Chương 1105: Elise


Nhưng Dương Minh và Vương Tiếu Yên không có phản ứng gì không bình thường, điều này làm Charles khó hiểu hỏi: "Hai người thường xuyên tập thể dục ư?"
"Ừ, vận động trên giường" Dương Minh gật đầu trầm giọng nói.
"Hả?" Charles có chút sửng sốt.
"Không nói chuyện này nữa, vừa nãy anh chạy làm gì thế? " Dương Minh cũng thấy Charles có chút khó hiểu, cho nên mới nói là vận động trên giường để làm hắn không chú ý đến nữa.
"Anh không thấy người trong quán trà muốn bắt tôi ư?" Charles vẫn còn có chút sợ hãi mà nói.
"Bắt anh? Bắt anh làm cái gì?" Dương Minh hỏ? i.
"Một lời khó nói hết" Charles cũng không quá quen Dương Minh, cho nên không thể nào nói quá nhiều được: "Có rảnh không, chúng ta ngồi xuống uống vài chén. Không ngờ còn có thể gặp được người quen ở nơi này"
"Đi thôi, dù sao chúng tôi cũng không có chuyện gì" Dương Minh gật đầu nói.
Vì thế ba người liền tìm một quán rượu ven đường rồi vào một phòng mà ngồi xuống.
"Charles, bây giờ anh không thể phủ nhận anh có sản nghiệp ở Châu Âu chứ?" Vương Tiếu Yên cười cười mà nói.
Charles thật ra cũng không hề có vẻ gì ngạc nhiên. Dù sao lúc trước khi mình nói chuyện với Dương Minh, hắn coi như đã thừa nhận mình có sản nghiệp ở Châu Âu.
"Xem ra hai người hiểu rõ về tôi" Charles không phủ nhận lời nói của Vương Tiếu Yên: "Hai người rốt cuộc là ai? Tôi cảm thấy chúng ta chỉ là đột nhiên gặp nhau nên mới biết nhau?"
"Đúng là chỉ đột nhiên gặp nhau mà thôi" Dương Minh nói: "Chẳng qua có một số việc tôi nghĩ tôi không cần phải giấu diếm. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chúng ta chính là người cùng nghề"
"Cùng nghề tức là như thế nào?" Charles ngẩn ra một chút rồi nói: "Anh không phải đua xe đó chứ?"
"Anh chắc là hiểu ý của tôi" Dương Minh cười cười rồi nói tiếp: "Tôi không phải dân đua xe, chẳng qua lại là một sát thủ"
Dương Minh cũng từ Vương Tiếu Yên nên biết được Charles và nàng không có xung đột gì, hai người cũng không có mối thù gì cả. Cho nên Dương Minh cũng không định trêu chọc gì đến Charles. Nếu muốn cho một tổ chức sát thủ từ không danh tiếng thành lớn mạnh thì ngoại thực lực bản thân đủ mạnh ra thì còn phải cố gắng kết giao một chút sự trợ giúp.
Mà gia tộc Charles chính là một cánh tay giúp đỡ tốt nhất. Tổ chức sát thủ đứng thứ ba thế giới, cũng chỉ kém hơn Vua sát thủ và gia tộc Hồ Điệp mà thôi.
Nói thật Dương Minh thực lòng không quá hy vọng dính dáng gì đến gia tộc Hồ Điệp. Dương Minh là một người khá tùy tiện, hắn không thích người khác sắp xếp cuộc sống của hắn.
Mặc dù Phương Thiên là sư phụ của hắn, nhưng hắn cũng không có ý định cứ dựa theo suy nghĩ của sư phụ, đi lấy một Tiểu công chúa chưa từng gặp mặt của gia tộc Hồ Điệp. Loại kết hôn này nhất định sẽ thất bại, sẽ thành bi kịch.
Vua sát thủ mặc dù đứng đầu thế giới, nhưng lại chỉ có một mình. Ngoại trừ bản thân Phương Thiên ra thì chỉ còn hai tên đệ tử là Dương Minh và Đổng Quân.
Đổng Quân là một thần thâu chứ không phải sát thủ. Như vậy người có thể hành động chỉ có mình Dương Minh mà thôi. Hơn nữa tài nguyên có thể lợi dụng của cả hai cũng không nhiều.
