Chương 1069: Một năm


Chổ mà Dương Minh tổ chức sinh nhật cũng không phải là Thiên Thượng Nhân Gian hay Bất Dạ Thiên gì cả, mà chính là ở Tụ Duyến Xuân.
Đây chính là nơi hắn tổ chức sinh nhật một năm trước.
Tuy rằng bây giờ Dương Minh đã thay đổi, nhưng mà hắn vẫn rất hoài niệm điều này.
Một năm trước, cuộc sống luôn khẩn trương mà dễ dàng, mỗi ngay đều cãi nhau với Trần Mộng Nghiên, rồi cùng Trương Tân đi đú.
"Lão đại! Mày đến rồi!" Nhìn thấy Dương Minh bước vòa, Trương Tân vội vã kêu lên, cũng giống như một năm trước hắn đứng chờ Dương Minh ở cửa.
"Tao đến muộn rồi" Dương Minh thấy Trương Tân, cười nói: "Năm nay tao lại để mày chờ"
"Bởi vì đặt chổ cho nên tao đến trước, chị dậu vẫn còn chưa đến, đang ở trong công ty với Tư Tư, một lát nữa mới đến" Trương Tân nói.
"Thế nào? Công việc vẫn chưa kết thúc?" Dương Minh nhạc nhiên hỏi. Buổi triển lãm châu báu đã kết thúc được một t? hời gian rồi mà không ngờ công việc vẫn chưa hoàn thành.
"Cái này à, tại mười bốn tháng hai là lễ tình nhân bình thường, mà mười bốn tháng ba lại được gọi là lễ tình nhân trắng!" Trương Tân nói : "Cho nên, sinh ý ngày hôm nay vô cùng tốt, cho nên Tư Tư các nàng cần phải coi chừng một chút"
"Lễ tình nhân màu trắng? Là cái gì?" Dương Minh nghe xong khó hiểu hỏi. Lúc trước hắn chỉ biết có lễ tình nhân thôi, đâu có biết cái vụ màu mè này.
"Tao cũng đâu có biết, nếu trong công ty không có chương trình này, thì tao cũng chẳng biết có ngày này trên đời nữa!" Trương Tân giải thích: "Cái lễ tình nhân màu trắng này đã được khởi xướng từ thời La Mã" Trương Tân bây giờ cũng bắt đầu học tập, bắt đầu kể lại những tri thức mà mình biết trong công ty: "Nghe nói hoàng đế La Mã đã cứu một cặp yêu nhau nhưng bị ngăn cấm phải tử hình vào ngày mười bốn tháng hai, cho nên hoàng đế La Mã đã lập ngày này là ngày lễ tình nhân. Mà một tháng sau, ngày mười bốn tháng ba, hai người đã được cứu kia đã tuyên thề tình cảm lưu luyến không rời có chết cũng không rời, cho nên được kỷ niệm là ngày lễ tình nhân màu trắng. Mà ngày lễ này cũng bắt đầu được lưu truyền từ châu Âu đến những nơi khác"
"Cái đó vả trả lễ có liên quan gì với nhau?" Dương Minh nghe xong khó hiểu hỏi.
"Lão đại, mày chờ tao nói xong đã!" Trương Tân cười khổ tiếp tục nói: "Tương truyền rằng, nếu như một bên trai gái nhận được một món quà đặt biểu cho ý nghĩa yêu thương vào ngày mười bốn tháng hai, hơn nữa nếu có tình ý hoặc hảo cảm với đối phương thì sẽ tặng lại một món lễ vật tình nhân cho đối phương, vậy đại biểu bọn họ đã tâm đầu ý hợp. Đây gọi là trả lễ"
"Thì ra là vậy! Mẹ nó, vậy một hồi tao nhận qua sinh nhật thì tính thế nào? Chẳng lẽ quà sinh nhật cũng tính là lễ vật của lễ tình nhân màu trắng? " Dương Minh nghe Trương Tân nói xong, liền cười hắc hắc nói.
"Đó là chuyện của mày và chị dâu, không liên quan đến tao. Tao chỉ nói những gì tao biết mà thôi" Trương Tân nói. Hắn cũng không muốn quản chuyện nhà của Dương Minh làm gì, dù sao cái này cũng không phải là một năm trước.
