Chương 1109: Công quốc Kars


Khi Lý Cường và tướng quân Kars tiếp xúc lần hai, thì hai bên đều mang theo thành ý hợp tác cả, khi thương lượng một số vấn đề chi tiết, cũng không có thái độ cù cưa gì cả. Tướng quân Kars rất thoải mái từ bỏ một số lợi ích của mình, nhưng mà ngược lại cũng chiếm được nhiều cái lợi cho bản thân.
Ví dụ như toàn bộ quyền sở hữu quân đội nước X sẽ do Lý Cường phụ trách, tướng quân Kars không co quyền điều hành quân đội, mà phạm vi đóng quân của quân đội do Lý Cường sở hữu sẽ bao quát toàn quốc, tức là bao gồm luôn cả phủ tổng thống của ông ta.
Còn phương diện dân chính của nước X sẽ do chính phủ Kars toàn quyền phụ trách, về phần đặt lại pháp luật cùng với việc thay đổi một vài chính sách quan trọng trong một số tình huống cần có sự xem xét của Dương Minh, thì những chuyện khác đều do tướng quân Kars quyết định.
Nói cách khác, tướng quân Kars sẽ đối nội, và Lý Cường đối ngoại. Thật ra hiệp nghị này cũng không bình đẳng cho lắm, nhưng mà tướng quân Kars cũng đành bó tay, bởi vì ông ta không thể nào dẹp được hết nội loạn, bất luận là liên minh phương Bắc hay là liên minh phương Nam, thì một mình Kars cũng không phải là đối thủ của họ, cho nên nếu muốn ngồi vững trên cái ghế tổng thống này, chỉ có thể hợp tác với Dương Minh mà thôi.
Mà những người thân cận với Kars cũng đều tán thành kế hoạch này, dù sao hợp tác là lối thoát duy nhất bây giờ, không hợp tác, bọn họ sẽ bị phương Bắc và phương Nam đánh cho lọt ghế, mà sau khi hợp tác, bọn họ có thể ngồi yên trên cái ghế của mình. Hơn nữa tình trạng trị an trong nước cũng sẽ được giảm bớt, chỉ có như vậy thì tướng quân Kars mới có thể yên tâm phát triển quốc gia, không có? chiến tranh, có tiền thuế, suy ra có tiền lời, vì thế tướng quân Kars rất thích điều này.
Sau khi ký hiệp ước xong, trong lòng Kars vô cùng sảnh khoái, Dương Minh cũng rất vui vẻ đồng ý, và nước X mới được ra đời với tên gọi của Kars, điều này làm cho Kars có cảm giác giống như khai quốc công thần.
Thật ra thì Dương Minh cũng chẳng hề để đến cái tên gọi của nước X, cái này cũng chẳng đánh, bây giờ Dương Minh đang trốn ở phía sau, chứ không phải lộ mặt ra ngoài, cho nên người ngoài nhìn vào sẽ thấy tướng quân Kars toàn quyền phụ trách tại nước X.
Sau khi ký hiệp ước xong, bên Lý Cường bắt đầu dùng tốc độ còn nhanh hơn sấm chớp để bắt đầu tấn công hủy diệt liên minh phương Bắc, bởi vì Dương Minh đã nói rồi, hắn không cho phép ở nơi đây có một thế lực nào khác tồn tại, cho nên Lý Cường cần phải đuổi cùng giết tận.
Còn người phụ trách liên minh phương Bắc John Burton đang cùng với một đồng bọn của mình mặc sức tưởng tượng trên bàn nhậu.
"Haha, lực lượng của chúng ta bây giờ rất mạnh rồi, đủ để đánh cho thằng Kars kia tan tác" John tự hào nói.
"Đúng vậy, đến lúc đó ôn sẽ là tổng thống mới của nước X!" Tên đồng bọn cũng hưng phấn nói, hắn ta lúc đầu là một đầu mục của một lực lượng vũ trang tư nhân nhỏ, căn bản là không có cơ hội ra mặt, nhưng mà lúc này, nếu John muốn phát động chính biến, và có chuyển biến thành công, vậy thì hắn cũng có thể coi là một công thần, cũng có thể đổi lấy được một cái ghế khá là to.
Nhưng mà, trong lúc hai tên đang ngồi ** đỡn và nói nhảm, thì một tên cận vệ của John đầu đầy mồ hôi, chạy vào nói: "Không tốt rồi, tướng quân John"
"Cái gì mà không tốt, xảy ra chuyện gì?" John nhíu mày, trong giọng nói mang một chút sắc bén, như muốn nghiêm dạy người lính này, nhưng lập tức dừng lại ngay, vì sao lính của mình lại hoảng sợ thế nhĩ?
