Chương 1090: Hoàng gia đâu phải cái bánh kem?


Ông chủ chúng tôi nói, nơi này là mỏ vàng của Hoàng gia, đã ký hiệp ước rồi!" Người này chạy ra ngoài cửa, nói với đám lính.
"
Hiệp ước mà các người ký với chính phủ trước đã vô dụng rồi!" Người lính kia nghe xong nói ;" Bây giờ, các người lập tức rút khỏi đây, cãi lời thì xử theo quân lệnh!"
Đã có ý kiến của ông chủ rồi, cho nên người thủ hạ này cũng không phải sợ, vung tay lên, mọi người phía sau đều giơ súng lên, nhắm ngay đám lính, quát: "
Chúng tôi mặc kệ các người đại biểu cho ai, trong mắt của chúng tôi, chỉ có lệnh của ông chủ là quân lệnh!"
Những người lính này vừa nhìn thấy liền biết bản thân căn bản không phải là đối thủ của người ta, cũng không dám lấy cứng đối cứng, liền phất tay lên ý bảo từ từ, móc điện thoại ra, gọi cho tướng quân Kars.
Tướng quân Kars cũng không ngờ hôm nay lại có nhiều điện thoại như vậy, nhưng mà, nghe thư ký nói là do đội trưởng vệ đội của mình gọi đến, vì thế mới nghe máy.
"
Alo, có chuyện gì?" Kars nói.
"
Báo cáo tướng quân, mỏ vàng ở đây đã bị một lực lượng vũ trang khác chiếm, thủ lĩnh của bọn họ nói, bọn họ đại biểu cho Hoàng gia ở Singapo…" Người đội trưởng nói.
"
Ơ?" Kars sửng sốt, nói: "Nói cho bọn họ biết, hiệp ước của Hoàng gia đã mất hiệu lực chưa?"
"
Tôi đã nói rồi, nhưng bọn họ không nghe, hơn nữa trang bị của bọn họ rõ ràng là tốt hơn chúng tôi, chúng tôi không dám dùng sức mạnh!" Đội trưởng nói.
"
Xảy ra chuyện gì?" Kars nhíu mày, một mỏ vàng nho nhỏ như vậy sao mà lại phiền phức như thế, trong vòng một ngày mà xảy ra nhiều chuyện thật.
Đầu tiên là Lý gia, tiế? p theo là Hoàng gia, làm cho Kars kỳ quái chính là, Hoàng gia chẳng phải là không có thế lực gì sao, tại sao lại đột nhiên xuất hiện một lực lượng vũ trang mạnh như vậy?
"
Chúng tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì! Nhưng mà người ta được trang bị tốt hơn chúng tôi nhiều, hẳn không phải là ở gần 9day6, bởi vì những lực lượng xung quanh không mạnh bằng chúng tôi" Người đội trưởng cũng kỳ quái nói.
"
Như vậy, anh xem có thể đưa điện thoại cho thủ lĩnh của bọn họ hay không, tôi muốn nói chuyện với người đó!" Kars cũng không ngu, ông ta nghe đội trưởng vệ đội của mình nói rằng thực lực của người ta mạnh hơn mình, không thể lấy cứng đấu cứng được.
Trước đó, ông muốn lấy mỏ vàng của Hoàng gia, bởi vì Hoàng gia không có thực lực gì, ở chổ này không có lực lượng vũ trang riêng, những chủ quặng mỏ khác ít nhất đều có một lực lượng cho riêng mình, cho nên nếu muốn thu hồi mỏ của bọn họ, sẽ dẫn đến chiến tranh.
Nhưng mà, bây giờ Hoàng gia tự nhiên xuất hiện một lực lượng còn mạnh hơn mình, chiếm lấy mỏ vàng, cho nên Kars cũng không dám hành động bậy bạ, muốn nói chuyện với đối phương trước.
"
Để tôi thử" Người đội trưởng nói, đến lúc này, hắn ta vẫn còn chưa thấy được người nào chịu trách nhiệm cả, chỉ toàn là những vai nhỏ.
Người đội trưởng cầm lấy điện thoại, đi đến phía trước, nhưng mà thấy họng súng của đối phương đang nhắm về mình, lại có chút sợ, bất đắc dĩ đành phải giơ tay lên đầu hàng.
"
Muốn làm gì?" Người thủ hạ của Lý Cường hỏi.
