Chương 1092: Quy tắc ngầm bị hiểu lầm


"Được, buổi tối ngày hôm nay đi!" Lý Chí Thành nói, nhìn nhìn đồng hồ trong tay, thấy còn có thời gian để làm chuyện này.
"Được, vậy tối nay đi!" Hoàng Hiếu Phương cũng sợ đêm dài lắm mộng, cho nên sảng khoái đáp ứng, đương nhiên, ông không biết cái đang đợi mình là một âm mưu.
Ông lừa Hoàng Nhạc Nhạc, mà Lý Chí Thành lại lừa ông, đây là một vụ lừa liên hoàn, chỉ là bản thân Hoàng Hiếu Phương không biết mà thôi.
Lý Chí Thành cúp điện thoại, bắt đầu gọi cho con trai của mình là Lý Thiên Vũ.
"Thiên Vũ, bên con thế nào?" Lý Chí Thành nói.
"Cha, cái mỏ vàng đã bị người khác chiếm rồi, nhưng mà tướng quân Kars cũng không thu hồi lại mỏ vàng, con đoán có lẽ là do bọn họ quá mạnh, ngay cả tướng quân cũng không dám hành động tùy tiện" Lý Thiên Vũ phân tích, nhưng hắn không biết rằng còn có chuyện sâu xa hơn giữa tướng quân Kars và Dương Minh nữa, tưởng rằng tướng quân Kars kiêng kỵ lực lượng của Dương Minh, cho nên không dám ra tay.
Trên thực tế thì đúng là Kars có kiêng kỵ lực lượng này, đương nhiên cũng là bởi vì người đứng đầu của nó.
"Thật không? Tướng quân cũng không ra tay?" Lý Chí Thành buồn bực nói, trong lòng thầm nghĩ, tên tướng quân này chỉ biết bắt nạt kẻ yếu mà thôi, bây giờ thì sao? Tại một nơi chiến loạn liên miên như vậy, vốn chỉ có một quy tắc duy nhất, đó chính là ai mạnh người đó làm ông nội, mà theo lời của Lý Thiên Vũ thì lực lượng của đối phương vô cùng mạnh, tướng quân Kars kiêng kỵ vài phần cũng là bình thường.
"Không có, sau đó tướng quân cũng tự đến, nhưng cũng không thu lại được mỏ vàng" Lý Thiên Vũ nói: "Chuyện sau đó nữa thì con không biết, bây giờ con đã rút về quặng sắt của nhà ta rồi, coi như cũng an toàn"
"Haizzz!" Lý Chí Thành thở dài nói: "Ai kêu chúng ta không có thực lực, nhưng mà ở một chổ như vậy, khẳng định không phải là một nơi để thương nhân chúng ta đến chơi đùa"
Tuy rằng, Lý gia cũng có một lực lượng vũ trang riêng, nhưng mà chỉ là những tên lính đánh thuê cầm súng trường mà thôi, chỉ bảo vệ được an toàn của quặng sắt, nhưng mà, nếu muốn gây chiến với người ta vẫn còn chưa đủ lực. Lý Chí Thành cũng hiểu rõ, nếu như lực lượng của mình đủ mạnh, thì tướng quân Kars sẽ không có thái đ? ộ này, ít nhất là cũng sẽ tôn trọng nhau trong lời nói. Bây giờ mình phải cúi đầu trước người ta, mà người ta lại cúi đầu trước người khác nữa, nghĩ đến sự chênh lệch này, Lý Chí Thành bất đắc dĩ thở dài, cũng may là cũng có tên đầu to ở Hoàng gia, có thể lừa một vố.
"Cha, bây giờ chúng ta làm gì?" Lý Thiên Vũ cũng không biết làm gì, phải biết rằng, hắn phụ trách công việc nơi xa xôi này, dù có một quặng sắt ở đây, nhưng mà tiền lời kiếm được cũng còn kém so với công ty rất nhiều, vốn tưởng rằng sau khi đầu tư mỏ vàng thành công, thì địa vị của hắn cũng sẽ cao lên, nhưng mà cuối cùng lại thất bại, làm cho hắn không biết nên làm gì.
"Còn có thể làm gì được nữa?" Lý Chí Thành thở dài nói: "Chỉ có thể từ bỏ mà thôi!"
"A? Không có biện pháp khác sao?" Lý Thiên Vũ vội la lên.