Nghĩ lại mà thấy thú vị, một năm trước, mình và lão đại vẫn còn bàn luận về Trần Mộng Nghiên, mà hôm nay Trần Mộng Nghiên đã biến thành chị dâu, cho nên Trương Tân cũng không dám bình luận gì nữa.
Trương Tân và Dương Minh đang trò chuyện, thì cửa tiệm bỗng nhiên bị đẩy ra cái" rầm" , bốn người mặc đồ đen, trong miệng ngậm một điếu thuốc, trong đó có một thằng thanh niên đeo kính đen, không hề cố kỵ hét lớn: "Ai là ông chủ?"
"Là tôi" Một người trung niên bên cạnh Trương Tân mặt đầy căng thẳng, mang theo nụ cười chạy qua: "Xin hỏi các vị có chuyện gì?"
"Ông là ông chủ?" Thằng này hỏi xong, liền ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di di nó., nhất thời làm cho tấm thảm màu đỏ dưới đất bị đen đi một dấu.
Ông chủ Tụ Duyến xuân cũng không biết bốn người này là ai, nghe cách nói chuyện hẳn là đến tìm việc, cho nên không dám nổi giận, cẩn thận? nói: "Là tôi!"
"Được, ông là ông chủ, vậy tôi cũng không nói nhiều" Thằng này hừ một tiếng, nói: "Biết tôi đang làm gì không?"
"Không biết, xin hỏi tiểu huynh đệ là?" Ông chủ vội hỏi.
"Huynh đệ cái con mẹ ông, ai là huynh đệ của ông?" Thằng này túm lấy cổ áo của ông chủ, dùng sức mà đẩy. làm cho ông ta lão đảo, sau đó mới nói : "Lão tử là người của công ty Danh Dương, ông nghe qua chưa?"
"Công ty Danh Dương có nghe qua, nghe qua" Ông chủ vội gật đầu nói. Một năm nay, công ty Danh Dương nổi lên như diều gặp gió, làm sao mà ông không biết? Có cửa hàng quán ăn nào mà không biết đại danh của Báo ca Danh Dương?
"Nghe qua thì tốt rồi, chúng tôi đang làm gì, không cần phải nói nhiều nữa" Thằng đeo kính này hừ một tiếng nói: "Lão đại của tôi kêu ông chủ bị năm trăm ngàn đồng tiền bảo kê! Sau đó mỗi tháng đều thu như vậy!"
"A?" Ông chủ Tụ Duyến Xuân hoảng sợ nói: "Năm trăm ngàn, cái này nhiều quá, cửa tiệm của tôi mỗi tháng nhiều lắm cũng chỉ có thể kiếm được năm trăm ngàn mà thôi"
"Ông kiếm được bao nhiêu mặc kệ ông, lão đại của chúng tôi kêu ông đưa năm trăm ngàn, thì ông phải móc ra năm trăm ngàn" Thằng này hiển nhiên là không muốn nhiều lời rồi, khoát tay chặn nói.
"Xin hỏi, lão đại của anh là…" Ông chủ hỏi, thật ra trong tiệm cũng có bảo vệ và phục vụ khỏe mạnh các loại, hoàn toàn có khả năng đuổi bốn tên này đi, nhưng mà, không chịu nổi cấp trên của người ta, công ty Danh Dương đấy, ai dám trêu chọc? Cho nên, ông chủ Tụ Duyến Xuân mặc dù tức giận, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Là cái con mẹ ông, lão đại của tôi là Báo ca Bạo Tam Lập, ông không biết soa?" Thằng này trừng mắt nói.
Dương Minh vốn tường rằng mấy tên côn đồ này chỉ giả vờ mà thôi, không ngờ rằng hắn ta lại nói ra tên của Bạo Tam Lập!
Phải biết rằng, cái tên Bạo Tam Lập này rất ít người biết, mọi người đều gọi là Báo ca cả, chứ không biết tên thật là Bạo Tam Lập! Mà những người biết tên thật của Bạo Tam Lập cũng rất ít, ngoại trừ những nhân viên bên trong công ty Danh Dương ra, những người ngoài hầu như là không biế.
Cho nên, khi Dương Minh nghe thằng nhãi này nhắc đến tên của Bạo Tam Lập, nhất thời nhíu mày, không biết người này rốt cục có thân phận gì.