"
Tướng quân của chúng tôi muốn nói chuyện với thủ lĩnh của các người" Người đội trưởng nói.
"
Tướng quân gì? Muốn nói chuyện với ông chủ, hắn xứng đáng sao?" Người thủ hạ của Lý Cường trả lời, bọn họ còn sợ ai, bây giờ Kars mà lộn xộn là bọn họ giết luôn, chứ đừng nói là thủ hạ của ông ta.
Người đội trưởng nghe đối phương nói xong, dù giận nhưng không dám nói gì, thực lực của người ta mạnh hơn mình, không thể so sánh được.
"
Kêu hắn đem điện thoại đến đây" Lúc này, Dương Minh và Lý Cường mới đi ra ngoài, nói với người thủ hạ của Lý Cường.
Thủ hạ của Lý Cường nghe xong, liền làm theo lệnh, nói với người đội trưởng: "
Kêu mày đem điện thoại vào, mày không nghe à?"
Người đội trưởng cố nén tức giận, cầm điện thoại đi vào trong.
Dương Minh đưa tay đón lấy cái điện thoại, hỏi: "
Alo, ai vậy?"
"
Tôi là tướng quân Kars!" Kars nói, nhưng mà cảm thấy giọng nói trong điện thoại có chút quen quen, không biết là đã nghe qua ở đâu: "Các người là lực lượng ở đâu, mỏ vàng này bây giờ thuộc về chính phủ, các người không có quyền chiếm lĩnh một mình!"
"
Một mình? Tôi đại biểu cho Hoàng gia ở Singapo, cái mỏ này vốn là của chúng tôi!" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"
Trước đây là vậy, nhưng bây giờ không phải" Kars nói: "Dựa theo quy định, các người cần phải nộp tiền thuế một lần nữa"
"
Thật không? Những mỏ khác thì sao?" Dương Minh cười nhạt hỏi.
"
Cái ? này…" Kars nhất thời nghẹn lời, đúng vậy, mình không thu mỏ của người khác, mà chỉ nhằm vào mỏ của Hoàng gia mà thôi.
"
Thấy Hoàng gia dễ ăn hiếp, nên bắt nạt à?" Dương Minh dứt khoát nói: "Nhưng mà đó là trước đây, bây giờ mỏ vàng này là của tôi!"
Kars nghe Dương Minh nói xong, tức giận đến đỏ mặt, nhưng mà cũng không có biện pháp, căn cứ theo lời của đội trưởng, biết được mình không bằng người ta, nếu mà muốn đánh thật, chắc chắn sẽ chịu lỗ!
"
Ý của cậu là muốn dùng chiến tranh giải quyết?" Từ lúc Kars lên nắm quyền vẫn chưa bị người nào uy hiếp qua, cho nên nhất thời nổi giận.
"
Chiến tranh? Tùy tiện!" Dương Minh nhàn nhạt nói: "Con người của tôi không thích nhiều lời, cũng không thích giết người, nhưng mà chuyện này là chuyện của tôi, không còn cách nàonên tôi cũng chỉ có thể giết chết ông!"
"
Có ý gì?" Kars tức giận quá rồi, bị uy hiếp như vậy, giận càng thêm giận.
"
Chỉ có một ý!" Dương Minh cười nói: "Tuy rằng tôi giúp ông giết chết Dayton, nhưng mà không có nghĩa tôi với ông là một người, nếu tôi khó chịu, có thể giết chết ông bất cứ lúc nào"
"
Cậu là… là Dương tiên sinh!" Kars kinh hãi, rốt cục cũng biết ai đang nói chuyện với mình, nhất thời toát ra mồ hôi lạnh! Hèn chi giọng nói này quen quen, thì ra chính là Dương Minh!
Cái này làm cho Kars sợ hãi không thôi, ông ta không thể nào nghĩ rằng, Dương Minh lại có quan hệ với Hoàng gia, đại biểu cho Hoàng gia để lấy mỏ vàng! Kars cảm thấy may mắn vì đã không làm ra chuyện ngu ngốc gì, chứ nếu không thì đã giống như tên Dayton rồi.
"
Nghe ra giọng nói của tôi rồi à?" Dương Minh cười nói: "Hoàng Nhạc Nhạc là vợ của tôi, nghe nói ở đây bị người ta ăn hiếp, cho nên tôi ra mặt giúp nàng, không ngờ lại chọc giận ông!"