"Thiên Vũ!" Lý Chí Thành nói: "Thật ra cha cũng biết con đang nghĩ gì! Con muốn mượn chuyện mỏ vàng ở châu Phi lần này, để đề cao địa vị trong gia tộc, khiến cha chú ý đến con, có phải vậy không?"
"Con…" Bị cha nói trúng tâm sự, Lý Thiên Vũ nhất thời nghẹn lời, sau đó vội vã lắc đầu phủ nhận nói: "Con đâu có, cha, con chỉ muốn kiếm tiền cho gia tộc thôi mà!"
"Haha, con cũng không cần phải phủ nhận!" Lý Chí Thành cười nói: "Tâm tư của con, cha cũng hiểu, đại ca của con lớn tuổi hơn con nhiều, cho nên tiếp quản công ty trước con cũng là bình thường, không có gì đáng trách!"
"Cha…" Lý Thiên Vũ vẫn không chịu thừa nhận, lắc đầu nói.
"Con đừng vội phủ nhận, nghe ta nói hết đã!" Lý Chí Thành chặn lời Lý Thiên Vũ, nói: "Thật ra, con muốn mượn cơ hội này để được cha chú ý đến, giao cho con những chuyện quan trọng trong công ty, cái này không đáng trách, chỉ là, con còn nhỏ, suy nghĩ chưa nhiều, hơn nữa thân thể của cha con còn rất khỏe mạnh, chưa chết liền được đâu, cho nên về sau con sẽ còn nhiều cơ hội!"
"Cha, con biết rồi…" Nếu cha đã hiểu được tâm tư của mình, Lý Thiên Vũ cũng không cần phải phủ nhận nữa, vì vậy gật đầu thừa nhận.
"Hơn nữa, bây giờ cha muốn con phối hợp làm việc, nếu làm tốt, thì tiền mà con kiếm được cũng không kém cái mỏ vàng đâu!" Lý Chí Thành nói: "Nếu chuyện này thành công, con sẽ là đại công thần!"
"Được! Cha, cha yên tâm, con nhất định sẽ phối hợp tốt!" Lý Thiên Vũ nghe xong vội nói: "Chuyện gì vậy cha, cha nói đi!"
"Ừ, chuyện là như vậy, chúng ta không phải đang cùng hợp tác với Hoàng gia để nhận thầu mỏ vàng sao? Hoàng gia đã chuẩn bị tiền xong rồi, là bốn trăm tỷ bồ tệ!" Lý Chí Thành nói.
"A? Chuyện mỏ vàng, không phải đã kết thúc rồi sao? Chuẩn bị tiền thuê thì còn lợi ích gì?" Lý Thiên Vũ không hiểu nói.
"Không cần giao tiền thuê cho tướng quân Kars, chỉ cần ông ta chuyển cho chúng ta là được" Lý Chí Thành nói đến đây, cười nhạt một tiếng, nói: "Lý gia chúng ta bận nhiều việc mà, đâu có thể quản hết được!"
"Cha, ý của cha là…" Lý Thiên Vũ sửng sốt, lập tức hiểu được, rung giọng nói: "? ;Cha, cha muốn nuốt tiền của Hoàng gia? Nhưng mà có thể sao?"
"Có gì mà không thể? Chỉ cần con phối hợp tốt là được rồi, như vậy những điều không thể sẽ biến thành có thể!" Lý Chí Thành khẳng định.
"Nhưng mà, muốn con phối hợp thế nào! Hoàng gia cũng không phải đồ ngu, đưa tiền cho chúng ta, mà không nhận được mỏ vàng, thì có từ bỏ hay không>" Lý Thiên Vũ nói.
"Cha cầm tiền của ông ta, ông ta đương nhiên là không từ bỏ, nhưng người khác thì sao?" Lý Chí Thành hừ nói: "Ví dụ như tướng quân Kars, ông ta có thể làm gì được? Lần trước bị mất tiền, chịu lổ to như vậy, mà ông ta cũng không dám lộ ra, chỉ có thể nuốt vào trong bụng đấy thôi!"
"A? Cha, ý cùa cha là, muốn con giả mạo tướng quân Kars để thu tiền, đúng không?" Lý Thiên Vũ cũng không ngu, lập tức hiểu được ý của cha: "Nhưng mà, tướng quân Kars nhận được tiền rồi, nhưng không giao mỏ vàng cho Hoàng gia, vậy có được không? Ông ta không tìm đến chúng ta chứ?"