Dương Minh vốn có thể mượn thế lực của gia tộc Hồ Điệp, tin rằng gia tộc Hồ Điệp cũng rất tình nguyện cung cấp tài nguyên. Chẳng qua hôn ước kia luôn là cây kim trong lòng Dương Minh, hắn không hề muốn dây dưa với gia tộc Hồ Điệp.
Nợ bọn họ càng nhiều, đến lúc đó càng khó trả lại. Cuối cùng mình chỉ có thể dùng cái xác này mà bù lại ân tình thì xong rồi.
Cho nên ở tình huống bất đắc dĩ này Dương Minh chỉ có thể tìm kiếm kẻ trợ giúp khác mà thôi. Sau khi Dương Minh biế? t rõ thân phận của Charles liền tâp trung vào người đối phương.
Dương Minh vốn đang định khi về Tùng Giang sẽ tìm cơ hội thích hợp rồi công khai nói chuyện với Charles. Nhưng không ngờ hai người lại quá vừa vặn gặp nhau ở Châu Âu.
Mặc dù như vậy có chút vội vang nhưng nếu Charles đã thấy mình, Dương Minh liền quyết định nói rõ thân phận của mình ra với đối phương.
"Cái gì?" Mặt Charles liền tái đi. Hắn dù như thế nào cũng không ngờ Dương Minh lại là một sát thủ. Chẳng qua người trong giới sát thủ cũng rất ít người biết mình là kẻ kế thừa gia tộc. Sao Dương Minh lại có thể biết cơ chứ?
"Ha ha, đừng vội vàng phủ nhận làm gì. Tôi có thể nói với anh nhiều như vậy là do hai chúng ta không có xung đột về lợi ích và không đối đầu gì nhau. Cho nên tôi mới có thể ngồi một chỗ nói nhiều như vậy. Nếu không anh đã sớm chết rồi" Dương Minh Cười cười một tiếng rồi thản nhiên nói.
Nghe Dương Minh nói như vậy, Charles tự nhiên có chút coi thường. Hắn mặc dù hết lòng đua xe nhưng từ nhỏ đã được huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, cũng không phải ai muốn giết là có thể giết được.
"Vậy ư?" Charles khinh thường đưa tay cầm lấy chén rượu trên bàn, nhưng hắn đột nhiên phát hiện chén rượu không biết đã biến mất từ lúc nào. Charles ngẩng đầu thì thấy chén rượu đã lẳng lặng nằm trước mặt Dương Minh. Charles không khỏi giật mình.
Dương Minh lúc nào lấy chén rượu, Charles không hề có một chút phát hiện nào cả. Nếu như Dương Minh lúc ấy làm cái gì đó thì có lẽ bây giờ hắn đã chết.
Nghĩ đến đây, Charles liền toát mồ hôi lạnh: "Anh . các người … rốt cuộc là ai bảo các người đến đây?"
"Không ai bảo chúng tôi đến đây cả" Dương Minh lắc đầu nói: "Tôi vốn không ngờ lại gặp anh ở đây. Tôi đang định sau khi về Tùng Giang sẽ tìm cơ hội nói chuyện với anh nhưng không ngờ lại gặp anh ở đây"
"Các người rốt cuộc muốn gì?" Charles có chút khẩn trương mà nhìn Dương Minh.
"Bây giờ còn chưa có gì, chỉ là muốn lấy thân phận này để tiếp xúc với anh mà thôi" Dương Minh nói: "kế hoạch cụ thể thì tôi nghĩ chờ chúng ta về Tùng Giang sẽ nói chuyện"
"Ý của anh là hai bên hợp tác?" Charles cũng không ngu, hắn lập tức hiểu rõ ý của Dương Minh.
"Coi như vậy đi" Dương Minh gật đầu nói.
"Anh nếu biết thân phận của tôi, vậy anh coi như cũng biết tình hình của tôi rồi" Charles cười khổ một tiếng rồi nói: "Tôi thực ra không hề thích nghề sát thủ này. Tôi thích chính là đua xe chuyên nghiệp, đây mới là lý tưởng tôi theo đuổi. Về phần chuyện của gia tộc, tôi nghĩ cảm thấy nó quá buồn chán"
"Cái này tôi cũng nghe nói đến" Dương Minh cười nói: "Chẳng qua anh định cứ tiếp tục như vậy sao? Theo tôi biết anh là người kế thừa duy nhất của gia tộc. Anh nếu đi đua xe thì nhà anh sẽ như thế nào?"
