Chương 1084: Đoạt quyền


Đối với ông già trước mắt, tâm tình của Vương Tiếu Yên lúc này chỉ có thể dùng hai từ khiếp sợ để hình dung, tuy rằng nàng chưa gặp Lao Feng, nhưng mà nàng đã từng coi ảnh chụp và tư liệu của lão, người này hiện nay chính là tộc trưở? ng của gia tộc Feng, là một trong những người nắm quyền cao nhất ở châu Âu, nhưng mà biểu hiện của ông không khác gì một lão ngoan đồng cả, tuyệt đối không giống như là một ông già cao cao tại thượng.
"Vị này là sư nương sao?" Lao Feng là người từng trải, đương nhiên chỉ cần một cái liếc nhìn là có thể nhận ra Vương Tiếu Yên có quan hệ không bình thường với Dương Minh rồi, vì thế vội vã cung kính.
Vương Tiếu Yên thật không ngờ, mình lại có ngày trở thành trưởng bối của Lao Feng! Phải biết rằng, ông ta chính là một nhân vật cùng đẳng cấp với cha! Hơn nữa tuy rằng gia tộc của mình rất lợi hại, nhưng mà Lao Feng cũng không kém, cho nên quan hệ hai nhà tuy không tốt, nhưng mà nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng, nếu có được sự trợ giúp của gia tộc Feng, thì chuyện của mình và Dương Minh hiển nhiên sẽ gặp ít trở ngại hơn từ cha. Bây giờ xem ra, nếu Dương Minh kêu Lao Feng làm cái gì, thì chỉ cần có khả năng, ông ta sẽ không từ chối.
"Xin chào, Lao Feng tiên sinh" Vương Tiếu Yên lễ phép gật đầu.
"Haha, tiên sinh cái gì, gọi Lao Feng là được rồi" Lao Feng cũng không dám nhận hai chữ tiên sinh này.
"Lao Feng, đừng coi thường Yên Yên, công phu của nàng không kém gì tôi, cho nên, lúc rãnh rỗi có thể kêu nàng chỉ cho vài chiêu cũng được!" Dương Minh đã quyết xác định quan hệ người yêu với Vương Tiếu Yên rồi, cho nên hắn cũng chia sẻ những gì hắn có cho nàng. Tổ chức sát thủ không phải là mục tiêu cuối cùng của hắn, cho nên, chuyện sau này của tổ chức để cho một tay Vương Tiếu Yên tiếp quản, những quan hệ như vậy cũng cần phải giao cho Vương Tiếu Yên.
Đối với Dương Minh mà nói, Lao Feng tuyệt đối tin tưởng, nghe Vương Tiếu Yên là một cao thủ, trong mắt lập tức lộ ra vẻ sùng bái: "Sư nương, sau này xin ngài chỉ điểm nhiều hơn"
"Có thời gian, tôi sẽ chỉ điểm cho ông" Vương Tiếu Yên cười nói, phải nói là nàng hài lòng không gì sánh được, không ngờ mình cũng có ngày như vậy.
Tuy rằng thân phận và thực lực của Dương Minh càng lúc càng làm cho Vương Tiếu Yên tò mò, nhưng mà Dương Minh cũng không nói gì, biểu hiện bên ngoài cũng rất tầm thường, thế nhưng, Vương Tiếu Yên cũng biết hắn vô cùng không tầm thường.
Đám người Lý Cường đã được huấn luyện, cho nên việc vận chuyển súng đạn xuống khỏi thuyền rất dễ dàng, chỉ là, xe tăng và máy bay chiến đấu thì có chút khó khăn, bọn họ tuy rằng xuất thân từ lò luyện võ ra, súng đạn có đôi khi gặp, nhưng mấy thứ này thì…
Dương Minh cũng có chút hối hận, sớm biết như vậy thì mang theo Hầu Chấn Hám rồi, hắn ta khẳng định là sẽ hiểu rõ hơn về mấy thứ này.
"Dương ca, ngài xem…" Lý Cường nhìn nhìn Dương Minh nói. Thú thật thì mấy thứ này tuy rằng bọn họ không thể sử dụng được, nhưng lại vô cùng mong muốn được sử dụng, dù sao thì có mấy thứ này cũng giúp cho thực lực của họ được đề cao.