Tuy rằng Dương Minh nói rất nhẹ nhàng, nhưng đủ để làm cho Kars rùng mình! Tuy không biết Hoàng Nhạc Nhạc là ai, nhưng mà nghe là họ Hoàng, khẳng định cũng là người của Hoàng gia ở Singapo!
Không ngờ có người của Hoàng gia lại là vợ của Dương tiên sinh! Chuyện này quả thật thần kỳ quá rồi! Mình cứ tưởng Hoàng gia là một cái bánh kem lớn, bây giờ xem ra, cái bánh này nuốt không trôi rồi, thực lực của Dương Minh mình đã chứng kiến, đừng nói về trang bị của đối phương, chỉ dựa vào Dương Minh thôi cũng đã đủ dẹp hết rồi!
Nghĩ đến đây, Kars vội vã nói: "
Dương tiên sinh, thật ra mọi chuyện là vậy, mỏ vàng này, tôi dự định tặng cho ngài, coi như là quà cho hợp tác quan hệ của chúng ta! Nếu mỏ vàng này vốn là của ngài, xem ra tôi đã làm điều thừa rồi, tôi sẽ lấy cái khác làm lễ vật cho ngài! Đương nhiên, hai mỏ vàng thù lao vẫn sẽ đưa cho ngài!"
"
Thì ra ông muốn tặng cho tôi à? Nhưng mà đây là hai việc khác nhau, mỏ vàng này vốn là của Hoàng gia, tôi chỉ đến nhận giùm họ thôi" Dương Minh nghe Kars nói xong, cũng thả lỏng không ít.
Thấy Dương Minh không tức giận, Kars thở phào một hơi, vội nói: "
Dương tiên sinh, ngài đang ở đâu, tôi lập tức đến ngay, chúc mừng cho ngài! Người đội trưởng của tôi không biết chuyện, xin ngài đừng trách? !"
"
Không biết không có tội!" Dương Minh nhàn nhạt nói: "Ông tới cũng được, nhưng mà phải nhanh một chút, tôi còn phải đi về Singapo nữa, gặp người nhà của Hoàng Nhạc Nhạc!"
"
Bây giờ tôi qua liền!" Kars vội vã nói: "Không làm lỡ đại sự của ngài đâu. Phiền ngài đưa điện thoại cho đội trưởng của tôi!" Dương Minh gật đầu, đưa điện thoại cho người đội trưởng
Người đội trưởng cầm lấy điện thoại, nói: "
Tướng quân, bây giờ nên làm gì?"
"
Mày đắc tội với Dương tiên sinh chưa?" Kars vội vã nói.
"
Dương tiên sinh? Là ai?" Người đội trưởng sửng sốt.
"
Là người vừa nói chuyện với tao khi nãy, mày có lễ phép với người ta không?" Kars giải thích.
"
Không có… tôi chưa làm gì cả, chỉ gọi điện cho ngài!" Người đội trưởng không biết vì sao tướng quân lại hỏi như vậy, nhưng mà vẫn thành thật trả lời.
"
Không đắc tội là tốt rồi!" Kars thở phào một hơi, nếu như mà đắc tội thì khó xử lắm đây: "Bây giờ mày dẫn người về! Xin lỗi người ta, thái độ nhất định phải cung kính, phải tôn kính bọn họ hơn cả tao! Biết không?"
"
A? Vâng!" Người đội trưởng tuy rằng không hiểu gì, nhưng mà vẫn nghe lệnh của tướng quân.
Sau khi cúp điện thoại, người đội trưởng liền cẩn thận nói với Dương Minh: "
Vừa rồi đã đắc tội, thành thật xin lỗi, bây giờ tôi lập tức dẫn người đi!"
"
Các người đi đi!" Dương Minh phất tay, để cho hắn ta đi, chuyện này không liên quan đến hắn ta, hắn ta cũng chỉ chấp hành mệnh lệnh của Kars mà thôi, cho nên Dương Minh cũng không muốn tính toán với hắn. Người đội trưởng vừa rút đi, thì Kars cũng bỏ hết mọi việc, kiếm một chiếc xe, mang theo cảnh vệ vội vã chạy đến mỏ vàng.
Một người như Dương Minh, ông ta tuyệt đối không đắc tội nổi, Kars rất hối hận vì đã làm điều thừa rồi, lòng tốt làm thành chuyện xấu! Mỏ vàng này vốn của Dương Minh, mà còn muốn tặng làm gì?
