Chương 11: Dùng dao mổ trâu để giết gà


Sáng hôm sau, bạn cùng lớp thấy Dương Minh không đi học muộn đều rất kinh ngạc, Trương Tân còn khoa trương giơ ngón tay cái lên nói: "Mẹ nó, người anh em, mày không phải vì hấp dẫn hoa hậu học đường, nên cố ý thay đổi hình tượng đó chứ?"
"Chết đi, tao quyết định nỗ lực học tập" Dương Minh cười mắng.
"Mày? Học?" Trương Tân há hốc mồm," Tao không có nghe lầm đó chứ? Mày từ lớp 10 đến giờ, nghe giảng bài cũng có thể đếm ra, mày bây giờ muốn học?"
"Ha ha, đúng, vì không phụ ý tốt của người nào đó, tao tự nhiên cần phải dụng tâm học tập" Dương Minh cố ý nói lớn," Hơn nữa, nếu như gặp phải vấn đề, có người nào đó còn đáp ứng sẽ giúp tao mà" .
Dương Minh lúc này rất là tự tin, từ khi biết mình có năng lực đặc biệt, đã có cái nhìn hoàn toàn mới, tích cách cũng trở nên thay đổi. Mình vốn chỉ là một học sinh cá biệt, nhưng bây giờ thì khác, Dương Minh có cảm giác từ trên cao nhìn xuống mọi người.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý. Dương Minh chỉ nói như vậy, nhưng Trầm Mộng Nghiên nghe thấy không khỏi tim đập loạn lên, Dương Minh này hôm nay đã xảy ra chuyện gì, dám ở trước mặt đông người nói như vậy. Cậu ta thật sự vì mình mà quyết tâm học sao? Cậu ta tại sao muốn như vậy. Chẳng lẽ cậu ta đối với mình… Vậy cậu ta nếu hỏi mình bài, mình có nên giúp cậu ta không?
Ái dà! Mình đang suy nghĩ gì thế này. Trầm Mộng Nghiên nói, không cho người ta có ý kia!
Thực ra, đúng là Trầm Mộng Nghiên suy nghĩ quá nhiều, người nào đó mà Dương Minh nói cũng chỉ có Trầm Mộng Nghiên nghe hiểu được, các bạn học khác căn bản là không hiểu rõ, ngay cả Trương Tân cũng như rơi vào sương mù.
Mỗi người học cấp ba đều biết, mỗi ngày nhiều nhất chính là trắc nghiệm, ba ngày kiểm tra một tiết, hai ngày một lần kiểm tra 15 phút, mà trắc nghiệm hôm nào cũng có.
Tiết này lại là trắc nghiệm, giáo viên môn sinh cầm một tệp bài vào phòng, Dương Minh vốn chán ghét kiểm tra, đột nhiên rất hứng thú với trắc nghiệm. Bởi vì hắn muốn thử xem dị năng của mình có thể sử dụng như thế nào.
Dương Minh đặt sách sinh vật vào trong ngăn bàn bàn, để kế hoạch của mình tiến hành thuận lợi. Dương Minh nhìn xuyên qua mặt bàn là thấy sách sinh vật bên trong, rõ ràng có thể thấy được, lại không tốn thời gian giở từng trang sách.
Đề được phát xuống, Dương Minh đại khái xem một chút, những câu đầu đại khái đều là khái niệm, tính chất, có thể từ trong sách nhanh chóng tìm được đáp án, mà những câu tính toán sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng có thể chép bài người khác mà.
Hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào bài kiểm tra, nhìn xuyên qua bài kiểm tra, rơi vào sách sinh vật trong ngăn bàn. Dương Minh rất nhanh dùng hai mắt di chuyển từng trang, làm xong các câu hỏi lựa chọn. Nhìn thời gian một chút, tốn gần ba phút, xem ra tốc độ của mình vẫn chưa được, phải gia tăng luyện tập, nếu không khi kỳ thi chính thức diễn ra sợ rằng gặp phải tình huống thời gian không đủ dùng.
Dương Minh nhìn lướt qua bài làm của các người phía trước, đem ánh mắt dừng lại trên bài kiểm tra của Trầm Mộng Nghiên, nàng giờ phút này đã làm xong các câu lựa chọn, đang cẩn thận kiểm tra.
Thật quá nhanh, Dương Minh cảm thán trong lòng, mình còn chưa chép hết, người ta đã làm xong.
Dương Minh cũng không cần biết đúng sai, trực tiếp chép vào trong bài kiểm tra, viết xong một chữ cuối cùng, chuông hết giờ vừa vặn vang lên.
Dương Minh thở phảo một hơi, một lần gian lận quá hoàn hảo. Xem ra phương pháp này của mình rất hữu hiệu, lúc thi đại học chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, có thể dễ dàng đạt được điểm cao.
