Chương 1067: Yên Yên uống say


Dương Minh nhận được điện thoại của Phương Thiên là lúc đang nằm trên giường triền miên với Vương Tiến Yên, mấy ngày hôm nay Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều đang bận chuyện công ty, mà cái hạng mục kia vẫn chưa kết thúc, cho nên vẫn ở lại công ty.
Chu Giai Giai là cán bộ lớp gương mẫu, cho nên cần phải ở lại trong phòng ngủ để làm gương, hơn nữa quan hệ của nàng và Dương Minh chỉ nằm trong khoảng hôn môi mà thôi, chứ ở một mình với Dương Minh thì nàng ta rất xấu hổ.
Tôn Khiết thì vẫn ở Đông Hải chưa về, theo lời nàng nói thì bên kia xảy ra chuyện nhỏ, trong buổi tối Trầm Vũ Tích xảy ra chuyện, Tôn Khiết đã gọi lại cho Dương Minh.
Lúc đó đã khuya rồi, đại khái là sau khi xong chuyện, tâm tình của Dương Minh vẫn rất là buồn phiền, cũng không có ngủ thì Tôn Khiết gọi điện đến.
Dương Minh nhìn thoáng qua số gọi đến, sau đó trực tiếp bắt máy.
"Alo, em yêu, sao trễ như vậy mới cho anh?" Dương Minh uể oải hỏi.
Tôn Khiết cũng nghe ra tâm tình của Dương Minh không tốt, vì thế cũng không tính toán câu nói" em yêu" của hắn làm gì, mà nói: "Hôm nay trên đường cao tốc bị đóng tuyết, tốn hơn ba giờ mới về đến nhà, cho nên thấy mệt, liền đi ngủ, không ngờ tỉnh lại đã là mười một giờ!"
"Cha em còn chưa ngủ? Trước đó anh đã gọi điện cho ông!" Dương Minh kinh ngạc về thời gian nghỉ ngơi của Tôn Hồng Quân, Tôn Khiết thức dậy lúc mười một giờ, chẳng lẽ ông ta đợi đến mười một giờ?
"Ồ, cậu nói chuyện cậu gọi trước kia à, cha tôi đã nghỉ sớm rồi, là Tam thúc nói cho tôi biết, ông vẫn chưa ngủ" Tôn Khiết nói: "Cậu tìm tôi có chuyện gì?"
"Buổi triển lãm châu báu đã kết thúc" Dương Minh nói: "Vốn muốn báo cho em biết một chút, nhưng mà nếu em đã về nhà rồi thì để sau này gặp mặt nói chuyện"
"Thật sự gặp tôi chỉ muốn nói chuyện của buổi triển lãm?" Dương Minh trêu tức, giống như là đã nhìn thấu tâm sự của Dương Minh.
Dương Minh nhất thời đỏ mặt, cười gượng nói: "Thuận tiện gia tăng chút tình cảm vợ chồng của chúng ta! Nhưng mà cái này chỉ là phụ thôi"
Tôn Khiết nghe xong cười nhạt nói: "Xem ra cậ? u vẫn còn thành thật, buổi triển lãm thuận lợi chứ? Tôi xem báo thấy có cướp, hẳn là phía sau còn có trò hay khác?"
"Ừ, em đã đoán trúng rồi, ngay sáng hôm nay bọn họ đã ra tay…" Nói xong, Dương Minh đem chuyện tên trộm lẻn vào trong hội triển lãm để trộm đồ, và bởi vì mình quá ỷ y cho nên châu báu đã bị chuyển đi.
Nhưng mà, Dương Minh không nói hắn dùng dị năng để giám sát, mà chỉ nói là âm thầm theo dõi, cũng may là Tôn Khiết hỏi nhiều về những chi tiết nhỏ này, nghe Dương Minh nói xong liền nói móc: "Đây là kết quả của kẻ tự đại, nhìn xem cậu về sau còn dám tự cao tự đại không!"