Dương Minh nói có vẻ chạm vào nỗi đau trong lòng của Charles, Charles có chút buồn bực cúi đầu xuống lấy tay không ngừng vò đầu mình. Hắn buồn bã nói: "Điều anh nói thì tôi hiểu, nhưng … nhưng chỉ vì gia tộc mà bắt tôi làm chuyện mình không thích thì tôi sẽ điên mất. Thật đó"
Dương Minh thấy bộ dạng của Charles bây giờ thì không khỏi có chút đồng tình. Đám con cháu sinh ra trong đại gia tộc thì vừa sinh ra đã có vận mệnh của mình. Bọn họ mặc dù rất sung sướng nhưng lại có nỗi bất đắc dĩ riêng của mình.
Bọn họ cũng hy vọng có cuộc sống của mình. Charles trước mặt cũng là như vậy. Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ thì thân phận của Vương Tiếu Yên không phải cũng như vậy sao? Nàng thành lập một tổ chức sát thủ và muốn nó đứng đầu thế giới không phải là muốn dùng làm công cụ thỏa hiệp với gia tộc ư?
"Tôi biết, nhưng mỗi người đều có trách nhiệm của mình. Đây là việc quyết định từ khi mới sinh ra và không thể thay đổi" Dương Minh thở dài nói.
"Người trong quán trà mà anh thấy là bố tôi. Bảo tôi lấy danh nghĩa đính hôn mà về nhà. Nhưng tôi biết ông muốn bắt tôi, sau đó giam lỏng tôi lại. Tôi không mắc lừa đâu" Charles nói.
Charles nói như vậy làm cho Dương Minh có chút sửng sốt. Không ngờ người trong quán trà lại là bố của Charles. Lão già này cũng vui đó chứ, lão ta muốn tính kế con mình, Charles cũng muốn tính kế lão.
"Cho nên mới nói chuyện hợp tác thì tôi không thể giúp gì cho hai người. Tôi không muốn quan hệ gì với công việc của gia tộc" Charles xua tay nói.
"Tôi hiểu" Dương Minh cũng không muốn ép Charles nên đứng dậy vỗ vỗ vai hắn rồi nói: "Vậy anh tự bảo trọng. Hy vọng có thể gặp lại anh ở Tùng Giang"
"Tôi đương nhiên sẽ về. Tôi còn muốn theo đuổi Chu tiểu thư" Charles trầm giọng nói.
"Mẹ nó chứ, anh không phải thích ăn đòn đó chứ?" Dương Minh nghe Charles nói như vậy liền ngẩn ra một chút, rồi lập tức dở khóc dở cười đánh cho Charles một đấm: "Đầu anh đang nghĩ gì thế hả? "
"Bạn gái của anh không phải Vương tiểu thư sao?" Charles không thèm để ý rồi nhìn Dương Minh với vẻ khiêu khích: "Chuyện của Chu tiểu thư có quan hệ gì đến anh?"
Dương Minh biết thằng ranh này định lấy chuyện của Vương Tiếu Yên ra để phân hóa tư tưởng của mình. Theo hắn thấy Vương Tiếu Yên là bạn gái của mình, như vậy nếu đưa ra chuyện của Chu Giai Giai thì mình nhất định không phản đối. Nếu như muốn phản đối vậy không phải thừa nhận mình có quan hệ với Chu Giai Giai sao?
Charles tính toán rất đúng. Chẳng qua hắn thật không ngờ Vương Tiếu Yên nghe xong liền không thèm để ý nói: "Tôi là tình nhân của Dương Minh, Chu Giai Giai là bạn gái của anh ấy"
"NGất mất" Charles liền sửng sốt. tiểu thư trước mặt này có phải uống nhầm thuốc hay không? Nói rõ ràng như vậy ư? Charles ngẩn người một lúc mới bất đắc dĩ cúi đầu xuống mà nói: "Được rồi, tôi thừa nhận anh rất giỏi. Chẳng qua dù như thế nào thì tôi cũng có quyền theo đuổi Chu tiểu thư chứ?"
"Tùy anh, anh tự lo cho mình" Dương Minh nhếch miệng cười nói: "Hy vọng anh còn có cơ hội này"
"Có ý gì?" Charles có chút bất mãn vì Dương Minh nói như vậy. Mày sao lại biết tao không có cơ hội?
"Bố anh tới rồi" Dương Minh thần bí chỉ chỉ ra ngoài quán rượu.
"Mẹ nó chứ, lừa người ư?" Charles tự nhiên không tin nên trừng mắt nhìn: "Không cần phải dùng trò đánh lừa kém cỏi như vậy để gạ? t tôi. Tôi không sợ đâu"
"Vậy tùy anh" Dương Minh nhún vai đứng dậy rồi cùng Vương Tiếu Yên ra khỏi quán.
Sau khi ra khỏi quán, Vương Tiếu Yên đột nhiên sửng sốt một chút rồi không thể tin mà nhìn Dương Minh:
"Sao anh biết là người nhà của tên Charles kia ở quanh đây"
"Anh đoán thôi" Dương Minh cười cười nhìn rất nhiều tên áo đen từ xung quanh đang chạy đến. Đúng là mấy tên áo đen đứng trước quán trà kia.
"Đoán? Sao anh lại đoán như vậy? " Vương Tiếu Yên khó hiểu hỏi.
"Rất đơn giản. Em cho rằng hắn có thể chạy thoát ư? Điện thoại di động trong tay hắn nhất định đã bị bố hắn gắn thiết bị định vị vệ tinh, hoặc là trên người có gắn thiết bị gì đó" Dương Minh nói.
"Cũng đúng, tên này đen đủi mà còn không biết" Vương Tiếu Yên Cười cười một tiếng.
Dương Minh rút điện thoại di động ra gọi cho Lao Feng rồi nói: "Mấy người đang ở đâu vậy?"
"Đang ở trong một sòng bạc ở đường AA" Lao Feng nói.
"Sao mấy người lại đến sòng bác thế?" Dương Minh không khỏi nhíu mày. Trong tiềm thức Dương Minh không muốn Thư Nhã tiếp xúc với mấy nơi này.
"Ha ha, một người bạn của tôi mở sòng bạc, người ta khẩn khoản mời nên tôi không thể không đi, vì thế đến một chút. Ngài đang ở đâu vậy?" Lao Feng hỏi.
Dương Minh nghe nói sòng bạc do bạn của Lao Feng mở nên có chút yên tâm. Hắn không muốn Thư Nhã tiếp xúc với xã hội quá nhiều.
"Tôi cũng không biết mình ở đâu nữa?" Dương Minh nhìn xung quanh một chút. Vừa nãy chạy loạn theo Charles một trận thì Dương Minh đúng là không biết đây là đâu.
"Như vậy đi, ngài bắt một xe taxi sau đó đến sòng bạc Elise" Lao Feng nói: "Nơi này rất nổi tiếng, lái xe taxi đều biết"
"Được rồi" Dương Minh nói xong liền dập máy, sau đó nói với Vương Tiếu Yên: "Những người đó không ngờ chạy đến sòng bạc, bây giờ bảo chúng ta qua đó chơi chút"
"Sòng bạc Elise?" Vương Tiếu Yên nghe xong như nghĩ đến gì đó nên nói: "Hình như em cũng nghe nói qua"
"Lao Feng cũng nói nơi đó rất nổi tiếng, đi, chúng ta đi" Dương Minh vừa nói liền giơ tay bắt một chiếc xe taxi, sau đó cùng Vương Tiếu Yên đi đến sòng bạc Elise.
"Em nhớ rồi, Elise là một người rất nổi tiếng. Ở xã hội thượng lưu thì không kém gì gia tộc Feng" Vương Tiếu Yên đột nhiên nói: "Có một chiếc du thuyền rất nổi tiếng cũng tên là Elise. Hàng năm đều mời tất cả người trong xã hội thượng lưu toàn thế giới đến đó tụ tập"
"Du thuyền Elise" Nghe thấy tên này Dương Minh không khỏi giật mình nghĩ ra cái gì đó.
Lần đầu tiên mình gặp lại Thư Nhã không phải trên du thuyền Elise sao?
Chẳng lẽ chính là Elise kia? Nghe đồn có huyết thống quý tộc hoàng thất, thậm chí còn được một người phụ nữ thần bí cầm đầu thế lực quốc gia nào đó ủng hộ?
"Sao vậy, anh cũng nghe đến ư?" Vương Tiếu Yên hỏi.