Tâm bệnh lớn nhất đã được giải quyết, Dương Minh lập tức cảm thấy dễ dàng hơn, không có áp lực học tập, suy nghĩ của Dương Minh tự nhiên trở nên linh hoạt.
Mình đã có năng lực đặc biệt, có thể dùng để kiếm chút tiền không nhỉ.
Trong truyện, rất nhiều nhân vật chính đều dựa vào năng lực đặc biệt của mình biến thành tỷ phú hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đô, mình có thể dựa vào dị năng này kiếm chút tiền không nhỉ?
Dương Minh bắt đầu nghĩ đến năng lực của mình, có thể nhìn rõ mọi thứ ở rất xa, ở phương diện kiếm tiền gần như không có tính chất thực tế, cho dù có thể nhìn thấy mặt trăng, thì cũng có tác dụng gì chứ? Mình ngoại trừ có thể nhìn rất xa, thì chỉ còn lại một năng lực đó là thấu thị.
Thấu thị, thấu thị có thể làm gì? Đánh bạc? Như vậy cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng nơi này cũng không phải Macao, huống hồ trong tay không có vốn, ý nghĩ này tạm thời để lại.
Nghĩ suốt buổi sáng, Dương Minh cũng không nghĩ ra năng lực của mình ngoại trừ gian lận trong kiểm tra, còn có thể làm được gì. Nhưng hắn cũng không tức giận, thời gian còn dài, không chừng ngày nào đó sẽ có tác dụng.
Hôm nay Dương Minh lần đầu tiên không trốn tiết, mà Trầm Mộng Nghiên cũng không tìm hắn phiền toái. Nhưng trong lòng Dương Minh lại cảm thấy trống trải, bình thường Trầm Mộng Nghiên luôn chú ý đến hắn, bây giờ lại không có ai quản đến mình, Dương Minh thật là có điểm không thích ứng.
Dương Minh xé một tờ giấy trong vở ra, viết vài chữ: "Mình chuẩn bị chăm học vì bạn! Dương Minh" .
Sau đó nghĩ lại, liền xóa hai chữ Dương Minh đi, gấp lại, rồi đưa cho Trương Tân truyền cho Trầm Mộng Nghiên.
Trương Tân cười quỷ dị hai tiếng, giúp Dương Minh chuyển tờ giấy ra ngoài. Trầm Mộng Nghiên đang ôn bài tập, bỗng nhiên có người đưa giấy cho mình, có chút nghi hoặc nhận lấy.
Khi Trầm Mộng Nghiên mở giấy ra nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên một chút, mặc dù tờ giấy không có ký tên, nhưng Trầm Mộng Nghiên sao lại không biết là ai viết như vậy.
Cậu ta có ý gì? Thổ lộ với mình sao? Mình có phải trực tiếp làm cậu ta đừng có suy nghĩ khác hay không? Nhưng mà mình làm như vậy có phải quá đả kích cậu ta không? Bây giờ xem ra, cậu ta đã quyết tâm học tập, mình nếu như không lưu tình đoạn tuyệt suy nghĩ này trong đầu cậu ta, cậu ta có phải là lại tâm tro ý lạnh không? Vì thế lại trở lại như cũ?
Trong lòng Trầm Mộng Nghiên đấu tranh một lát, nàng đâu biết rằng Dương Minh bây giờ thuần túy là không có việc gì nên tìm nàng gây chuyện. Trầm Mộng Nghiên hảo tâm quay đầu lại trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, viết lại lên tờ giấy: "Hy vọng bạn không nên bỏ dở giữa chừng" .
Dương Minh thu được hồi âm thiếu chút nữa vui đến mức phá lên cười, không từ chối chính là cam chịu, xem ra cô nàng này thật sự giỏi chịu đựng.
Dương Minh với tinh thần AQ vô cùng sung sướng đi tới phòng giáo viên, hắn không quên hôm nay còn có một bà chị xinh đẹp bổ túc cho mình. Dương Minh đi tới trước phòng làm việc của Triệu Oánh, vừa định gõ cửa, chỉ nghe thấy bên trong dường như có người đang nói chuyện.
"Triệu Oánh, tối nay anh đặt một bàn ở Thiên thượng nhân gian, muốn mời em ăn tối" Giọng nói của một người đàn ông từ trong phòng làm việc truyền ra.
"Xin lỗi, tối nay em không rảnh, em còn phải bổ túc cho học sinh" Triệu Oánh lạnh như băng nói.
"Ái dà, một học sinh kém mà thôi, tùy tiện tìm một cớ đuổi nó đi, đâu cần phải để tâm như vậy" Người đàn ông nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/2205