Chương 1077: Người nhà


"Đúng thế, chẳng qua trong lòng tôi vẫn không thoải mái. Lão Khanh làm tôi quá thất vọng" Lý mập mạp thở dài nói: "Bỏ đi, không cần phải tức giận vì người như vậy"
"Anh hiểu ra là tốt rồi" Dương Minh cười nói.
"Chẳng qua Dương Huynh đệ, bạn gái cậu lợi hại thật đó. Tôi còn tưởng cô ấy là bác sĩ của cậu. Không ngờ được cô ấy …" Lý mập mạp quay đầu lại nhìn Vương Tiếu Yên. Hắn dù như thế nào cũng không thể nghĩ Vương Tiếu Yên là sát thủ.
Nhưng Vương Tiếu Yên vừa cười nói vừa giết chết Lão Khanh một cách dễ dàng, hơn nữa không có vẻ gì không ổn. Điều này làm Lý mập mạp vô cùng bội phục.
Xe đi vòng vèo một lúc liền dừng lại trước một căn nhà trông rất bình thường. Lý mập mạp đỗ xe xong rồi nói: "Đến rồi, chính là nơi này"
"Đây là đâu thế anh?" Dương Minh cười cười xuống xe nhưng hắn vẫn thầm đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Đây là căn nhà với kiến trúc giống những năm 90 ở Trung Quốc, căn nhà ba tầng. bên ngoài có cầu thang nằm ở ngoài. Người ở đây chắc cũng không có bao nhiêu.
"Nhà của tôi" Lý mập mạp nói.
"Tôi và người nhà đều ở đây, không có bất cứ người ngoài nào đến đây. Ngay cả Lão Khanh cũng không. Cậu cũng biết đó, người như tôi thì rất nhiều kẻ thù, rất nhiều chuyện phải giấu tất cả mọi người"
Dương Minh nghe Lý mập mạp nói không khỏi ngẩn ra một chút, chẳng qua hắn lập tức hiểu rõ. Đây là Lý mập mạp lo lắng cho an toàn cho Dương Minh và Vương Tiếu Yên. Đúng thế, với thân thủ của Dương Minh và Vương Tiếu Yên, muốn gây bất lợi cho Lý mập mạp là dễ như trở bàn tay. Hơn nữa Dương Minh vừa giúp hắn giải quyết rất nhiều phiền phức, Lý mập mạp bây giờ đúng là tuyệt đối tin tưởng và muốn quan hệ tốt với Dương Minh. Hắn đưa Dương Minh và Vương Tiếu Yên đến đây nhằm làm bọn họ có ấn tượng tốt về mình.
Đánh cuộc một phen thì hắn cũng không thiệt gì. Nếu như Dương Minh thật sự coi hắn là bạn, như vậy Lý mập mạp sẽ có một sự trợ giúp rất lớn.
"Vợ anh ở đây ư?" Dương Minh coi như đại khái đoán được ai ở đây.
"Vợ tôi, con tôi và em gái vợ tôi" Lý mập mạp nói.
Dương Minh đúng là không ngờ còn có con của Lý mập mạp ở đây. Chẳng qua hắn nghĩ cũng không có gì khó hiểu cả. Làm chuyện như Lý mập mạp thì không biết ngày nào mình sẽ chết, Lý mập mạp đương nhiên muốn lưu lại đời sau.
Lý mập mạp đi tới trước cửa rồi gõ.
Một lát sau bên trong truyền ra t? iếng của một người phụ nữ: "…."
"Anh đây, Tiểu Hoa, mở cửa đi" Lý mập mạp nói với người bên trong.
"Két" Cửa được mở ra. Một cô bé khoảng 15, 16 tuổi đứng ở bên trong. Cô bé có đôi mắt to trông khá đáng yêu. Chẳng qua người hơi gầy và cao khoảng một mét rưỡi, trên người cô bé ăn mặc rất giản dị không có vẻ gì như người có tiền.
"Anh rể" Tiểu Hoa kêu lên.
"Tiểu Hoa, chị em đâu?" Lý mập mạp gật đầu cười ha hả nói.
"Chị ra ngoài mua đồ ăn rồi, em đang làm bài tập" Tiểu Hoa nói.
"Đây là hai người bạn của em, vào trong rồi nói nhé" Lý mập mạp nói với Tiểu Hoa.
"Đây là em vợ tôi, Dương Hoa" Lý mập mạp giới thiệu Tiểu Hoa với Dương Minh và Vương Tiếu Yên rồi nói: "Dương Huynh đệ, cậu xem nhà tôi như thế nào?"
"Chào em" Dương Minh cười cười vẫy vẫy tay với cô bé. Dương Minh có chút kinh ngạc vì cô gái này biết tiếng Trung Quốc, chẳng qua hắn nghĩ hai chị em Tiểu Hoa ở cùng với Lý mập mạp thì biết tiếng Trung Quốc cũng không lạ.
Chẳng qua Tiểu Hoa có vẻ sợ người lạ nên không dám đi lên. Cô bé hơi cười cười với Dương Minh rồi tiếp tục đi làm bài tập.