"Lần đầu tiên anh làm nhiệm vụ là ở trên du thuyền Elise" Dương Minh nhỏ giọng nói. Bởi vì xe taxi ở đây không giống Trung Quốc, ghế trên và dưới được ngăn bởi tấm kính nên Dương Minh nhỏ giọng nói chuyện đằng sau thì lái xe? căn bản không thể nghe thấy.
"nhiệm vụ trên du thuyền Elise?" Vương Tiếu Yên giật mình quay đầu lại nhìn Dương Minh: "Nói vậy tên trùm ma túy kia là anh giết?"
Dương Minh gật đầu nói: "Cũng rất trùng hợp. Lúc ấy tên kia định cưỡng ép Thư Nhã, kết quả Thư Nhã thấy toàn bộ quá trình giết người của anh. Lúc ấy anh còn định giết người diệt khẩu" Nói đến đây Dương Minh không khỏi cười cười tự giễu mình: "Thiếu chút nữa là xảy ra bi kịch?"
"Không phải cô ấy là mối tình đầu của anh sao? Mắt anh thế nào mà không nhận ra vậy?" Vương Tiếu Yên có chút ngạc nhiên và không quá tin tưởng.
"Ở giữa có chút biến cố nên Thư Nhã đã thay đổi gương mặt của mình. Cho nên lúc đó anh mới không nhận ra" Dương Minh lúc ấy giới thiệu Vương Tiếu Yên và Thư Nhã khá vội vàng nên không nói rõ chi tiết với nàng.
"Thì ra là như vậy" Vương Tiếu Yên thân là sát thủ nên dễ dàng chấp nhận việc đổi khuôn mặt.
Xe dừng lại trước một tòa cung điện sang trọng, đây chính là sòng bạc Elise mà Lao Feng nói. Dương Minh thanh toán tiền xe rồi cùng Vương Tiếu Yên xuống xe. Nhưng hắn lại thấy Lao Feng đang đứng ở cửa chờ mình.
Điều này làm Dương Minh có chút ngạc nhiên. Lao Feng là người có thân phận, ở nơi công chúng như vậy mà không ngờ còn rất tôn kính mình, không để ý đến cái nhìn của người ngoài điều này là rất hiếm có.
"Dương tiên sinh" Lao Feng ghi nhớ Dương Minh dặn dò nên ở bên ngoài không gọi hắn là sư phụ, đổi thành Dương tiên sinh.
"Sao lão lại chờ tôi ở đây? Bảo một tiếp tân đợi là được mà" Dương Minh có chút bất đắc dĩ. Lao Feng tự ra đón mình điều này sẽ khiến mình thành tâm điểm.
"Như vậy sao được?" Lao Feng cười cười sau đó nhỏ giọng nói: "Yên tâm đi sư phụ, đám bảo vệ ở đây không nhận ra tôi"
Dương Minh gật đầu rồi cùng Vương Tiếu Yên đi theo Lao Feng vào sòng bạc. Mấy người vào thang máy lên tầng cao nhất của sòng bạc, nơi chuyên dành cho khách quý.
Mở cửa phòng ra, Dương Minh và Vương Tiếu Yên đi theo Lao Feng vào thì thấy một cô gái khoảng 15 tuổi đang nói chuyện rất vui vẻ với Thư Nhã. Mà vợ Lao Feng đang ngồi bên rất có hứng thú nghe hai cô bé nói chuyện.
Sau khi Dương Minh vào, cô gái kia liền cười cười xin lỗi với Thư Nhã, sau đó đứng dậy đi về phía Dương Minh và Vương Tiếu Yên. Cô bế tươi cười chào đón: "Chào hai người, chào mừng đến đây làm khách"
Dương Minh có chút kinh ngạc. Cô bé này là chủ nhân sòng bạc ư? Cô ta mới 15 tuổi hay sao mà? Chẳng lẽ cô ta chính là Elise?"
Thấy Dương Minh có chút kinh ngạc, Lao Feng vội vàng nói: "
Dương tiên sinh, vị này là tiểu thư Elise, chủ nhân sòng bạc này"
Thấy Lao Feng nói như vậy, Dương Minh mới có chút xấu hổ đưa tay ra rồi nói: "
Chào cô. Tôi là Dương Minh, rất vui được gặp cô"
Elise cười cười bắt tay Dương Minh, sau đó hé miệng cười: "
Sao? Có phải là khó hiểu vì tuổi của em?"
