Chương 1079: Đến Châu Phi


Nơi đây cách nước X một đoạn. Dương Minh và Vương Tiếu Yên được bố trí vào trong một khoang thuyền. Dương Minh nhìn qua thì thấy cả chiếc thuyền này chỉ có ba khoang.
Dương Minh lẳng lặng nằm trong khoang thuyền nhưng không ngủ. Bởi vì phi công còn có thể tin nhưng Dương Minh không tin hai tên này.
Hai người này không phải bạn trực tiếp của Lý mập mạp, có thể nói chỉ là gián tiếp mà thôi.
Vì thế Dương Minh không thể không cẩn thận đề phòng một chút.
Tốc độ thuyền không quá nhanh, chẳng qua Dương Minh cũng không cưỡng cầu gì. Dương Minh bây giờ phải chấp nhận việc này vì hắn là kẻ nhập cư trái phép mà.
Hai người lẳng lặng nhắm mắt nghỉ ngơi thì nghe bịch một tiếng. Dương Minh vội vàng mở mắt ra thì thấy tên Ngũ Lang đang cầm một khẩu súng đi vào chỉ thẳng vào Dương Minh mà nói: "Mày ra ngoài, con ranh này ở lại"
Dương Minh đầu tiên là ngẩn ra, lập tức thấy được vẻ mặt dâm đãng của Ngũ Lang, liền biết hắn muốn gì. Dương Minh có thể đoán ra đây không phải lần đầu tiên tên Ngũ Lang này làm chuyện đó.
Vương Tiếu Yên cũng không ngu, nàng cũng nhận ra ngay. Nàng khẽ gật đầu với Dương Minh ra hiệu với hắn là mình có thể đối phó. Ngay sau đó Vương Tiếu Yên ra vẻ sợ hãi mà kêu lên: "A? nh …. anh muốn làm gì?"
Dương Minh có chút bất đắc dĩ, chẳng qua hắn cũng không ngăn lại. DÙ sao đi đường khá chán nản nên Vương Tiếu Yên muốn kiếm trò để chơi. Vì thế Dương Minh đành tùy theo nàng.
"Làm gì ư, lát nữa cưng sẽ biết mà" Ngũ Lang giơ súng lên rồi dâm đãng nói.
"Chúng tôi có tiền" Vương Tiếu Yên vội vàng la lên.
"Tiền ư? Tiền làm gì nhỉ?" Ngũ Lang cười lạnh một tiếng rồi nói: "Đám đàn bà bị ông chơi đều là dùng tiền để nhập cư trái phép, chẳng qua có tiền thì sao? Mày kiện ông ư? Không coi mày là người nhập cư trái phép bắt lại là may rồi"
Mặc dù Ngũ Lang có chút càn rỡ nhưng Dương Minh biết hắn nói thật.
Chẳng qua cho dù biết vậy nhưng Dương Minh cũng không thể nói gì. Nếu lựa chọn nhập cư trái phép thì khi không có thực lực bảo vệ mình sẽ bị người khác hiếp mà thôi.
Mà Dương Minh có giết Ngũ Lang cũng chẳng tác dụng gì. Giết hắn thì sẽ có kẻ khác đứng ra làm việc này.
"Được rồi, đừng nhiều lời nữa. Mày nếu không muốn chết thì đi ra ngoài. Tao cam đoan mày không sao"
"Được rồi" Dương Minh giả vờ hèn nhát mà bất đắc dĩ đứng dậy đi ra ngoài.
Ngũ Lang không khỏi lộ ra vẻ đắc ý. Chiêu này hắn đã dùng vô số lần, hơn nữa lần nào cũng thành công. Cho dù hai tên này là bạn của Lý mập mạp thì sao chứ?
Khi Dương Minh và Vương Tiếu Yên vừa lên thuyền, Ngũ Lang đã chú ý đến Vương Tiếu Yên. Vương Tiếu Yên có khuôn mặt đẹp, dáng người lả lướt, quá quyến rũ.
Cho nên hắn liền nổi ý dâm.
Mấy năm nay Ngũ Lang đã hiếp rất nhiều phụ nữ nhập cư trái phép nên càng càn rỡ, càng không e ngại.
Hắn liền quyết định đợi Vương Tiếu Yên lên thuyền sẽ ra tay.
Ngũ Lang vốn định đợi hai người ngủ rồi lén lao vào ra tay, nhưng hắn không nhịn được nên cầm súng vào đuổi Dương Minh ra, sau đó hãm hiếp Vương Tiếu Yên.
Dương Minh dùng thấu thị nhìn ra ngoài có thể thấy tên Jim đang canh giữ khoang thuyền. Hắn đứng đó như một vị thần giữ cửa vậy.
Chỉ lát sau từ trong khoang thuyền vang lên tiếng hét lớn.
