiến với một người không danh chẳng có tiếng? Truyền ra ngoài cũng chỉ làm ảnh hưởng đến hình tượng của họ!
Nói thật ra, Dương Minh cũng không đồng ý bởi vì danh tiếng của đối phương, không phải bởi vì đối phương là một thần bài, hơn nữa, hắn càng không phải là người trong giới cờ bạc, thắng được đối phương thì có ý nghĩa gì?
Nếu được gọi là thần bài, thì khẳng định là phải có thực lực, tại sao lại phải quan tâm đến một chút danh tiếng? Ngoài ra, cái này cũng không thể gọi là danh tiếng được!
Lẽ nào, tên thần bài này đã tuyên bố với bên ngoài rằng, hắn có thể thắng mình? Đầu tiên không nói về chuyện tin hay không tin, cho dù có người tin, thì bọn họ biết Dương Minh là ai sao? Chẳng lẽ là sau khi coi đoạn phim ghi hình tại sòng bạc Nam Thành xong, rồi tuyên bố với mọi người: "Tôi có thể thắng người này!"
Người khác không chửi hắn bị tâm thần mới lạ, hơn nữa mức độ thực tế của đoạn phim ấy rất là đáng nghi, khẳng định là có nhiều người hoài nghi, còn tưởng rằng đây là đóng phim nữa chứ!
Cho nên, sau khi nghĩ lại, Dương Minh bắt đầu lo lắng về mục đích của Elise, bởi vì đột nhiên xảy ra chuyện của Chu Thiên Tường, làm cho Dương Minh quên béng chuyện này, lúc này gặp lại Elise, mới bắt đầu suy nghĩ cẩn thận.
"Thần bài Hàn Quốc kia khẳng định muốn chơi với tôi? " Dương Minh cười hỏi.
"Sau khi coi xong đoạn phim ghi hình của anh, liền khẳng định" Elise nói.
Dương Minh gật đầu, có vẻ hợp tình hợp lý rồi, nhưng mà, tạ? i sao thần bài Hàn Quốc lại đòi Elise cho coi đoạn phim? Đương nhiên là Dương Minh không hiểu được rồi.
"Vậy buổi tối ngày hôm nay đi, càng nhanh càng tốt" Dương Minh nói: "Em chuẩn bị đi"
"Tốt" Elise thấy Dương Minh đáp ứng, nhất thời vui vẻ. Lúc đầu nhìn thấy vẻ vô sỉ của Dương Minh, còn tưởng rằng chuyện này không được rồi.
"Vậy em còn ngồi đây làm gì?" Dương Minh cũng không có thời gian nói chuyện phiếm với nàng, có thời gian thì không bằng quay về phòng" tâm sự" với Vương Tiếu Yên cho rồi, ngồi ở đây nói chuyện tào lao với cô nàng này cũng chẳng có lợi gì cả.
Cái này làm cho Elise tức giận, ở trong giới thượng lưu châu Âu, nàng là một danh nhân rồi, đi đến đâu mà không được hoan nghênh chứ? Nhưng mà thấy Dương Minh như vậy, liền có cảm giác làm cho nàng ức chế!
Nhưng mà, nếu Dương Minh đã ra lệnh đuổi khách, Elise cũng không cần ở lại chổ này để tự làm mất mặt, huống chi nàng phải đi chuẩn bị một chút cho tối nay.
Elise đứng dậy, trừng mắt nhìn Dương Minh vài cái, sau đó nói với vợ chồng Lao Feng: "Chào chú, chào dì, con đi trước!"
"Sao không ngồi thêm một chút nữa?" Phu nhân của Lao Feng hỏi.
"Không được, ở đây có người không chào đón con!" Elise oán hận trả lời.
"Haha…." Phu nhân của Lao Feng cũng cười gượng hai tiếng.
Elise rất kinh ngạc! Trước đó mình đến đây tìm Dương Minh, không ngờ rằng Lao Feng lại tự mình đi tìm Dương Minh, điều này làm cho Elise kinh ngạc!
Lao Feng là ai? Tại châu Âu còn có địa vị cao hơn cả Elise nữa, có thể tùy tiện kêu một người hầu đi gọi Dương Minh được mà, đâu cần phải tự mình đi làm gì?
Mà bây giờ, khi Elise nói ra cái câu" ở đây có người không chào đón con" còn tưởng rằng phu nhân Lao Feng sẽ cười nói vài câu giữ mình lại, nhưng mà không ngờ rằng phu nhân chỉ cười cười, điều này làm cho Elise càng thêm kinh dị, Dương Minh và gia tộc Feng rốt cục có quan hệ gì?
Xem ra, hắn không phải là một người khách bình thường, mà chính là một người khách vô cùng quan trọng!