"Lao Feng, ông cho tôi mấy thứ này, nhưng người của tôi không biết dùng, vậy bên ông có ai biết dạy mấy thứ này không? Tiến hành huấn luyện đơn giản cho họ một chút!" Dương Minh quay đầu lại nói với Lao Feng.
"Cái này không thành vấn đề" Lao Feng tiện tay ngoắc một người lại: "Lex, tìm mấy người biết sử dụng thứ này, tiến hành huấn luyện cho thủ hạ của sư phụ ta!"
"Vâng" Người tên là Lex vội vã gật đầu, bắt đầu đi tìm người, mà bên Lý Cường cũng tìm vài người thông minh, để cùng với Lex học tập về thứ này. Đương nhiên, chờ những người này học xong, có thể dạy lại cho những người khác.
Lúc này, Dương Minh trở về chổ trú quân của đám Lý Cường cách trấn nhỏ mấy cây số, những chiếc xe tăng và máy bay này quả thật rất chói mắt, dễ bị người ta phát hiện, cho nên cẩn thận một chút vẫn hơn.
Để cho quan hệ của Vương Tiếu Yên và Lao Feng càng thêm củng cố, Dương Minh cũng không chỉ điểm công phu cho Lao Feng nữa, mà là để cho Vương Tiếu Yên dạy ông ta. Với công phu của Vương Tiếu Yên, muốn dạy Lao Feng thì rất dễ, mà Lao Feng rốt cục cũng biết công phu của Vương Tiếu Yên cao cỡ nào rồi, sau khi sùng bái xong, liền chăm chú học tập.
Vương Tiếu Yên cũng nghe lời dặn của Dương Minh, truyền thụ mấy thứ công phu để giúp cho thân thể khỏe mạnh, đối với những kỹ xảo giết người thì chỉ nói lướt qua, Lao Feng có muốn giết ai thì cũng không cần tự mình ra tay, cho nên Vương Tiếu Yên cũng không cần phải dạy làm gì.
Dương Minh có vẻ rãnh rỗi trong hai ngày này, đám người Lý Cường vẫn còn đang bận học tập từ Lex, trong hai ngày này bọn họ cần phải làm quen với xe tăng và máy bay chiến đấu.
……………….
Sáng ngày hôm nay, trong lúc Dayton đã lên xe di về hướng quán trà, thì Lý Cường đã tập hợp vài người, tạp thành một lực lượng nhỏ để đến chổ trú quân của Dayton, còn Dương Minh và Vương Tiếu Yên thì mang theo Kim Ngưu cùng những người khác len lén ẩn núp tại xung quanh quán trà, tùy thời hành động.
Lao Feng và Lex thì ở lại căn cứ, cũng không tham gia vào hành động lần này.
"Feng tộc trưởng, người thanh niên kia là sư phụ của ngài?" Lex khó hiểu hỏi, do bận việc mấy ngày nay nên hắn không có cơ hội nói chuyện với Lao Feng, hôm nay sẵn dịp nên hắn đem nghi vấn trong lòng ra hỏi.
"Không được nói lung tung!" Lao Feng khôi phục lại uy nghiêm lúc đầu: "Cái gì mà người thanh niên! Cao nhân không nằm ở tuổi, sư phụ và sư nương không muốn xưng bá giang hồ, khẳng định là cao thủ lánh đời, cần phải cung kính, hiểu rõ chưa? "
"Hiểu rồi…" Lex vốn chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi, không ngờ Lao Feng lại nổi giận, cho nên vội vã gật đầu.
"Lúc mày trở về, gọi người đến đây, tao muốn huấn luyện cho chúng, để giúp tăng cường thân thủ!" Lao Feng đã học được một vài kỹ xảo từ chổ của Vương Tiếu Yên, cho nên muốn thực chiến." Vâng, gia chủ" Lex gật đầu nói.
Ngoài quán trà, có hai mươi người mặc áo giáp cầm súng đứng xung quanh quán, đây là những người của Dayton và Kevin, mỗi bên chỉ mang theo mười người mà thôi, như vậy cũng tỏ thành ý của bản thân ra, theo bọn họ thấy, trấn nhỏ này là địa bàn của hai người, căn bản là không có kẻ địch. Chờ khi Dayton và Kevin cùng vào trong quán trà, Dương Minh quay sang nói với Kim Ngưu: "Chuẩn bị hành động!"