Jim mặc dù rất tò mò vì sao hôm nay Ngũ Lang lại kêu lớn như vậy, chẳng qua hắn cũng không tiện quấy rầy. Dù sao chơi gái thì hét lớn cũng là bình thường.
Chẳng qua không lâu sau thì cửa bị mở ra, Ngũ Lang bò từ trong ra. Jim sửng sốt định xông vào thì đã bị Ngũ Lang ngăn lại: Đừng … không có gì, không có gì. Chỉ là hiểu lầm thôi"
Vương Tiếu Yên cầm súng lục của Ngũ Lang đi ra. Nàng lạnh như băng nói: "
KHÔNG muốn chết thì ngoan ngoãn lái thuyền"
"
Nhưng mà thuốc giải thì bao giờ cô đưa tôi" Ngũ Lang mặt tái mét mà nói.
"
Biểu hiện tốt thì khi nào xuống thuyền sẽ đưa cho mày" Vương Tiếu Yên hừ lạnh một tiếng mà nói.
"
Vâng vâng" Ngũ Lang vội vàng gật đầu.
Dương Minh thấy Vương Tiếu Yên chơi đủ rồi nên không phải giả vờ nữa. Hắn giơ chân lên đá bay cửa khoang thuyền chắn trước mặt rồi đi ra ngoài.
Tiếng động lớn làm cho Ngũ Lang và Jim sợ hãi. Chẳng qua khi thấy là Dương Minh, Ngũ Lang vội vàng cúi đầu xuống. Hắn không khỏi thầm than thằng này vừa nãy đóng kịch. Một cước đá b? ay cửa sắt, còn là người không chứ?
"
Yên Yên, em không sao chứ?"
"
Vâng, đương nhiên không sao rồi" Vương Tiếu Yên ưỡn lưng mà nói: "Ngồi máy bay lâu như vậy, cuối cùng đã được giãn gân cốt một chút"
Ngũ Lang toát mồ hôi, con ả lấy mình để giải trí ư? Chẳng qua hắn dù nghĩ như vậy cũng không dám nói gì. Nếu Vương Tiếu Yên không đưa cho hắn thuốc giải thì nguy rồi.
Ngũ Lang không dám nói nhiều nên kéo Jim đi lái thuyền. Lúc này Vương Tiếu Yên lại rất hưng phấn, vừa vào trong khoang thuyền liền ngọt ngào nói với Dương Minh:
"
Hay là chúng ta ở đây?"
"
Cái này không tốt thì phải?" Dương Minh cảm thấy cách âm trong khoang thuyền không tốt mấy"
"
HÌ hì, cho thằng ranh kia nghe để hắn ngứa ngáy đến chết" Vương Tiếu Yên hung dữ nói.
"Em xấu quá đó. Mà em cho hắn uống thuốc gì vậy?"
"
Thuốc tráng dương thôi" Vương Tiếu Yên nhỏ giọng nói rồi cười như kẻ trộm.
"Cái gì?" Dương Minh có chút sửng sốt rồi không nhịn được cười mà nói: "Em không phải muốn hại chết hắn sao? Em lấy đâu ra thứ đó? "
"
Ở trong phòng này có mà, em tiện tay cho hắn uống một viên. Hì hì" Vương Tiếu Yên có chút đắc ý.
"Vậy em không sợ hắn nghe thấy hai chúng ta rồi không nhịn được sao?"
"
Hắn dám ư? Hừ hừ" Vương Tiếu Yên khinh thường nói: "Cùng lắm nếu hắn không nhịn được thì cùng với thằng da đen kia. Hì hì hì, em có phải quá tà ác không?"
"
Ha ha, thì ra em còn ham chơi như vậy?" Dương Minh lúc này đúng là mới cảm nhận được Vương Tiếu Yên thi thoảng cũng có lúc xấu xa như các cô gái trẻ trung.
"Ồ, sao, anh thích em trước đây hay là bây giờ? " Vương Tiếu Yên gật đầu nói.
"Bây giờ ư?" Dương Minh cười nói: "Bây giờ em vui vẻ hơn, trước kia em lạnh lùng lắm. Bây giờ em quyến rũ và có sức sống hơn"
"
Vậy ư? Em cũng hiểu bây giờ rất vui. Đến đây …"
Tiếng rên rỉ từ bên trong truyền vào tai Ngũ Lang làm hắn vô cùng ngứa ngáy, bên dưới căng cứng lên. Chẳng qua hắn biết nếu mình đi vào thì sẽ mất mạng ngay nên không dám.
Con ả kia thì mình không thể chạm. Không nói thủ đoạn của ả, mà ngay cả thằng kia chỉ một cước cũng đủ để cho hắn đi đời.
Nhìn chiếc cửa sắt biến dạng nằm trên mặt đất, Ngũ Lang run lên. Chẳng qua ham muốn sinh lý không hề giảm. Ngũ Lang bất đắc dĩ đi sang một bên mà dùng bàn tay để thực hiện.