"Quân đội của tướng quân Kars đang đánh về hướng chúng ta, làm sao bây giờ?" Người lính lo lắng nói.
Tướng quân Kars? John cười lạnh nói: "Thực lực của hắn ta tôi còn không biết sao? Có thể so sánh với chúng ta? Tổng nhân số của chúng ta là gấp đôi bọn chúng đấy!"
Nhưng mà, John không biết rằng, lính tuy không nhiều mà tinh, nhóm người của hắn bây giờ có thể chống lại lực lượng của Kars ngày trước, nhưng mà so với lực lượng của đám Lý Cường thì quả thật là một trời một vực.
Ngay khi John còn đang mạo ngạn nói chuyện, thì một quả bom được thả từ trên trời xuống, thả ngay khu chủ huy của liên minh phương Bắc, làm cho nơi này trực tiếp thành phế tích, John Burton chết không nhắm mắt, hắn không rõ, tại sao Kars lại có máy bay ném bom.
Một nơi cũng chịu cảnh trở thành phế tích như vậy chính là liên minh phương Nam, thậm chí là có những lực lượng vũ trang nhỏ cũng bị tiêu diệt sạch sẽ, trong lúc nhất thời, sự âm u bao phủ lấy nước X, tất cả những lực lượng vũ trang đều lâm vào tình trạng hoảng sợ kinh khủng, người người bất an, nhà nhà mất ngu. Bọn họ không rõ là Kars có được ngoại viên mạnh mẽ như vậy từ khi nào.
Trang bị quân sự của Lý Cường đều là do Lao? Feng không ngừng cung cấp, có thể nói, bây giờ Lao Feng đang gấp rút muốn hỗ trợ cho Dương Minh còn không kịp, hiện tại ông ta và phu nhân của mình đều đã trở thành đệ tử của Dương Minh, ông ta càng muốn nắm chặt cơ hội bợ đỡ nịnh bợ Dương Minh, cho nên căn bản là không cần Dương Minh lên tiếp, những trang bị và thiết bị quân sự nằm trong tầm khống chế của Lao Feng đều được chuyển đến nước X, cho nên, Lý Cường liền trở nên mạnh mẹ.
Mỗi ngày Kars đều thu được tin chiến báo, thật ra trong phương diện này là thuộc về của Lý Cường, nhưng hai người đang hợp tác, cho nên Kars vô sỉ đem tin tức chiến thắng của Lý Cường công bố ra ngoài dưới tên của mình.
Trong lần tấn công này không hề có bất kỳ người nào của mình bị thương, có thể nói đây là một cuộc tấn công đơn phương ngược đãi, bây giờ Kars nghĩ nghĩ mà cũng thấy sảng khoái, mình rốt cục cũng có thể vô tư được rồi.
Những tên đối đầu chết tiệt này, bọn họ bây giờ rốt cục đã biết, đồng bọn hợp tác của tướng quân Kars mạnh mẽ cỡ nào rồi! Thật ra đám Lý Cường chiến thắng đều nằm trong dự liệu của Kars, nhưng mà Kars chỉ biết rằng bọn họ rất mạnh, về sau này mới khám phá ra rằng, đám Lý Cường còn ghê gớm hơn như ông ta tưởng tượng!
Tấn công nhiều hướng như vậy, trong vòng một ngày, hủy diệt hơn 80% lực lượng vũ trang nước X, đây là điều trước đây Kars không dám nghĩ cũng không dám tưởng tượng, nhưng mà bây giờ nó đã trở thành sự thật rồi!
Có thể nói, mình hợp tác với Dương Minh là một hành động sáng suốt, bên trong lãnh thổ nước X sẽ không còn chiến loạn nữa.
Buổi tối, tại mỏ kim cương của Dương Minh, Lý Cường cũng tổ chức một bữa tiệc chúc mừng, ở đây cũng được trở thành tổng bộ của tổ chức Hắc Hồ Điệp.
Ngoại trừ phụ trách những việc của sát thủ và những tên lính đánh thuê ra, thì còn phụ trách an toàn của nước X.
Kars bây giờ đã trở thành nhân vật số hai, à không, số ba của nước X rồi, bởi vì khi Lý Cường và Dương Minh ra ngoài, thì Kars không có khả năng duy trì được sự uy nghiêm với bên ngoài. Khi Lý Cường ở bên cạnh, Dương Minh hoàn toàn giống như một tên lính đang đợi lệnh vậy.