"Tướng quân Kars đã đổi ý một lần, không đổi ý lần thứ hai sao?" Lý Chí Thành cười lạnh nói: "Hơn nữa, tướng quân Kars cũng đã đồng ý rồi, chẳng qua mỏ vàng đã bị một lực lượng khác tự xưng là đại biểu cho Hoàng gia chiếm lấy, thì ông ta sẽ làm được gì? Nếu như có năng lực, thì cứ đi gặp lực lượng vũ trang kia mà đòi!"
"Cũng đúng…." Lý Thiên Vũ nghe xong gật đầu nói: "Nhưng mà, loại chuyện lừa đảo này được không? Nếu lỡ như Hoàng gia biết được sự thật…."
"Làm sao mà biết? Hơn nữa bốn mươi tỷ lần này, rất có thể đã là số tiền cuối cùng của Hoàng gia rồi, nếu như không có số tiền này thì Hoàng gia sẽ xong đời, về sau trong thương trường cũng sẽ không còn Hoàng gia nào nữa, sợ cái gì?" Lý Chí Thành nói.
"Cũng đúng!" Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ rồi nói: "Haha, vẫn là cha đa mưu túc trí, cái gì cũng không chịu thiệt!"
"Đúng vậy, các anh em của con phải học một chút, gian trá giống cha, thì như vậy mới có thể làm ăn với người ta được!" Lý Chí Thành nói: "Làm kinh doanh, không thể nào lương thiện được, không gian thì không thể giàu nổi, đây chính là đạo lý!"
"Cha, con hiểu rồi, vậy cha nói con nên làm sao bây giờ?" Lý Thiên Vũ thấy cha bắt đầu tự sướng, vội nói.
"Con đến ngân hàng bên châu Phi, lập một tài khoản, tốt nhất là dùng giấy tờ giả, lấy tên tướng quân Kars để mở tài khoản, như vậy Hoàng gia sẽ không nghi ngờ!" Lý Chí Thành nói: "Đây là bước đầu tiên, có vấn đề không?"
"Không có vấn đề! Cha yên tâm đi, nó bình thường như cơm sườn!" Lý Thiên Vũ đáp ứng.
"Ừ, sau đó, con nhìn xem thủ hạ của mình có ai có giọng nói gần giống với tướng quân Kars nhất không, nếu không có thì cũng không sao, bởi vì Hoàng Hiếu Phương cũng chưa từng giao tiếp với tướng quân Kars, cho nên sẽ không nhậ? n ra giọng nói của tướng quân đâu, hơn nữa nói chuyện qua điện thoại bị đổi giọng cũng là bình thường, hẳn là sẽ không bị nghi ngờ!" Lý Chí Thành nói: "Đến lúc đó, cha gọi cho con, con bắt chước giọng nói của tướng quân Kars, rồi ứng phó với ta là được!"
"Tốt! Cái này dễ rồi, con lập tức đi chọn người ngay!" Lý Thiên Vũ gật đầu nói.
"Ừ, chẳng qua không cần nói rõ, bây giờ vẫn chưa có biện pháp xác định, bởi vì Hoàng Hiếu Phương ở bên này, không biết gì nhiều cả, con cứ tùy cơ ứng biến, nhưng mà với chỉ số thông minh của con mà nói, cũng không phải là vấn đề đúng không?" Lý Chí Thành cười nói.
"Yên tâm đi cha, cái này dễ làm thôi! Sở trưởng của con mà!" Lý Thiên Vũ nói.
"Cái con phải là chỉ có như vậy, nhìn thì đơn giản, nhưng mà đừng nói bậy, nếu không thì kế hoạch của chúng ta sẽ thất bại!" Lý Chí Thành dặn dò.
"Cái này cha không cần lo lắng, nhất định không để cho cha thất vọng!" Lý Thiên Vũ nói.
Lý Chí Thành ừ một tiếng, rồi yên tâm cúp điện thoại, bên này, ông ta còn muốn chuẩn bị một chút, lát nữa phải đi gặp Hoàng Hiếu Phương.
………………………
Lao Feng không đợi đến sáng hôm sau, lúc trở về phòng buổi tối, liền gọi điện cho Locke Larry, một nghị viên và cũng là ông chủ của tập đoàn giải trí âm nhạc.
"Alo, ai vậy?" Locke đang mở màng ngủ, nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, giờ này đã là mười một giờ rồi, ai mà còn gọi điện thế nhĩ? Cho nên giọng nói của Locke cũng không thân thiện cho lắm.
"Là tôi, Lao Feng" Lao Feng nói.
"Lao Feng? Ai da…" Locke sửng sốt, lập tức tỉnh táo, nói: "Tộc trưởng Feng, là ngài sao?"
"Là tôi" Lao Feng khằng định.
"A… xin lỗi, Feng tộc trưởng, tôi ngủ mơ hồ, vừa rồi hơi thất lễ, thật sự xin lỗi!" Locke lập tức thay đổi thái độ, đúng vậy, đừng nói là ông ta, cho dù là thị trưởng nhìn thấy Lao Feng cũng phải cung kính nữa, không dám chậm trễ! Một câu nói của người ta là thị trưởng có thể bay khỏi ghế ngay, chứ đừng nói chỉ là một nghị viên nhỏ nhoi như ông! Hơn nữa, Lao Feng cũng khống chế cổ phần của tập đoàn ông ta, nếu như thật sự so về thân phận thì ông ta chỉ là một thằng lính quèn của Lao Feng mà thôi.
"Không sao cả!" Lao Feng vì nóng lòng muốn tạo bất ngờ cho Dương Minh, cho nên cũng không truy cứu những chi tiết nhỏ: "Có chuyện muốn hỏi, vé vào cửa buổi biểu diễn của Thư Nhã, ông còn không?"
"A?" Locke sửng sốt, Feng tộc trưởng tại sao lại đi coi trình diễn nhĩ? Chẳng qua, dù có kỳ quái nhưng vẫn vội nói: "Có, đương nhiên là có, ngài muốn bao nhiêu vé cũng có!"
Tuy rằng Thư Nhã ở châu Âu không nổi tiếng bằng ở châu Á, chẳng qua cũng là một ngôi sao mới nổi, hơn nữa thật sự là tuổi trẻ tài cao, lại được hoan nghênh, cho nên vé vào cửa đang trong tình trạng cháy hàng! Chẳng qua, nếu tộc trưởng Feng muốn vé vào cửa, thì hàng lúc nào cũng có, Locke thà không bán vé, để toàn bộ cho Lao Feng cũng chịu nữa là! Cho dù tổng công ty truy cứu, thì Locke cũng không sợ! Cho dù là chủ tịch nhìn thấy Lao Feng cũng phải cung? kính nữa là!"
"
Được, giúp tôi chuẩn bị bốn vé, vị trí tốt một chút!" Lao Feng nói: "Bao nhiêu tiền, tôi gọi người nhà đem đến"
"
Đây là lễ vật của tôi dành cho ngài, còn nói tiền bạc cái gì" Locke nào dám đòi tiền? Hơn nữa, chỉ là bốn tấm vé vào cửa mà thôi, cũng không đáng bao nhiêu.
"
Vậy tôi không từ chối" Lao Feng cũng không nói nhiều, theo ông nghĩ, không cần phải vì một chuyện nhỏ như vậy mà từ chối ;" Đúng rồi, ông có biết là công ty nào chịu trách nhiệm tổ chức lần này không?"
"
Bên tổ chức chính là tập đoàn của chúng tôi, tập đoàn âm nhạc Galaxy" Locke nói: "Chẳng qua, công việc cụ thể đều do nhân viên địa phương phụ trách, tộc trưởng Feng, ngài có chuyện gì sao?"
"
Là như vậy, tôi có một ví khách rất quan trọng…. nếu nói về thân phận, cũng là trưởng bối của tôi! Người này rất thích Thư Nhã tiểu thư, ông xem có thể chuẩn bị cho họ gặp mặt không?" Lao Feng nói.
"
Cái này…." Locke do dự một chút, trong lòng vô cùng khó xử, nhưng mà hiển nhiên là ông ta đã hiểu lầm ý của Lao Feng rồi.
"
Sao thế, có vấn đề à?" Lao Feng hỏi: "Có cần tôi gọi điện cho chủ tịch tập đoàn ông không?"