Nhưng mà, gia tộc Feng có quan hệ quan trọng gì với Dương Minh? Đây mới chính là chổ mà Elise không hiểu nổi.
Lao Feng cũng không nói nhiều, chỉ bảo: "Rãnh thì đến chơi"
Elise buồn phiền rời khỏi biệt thự của Lao Feng, nếu không phải tối nay còn có chuyện phải làm, thì nàng nhất định sẽ trở mặt với Dương Minh.
Sau khi lên xe, ra khỏi phạm vi khu vực của gia tộc Feng, Elise mới cầm lấy điện thoại, gọi một dãy số: "Alo, anh sao? Là em… tiểu Ngả…."
"Ừ, Dương Minh đồng ý rồi, tối nay…. đúng, tại chổ của em… tốt, vậy anh chuẩn bị một chút đi…." Elise nói
"Không có chuyện gì chứ? … đã chuẩn bị xong rồi…. sẽ không xảy ra chuyện gì…" Bên kia điện thoại, một giọng đàn ông trầm trầm trả lời.
"Vậy là tốt rồi" Elise trả lời.
Elise đi rồi, Dương Minh cũng trở về biệt thự của mình, bắt đầu thương lượng với Vương Tiếu Yên về chuyện gia tộc Charles, nhưng mà chuyện này thương lượng một hồi cũng không có kết quả gì, cuối cùng, hai người bắt đầu đi lệch quỹ đạo của câu chuyện….
Các lực lượng vũ trang ở nước X, dưới sự tấn công mãnh liệt của Lý Cường, nhanh chóng đầu hàng hay bị đánh bại, làm cho Kars dễ dàng lên nắm chính quyền. Nhưng mà, đối với một quốc gia nhỏ quanh năm luôn có chiến loạn như vậy, căn bản là không có địa vị gì trên quốc tế cả.
Thậm chi là Dương Minh cũng không nhận được một tin tức quốc tế gì cả, sau khi Lý Cường thông báo mới biết chuyện.
Kars tự mình gọi điện cho Dương Minh, nói chuyện rất là nghe lời, hiển nhiên là đã thích ứng với thân phận làm thuộc hạ cho Dương Minh. Với sự thay đổi của Kars, Dương Minh cũng rất kinh ngạc, không ngờ ông ta lại thích ứng nhanh như vậy. Thật ra thì nếu tướng quân Kars không thức thời, thì sẽ không thể từ thủ lĩnh của một tổ chức vũ trang nhỏ mà ngồi lên cái ghế tổng thống được, cho nên khi thấy được vấn đề của sự việc, chỉ cần theo sát bước chân của Dương Minh, thì ông ta cũng sẽ có ngày lành.
"Kars tiên sinh!" Tướng quân Kars… à không, bây giờ đã là thủ tướng Kars, thư ký của ông ta gõ cửa đi vào, đây vẫn là người thư ký đã theo ông nam chinh bắc chiến, cho nên Kars có chuyện gì cũng không gạt hắn, mà chỉ có hắn là có thể thẳng thắn nói chuyện với Kars.
"Có chuyện gì?" Kars ngẩng đầu lên hỏi.
"Tài chính của chúng ta không đủ…." Người thư ký nói.
"Không phải đã giải tán quân đội rồi sao, chúng ta không chi quân phí, tại sao lại không có tiền?" Kars hỏi.
"Quân phí không chi nữa thì đúng" Người thư ký gật đầu: "Nhưng mà sau chiến tranh, nước X bị tàn phá rất nhiều, có nhiều chổ cần phải xây dựng lại, cần một món tiền rất lớn…"
Kars gật đầu, quả thật, mấy hôm nay ông ta đã xem xét địa đồ tại nước X, có rất nhiều chổ trở thành phế tích rồi, trước đây, ngoại trừ thủ đô ra, thì những nơi khác ở nước X đều bị các lực lượng vũ trang chiếm giữ, cho nên cũng không cần phải xây dựng lại, nhưng bây giờ thì khác, những lực lượng vũ trang này đã bị đám người Lý Cường tiêu diệt, Kars đã thu hồi lại những khu vực bị các lực lượng khác chiếm giữ trước đây, cho nên, kể từ đỏ, xây dựng lại nó cũng là một vấn đề tương đối nghiêm trọng.
"Có thể tạm hoãn xây dựng được không?" Kars thở dài hỏi: "Chờ khi thủ đô thu đủ tiền thuế xong, mới bắt đầu xây dựng lại?"
"Có thế…. nhưng cũng có chổ không thể… sau khi các lực lượng vũ trang này mất đi, chúng ta cần phải thành lập cơ quan hành chính tại địa phương, mới có thể duy trì trật tự nơi đó, chứ nếu không, dân chúng nơi đó có thể kích động bạo loạn quy mô lớn…."