Ông chủ nghe đến tên Bạo Tam Lập, nhất thời sửng sốt, nhưng mà Báo ca thì ông ta vẫn biết, vội vàng nói: "Thì ra là Báo ca!"
"Biết là tốt rồi, còn tưởng ông không biết, nếu không biết thì đánh cho đến biết mới thôi!" Thằng này hừ lạnh một tiếng nói: "Ngày mai chuẩn bị năm trăm ngàn cho tôi, tôi sẽ tự thân đến lấy, bằng không, cái tiệm này đừng mong mà mở nữa" !
Nói xong, cũng không để ý đến ông chủ nghĩ cái gì, trực tiếp vung tay lên, mang theo ba người đi ra ngoài.
Trong lúc thằng này đang nói chuyện, thì Dương Minh đã móc điện thoại ra, làm ra vẻ như đang nhắn tin, nhưng kỳ thật là chụp hình của bốn thằng này lại, sau đó nhắn tin cho Bạo Tam Lập, đồng thời hỏi hắn có biết mấy người này không.
Tr? ương Tân cũng biết Bạo Tam Lập, cũng mơ hồ đoán ra quan hệ của Dương Minh và Bạo Tam Lập, nhưng thấy Dương Minh không lên tiếng, Trương Tân cũng không muốn nhiều chuyện, ngồi với Dương Minh ở đây, lẳng lặng quan sát mọi chuyện.
"Haizzzz" Chờ bốn người này đi rồi, ông chủ Tụ Duyến Xuân thở dài nói: "Buôn bán bây giờ càng ngày càng khó khăn, cho rằng hắc đạo Tùng Giang sau khi thống nhất xong sẽ không còn thu tiền bảo kê nữa, nhưng không ngờ lần này lại còn thu nhiều hơn!"
"Mấy người này có thể là giả mạo sao?" Dương Minh bỗng nhiên mở miệng hỏi.
"Giả mạo? Sao có thể là giả được?" Ông chủ lắc đầu nói: "Ai mà dám giả mạo bậy bạ chứ? Nếu để Báo ca biết, không bị đánh chết sao? Tôi thấy cái này khẳng định là do Báo ca bày mưu rồi! Được rồi, không nói nữa, cậu là bạn của Trương Tân, hôm nay lại là sinh nhật của cậu, đừng để mấy chuyện này làm ảnh hưởng!"
Tuy rằng mỗi tháng phải trả năm trăm ngàn, con số này không hề nhỏ, nhưng mà ông ta vẫn có thể trả, bởi vì cửa tiệm của ông có quy mô cũng không nhỏ, mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được năm bảy trăm ngàn, cho năm ngàn vẫn còn dư được một hai trăm ngna2, coi như là để dành một ít.
Rất nhanh, điện thoại của Dương Minh đã nhận được tin nhắn của Bạo Tam Lập: "Dương ca, bốn người này tôi không nhận ra, có chuyện gì sao?"
Dương Minh nhìn tin nhắn của Bạo Tam Lập, nhíu mày, quả nhiên là giả. Nhưng mà, bốn tên này cũng to gan thật, dám lấy danh nghĩa của Bạo Tam Lập và Danh Dương ra để lừa bịp!
Dương Minh nhắn tin, đem toàn bộ chuyện từ đầu đến cuối nói cho Bạo Tam Lập biết, dặn hắn nhất định phải xử lý nghiêm ngặt người đã dùng danh nghĩa của Danh Dương ra để lừa bịp! Làm ra hành vi lớn như vậy, danh dự của Danh Dương không phải là bị những người này làm hỏng sao?
Trước đây cũng chưa từng gặp qua loại chuyện này bao giờ cả.
Nhìn tin nhắn của Bạo Tam Lập, trong lòng Dương Minh liền có cảm giác mơ hồ, thấy không thích hợp, nhưng lại không nói rõ là chổ nào không thích hợp cả, Dương Minh lắc đầu. Bên kia, Trương Tân đã bắt đầu bàn luận sôi nổi với ông chủ, cũng không thèm để ý đến chuyện này nữa.
Nghe ông chủ Tụ Duyến Xuân nói chuyện, Dương Minh cũng biết được, ông ta cũng kiếm được không ít tiền, chuẩn bị nghỉ bán sang chổ lại, ra nước ngoài với con trai đang du học của mình. Nhưng mà, trong lòng hắn cũng rõ ràng, việc ông ta nghỉ bán có liên hệ rất lớn đến chuyện hôm nay, rất có thể là ông ta đã có ý định từ đầu, nhưng xảy ra chuyện hôm nay, làm cho ông ta càng thêm kiên định chuyện này.
Đang nói chuyện thì Triệu Oánh bước vào trong quán, trong tay còn cầm một hộp quà nhỏ, nhìn thấy Dương Minh và Trương Tân liền mỉm cười gật đầu.
"Cô Triệu!" Tuy rằng Trương Tân cũng mơ hồ đoán ra quan hệ mờ ám của Dương Minh và Triệu Oánh, nhưng mà cũng không rõ ràng, hơn nữa bình thường tiếp xúc cũng không nhiều, lúc này nhìn thấy Triệu Oánh ở đây, nhất thời câu nệ, dù sao Triệu Oánh cũng từng là cô giáo của hắn, cho nên nhất thời không thể thay đổi cách gọi được.
"Haha, Trương Tân, em cũng ở? đây rồi à" Triệu Oánh cười nói: "Nhưng mà, đừng gọi là cô Triệu gì nữa, chị và em bây giờ cùng học một trường rồi, bây giờ là bạn học, em cũng giống Dương Minh đi, gọi chị Oánh là được!"
Dương Minh nhìn mà tiếc nuối, đây là Triệu Oánh sao? Mấy hôm trước lên mạng còn nói chuyện, Triệu Oánh cũng vừa mới than thở xong, sao hôm nay lại tự nhiên thế nào? Giống như là không có chuyện gì cả?
"Chị Oánh, ngày đó…" Dương Minh gãi đầu, thấy Trương Tân ở bên cạnh, không tiện nói chuyện.
Trương Tân cũng ý thức được mình đang là bóng đèn, vì thế vội vã đi qua trò chuyện với ông chủ Tụ Duyến Xuân, Dương Minh thấy vậy, cũng không nói gì.
"Ngày đó cái gì?" Triệu Oánh mỉm cười, không có ý tức giận, cầm món quá trong tay đưa cho Dương Minh: "Tặng em nè, sinh nhật vui vẻ"
"Cảm ơn!" Nếu Triệu Oánh đã bình thường như vậy, Dương Minh cũng không nói thêm gì, nhận lấy món quà của Triệu Oánh, nói: "Cái này là quà sinh nhật hay là trả lễ của lễ tình nhân?"
"Trả lễ của lễ tình nhân gì? Lễ tình nhân em có tặng quà cho chị sao?" Triệu Oánh nói đến đây, nhất thời cũng ý thức được mình đang nói bậy, đỏ mặt lên nói: "Đừng nói lung tung, em rốt cục là có nhận hay không? Không nhận thì chị cầm về"
"Nhận, nhận, đương nhiên là nhận" Dương Minh cười, thầm nghĩ, xem ra Triệu Oánh khẳng định là biết chuyện lễ tình nhân màu trắng rồi! Nghe trong lời nói của nàng, hình như là đang oán giận mình không tặng quà cho nàng trong lễ tình nhân?
Thật sự là có trời đất chứng giám, lúc đó mình cũng muốn tặng, nhưng lại sợ bị trả về!
"Chị Oánh, lên lầu đi, em dẫn chị lên" Dương Minh thấy Triệu Oánh xấu hổ, cũng biết da mặt của nàng rất mỏng, tính tình của Triệu Oánh trước giờ là vậy, nếu như làm quá thì nàng sẽ lùi bước, Dương Minh vẫn muốn giữ chuyện này ở chừng mực.
"Chị không đi đâu, một hồi Trần Mộng Nghiên Triệu Tư Tư các nàng hẳn là sẽ đến, dù sao chị cũng từng là cô giáo của các em, ngồi cùng một chổ khẳng định là không quen" Triệu Oánh lắc đầu nói: "Chị tặng quà cho em, chị đi trước"
"A? Khác chứ, chị Oánh, Mộng Nghiên và chị không phải rất quen thuộc sao, ngồi cùng nhau thì đã có sao?" Dương Minh nghe Triệu Oánh nói xong, sửng sốt, lập tức vội vã nói.
"Triệu Tư Tư đâu có quen, hơn nữa chị là cô giáo của Triệu Tư Tư và Trương Tân, bọn họ nhất định là không quen rồi. Em xem Trương Tân kìa, hắn thật sự là không quen rồi đấy!" Triệu Oánh cười nói: "Được rồi, chị đi trước, chúc em sinh nhật luôn vui vẻ!"
"Cái này…" Dương Minh rất khó hiểu về hành vi của Triệu Oánh hôm nay, cái này có ý gì? Đến để tặng quà, sao đó liền đi?
Nhưng mà, thấy Triệu Oánh muốn đi, Dương Minh cũng không còn cách nào, đành phải tiễn đến cửa, sau đó chào tạm biệt nàng. Vốn, Dương Minh muốn mượn cơ hội này để xin lỗi chuyện xưa, nhưng mà thấy bộ mặt tươi cười của nàng, Dương Minh không thể nào mở miệng được!
Việc này quả thật rất kỳ quái! Triệu Oánh ngày đó không phải rất không thoải mái sao? Nhưng mà, nếu nàng thật sự đã quên chuyện ngày đó, vậy tại sao lại không ở lại?
Lòng của phụ nữ quả thật khó đoán, nhất là tâm tư của Triệu Oánh, Dương Minh không thể nào hiểu được, thật sự rất đau đầu! Dương Minh âm thầm ân hận về sự hèn nhát của mình, nếu như vào đêm trăng lúc ấy, mình cưỡng hôn Triệu Oánh, thậm chí là mạnh mẽ sờ sờ vuốt vuốt, làm ra một số chuyện tình hữu nghị, thì phỏng chừng mọi chuyện đã định rồi?
"Lão đại, cô Triệu đi rồi sao?" Trương Tân thấy Dương Minh tiễn Triệu Oánh đi, vì thế kỳ quái hỏi.
"Sợ mày và Triệu Tư Tư không quen, nên đã đi trước" Dương Minh nhún vai nói.
"Tao? Và Tư Tư không quen? Không phải chứ?" Trương Tân nghe xong, nhất thời đau khổ nói: "Lão đại, điều này sao có thể trách tao? Tao là một tội đồ rồi!"
"Không có gì đâu, thật ra chị Oánh bận chút chuyện trong trường" Dương Minh thấy Trương Tân tự trách, vì thế vội nói: "Tao chỉ nói giỡn thôi"
Tuy rằng Dương Minh không biết vì sao Triệu Oánh lại vội vã đi, nhưng nguyên nhân đại khái hắn vẫn có thể đoán được, hẳn là có quan hệ đến chuyện ngày đó. Dương Minh đương nhiên là không ngu đến mức cho rằng Triệu Oánh đã quên hết chuyện xưa. Triệu Oánh không nhắc đến, chỉ là do nàng không muốn nhắc đến, không muốn để cho hai người phải xấu hổ!
"Ai, làm tao sợ muốn chết!" Trương Tân choáng váng nói: "Lão đại, mày thật sự hù chết tao rồi đấy. Thiếu chút nữa tao đã thành tội nhân thiên cổ rồi!"
"Đừng nói lung tung, tao và chị Oánh không có gì đâu, không phải quan hệ như mày nghĩ đâu" Dương Minh sợ Trương Tân lỡ mồm nói ra chuyện này thì chết, để cho Trần Mộng Nghiên biết, thì rất là lộn xộn, vì thế vội dặn dò.
"À à tao hiểu, tao hiểu!" Trương Tân cũng làm ra vẻ biết điều, gật đầu nói.
"Mẹ mày" Dương Minh tức giận mắng: "Mày hiểu cái rắm gì, mà không hiểu gì hết"
Đang đùa giỡn thì cửa quán lại được mở ra, bốn thiếu nữ tiến vào, trong đó có một người mặc đồng phục màu đen, đương nhiên vợ của Trương Tân Triệu Tư Tư rồi, nhưng mà, làm cho Dương Minh kinh ngạc chính là ba cô gái còn lại.
Hôm nay, Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai ba người tự nhiên là mặc một kiểu áo khoác giống nhau, không chỉ có thể, ngay cả khăn quàng cổ, bao tay, giày cũng hoàn toàn giống nhau như đúc, nhìn sơ qua giống như là ba chị em song sinh vậy.
Dương Minh nhìn ba mỹ nhân trước mắt, kinh ngạc há to miệng, ngơ ngác không nói nên lời.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1069


Báo Lỗi Truyện
Chương 1069/2205