"
Thế thì không cần…" Locke đành phải nói: "Tộc trưởng Feng, Thư Nhã tiểu thư là do chúng tôi mời đến, không phải là ca sĩ của tập đoàn chúng tôi, có một số việc chúng tôi cũng không thể ép buột nàng, hơn nữa gia thế của Thư Nhã tiểu thư rất hiển hách, đã từng được Elise tiểu thư mời … bạn của ngài nếu…"
Lao Feng nghe Locke nói như vậy xong, nhất thời bật cười ha hả: "
Locke! Ông hiểu lầm rồi, tôi chỉ nói là, kêu ông chuẩn bị để gặp mặt thôi, một cuộc gặp mặt đơn giản, chứ không có yêu cầu khác! Còn được Thư Nhã tiểu thư để ý hay không, hoàn toàn dựa vào người khách của tôi!"
"
Thì ra là vậy!" Locke nhẹ nhàng thở phào, ông ta còn tưởng rằng người bạn của Lao Feng muốn chơi đùa với ngôi sao nữa chứ, làm cho ông cảm thấy khó xử, bởi vì Thư Nhã không phải là ca sĩ dưới tay mình, cho nên căn bản không có biện pháp yêu cầu người ta cái gì.
"
Vậy tôi yên tâm, xin lỗi, vừa rồi tôi hiểu lầm, ngài cũng biết rồi, tôi ngồi ở cái ghế này, có rất nhiều đại gia gọi điện cho tôi để giới thiệu một số ngôi sao nhỏ cho bọn họ chơi…" Locke giải thích.
"
Haha, tôi hiểu rồi!" Lao Feng nói: "Cái này có vấn đề không?"
"
Không có! Tôi có thể mời ngài và bạn của ngài tham gia một buổi tiệc chiêu đãi, ngài thấy thế nào?" Locke hỏi.
"
Tiệc chiêu đãi thì nhiều người lắm, ông xem có bữa tiệc nhỏ này, ví dụ như tiệc rượu, chỉ có vài người thôi thì tốt hơn!" Lao Feng nói.
"
Tốt, vậy tôi chuẩn bị một chút!" Locke nói.
"
Vậy sau khi chuẩn bị xong thì gọi cho tôi! Điện thoại của tôi là…. Đây là điện thoại riêng của tôi, trực tiếp gọi là được!" Lao Feng đem điện thoại riêng của mình nói cho Locke biết, Locke nhất thời hưng phấn! Đây chính là số điện thoại riêng của Lao Feng tộc trưởng, phải biết rằng có bao nhiêu người muốn số điện thoại này mà? không được, mà tự nhiên lại có, sao ông ta có thể không vui được? Mặc kệ là thế nào thì ông ta vẫn sẽ cố gắng làm hết sức chuyện này, ghi nhớ nó lại, chuẩn bị để ngày mai nghiên cứu.
Chỉ là, Locke vừa cúp điện thoại thì lại có người gọi đến, Locke thầm nghĩ là Lao Feng gọi đến, còn chuyện gì muốn dặn dò, vì thế vội vàng cung kính: "
Xin chào, có cần tôi hỗ trợ gì sao?"
"
Nghị viên Locke, biểu hiện của ông cũng không tệ! Tôi dùng điện thoại riêng để gọi cho ông, ông thấy số điện thoại lạ mà vẫn lễ phép như vậy, có thể tưởng tượng ông là một nghị viên thân dân rồi!" Trong điện thoại truyền ra giọng nói của thị trưởng Mark.
"
Xin chào, thị trưởng Mark!" Locke cả kinh, thầm nghĩ, buổi tối hôm nay sao vậy nhĩ, tại sao tất cả đại nhân vật đều gọi điện cho mình? Chẳng qua, lại không ngờ rằng giọng nói cung kính của mình lại được thị trưởng khen ngợi, điều này cũng làm cho Locke cao hứng.
"
Ừ, nghị viên Locke, nghe nói tập đoàn của ông có tổ chức một buổi biểu diễn phải không?" Mark hỏi.
"
Đúng là vậy" Locke nói: "Là buổi biểu diễn của ngôi sao châu Á Thư Nhã!"
"
Vậy thì tốt! Có chuyện muốn làm phiền ông, con trai của tôi vốn hâm mộ Thư Nhã, cho nên muốn nhờ ông kiếm một tấm vé vào cửa!" Mark nói.
"
Không thành vấn đề!" Locke vội vàng đáp ứng: "Chuyện nhỏ, ngày mai tôi phái người đưa đến văn phòng thị trưởng

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1092


Báo Lỗi Truyện
Chương 1092/2205