Kars gật đầu, quả thật, những cái này điều là chuyện cấp bách, không thể không để ý được, những chổ đó trước đây đều do các lực lượng khác quản lý, nhưng bây giờ…
"Cần bao nhiêu tiền…" Kars hỏi.
"? ;Cần ít nhất là năm tỷ đô la…." Người thư ký cũng có chút bất đắc dĩ, dù sao chuyện này cũng rất lớn.
"Nhiều vậy sao…" Kars bất đắc dĩ: "Ông có ý kiến gì không? Nói nghe một chút đi!" Kars nhìn nhìn người thư ký, tình hình là mỗi lần xảy ra chuyện, người này luôn có ý kiến cho mình, cho nên bây giờ, hẳn là người này cũng có kế hoạch rồi, chỉ là không dám tự quyết định thôi.
"Kars tiên sinh, ông xem… chúng ta có nên xin Dương tiên sinh… mượn một ít tiền không?" Người thư ký nói.
"Cái này… sợ có chút khó khăn!" Kars nghe xong nhất thời lắc đầu: "Mỗi năm chúng ta còn phải giao cho Lý đội trưởng số tiền quân phí, bây giờ chưa giao tiền mà lại đi mượn người ta, có thể sao?"
"Tôi nghĩ là có thể!" Người thư ký gật đầu phân tích: "Tuy rằng chúng ta là người chấp chính tại nước X, nhưng mà Dương tiên sinh mới là người đứng phía sau thật sự…"
"Như vậy cũng đúng!" Nghe người thư ký phân tích xong, Kars cũng cảm thấy đúng, vì thế không chút do dự, gọi điện cho Lý Cường.
Kars đương nhiên sẽ không trực tiếp gọi cho Dương Minh để trao đổi những chuyện nhỏ này, cũng biết rằng Dương Minh mỗi ngày bận rộn rất nhiều chuyện, cho nên mới giao cho Lý Cường toàn quyền phụ trách chuyện ở đây.
"Lý đội trưởng, xin chào, tôi là Kars!" Kars nói, trước mặt Lý Cường, ông ta cũng không cần khách sáo nhiều, cũng không tỏ vẻ quyền cao chức trọng gì, bởi vì ông ta cũng hiểu, Lý Cường và mình đều là thủ hạ của Dương Minh, chỉ là một người quản lý chính vụ, một người quản lý quân vụ.
"Xin chào, thủ tướng Kars, có chuyện gì sao? " Lý Cường hỏi.
"Là như vậy, bây giờ tài chính đang rất khẩn trương, anh xem có thể điều động một ít tiền cho chúng tôi mượn hay không, tôi cần dùng để xây dựng lại thành phố" Kars nói.
"Tài chính bên ông rất khẩn trương sao? " Lý Cường cũng không hiểu: "Sau khi tiêu diệt những lực lượng vũ trang kia, thì ở chổ của chúng hẳn là phải còn lại những quặng mỏ đúng không? Tiền thuê những quặng mỏ này không cũng ít mà?"
"Những quặng mỏ này đều đã ký hiệp ước với những lực lượng trước, bây giờ cái tôi cần chính là ổn định, nếu xâm chiếm mỏ của người ta khẳng định sẽ có phản động quy mô lớn"
"Thì ra là thế" Lý Cường gật đầu: "Để tôi hỏi ý kiến của Dương ca đã, sau đó báo tin cho ông"
"Tốt, vậy làm phiền anh, Lý đội trưởng" Kars hít một hơi, biết chuyện này tám chín phần đã thành, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Lý Cường cúp điện thoại của Kars xong, liền gọi cho Dương Minh.
"Dương ca, tôi là Lý Cường!" Lý Cường nói: "Kars vừa gọi cho tôi, nói một chút về tình huống bên đó, ngài có tiện nghe tôi nói không?"
"Ừ, anh nói đi!" Dương Minh bây giờ bên cạnh chỉ có Vương Tiếu Yên, cho nên cũng không sao cả.
"Nước X sau chiên tranh cần phải xây dựng lại với quy mô lớn, nhưng mà bên Kars đang thiếu tiền, cho nên muốn mượn của chúng ta một số tiền" Lý Cường nói: "Tôi đã đề nghị hắn thu hồi lại tất c? ả quặng mỏ, tiến hành phân phối thống nhất, nhưng mà ông ta không dám làm"
"Ừ, chuyện tiền bạc không quan trọng" Dương Minh nói: "Bao nhiêu tiền, kêu ông ta lập kế hoạch cho tôi, để tôi xem thử, nếu được sẽ chuyển tiền. Về phầm chuyện quặng mỏ, như vậy, anh dẫn người đến nhận lại hết, sau đó tiến hành công khai gọi hầu, cạnh tranh tiêu thụ"
"Vâng, Dương ca!" Lý Cường nói.