"Anh cũng muốn để cho tên trộm thành công, để nhìn xem sau đó hắn ta có liên lạc với ai không, kiếm thêm chúng đầu mối mới! Nhưng đâu ngờ rằng bọn chúng lại suy nghĩ chu đáo như vậy!" Dương Minh cười khổ nói: "Nhưng mà, chuyện này coi như cũng kết thúc hoàn mỹ…"
"Hoàn mỹ? Là sao?" Tôn Khiết kì quái hỏi: "Đồ đã bị lấy, còn cái gì mà hoàn mỹ… ồ, tôi biết rồi, nhất định là cậu dùng tên trộm làm con tin, để đối lại sự thỏa hiệp của đối phương? Sau đó đối phương sẽ không truy cứu trách nhiệm việc châu báu bị mất tích, là như thế sao?"
Nghe Tôn Khiết nói xong, Dương Minh bội phục từ trong đáy lòng: "Không hồ là Tôn Khiết, cái này em cũng có thể phân tích ra được! Nhưng mà em chỉ đoán được một nửa thôi…"
"Ồ? Lẽ nào cậu còn có đối sách khác?" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói vậy, cũng bắt đầu hứng thú, tò mò hỏi.
"Anh không chỉ bắt bọn họ từ bỏ việc truy cứu trách nhiệm, còn khiến cho bọn họ đem châu báu tặng về…" Dương Minh đắc ý cười nói: "Cuối cùng cũng đạt được mục đích đen ăn đen của em"
Cũng không trách Dương Minh lại đắc ý, bởi vì trong số những người bạn gái bên cạnh Dương Minh, thì chỉ có Tôn Khiết là xảo quyệt nhất, không nói là nàng thông minh hơn những người khác, mà chỉ bằng vào mưu kế của nàng cũng đủ ghê gớm rồi, không ai có thể thắng được nàng, ngay cả Dương Minh cũng vậy, cũng phải tự nhận rằng mình không phải là đối thủ của nàng. Nhưng mà, đã có cơ hội lấy lại mặt mũi, để làm cho Dương Minh bất ngờ một lần.
"Rất hay!" Tôn Khiết nghe xong liền khen: "Cậu đã làm thế nào, kể lại cho tôi nghe đi!"
"Vì vậy, Dương Minh đem kẻ hở của ông chủ sau lưng và chuyện tên tài xế tự sát nói ra, sau đó kết hợp lại kể cho Tôn Khiết nghe, mãi cho đến khi ông chủ tự rút lui, còn chủ động trả châu báu cho mình.
"
Dương Minh, thật không ngờ cậu còn có khả năng này!" Nghe ra, lần này Tôn Khiết thật sự là khen Dương Minh, chứ không phải là nịnh nọt…
"
Như vậy anh có tính là đã qua được khảo nghiệm không?" Dương Minh hỏi.
"
Khảo nghiệm gì?" Tôn Khiết sửng sốt, lập tức hiểu được ý của Dương Minh: "Mới chỉ có một cửa, không thể nói lên được cái gì, tôi muốn tiếp tục quan sát…"
"
Haha…" Dương Minh cười cười, cũng lưu ý một chút, muốn làm cho Tôn Khiết thật sự yêu mình, chỉ dựa vào một chuyện như vậy thì không có khả năng, muốn chi phục Tôn Khiết, ? thì phải làm cho nàng hoàn toàn bội phục, phải làm cho nàng thấy mình mạnh hơn nàng thì mới có thể. Nhưng mà Dương Minh tin rằng ngày đó sẽ không còn xa, bởi vì mình đang không ngừng lớn mạnh, bây giờ mình đã mạnh hơn một năm trước rất nhiều lần!
Bây giờ nhớ lại, một năm trước mình không khác gì một thằng nhóc ngu ngốc cả, nếu không thì sẽ không mắc vào một cái âm mưu đơn giản của Vương Chí Đào.
"
Được rồi, em không phải là đang học nghiên cứu sinh sao? Tại sao lại quay về Đông Hải?" Dương Minh hỏi.
"
Mấy hôm trước Tiếu Tình đang nghiên cứu một đề tài, cho nên nghiên cứu sinh bị tạm dừng…" Tôn Khiết nói: "Hơn nữa, bên nhà tôi xảy ra một chút chuyện nhