Chương 1071: Nguyện vọng của Dương Minh


Dương Minh tự nhiên không thể nói mình đến nước X. Nếu không Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận càng thêm lo lắng.
"Vậy là tốt rồi" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói: "Nhưng anh vẫn phải thật cẩn thận đó"
Dương Minh gật đầu. Thực ra hắn cũng không hoàn toàn là lừa Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận. Lần này hắn đến Châu Phi mục đích chính là tiếp thu mỏ kim cương, ngoài ra làm một chuyện khác mà thôi.
Trần Mộng Nghiên cũng biết Dương Minh đi làm chuyện chính nên cho dù không muốn hắn đi nhưng vẫn không thể ngăn cản. Nàng đành phải dặn hắn cẩn thận một chút mà thôi.
"Mà lần này anh đi thì không biết mất bao lâu. Nên có lẽ rất lâu anh không thể thấy hai người" Dương Minh thở dài một tiếng rồi cười khổ nói: "Hai em cũng biết đó, trong lòng anh thì các em không ai hơn ai, đều quan trọng như nhau. Cho nên ai anh cũng không nỡ. Mà tối nay chỉ có thể cùng với một người, điều này không phải là nuối tiếc với một người ư?"
"Cái này …" Trần Mộng Nghiên không ngờ lý do của Dương Minh lại là như vậy. Chẳng qua nói thật ngày mai Dương Minh rời đi, nàng cũng nhớ Dương Minh, cũng muốn đêm cuối cùng này ở bên hắn. Mà Lâm Chỉ Vận cũng có suy nghĩ như vậy mà.
Nghĩ đến đây Trần Mộng Nghiên liền thấy có chút khó xử, nhường cơ hội cho Lâm Chỉ Vận thì nàng không ? cam tâm. Nếu không nhường thì cách làm của nàng lại quá hẹp hòi, chẳng lẽ thật sự phải theo ý tên háo sắc Dương Minh này sao?
Nghĩ đến việc mình và Lâm muội muội để cùng Dương Minh quan hệ, mặt Trần Mộng Nghiên đỏ ửng lên. Nàng không nhịn được mà oán giận nói: "Vậy sao anh không nói sớm, đến hôm nay mới nói. Anh cố ý phải không? Muốn thỏa mãn nguyện vọng xấu xa ngủ chung với mấy người sao?"
"Oan uổng quá" Dương Minh vội vàng xua tay phủ nhận nói: "Mộng Nghiên, anh không nói không phải sợ làm phiền công việc của mấy người sao? Gần đây công ty rất bận rộn, anh sợ mình nói ra thì hai em không còn tâm tư đi làm chuyện của công ty. Cho nên anh chỉ có thể tự mình nhịn mà thôi"
"Thật hay giả?" Trần Mộng Nghiên biết năng lực miệng lưỡi của Dương Minh, giờ phút này nàng đúng là nửa tin nửa ngời của Dương Minh. Chẳng qua lý do của Dương Minh cũng có lý. Không thể bởi vì chuyện nam nữ mà ảnh hưởng đến việc chính của công ty. Đây cũng không phải chuyện mà Trần Mộng Nghiên muốn thấy. Dù sao mọi người vẫn còn trẻ mà, chưa đến tuổi hưởng thụ.
"Đương nhiên là thật rồi" Dương Minh thở dài nói: "Ai, anh cũng biết chuyện này đối với hai em mà nói cũng có chút khó xử. Nhưng mà chuyện nó là như vậy mà"
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh thở ngắn than dài thì trong lòng có chút tức giận. Lý do của Dương Minh thật ra đúng, chỉ là Dương Minh nghĩ như thế nào thì Trần Mộng Nghiên đại khái đoán ra được. Hắn đây là đang hy vọng mình tự nguyện đồng ý đây mà.
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên không phải là người quá dâm đãng. Mặc dù quan hệ của nàng với Lâm Chỉ Vận rất tốt, có thể nói hai người còn tốt hơn chị em ruột, ngủ cùng nhau, tắm cùng nhau.
Nhưng tốt là tốt nhưng hai người cũng không thể nào chấp nhận cùng nằm trên một cái giường để quan hệ với Dương Minh. Cho dù hai người cùng tắm, thấy được cơ thể của nhau nhưng đó lại là hai chuyện khác nhau.
"Hay là, anh cùng với Lâm muội muội trước, sau đó đến tìm em" Trần Mộng Nghiên do dự một chút rồi cuối cùng chỉ có thể nghĩ được biện pháp này mà thôi.
"Sau đó sẽ giống hôm đó, chúng ta ngủ cùng nhau nhé" Dương Minh vội vàng hỏi. Thực ra hắn cũng hiểu dựa theo tính cách của Trần Mộng Nghiên thì muốn Song phi là rất khó khăn. Trần Mộng Nghiên không phải Tôn Khiết, cũng không to gan như Tôn Khiết, loại chuyện này đối với nàng là không thể. Chẳng qua bây giờ có thể lui một bước như vậy là may lắm rồi. Dù sao có được vẫn hơn.
"Sau đó rồi nói" Trần Mộng Nghiên có chút xấu hổ mà nói. Đây đúng là một vấn đề. Lát nữa Dương Minh ngủ với ai cũng không ổn. Dù sao mai Dương Minh sẽ đi, nếu là bình thường còn đỡ, mình nhường một chút còn được. Nhưng bây giờ … cho nên Trần Mộng Nghiên phải nói hàm hồ một chút. Nếu như Dương Minh thật sự ôm hai người cùng ngủ cũng không sao, chỉ cần không làm gì là tốt rồi. Dù sao Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thường xuyên ngủ với nhau mà.