?" Có chừa người sống không?" Kim Ngưu hỏi.
Dương Minh lắc đầu, Kim Ngưu liền phất tay với đám người phía sau: "Hành động, không để lại ai"
Bất luận là vệ sĩ của Dayton hay là của Kevin cũng đều không được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ được chọn từ trong quân đội mà ra, hai bên đều biết hôm nay là đàm phán hòa bình, cho nên cũng không khẩn trương, những tên đứng ngoài bảo vệ cửa có vẻ nhàn nhạt hút thuốc nói chuyện: "Lão tam, mày nghĩ chúng ta đến vài người như vậy, có nguy hiểm hay không?"
"Sao có thể được? Chổ này không phải địa bàn của tướng quân Dayton và tướng quân Kevin sao, ai mà dám trêu chọc vào?" Người được gọi là lão tam trả lời: "Mày xem, dân chúng trên đường đều tránh chúng ta cả"
"Nói cũng phải, gần đây đều là lực lượng của chúng ta, có lẽ là do tao nhiều chuyện rồi" Người này nghe lão tam nói xong, cũng nhẹ nhàng mỉm cười.
"Đúng vậy, mày…." Lão tam còn đang định nói chuyện, nhưng mà nói được phân nửa thì đã dừng lại, bởi vì người cảnh vệ kia đã ngã xuống đất, trên cổ còn đang phọt ra máu tươi, hiển nhiên là sống không nổi nữa rồi.
"Xảy ra chuyện…" Lão tam còn chưa nói hết câu, thì đã cảm thấy cái ót của mình mát lạnh rồi, không biết cái gì tiếp theo nữa.
Những người này làm sao mà là đối thủ của đám Kim Ngưu? Rất nhiều người còn chưa kịp rút súng ra đã bị bên Kim Ngưu" lau cổ" rồi, dù có rút súng ra được thì cũng chẳng kịp dùng, chết ngay lập tức.
Hai mươi người, nhanh chóng bị giải quyết.
Xung quanh đầu không còn dân chúng bình thường nữa, những người dân này đều đã trốn trong nhà rồi, cho nên vừa rồi xảy ra chuyện cũng chẳng gây bất kỳ ảnh hưởng gì, cứ tiếp tục bình yên như vậy.
Dương Minh gật đầu thỏa mãn, trong đội hình của Kim Ngưu cũng có mấy người trước đó đi theo Vương Tiếu Yên, nhưng mà, từ lúc gia nhập vào trong cùng một tổ chức, mọi người đã học tập cách phối hợp, thành lập sự ăn ý với cho, cho nên mới có thể trong một khoảng thời gian ngắn giết chết hai mươi người mà không để lại dấu vết.
Vương Tiếu Yên cũng mừng rỡ vì sự thay đổi của Kim Ngưu, xem ra phương pháp huấn luyện của Dương Minh rất có hiệu quả, làm cho những người này thăng tiến trong một khoảng thời gian ngắn.
Dayton và Kevin cùng vào trong một căn phòng, ngồi đối diện nhau qua cái bàn trà.
"Đã lâu không gặp, Kevin Adam!" Dayton vươn tay ra cười nói, giống như hai người là bạn lâu năm không gặp vậy.
"Đúng vậy, đã lâu không gặp!" Kevin cũng đưa tay ra nắm lấy tay của Dayton: "Chúng ta đã là hàng xóm của nhau bốn năm rồi!"
"Đúng vậy, đều là hàng xóm, bởi vì chúng ta không có xích mích với nhau, cho nên có thể coi như hòa hợp!" Dayton đi thẳng vào vấn đề: "Cũng không có chiến tranh gì, rốt cục tương đối hòa bình!"
"Quả thậ? t là vậy!" Kevin tiếp tục câu chuyện: "Nhưng mà, cái này chỉ là trước đây, còn gần đây hình như không phải vậy!"
"Khoan đã!" Dayton nói: "Lời này, hẳn là do tôi nói mới đúng!"