"Lý đội trưởng, lần này thật sự cảm ơn các người…." Kars nói.
Lý Cường nghe xong chỉ mỉm cười, khoát tay nói: "Cảm ơn thì không cần, bây giờ nước X cũng có sở hữu của Dương tiên sinh, cho nên làm như vậy, cũng là vì chúng tôi"
"Đúng vậy…." Kars nghe Lý Cường nói xong, cũng có chút cay đắng, đúng vậy, mình hẳn là nên đối mặt với hiện thực, mình không phải là người nắm quyền tối cao ở đây, Dương Minh mới là người đó.
Cho nên, mình không cần cảm ơn là đúng rồi, sau này chỉ cần nghe lời của Dương Minh là đủ.
"Dương tiên sinh nói, chờ sau khi chiến tranh chấm dứt, sẽ tự mình đến đây để chúc mừng cho thủ tướng đầu tiên" Lý Cường nói.
"Vậy làm phiền Dương tiên sinh" Kars cũng hiểu rõ, dưới tình huống bây giờ, mình đã không thích hợp trở thành tổng thống rồi, bởi vì chính trị của nước X cũng đã bị chi phối từ phía sau, Dương Minh ở phía sau quản lý, còn mình chỉ? là một con rối bên ngoài.
Mà lời nói của Lý Cường, cũng muốn nhắc nhở Kars, chuyện hắn được ngồi yên trên cái ghế đó hoàn toàn nằm trong tay của Dương Minh, nghe lời thì hắn sẽ ngồi tốt và sống khỏe, bằng không thì nghỉ thở, thế thôi!
Kars cũng biết rõ chuyện này, cho nên trong lời nói và việc làm cũng trở nên khiêm túc hơn nhiều.
Trong buổi tiệc, tướng quân Kars làm cái gì cũng đều biểu hiện sự thuần phục với Dương Minh, Lý Cường cũng rất là thoải mãn về chuyện này, mình đã làm tốt những gì Dương Minh giao.
Mà cái xưng hô tướng quân Kars, cũng đã trở thành lịch sử, bây giờ đã đổi thành thủ tướng Kars. Kars thấy rằng thủ tướng nghe êm tai hơn, dù tướng quân có thể tung hoành một phương, nhưng mà trước đây tại nước X cái xưng hô này không có một trăm thì cũng tám chục người gọi rồi, còn thủ tướng thì chỉ có một mà thôi.
Buổi biểu diễn của Thư Nhã vô cùng thành công, Dương Minh đương nhiên là đến buổi tiệc chúc mừng cho Thư Nhã rồi, buổi tiệc lần này vô cùng khiêm tốn, chỉ có Dương Minh, Thư Nhã, Vương Tiếu Yên, Elise, Locke cùng vợ chồng Lao Feng mà thôi. Có thể nói, ngoại trừ Elise ra, thì tất cả đều là người một nhà. (Lời của người ta: Không biết Elise của trở thành" người một nhà" luôn hay không =.=! - lời của độc cô: Thế nào cũng thành" người một nhà" , khà khà)
Thư Nhã cũng không ngờ rằng sau khi buổi trình diễn kết thúc lại có thể ngồi cùng bàn với nhiều đại nhân vật như vậy, Locke đã trở thành thị trưởng, còn Elise thì là truyền thuyết tại châu Âu….
"Tiểu Nhã, buổi biểu diễn rất thành công" Người nói đầu tiên là Dương Minh, điều này làm cho Elise rất kinh ngạc.
Theo nàng thấy, trên bàn tiệc này, người có địa vị cao nhất hẳn là Lao Feng, còn Dương Minh là khách, tại sao lại mở miệng nói trước? Nhìn nhìn Lao Feng, thấy ông ta không chút tức giận, điều này càng làm cho Elise kỳ quái, quan hệ của Dương Minh và Lao Feng rốt cục là như thế nào? Hai người bọn họ trở nên thân thuộc với nhau khi nào?
Còn hình dạng của Lao Feng bây giờ, hoàn toàn giống như người hầu của Dương Minh, cái này làm cho Elise không khỏi nhướng mày, cái tên Dương Minh này quả thật không đơn giản, thật sự giống như anh hai nói sao, là một người khó đối phó?
"Cảm ơn" Thư Nhã cười, cầm lấy ly nước trái cây trước mặt, chạm cốc với Dương Minh một cái, đây là buổi tiệc riêng, cho nên Thư Nhã cũng không cần phải uống rượu, chỉ cần uống nước trái cây là được.