"Được rồi, nghe nói Lý gia cũng có một quặng sắt, anh hỏi thăm một chút, sau đó tịch thu về cho tôi" Dương Minh bỗng nhiên nhớ đến chuyện Lý gia ở Singapo, vì thế dặn dò Lý Cường.
"Tôi hiểu rồi, yên tâm đi Dương ca" Lý Cường nói.
Khi Kars biết được Dương Minh đồng ý cho vay tiền, nhất thời cao hứng, xem ra, Dương Minh thật tình giúp đỡ mình, vậy thì mình hẳn là cần phải biểu hiện tốt, thì nước X mới có thể phát triển được.
Đối với Dương Minh mà nói, nước X chỉ là một bước đệm mà thôi, một nơi nhỏ bé chật hẹp như vậy, chỉ có Kars là vui vẻ khi lăn lộn với nó, còn nếu thật sự muốn làm nên sự nghiệp lớn, thì Dương Minh sẽ không hứng thú nhiều với nó rồi.
Buổi tối, sáu giờ, xe của Elise đậu ở cửa trang viên Lao Feng, Dương Minh cũng không đi cùng với Vương Tiếu Yên, mà chỉ đi một mình.
"Một mình anh? " Thấy Dương Minh đi ra một mình, Elise cũng kỳ quái, tại sao Dương Minh lại không mang Vương Tiếu Yên theo?
"Đi một mình thôi, chẳng lẽ đánh bài mà cũng cần người mát xa nữa à?" Dương Minh nhún vai nói.
"Bạn gái của anh, không dẫn theo? Không phải những người đi đánh bài luôn có một cô gái ngồi trong lòng sao?" Elise không cam lòng, hỏi tiếp.
"Em nói Yên Yên à? Nàng ta mệt, đang nghỉ ngơi" Dương Minh cười nói: "Không phải là có em sao?"
"Tôi? Không có cửa đâu, chờ anh thắng đi rồi tính" Elise thấy Dương Minh nói vậy, cũng không nói thêm cái gì, mở cửa xe, sau đó để Dương Minh lên xe.
Người lái xe là một người phụ nữ trung niên, có thể là người chuyên phụ trách lái xe cho Elise, Dương Minh cũng không hỏi nhiều, cùng Elise ngồi ở phía sau.
Chiếc xe của Elise cũng thuộc hàng hiếm, thuộc về cái loại xe ít gặp, cũng có thể là cố ý làm theo yêu cầu, căn bản là không có bảng số xe, nhưng Dương Minh cũng không quan tâm nhiều đến mấy thứ tào lao này.
"Người khiêu chiến với anh hôm nay gọi là Chơi Xong Dong, là thần bài Hàn Quốc, rất có danh tiếng tại Las Vegas Macao!" Sau khi Dương Minh lên xe, Elise bắt đầu giới thiệu về tư liệu của Chơi Xong Dong: "Năm ngoái tại giải đấu thần bài ở Macao, Chơi Xong Dong đã đạt được hạng hai, ba năm trước đây tại giải đấu thần bài ở Las Vegas đã nằm trong mười lăm người có thành tích tốt nhất"
"Em nói với tôi những cái này, để đả kích lòng tin của tôi?" Dương Minh cười cười khi nghe những thông tin không có bất luận ý nghĩa gì.
"Tôi chỉ có hảo tâm nhắc nhở anh thôi, không nên khinh dịch" Elise nói: "Nhưng mà, nếu anh không muốn nghe, như vậy coi như tôi chưa nói gì"
"Được rồi, nói tiếp đi" Dương Minh nói: "Nhưng mà tôi muốn nghe những cái tin tức có giá trị m? ột chút, ví dụ như người này am hiểu cái gì"
"Chơi Xong Dong am hiểu Poker, Blackjack, đương nhiên, những cái khác hắn cũng không kém" Elise nói: "Trận đấu tối nay, muốn so cái gì thì anh quyết định"
"Ồ, thật không ngờ, hai cái này tôi cũng am hiểu" Dương Minh cười nói: "Đương nhiên, mấy cái khác tôi cũng không kém!"
Elise thật sự bó tay, thấy bộ dáng đùa giỡn của Dương Minh, nhìn thế nào cũng không giống một cao thủ cờ bạc, thật không biết người trong đoạn phim tại Macao có phải là hắn không?
Nhìn thấy bộ đồ trên người của Dương Minh, Elise lại thở dài một trận, cái gì thế này, đồ vận động ở nhà, đây đâu phải là đồ mặc tham dự những trường hợp quan trọng đâu?
Nhưng mà, nhớ lại lời của anh hai nói, Elise cũng không thể nói gì, mặc kệ hắn, muốn mặc cái gì thì mặc, dù sao thì …

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1118


Báo Lỗi Truyện
Chương 1118/2205