Nghĩ đến, Kars không khỏi căm hận Lý gia, Lý gia không nói rõ ràng Hoàng gia rốt cục có bao nhiêu thế lực, còn dụ dỗ mình nữa! Hoàng gia có Dương Minh trợ lực, không đủ để đè bẹp Lý gia sao?
Trên đường đi gặp người đội trưởng của mình, Kars cũng không nhiều lời, kêu hắn trở về trước, rồi vội vã chạy đến hướng mỏ vàng. Dương Minh cũng không ngờ Kars lại đến nhanh như vậy, vừa mới cúp điện thoại không lâu đã thấy bóng của Kars xa xa.
Nghe thủ hạ báo là Kars muốn gặp, cái này làm cho Dương Minh cảm thấy rất khôi hài, Kars là người đứng đầu nước X mà! Mà phải xin phép để gặp mặt người khác. Nhưng mà, nếu Kars đã tỉnh ra rồi, thì cũng không cần nhiều lời, xem ra suy nghĩ của mình hẳn là có thể thực hiện nhanh chóng rồi. Kars bây giờ sẽ không bị lật đổ nữa, mà ngược lại sẽ trợ giúp cho công cuộc của mình! Đương nhiên, đó là chuyện khác? , bây giờ Dương Minh cũng không cần phải chuẩn bị gì, mang theo Vương Tiếu Yên đi ra ngoài.
Ở bên ngoài, Kars cũng không dám làm cái gì, thấy Dương Minh đi ra, vội vã xuống xe, bước nhanh lại hướng Dương Minh, sau đó chủ động vươn tay ra, nắm tay Dương Minh nói: "
Chúc mừng ngài, Dương tiên sinh, nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi! Tôi thật cao hứng!"
"
Chỉ là một cái nhấc tay!" Dương Minh nhàn nhạt nói. Tuy rằng quá trình hơi phức tạp, nhưng mà Dương Minh sẽ không nói những chuyện này với Kars làm gì, chỉ biểu hiện càng đơn giản càng dễ dàng, thì Kars sẽ càng nghĩ mình thần bí, thực lực càng mạnh, và hắn sẽ không dám lộn xộn.
"
Haha, đối với Dương tiên sinh mà nói, đương nhiên chỉ là một cái nhấc tay thôi, tôi đã nói rồi, cái tên Dayton này quả thật là một mối họa lớn!" Kars quả nhiên là càng kính nể Dương Minh.
"
Vào trong đi, đừng ở đây nói chuyện!" Dương Minh làm tư thế mời, dẫn Kars vào trong.
Nói thật, đây là lần đầu tiên Kars đến đây, tuy rằng trước đây hắn có ý định thu hồi mỏ vàng này, nhưng mà cũng chưa từng đến, đối với hắn mà nói, một chổ như vậy, không có gì cần phải đến.
Nhưng mà bây giờ thì khác, Kars lần đầu tiên đánh giá được mức độ quy mô của mỏ vàng.
Hai người cùng sóng vai đi vào trong, Vương Tiếu Yên thì đi theo bên cạnh Dương Minh.
Cảnh vệ của Kars vẫn khẩn trương, đi theo bảo vệ cho ông ta, thấy vậy, Kars liền phất tay, ý bảo những người này không nên đi theo.
Có Dương Minh bên cạnh, thì những người cảnh vệ này hầu như không còn tác dụng gì cả, Dương Minh muốn giết mình, thì cho dù có mười cảnh vệ xung quanh cũng không ngăn được, nếu không muốn giết thì cũng không cần cảnh vệ làm gì, Dương Minh tùy tiện cũng có thể ứng phó nguy hiểm.
Đi đến phòng khach, Kars nhin nhìn bên trong, cũng không ngồi xuống, mà là chủ động để cho Dương Minh ngồi, chờ khi Dương Minh ngồi xuống rồi mới dám ngồi.
Dương Minh cũng không khiêm nhường, hắn muốn một khí thế mạnh mẽ, tuy rằng lúc này hắn vẫn chưa ngả bài với Kars, nhưng mà áp lực này cũng đủ làm cho Kars hết hồn.