Locke cũng biết thân phận cao quý của Dương Minh, nhưng mà cụ thể ra sao thì cũng không biết được, cho nên lúc này cũng đành im lặng, ngồi yên quan sát.
Nếu đổi lại là một nơi khác, Locke nhất định sẽ làm vai chính, mà ở đây hoàn toàn đã trở thành một người phối hợp, nếu có phóng viên ở đây thì nhất định sẽ rất kinh ngạc, mà người ngồi trên bàn này cũng rất là quái dị.
Tour lưu diễn của Thư Nhã tại Châu Âu dừng chân tại đây đầu tiên, vẫn còn vài chổ phải đến, nhưng mà có Lao Feng hỗ trợ, có thể nói là Thư Nhã sẽ không gặp bất kì trở ngại nào tại châu Âu, cũng sẽ không có người nào dám làm phiền nàng.
Cho dù có người muốn, cũng phải suy nghĩ lại thực lực của bản thân, đối đầu với Lao Feng, chẳng khác nào là chịu chết. Hơn nữa, tên thị trưởng Mark đã trở thành một câu chuyện cười cho giới thượng lưu, những người này đều rất rõ ràng nguyên nhân bị" bật" của Mark, cho nên, không ai muốn đi theo vết xe đổ của Mark cả.
Đêm nay là đêm cuối cùng, một lát nữa Thư Nhã sẽ lên máy bay đến thành phố khác, cho nên Dương Minh đặc biệt quý trọng thời gian này, nói là tiệc chúc mừng gì mà toàn thấy Dương Minh và Thư Nhã liếc mắt đưa tình nhìn nhau, những người khác hoàn toàn trở thành cột điện hết rồi.
Elise muốn nói chen vào, nhưng lại bị Dương Minh xoắn cho một cái, em nghĩ là tôi cần hỗ trợ? Elise bó tay, đành phải im miệng, điều này làm cho Dương Minh rất sảng khoái.
Đối với việc Thư Nhã rời đi, Dương Minh cũng không cảm thấy gì tiếc nuối, dù sao Thư Nhã vẫn còn có sự nghiệp của mình, còn mình thì cũng có công chuyện cần hoàn thành, cho nên hai người không thể nào đến với nhau trong lúc này được.
Chia tay chỉ là một khởi đầu cho lần gặp mặt tiếp theo, cho nên lúc Dương Minh đưa Thư Nhã lên máy bay, cũng rất hào hiệp phất tay.
"Luyến tiếc?" Vương Tiếu Yên hỏi.
"Ngày tháng sau này còn dài, không phải sao?" Dương Minh cười hỏi.
Đối với những chuyện gần đây tại nước X của Dương Minh, Vương Tiếu Yên cũng rất rõ ràng, Dương Minh cũng không giấu diếm, cho nên tâm tình của Vương Tiếu Yên cũng rất tốt.
Đây là một mở đầu tốt đẹp, thành lập căn cứ của tổ chức Hắc Hồ Điệp tại nước X, đại biểu cho mở đầu của việc đặt chân lên tầm thế giới của Hắc Hồ Điệp.
Nhất là khi Dương Minh khống chế chính quyền từ phía sau, điều này có nghĩa là chính sách pháp luật cũng do Dương Minh quyết định, nhưng vậy sẽ tạo hiệu quả phát triển tốt nhất cho Hắc Hồ Điệp.
Hắc Hồ Điệp phát triển cũng sẽ không gặp bất kỳ hạn chế nào, bởi vì người phụ trách tối cao là Dương Minh, Dương Minh cũng không muốn hạn chế sự phát triển của chính mình, đúng không?
Đồng thời ở châu Âu, trong một tòa thành cổ, nơi này chính là chổ ở của gia tộc Charles.
Charley gọi điện cho quản gia của mình là Chu Thiên Tường, tuy rằng Charley rất buồn bực là tại sao thằng con trai của mình lại có tình cảm với con gái của quản gia, nhưng mà thân làm cha, ông cũng muốn thỏa mãn một chút tâm nguyện của con trai.
"Lão gia, ngài tìm tôi?" Chu Thiên Tường đã làm việc tại gia tộc này mấy chục năm rồi.
"Ừ, Thiên Tường, ông có một đứa con gái, đang sống bên Hoa Hạ phải không?" Charley cười cười, để cho Chu Thiên Tường ngồi xuống, sau đó nói.
"Đúng vậy, con gái của tôi đang ở Tùng Giang, tại sao lão gia lại đột nhiên nhắc đến cái này?" Chu Thiên Tường kỳ quái hỏi.