Khi mặt trời mọc thì đoàn thuyền đã đến gần bờ. Đây là lần đầu tiên Dương Minh đặt chân lên đất Châu Phi nên thấy khá tò mò.
"Chị ơi, thuốc giải của tôi" Ngũ Lang không quên thuốc giải của hắn. Thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên chuẩn bị xuống thuyền liền hỏi.
"Ồ, thuốc giải à? Mày không nói thì chút nữa tao quên"
"
Bà cô của tôi, xin chị đừng quên. Chị quên thì không sao, nhưng tôi sẽ chết đó"
"
Ừ, cho mày" Vương Tiếu Yên móc một viên "thuốc giải" trong túi ra ném vào miệng Ngũ Lang.
"Cảm ơn, cảm ơn" Ngũ Lang lúc này mới yên tâm. Nếu Vương Tiếu Yên không cho hắn thuốc giải, hắn cũng không dám cướp. Vì hắn biết có cướp cũng không thành công.
Cũng may Vươ? ng Tiếu Yên cuối cùng cũng cho hắn thuốc giải. Chẳng qua Ngũ Lang lại nghi ngờ về việc này nên nói:
"Chị ơi, đây là thuốc giải thật ư? Không lừa tôi đấy chứ?"
"
Lừa mày làm gì? Còn tin hay không thì tùy" Vương Tiếu Yên nhíu mày tức giận nói.
"Tin … tin. Tôi chỉ xác định một chút mà thôi" Ngũ Lang vội vàng nói.
"Khi bọn tao về không biết chừng còn ngồi thuyền của mày. mày mà chết thì tao tìm ai hả?" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Ngũ Lang rồi nói: "Được rồi, đừng lắm lời, bọn tao phải đi"
"
Vâng vâng" Nghe Vương Tiếu Yên nói vậy, Ngũ Lang mới yên tâm. Hắn đưa mắt nhìn Dương Minh và Vương Tiếu Yên đi xa rồi mới lên thuyền.
Jim cũng biết Ngũ Lang lần này bị thiệt nên có chút buồn cười, chẳng qua hắn không dám cười ra tiếng.
Ngũ Lang hình như cũng nhìn ra vẻ mặt nhăn nhó của Jim nên trừng mắt nhìn: "Cười, cười, mày cười cái gì? Thiếu chút nữa mất mạng đó"
Ngũ Lang không thấy chuyện này có gì mất mặt cả. Thực lực không bằng người nếu không ngoan ngoãn thì sẽ mất mạng.
Đi trên đất Châu Phi, Dương Minh và Vương Tiếu Yên đều cười cười. Mấy ngày vất vả đã đến được mục đích.
"Em vừa nãy cho hắn uống gì đó?" Dương Minh có chút buồn bực, thuốc tráng dương cần gì thuốc giải chứ?
"Vẫn là thuốc tráng dương, em lại cho hắn uống một viên" Vương Tiếu Yên cười hì hì mà nói.
"Em tàn nhẫn quá đó" Dương Minh cười cười lắc đầu.
"Biết em tàn nhẫn rồi ư? Anh mà làm em mất hứng sẽ cho anh uống đó" Vương Tiếu Yên hừ một tiếng rồi nói.
"Cho anh ăn ư? Ha ha"
"
Anh cười gì mà cười?" Vương Tiếu Yên nhíu mày mà hỏi.
"Em nếu không sợ bị anh nghịch chết thì cho anh ăn đi" Dương Minh vẫn cười ha hả.
"…" Vương Tiếu Yên lúc này mới hiểu ra nếu nàng cho Dương Minh uống, vậy chẳng khác nào nàng phải chịu tội nên đỏ mặt không dám nói gì nữa.
Đây là một nước nhỏ ở Châu Phi. Mặc dù nằm trên bản đồ Châu Phi nhưng trên thực tế không phải thuộc Châu Phi. Đây là một quốc gia do lực lượng vũ trang khống chế.
Chính phủ cầm quyền ở đây không ngừng thay đổi, có đôi khi ngày hôm qua là một chính phủ lâm thời, hôm nay lại đổi sang một chính phủ khác.
Tướng quân Kars có lực lượng vũ trang khá lớn ở nơi này. Chẳng qua đối thủ của hắn là tướng quân Dayton cũng có thực lực không kém. Hơn nữa tướng quân Kars vì tranh đoạt chính quyền nên tổn thất rất lớn. Bây giờ nếu hắn xung đột với tướng quân Dayton thì không biết ai thắng ai thua.
Mục tiêu lần này của Dương Minh và Vương Tiếu Yên chính là đối thủ của tướng quân Kars – tướng quân Dayton.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1079


Báo Lỗi Truyện
Chương 1079/2205