"
Không phải, cô hiểu nhầm rồi" Dương Minh bị nói trúng suy nghĩ nên càng thêm xấu hổ: "Tôi chỉ tò mò mà thôi vì cái tên Elise của cô mà thôi"
"
Tôi họ E, tên lise thì không được ư?" Elise trừng mắt nhìn Dươ? ng Minh một cái. Cô có chút không hài lòng vì lý do này của hắn.
"
Được mà, ha ha" Dương Minh ho khan một tiếng, trong lòng không khỏi có chút hoảng sợ. Elise Thông tin truyền thông không ngờ lại là một cô gái Châu Á 15 tuổi, hơn nữa còn nói tiếng Trung Quốc.
Nếu như Lao Feng nói tiếng Trung Quốc còn trúc trắc, vậy Elise nói rất lưu loát và chính xác. Điều này làm cho Dương Minh rất khó tưởng tượng một cô gái Châu Âu lại có thể nói được như vậy.
Elise là fan của Thư Nhã nên chào Dương Minh và Vương Tiếu Yên xong liền quay lại sô pha ngồi nói chuyện với Thư Nhã. Elise gần như không nghe không hỏi Dương Minh, Vương Tiếu Yên và Lao Feng.
Dương Minh cũng chẳng buồn bực mình. Mặc dù thân phận của Elise có lẽ rất tôn quý nhưng dù sao cũng là cô bé 15 tuổi, Dương Minh sao buồn so đo với cô ta.
"
Tính của Elise vốn là như vậy, không nên chấp nhặt với cô bé làm gì" Lao Feng cười nói.
Đối với Elise hơi thần bí này, lần đầu tiên Dương Minh có cảm giác không thể nhìn thấu. Một cô bé 15 tuổi sao có thể chống đỡ tập đoàn buôn bán khổng lồ như vậy? Cho dù cô ta là thiên tài, có thần thông thì cũng không thể mà.
Nếu như nói sau lưng cô ta không có thế lực nào điều khiển cô ta làm những việc này thì Dương Minh tuyệt đối không tin. Chẳng qua chuyện này không liên quan gì đến Dương Minh. Không phải sao?
Dương Minh chỉ thuần túy coi Elise là trẻ em và không suy nghĩ nhiều làm gì.
Một lát sau Elise và Thư Nhã nói gì đó sau đó đứng lên nói với mọi người ở đây: "
Xin lỗi, hôm nay có một trận đấu nên tôi phải đi trước"
"
Trận đấu ư?" Dương Minh khó hiểu nhìn Lao Feng.
"
Một cao thủ cờ bạc Hàn Quốc đến đây khiêu chiến, nghe nói đã liên tục thắng mấy cao thủ giỏi của sòng bạc" Lao Feng vừa cười vừa nói: "Đi, chúng ta cùng nhau đi xem một chút"
"
Vậy thì thôi" Dương Minh không muốn Thư Nhã tiếp xúc với mấy trò cờ bạc này. không biết tại sao trong lòng hắn luôn nghĩ Thư Nhã là cô gái thuần khiết, trong trắng.
"
Được rồi, vậy chúng ta không đi nữa" Lao Feng nói: "Elise, mọi người sẽ không đi xem, lúc rảnh sẽ đến thăm cháu"
"
Vâng, Feng thúc thúc, chẳng qua chú nhớ mang Thư Nhã tỷ tỷ đến đó nhé" Elise nói.
"
Nhất định rồi" Lao Feng gật đầu mỉm cười.
Elise tiễn vợ chồng Lao Feng, Thư Nhã cùng với Dương Minh, Vương Tiếu Yên ra thang máy. Chờ khi bọn họ vào thang máy, Elise mới rút điện thoại di động ra gọi cho một số.
"
Anh hai, em gặp Dương Minh rồi"
Elise thản nhiên nói.
Đầu bên kia không biết nói cái gì mà Elise gật đầu rồi dập máy.
Tuần công diễn của Thư Nhã ở Châu Âu theo đúng lịch mà khai mạc. Dương Minh, Vương Tiếu Yên và vợ chồng Lao Feng ngồi ở bàn khách quý xem Thư Nhã biểu diễn trên sân khấu.