"Chúng ta người ngay không nói lời gian, trong trấn nhỏ này, tôi không cần chính quyền của nó, chỉ mua một vài đồ dùng sinh hoạt ở đây, mà cái này ông cũng muốn can thiệp vào, có phải là quá đáng hay không?" Kevin có chút tức giận về hành động" giả ngu" của Dayton.
"Ơ?" Dayton sửng sốt, lập tức cả giận nói: "Chuyện gì xảy ra với ông vậy? Tướng quân Kevn, nếu ông cảm thấy hứng thú với chính quyền của trấn nhỏ này, ông có thể nói, chúng ta sẽ thương lượng giải quyết, không cần phải ra tay như vậy chứ?"
Kevin nghe Dayton nói xongg, nhất thời cũng nổi giận, vỗ bàn quát: "Dayton, ông nói vậy là ý gì? Phương châm của tôi ông còn không rõ sao? Tôi không có hứng thú với chính quyền của trấn nhỏ này, tôi thành lập lực lượng vũ trang ở đây, chủ yếu là vì kiếm tiền, tại một chút hiệu quả cho những người lính đánh thuê ở đây, tôi cũng không có bất kỳ hứng thú với cái chính quyền nhỏ bé ở đây làm gì!"
"Được, nếu như không có hứng thú, thì ông cũng không cần phải làm chuyện này!" Dayton nổi giận nói: "Ông nói vậy, rốt cục là có ý gì? Có phải là coi thường tôi không?"
"Nghe ý của ông, chuyện người của tôi bị tập kích, không phải là do ông làm?" Kevin mở to mắt ra nhìn.
"Tôi tập kích thủ hạ của ông? Chứ không phải là ông tấn công người của tôi sao?" Dayton cũng mở to mắt ra nhìn: "Không phải chứ, có kẻ thứ ba ở đây?"
Nghe hai người tranh chấp, Dương Minh nhất thời buồn cười, nhưng mà, cũng biết được ý đồ của Kevin rồi, một người không có dã tâm tranh đoạt chính quyền, quả thật, hắn có thể giữ được trạng thái không nghe không thấy lâu như vậy cũng rất giỏi rồi, cứ như vậy, thì có giết hắn hay không cũng không ảnh hưởng gì đến kế hoạch của Dương Minh cả.
"Được rồi, hai người không cần cải nữa, ông nói đú`ng, quả thật có thế lực thứ ba ở đây!" Dương Minh đẩy cửa ra, cùng Vương Tiếu Yên đi vào.
"Các người là ai? Cảnh vệ đâu?" Dayton thấy Dương Minh bước vào, biết được chuyện này không tốt rồi, vội vã kêu lên.
"Ông gọi người của ông sao? Chết hết rồi" Dương Minh nhàn nhạt nói: "Được rồi, Dayton, ông cũng có thể chết"
Dayton kinh hoàng sờ tay vào súng bên hông, nhưng mà, hắn còn chưa kịp đụng vào khẩu súng, thì giữa trán đã xuất hiện một lỗ máu, chết không nhắm mắt, ngã xuống đất. Trong tay Kim Ngưu đang cầm một khẩu súng, mà họng súng còn đang bốc khói xanh.
Kevin cũng ý thức được sự nguy hiểm, không dám lỗ mãng, ngồi ở chổ kia cảnh giác nhìn Dương Minh.
"Kevin Adam đúng không?" Dương Minh dùng tiếng anh hỏi.
"Đúng vậy" Kevin trả lời: "Xin hỏi cậu là ai?"
"Yên tâm đi, tôi chỉ muốn lấy mạng của Dayton mà thôi, không có quan hệ với ông, bây giờ ông có thể đi, nhớ kỹ, đừng can thiệp vào nội bộ nước X, nếu không, người chết kế tiếp là ông&qu? ot; Dương Minh bình tĩnh nói.
"
Các người là… do tướng quân Kars phái đến?" Kevin sửng sốt, lập tức hiểu ra được.
"
Biết nhiều không có lợi cho ông" Dương Minh không trả lời.
"
Yên tâm đi, nhờ các người chuyển lời cho tướng quân Kars, tôi không có hứng thú với chính quyền của nước X, tôi thành lập lực lượng ở đây cũng chỉ muốn kiếm tiền mà thôi" Kevin nói.