"Haha, vậy ông có nhớ người nhà không? Mỗi năm ông có một tháng nghỉ phép đúng không?" Charley hỏi.
?
"Thật ra cũng có, nhưng mà ở đây cũng là sự nghiệp của tôi" Chu Thiên Tường không biết tại sao lão gia lại hỏi chuyện này.
"Nếu như để cho gia đình của ông đến đây, ông thấy thế nào? Dù sao thì tòa thành này cũng rất lớn" Charley cười hỏi.
"Haha, cảm ơn ý tốt của lão gia, nhưng mà vợ và con gái của tôi đều có công ăn chuyện làm riêng của mình bên ấy, sợ rằng đến đây lại không quen" Chu Thiên Tường nói.
Charley gật đầu, vốn dĩ ông ta muốn dùng chiến thuật quanh co, muốn vợ và con gái của Chu Thiên Tường đến đây, sau đó thì con trai của mình không phải có cơ hội tiếp xúc sao?
Nhưng mà, Chu Thiên Tường đã nói như vậy, ý là không muốn đưa vợ và con gái đến đây, như thế thì kế hoạch không thành, đành phải thẳng thắn.
"Là như vậy, Thiên Tường, thằng nhóc Charles này, ở Tùng Giang có nhìn thấy con gái của ông… tên là Chu Giai Giai đúng không? Là một con bé rất đẹp…" Charley nói.
"Ồ?" Chu Thiên Tường sửng sốt, mơ hồ hiểu hiểu được ý tứ của lão gia, thì ra ông ta lòng vòng nảy giờ, cũng chỉ vì chuyện của con gái mình, nhưng mà, nếu ông ta đã hỏi như vậy, Chu Thiên Tường cũng không thể không đáp, vì thế nói: "Đúng vậy, là Chu Giai Giai, có gì đâu mà đẹp…"
"Haha, Thiên Tường, ông quá khiêm tốn rồi, không đẹp mà có thể khiếm cho thằng nhóc Charles điên đảo tâm hồn sao?" Charley khoát tay cười nói: "Có câu này, tôi không biết có nên nói hay không…."
"Cái này…." Chu Thiên Tường cũng đã đoán được ý tứ của Charley, nhưng mà con gái của mình đã có bạn trai rồi, hơn nữa chuyện của con gái Chu Thiên Tường cũng không muốn can thiệp nhiều, cho nên bây giờ có chút khó xử.
"Thế nào? Không muốn nói với tôi?" Charley mơ hồ cảm thấy Chu Thiên Tường không được nguyên ý, có ý gì? Con tôi coi trọng con ông, chính là phúc khí của con ông, mà ông chỉ là một quản gia, còn muốn lên mặt với tôi sao, không biết điều à?
"Lão gia, ngài nói đi…." Chu Thiên Tường quả thật hết cách, đành phải cắn răng nói.
Charley gật đầu nói: "Lần này tôi tìm ông, là muốn cầu hôn với ông, thằng nhóc Charles này đã thích con gái của ông rồi, không biết ông nghĩ thế nào?" Charley thấy Chu Thiên Tường như vậy, cũng lười vòng quanh nữa, nói dứt khoát ra luôn.
"Lão gia, chuyện này tôi thật sự rất khó xử, bây giờ đều coi trọng tự do yêu đương. Đây không còn là thời đại ép duyên nữa, tôi cũng không muốn can thiệp vào hôn sự của con cái…" Chu Thiên Tường bất đắc dĩ nói.
"Nói như vậy, là ông không đồng ý?" Charley nhíu mày, không ngờ Chu Thiên Tường lại từ chối mình.
"Cái này không phải là không đồng ý, nếu con gái tôi đồng ý, thì tôi cũng sẽ không phản đối, nhưng mà nó không đồng ý, tôi cũng không thể cưỡng ép được, đúng không?" Chu Thiên Tường nói.
"Vậy ông có ý gì? Con gái của ông không thích con trai tôi? " Charley hừ lạnh nói.
"Cái này cũng không phải, chỉ là con gái của tôi đã có bạn trai, sẽ không có phản ứng gì với thiếu gia đâu…." Chu Thiên Tường giải thích.
"Được!" Charley vỗ bàn, nói: &? quot;Chu Thiên Tường, cho ông vài ngày để giải quyết chuyện này, sau đó cho tôi một câu trả lời thuyết phục, đồng ý hôn sự này thì chúng ta trở thành thân gia, sau này ông sẽ có quyền thế ngang hàng với tôi trong tòa thành, còn không thì ông cuốn gói rời đi!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1109


Báo Lỗi Truyện
Chương 1109/2205