Làm cho Dương Minh ngạc nhiên là Elise cũng tới, hơn nữa còn ngồi ở vị trí bên cạnh Dương Minh. Giờ phút này cô bé đang ôm một bó hoa to lẳng lặng nhìn Thư Nhã trên sân khấu.
Đây đúng là một cô bé rất ngây thơ, hâm mộ thần tượng. Điều này làm cho Dương Minh có chút ngạc nhiên, tập đoàn thương mại khổng lồ kia rốt cuộc Elise làm như thế nào mà dựng lên.
Lần? này trong buổi biểu diễn của Thư Nhã hơi khác khi diễn ở Trung Quốc. Rất nhiều ca khúc đã được chuyển thành tiếng Anh, hơn nữa còn hát thêm mấy bài hát nổi tiếng quốc tế. Chẳng qua có mấy bài hát nổi tiếng nhất của Thư Nhã thì nàng vẫn hát bằng tiếng Trung Quốc. Bởi vì chuyện lần trước của Thư Nhã khiến quan trường động đất chỉ có vài người bên trên biết mà thôi, những fan hâm mộ căn bản không biết trước đó xảy ra chuyện như vậy.
Đối với Thị trưởng thay đổi thì bọn họ cũng không thể nào liên lạc nó với Thư Nhã.
"
này, em nói chuyện với anh một chút" Dương Minh đang chìm đắm trong tiếng hát của Thư Nhã thì đột nhiên bị Elise lay lay.
"Cái gì?" Dương Minh có chút ngạc nhiên. hắn chỉ nói được mấy câu với Elise, hai bên mới chỉ làm quen mà thôi. không ngờ Elise lại chủ động nói chuyện với hắn.
"Nghe nói tài đánh bạc của anh rất lợi hại, muốn anh giúp một chút" Elise nói.
"
Sao cô lại biết?" Dương Minh nhíu mày, trong lòng vừa động mà hỏi.
"
Hôm đầu tiên nhìn thấy anh, em đã nhận ra anh rồi" Elise nói: "Em đã thấy được đoạn băng ghi lại cảnh anh ở Macao"
Thì ra là như vậy. Dương Minh thở dài một tiếng, không ngờ chuyện mình đánh bạc ở Macao lại nổi tiếng như vậy, bị nhiều người biết như thế.
"
Giúp gì cơ?" Nếu Elise đã biết thì Dương Minh cũng không hề giấu diếm. Hắn lập tức hỏi.
"
Người Hàn Quốc kia, em thua nên muốn anh đánh thắng hắn giúp em" Elise nói." Thù lao thì anh cứ đưa ra"
"
Ha ha, cô khẳng định tôi có thể thắng hắn như vậy sao?" Dương Minh cười cười: "Hơn nữa tôi muốn sòng bạc của cô, cô có thể cho tôi sao?"
"
Có thể" Elise rất xác định mà gật đầu: "Sòng bạc Elise, trong tay em có 67% cổ phần, em có thể giao hết số cổ phần đó cho anh. Chỉ cần anh có thể thắng hắn"
Dương Minh vốn chỉ nói đùa mà thôi, nhưng Elise trả lời như vậy làm cho Dương Minh có chút kinh ngạc. Elise thật sự giao sòng bạc cho mình ư? Nói đùa gì vậy hả? Dương Minh dù có được sòng bạc này thì cũng không có thời gian mà kinh doanh.
"
Ách, tôi chỉ nói đùa một chút mà thôi" Dương Minh có chút xấu hổ mà nói.
"
Đàn ông nói một là một. Sao, nói rồi mà không định giữ lời ư?" Elise khinh thường nhìn Dương Minh một cái.
"
Được rồi, tôi đồng ý với cô. Chẳng qua tôi không cần sòng bạc" Dương Minh nói.
"
Vậy anh muốn gì?" Elise hỏi.
"
Tôi muốn cô" Dương Minh quyết định trêu cô bé này một chút.
"
Em chưa trưởng thành mà" Elise sửng sốt một chút rồi lập tức hiểu Dương Minh ám chỉ cái gì, mặt cô bé lập tức đỏ ửng lên.
"
Không sao, tôi thích trẻ con mà" Dương Minh ra vẻ rất muốn rồi giục thêm:
"
Hơn nữa theo pháp luật ở Châu Âu thì 14 tuổi là trưởng thành mà"
Elise nhíu mày một lúc sau hỏi lại một câu: "
Anh nói thật ư?"