"
Mong rằng như vậy" Dương Minh gật đầu nói: "Ông có thể đi!"
Kevin không ngờ đối phương lại dễ dàng thả mình đi như vậy, không dám chậm trễ, vội vàng nói lời cảm ơn, rồi nhanh chóng ra khỏi phòng, trong lòng khiếp sợ thực lực của Kars, ngồi ở xa như vậy mà có thể phái người đến lấy mạng của Dayton! Đối với mâu thuẫn giữa Dayton và Kars, Kevin cũng biết một ít, hắn vốn tưởng rằng, với thế lực của Dayton bây giờ, đủ để đánh một trận với Kars, nhưng mà không ngờ rằng người ta lại giết chết Dayton một cách dễ dàng như vậy. Chuyện này càng làm kiên định suy nghĩ của Kevin, không tham dự vào việc tranh giành chính quyền nước X, như vậy có thể giữ được mạng của mình, chứ nếu không sẽ trở thành cái gai trong mắt người khác.
Ra khỏi quán trà, nhìn thấy có nhiều người không quen biết, Kevin liền xác định được những người này không phải của Dayton, bởi vì bọn họ mặc quân phục không giống với Dayton.
Mà những cái xác trên mặt đất đã nói lên tất cả, người của mình và Dayton đều đã chết queo, lúc đến có mang người đến, nhưng lúc về phải tự mình lái xe về. Nhưng mà, có được kết quả này cũng đã thấy đủ, chỉ tốn một vài tên lính đánh thuê mà giữ được mạng của mình, cái này tốt hơn tất cả rồi.
Trong cùng thời gian đó, đám Lý Cường cũng đã bắt đầu khai chiến. Có thể nói đây là cuộc chiến một bên, bởi vì đối mặt với những vũ khí hiện đại, người của Dayton dường như rất yếu đuối.
Khi thấy mấy chiếc xe tăng chạy đến chổ trú quân của Dayton, cũng không còn ai chống lại, vì người bên trong đã đầu hàng hết! Những người này đều xuất thân nghèo khó, đều là dân địa phương, vì muốn sinh tồn nên phải gia nhập lực lượng vũ trang này, cho nên theo lời nói của Dương Minh, chỉ cần đầu hàng, thì không cần phải giết chóc nữa.
Chính sách dành cho những người này cũng rất đơn giản, không giống như những cảnh vệ của Dayton, Dương Minh không chừa lại một tên cảnh vệ nào, cũng bởi vì những tên này đều là thân tín của Dayton, nếu để sống thì sẽ để lại hậu hoạn, nhưng mà, những người này thì khác, bọn họ đều không quản tướng quân của mình là ai, chỉ cần có thể cho họ ăn no mặc ấm là được.
Chỉ có no bụng, mới có thể liều mạng vì tướng quân của mình, những người này nghe nói Dayton đã chết, cho nên càng không cần phải ở lại đây, người phụ trách tại nơi đóng quân đã tự ra lệnh cho lính của mình mở cửa lớn, nghênh đón đám người Lý Cường đến. Bởi vì bọn họ cũng hiểu rõ, chống lại? Cái này không có khả năng, những người này có cả xe tăng đấy! Chiến đấu? Hiển nhiên là không thể thực hiện rồi, người ta có trang bị mạnh hơn bên mình gấp trăm lần, chiến đấu đến cùng chỉ có nước chết.
Đến lúc này, đám người Lý Cường không tốn nhiều sức lực mà đã dễ dàng chiếm được chổ trú quân của Dayton, đem tin vui này báo cho Dương Minh biết. Đối với tình huống bên phe Lý Cường, Dương Minh cũng đã dự liệu trước. Thật ra, những lực lượng vũ trang này trên cơ bản đều là đám ô hợp, không có trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, đều là những binh sĩ nghiệp dư cả thôi, ngay cả lòng trung thành còn chưa thành lập, thì tan vỡ là chuyện rất dễ dàng.
"
Làm tốt lắm, đầu tiên giam lỏng những người có trách nhiệm ở đó, những binh sĩ khác tiếp hành bố trí lại, sắp xếp vào trong đội ngũ, những cái này có cần tôi nhiều lời không?" Dương Minh hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1084


Báo Lỗi Truyện
Chương 1084/2205