Căn nhà khá đơn sơ, có hai phòng nhỏ và một phòng khách lớn. trong phòng khách có một chiếc bàn học, Tiểu Hoa đang làm bài ở đây.
Nếu Dương Minh không biết Lý mập mạp là người kiếm được rất nhiều tiền thì hắn đúng là không thể tin đây là nhà của Lý mập mạp. Nhà của Lý mập mạp đúng là không khác gì với giai cấp công nhân cả, không hề sang trọng cả. Chẳng ai có thể từ đây mà cho rằng Lý mập mạp có tiền.
Lý mập mạp có thể thấy được Dương Minh đang khó hiểu nên cười nói: "Có phải là cậu cảm thấy quá đơn sơ? "
Dương Minh gật đầu. Lý mập mạp liền nhỏ giọng nói: "Tôi cũng không muốn nhiều người chú ý đến gia đình mình. Dù sao ở đây không mấy người có tiền. Nếu sống quá xa xỉ thì sẽ khiến người ta chú ý"
Dương Minh liền hiểu ngay. Thì ra Lý mập mạp muốn im hơi lặng tiếng để không ai chú ý đến mình. Hắn cũng nhỏ giọng nói: "Bọn họ có biết chuyện anh làm không?"
"Cũng biết một ít" Lý mập mạp cười khổ nói: "Cậu không thấy Tiểu Hoa có vẻ không thích cậu sao? Cô ấy cảm giác bạn của tôi đều là người làm việc đó"
"Thì ra là như vậy, tôi còn tưởng rằng cô bé không thích người lạ chứ" Dương Minh cười nói.
Không lâu sau bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tiểu Hoa vội vàng đứng lên chạy ra mở cửa.
Lúc này một người phụ nữ hơn 20 tuổi trông khá giống Tiểu Hoa đi vào. Trên tay cô còn ôm một thằng bé khoảng hai tuổi, tay kia cũng cầm theo một chiếc làn đựng đồ ăn.
Người phụ nữ thấy Lý mập mạp đã về liền vui mừng ra mặt. Cô cười nói: "Anh đã về, sao không nói cho em biết trước để em mua thêm thức ăn. Ồ, anh có khách ư?"
Người phụ nữ thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên đều rất kinh ngạc. Cô biết chuyện của Lý mập mạp nhiều hơn Tiểu Hoa nhiều, cũng biết Lý mập mạp chưa bao giờ mang bạn về đây. Mà hôm nay Lý mập mạp lại mang về hai người liền khiến cô có chút khó hiểu.
"Ừ, là bạn ở bên Trung Quốc của anh, có thể? tuyệt đối tin tưởng" Lý mập mạp gật đầu giới thiệu mà nói: "Đây là Dương Minh, Dương Huynh đệ; đây là bạn gái của Dương Minh - Vương Tiếu Yên. Dương Huynh đệ, đây là vợ tôi – Dương Mỹ"
"Chào chị, vừa nãy tôi nghe Lý mập mạp nói về chị. Chúng tôi là người một nhà" Dương Minh nhiệt tình cười nói với Dương Mỹ.
"Chào anh, chào mừng anh đến nhà làm khách" Dương Mỹ cũng giống Tiểu Hoa, đều nói lưu loát tiếng Trung Quốc." Em đi mua thêm ít cá nữa nhé? "
"Không cần đâu" Dương Minh vội vàng nói: "Đơn giản một chút là được rồi. Chúng tôi cũng không ăn nhiều mấy"
Thấy Dương Minh nói như vậy, Lý mập mạp cũng xua tay nói: "Như vậy đơn giản chút đi. Không cần phải khách khí với Dương Huynh đệ"
Lý mập mạp cũng biết Dương Minh không thiếu ăn mà. ở Trung Quốc thì muốn ăn gì cả được, không cần phải đến đây ăn đồ ngon. Cho nên Lý mập mạp cũng không kiên trì.
Dương Mỹ nghe Lý mập mạp nói như vậy mới thôi. Cô đưa thằng bé cho Lý mập mạp rồi đi xuống bếp nấu ăn.
"Có thể thu tay thì thu đi" Chờ Dương Mỹ đi xuống bếp, Dương Minh nói với Lý mập mạp: "Tôi thấy chị dâu rất lo lắng cho anh. Anh làm mãi việc này cũng không tốt, có thể tẩy trắng thì tẩy trắng đi thôi"
"Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi định làm thêm vài năm nữa sẽ giao nghề này cho Lão Khanh, tôi sẽ mang theo Dương Mỹ, Tiểu Hoa và con tôi sang nước Mỹ" Lý mập mạp thở dài nói: "Chẳng qua bây giờ xem ra không thể rồi. Tôi phải làm thêm một thời gian nữa mới được"
"Chính anh tự lo là được rồi" Dương Minh và Lý mập mạp cũng không phải bạn quá thân thiết nên hắn cũng không nói gì thêm nữa.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1077


Báo Lỗi Truyện
Chương 1077/2205