Dương Minh gật đầu.
"
Được, cứ như vậy đi" Elise mím môi nói: "Chẳng qua cẩn thận nếu không Thư Nhã và Vương Tiếu Yên biết. Hơn nữa anh không sợ em cứ quấn lấy anh sao?"
Dương Minh không ngờ Elise lại đồng ý yêu cầu quá đáng này nên có chút giật mình. Hắn cũng kh? ông muốn đi đấu với cao thủ cờ bạc Hàn Quốc kia. Dương Minh đến đây ngoại trừ làm nhiệm vụ chính là gặp Thư Nhã một chút. Cho nên hắn muốn im hơi lặng tiếng, cũng không muốn thành nhân vật của công chúng.
Vì vậy Elise đưa ra yêu cầu thì Dương Minh liền bắt đầu đưa ra giá rất cao. Đầu tiên là muốn sòng bạc của cô bé này, không ngờ cô bé lập tức đồng ý. Kết quả Dương Minh liền được voi đòi tiên, đưa ra yêu cầu càng quá đáng hơn nữa.
Nhưng làm cho Dương Minh không thể ngờ được đó chính là Elise không ngờ lại đồng ý. Điều này làm cho Dương Minh rất kinh ngạc. Loại yêu cầu này mà cô ta cũng có thể đồng ý ư? Dương Minh có chút buồn bực nói: "
Tôi chỉ nói đùa một chút mà thôi"
"
Anh có phải đàn ông nữa không? Sao lại cứ lấp lửng như vậy hả?" Elise nhíu mày có chút khinh thường trêu chọc một câu.
Dương Minh có chút căm tức thầm nghĩ mình không phải là đàn ông? Tôi chỉ là không muốn chấp nhặt với cô. Thấy cô còn bé như vậy nên mới đưa ra một yêu cầu khó có thể hoàn thành để cô biết khó mà lui. Nếu đổi lại người khác thì tôi đã trực tiếp từ chối rồi.
Không ngờ mấy yêu cầu này mà cô còn có thể đồng ý. Điều này làm Dương Minh rất giận. Nhất là Elise châm chọc hắn không phải đàn ông thì càng thêm khó chịu. Vì thế hắn lạnh lùng nói: "
Tôi chỉ thích trong trắng, không thích dùng hàng qua tay"
Theo Dương Minh thấy Elise có thể đáp ứng yêu cầu này của hắn, như vậy chứng minh cô bé này rất thoáng. Hơn nữa Dương Minh nghe nói con gái bên Châu Âu từ năm 12, 13 tuổi đã có quan hệ, đây cũng không phải chuyện gì ngạc nhiên. Cho nên Dương Minh mới nói như vậy.
"
Yên tâm đi, em rất sạch sẽ, lần đầu tiên đó" Elise mặc dù cảm thấy Dương Minh nói có chút khó nghe, nhưng vẫn nói.
Dương Minh lúc này không còn gì để nói nữa. Hắn không ngờ liên tiếp vấn đề khó mình đưa ra đều bị Elise hóa giải.
"
Được, vậy lúc nào" Dương Minh thở dài một tiếng nói với giọng bất đắc dĩ. Hắn cũng không muốn làm gì với Elise. Mặc dù Elise thoạt nhìn những nơi cần phát dục đã phát dục hết. Nhưng điều này làm cho Dương Minh dù như thế nào cũng thấy tội lỗi. Dương Minh chưa biến thái đến mức đó.
"
Trong vòng hai ngày, em bố trí xong sẽ liên lạc với anh" Elise nói.
"
Được" Dương Minh gật đầu nói: "Chờ cô bố trí xong rồi nói. Hy vọng tôi vẫn chưa đi"
"
Em sẽ nói với Feng thúc thúc để anh ở thêm hai ngày" Elise nói.
Dương Minh thầm nghĩ Elise chắc không biết quan hệ giữa mình và Lao Feng. Còn tưởng rằng Lao Feng có thể bố trí hoạt động của mình. Chẳng qua tùy cô ta muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ, Dương Minh cũng chẳng muốn giải thích nhiều làm gì.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1105


Báo Lỗi Truyện
Chương 1105/2205