Mà đêm nay quả nhiên như Dương Minh suy nghĩ. Khi hắn ôm Lâm muội muội đến giường Trần Mộng Nghiên, Trần Mộng Nghiên chỉ trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó không nói gì nữa mà để mặc hắn nằm? giữa hai cô nàng.
Một đêm không có gì, sáng hôm sau điện thoại di động của Dương Minh vang lên inh ỏi. Dương Minh vội vàng tắt chuông rồi nhìn Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận vẫn ngủ say. Hắn mỉm cười thầm nghĩ chuyện hôm qua có được coi là tiến triển không?
Sau khi ra khỏi phòng Dương Minh mới nghe điện. Đây là Phương Thiên gọi tới.
"Dương Minh, sao rồi? Chuẩn bị ổn chưa?" Phương Thiên nói." Vâng, bao giờ thì xuất phát chú?" Dương Minh hỏi.
"Cậu và Vương Tiếu Yên cùng đến nhà tìm tôi. Tôi mang hai người đi" Phương Thiên nói.
"Vâng, cháu bây giờ sẽ đi ngay" Dương Minh nói xong liền dập máy ngay.
Dương Minh đi đến phòng Chu Giai Giai rồi cẩn thận mở cửa ra. Chu Giai Giai đang ngủ rất ngon, mặt nàng đỏ hồng trông thật đáng yêu. Dương Minh không nhịn được đi tới hôn lên mặt nàng một cái. Lông mi của Chu Giai Giai giật giật một chút.
Dương Minh không khỏi giật mình, chẳng qua cẩn thận nhìn mới thở phào nhẹ nhõm. Chu Giai Giai vẫn ngủ say như cũ, vừa nãy có lẽ mình quấy rầy mộng đẹp của nàng.
Dương Minh cẩn thận ra khỏi phòng sau đó mặc quần áo rồi xuống lầu. Hắn mặc dù không thể tự miệng nói cho Chu Giai Giai mình sẽ rời đi, chẳng qua tin rằng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận sẽ nói với cô ấy.
Sau khi Dương Minh ra ngoài, Chu Giai Giai liền mở mắt. Thực ra vừa nãy khi Dương Minh hôn nàng, nàng đã tỉnh lại. Chỉ là nàng có chút xấu hổ mà thôi. Nàng lúc này vẫn không biết Dương Minh sẽ phải đi xa. Nếu không nàng không thể nào tiếp tục giả vờ ngủ được.
Đợi một lúc sau Trần Mộng Nghiên nói chuyện với Lâm Chỉ Vận, Dương Minh lúc này cũng đã đi. Chu Giai Giai liền mới có phản ứng và biết vừa nãy Dương Minh đến tạm biệt mình. Nghĩ đến đây Chu Giai Giai rất vui vẻ, điều này nói rõ trong lòng Dương Minh có nàng.
Hôm nay là ngày hành động nên Vương Tiếu Yên dậy rất sớm. Nàng mặc quần áo sẵn sàng và ngồi đó đợi Dương Minh đến.
Vương Tiếu Yên cũng biết hôm qua là sinh nhật của Dương Minh, hơn nữa hôm nay hai người sẽ đi xa nên Dương Minh phải thân mật với mấy bạn gái nên nàng không gọi điện giục hắn.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Vương Tiếu Yên liền ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Dương Minh đang đẩy cửa đi vào. Đối với việc Dương Minh mở cửa biệt thự, Vương Tiếu Yên cũng không tò mò gì. Hệ thống an ninh của biệt thự do Dương Minh phụ trách lắp đặt. Hơn nữa trong tay Dương Minh có thìa khóa vạn năng đó.
"Đến rồi à? Bây giờ đi được chưa anh?" Vương Tiếu Yên lập tức đứng dậy cười cười nhìn Dương Minh mà nói: "Anh có ổn không thế? Tối qua chắc anh không ngủ phải không?"
"Có vấn đề gì hay không thì em không biết sao? Sau khi cùng em cả đêm thì sáng dậy không phải vẫn rất khỏe sao?" Dương Minh phản lại một câu.
"Hừ" Vương Tiếu Yên hừ một tiếng rồi cầm lấy túi xách trên sô pha lên.
"Không cần mang gì đâu, đến bên kia tự nhiên sẽ có người tiếp ứng chúng ta" Dương Minh nói.
"Mang theo sẽ không tiện đâu"
"Cũng được, như vậy em mang theo con dao thủy tinh và khẩu súng son môi, các thứ khác để ở nhà" Vương Tiếu Yên gật đầu nói.
Hai người đi? ra ngoài, Vương Tiếu Yên ngồi trên xe của Dương Minh, hai người liền chạy đến nhà Phương Thiên.
Dương Minh vốn không muốn nhắc Vương Tiếu Yên về chuyện của Phương Thiên, càng đừng nói để nàng gặp Phương Thiên. Dù sao thân phận của Phương Thiên khá đặc biệt, Dương Minh tự nhiên phải cẩn thận một chút mới được.
Nhưng Phương Thiên bảo Dương Minh trực tiếp mang Vương Tiếu Yên đến đây, như vậy Dương Minh sợ gì chứ hả?
Chẳng qua Dương Minh nghĩ Vương Tiếu Yên cũng không thể nào nhận ra Phương Thiên.
"Sao lại đến nơi này thế?" Vương Tiếu Yên có chút khó hiểu nhìn ra ngoài. trụ sở chính của tổ chức Black Widow trước đây cũng ở đây, bây giờ đã chuyển đi. Nàng không biết tại sao Dương Minh lại lái xe về đây?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1071


Báo Lỗi Truyện
Chương 1071/2205