"
Đây là hai mỏ vàng, còn có một phần hợp đồng chuyển nhượng mỏ kim cương!" Kars cũng biết tính tình của Dương Minh, biết rằng hắn không thích nhiều lời, cho nên vừa ngồi xuống xong, Kars liền đặt thù lao lên trên bàn.
Dương Minh cũng không khách khí cầm lấy thù lao, kiểm tra một hồi liền giao cho Vương Tiếu Yên, để cho nàng xử lý. Dương Minh thật ra cũng sợ Kars sẽ giở trò trong phần hợp đồng này.
"
Còn nữa, đây là hợp đồng chuyển nhượng mỏ vàng ở đây cho ngài, nhưng mà mỏ vàng này đã là của ngài, cho nên cũng không còn ý nghĩa gì nữa, đây là quyền chuyển nhượng cho ngài khi tôi còn nắm quyền!" Kars đưa một bản quyền chuyển nhượng cho Dương Minh.
Dương Minh nhìn thoáng qua, xác định đây là hợp đồng chuyển nhượng mỏ vàng của Hoàng gia, nhất thời nhướng mày.>
"
Vậy được rồi, tôi đã thấy thỏa mãn" Dương Minh cầm lấy mấy cái hợp đồng này nói.
"
Ngài thỏa mãn là tốt rồi" Kars chỉ sợ Dương Minh không hài lòng, nhưng mà bây giờ xem ra, Dương Minh quả thật là khôn? g muốn chiếm gì nhiều. Kars cũng thả lỏng thần kinh ra, nói: "Hợp tác của chúng ta, tôi muốn là lâu dài, cái này chỉ là mở đầu thôi"
"
Nếu có gì cần, cứ liên lạc với Lý Cường"
Dương Minh nói xong, liền giới thiệu Lý Cường cho Kars: "
Đây là Lý Cường, trợ thủ đắc lực của tôi, kế hoạch ám sát lần này hắn cũng có công lớn"
"
Xin chào, rất vui được biết anh" Kars vội đứng dậy nắm tay Lý Cường, trong lòng ông ta cũng hiểu rõ, người bên cạnh của Dương Minh cũng không có khả năng trêu chọc vào, đều là những người cao tay cả, không thể đụng vào được.
"
Xin chào tướng quân Kars!" Lý Cường sau khi bắt tay với Kars, liền đứng lại chổ cũ của mình.
"
Tôi chuẩn bị để Lý Cường ở lại đây, thay tôi coi chừng mỏ vàng này, ở đây thành lập một tổ chức đánh thuê và sát thủ, ông thấy thế nào?" Dương Minh nói.
Kars sửng sốt, không ngờ Dương Minh lại lập căn cứ tại đây, hơn nữa thực lực của Dương Minh mạnh như vậy, Kars cũng có chút lo lắng là Dương Minh sẽ đoạt quyền.
Nếu như Dương Minh muốn đoạt quyền, thì quả thật dễ như trở bàn tay! Nhưng mà, loại chuyện này có lo lắng cũng không có tác dụng, nếu người ta muốn đoạt quyền, thì mình có ngăn cản cũng vô dụng, người ta không muốn vậy, mà chỉ muốn thành lập một tổ chức ở đây, có thể sẽ là một sự giúp đỡ lớn cho tương lai của mình!
Cho nên, có mặt tốt cũng có mặt xấu, đành phải xem ý tứ của Dương Minh.
"
Cái này cũng tốt, cứ như vậy, chúng ta có thể tiến hành hợp tác nhiều hơn!" Kars suy nghĩ cẩn thận nói.
"
Haha, ông yên tâm, tôi không có hứng thú với chính quyền ở đây, tôi chỉ muốn kiếm tiền" Dương Minh cũng nhìn ra sự lo lắng của Kars, vì vậy nói trước để cảnh báo. Nhưng mà, Dương Minh đã chơi chữ ở đây, hắn chỉ nói là không có hứng thú với chính quyền, chứ không có nói là không có hứng thú với lực lượng vũ trang ở đây, đến lúc đ1o nắm được quân quyền, thì Kars cũng chỉ là một tổng thống bù nhìn.
"
Haha, tôi không có ý tứ này!" Kars bị Dương Minh nói trúng tâm sự, xấu hổ nói: "Chổ này ngoại trừ quặng mỏ ra, những cái khác Dương tiên sinh đều thấy chướng mắt mà" .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1090


Báo Lỗi Truyện
Chương 1090/2205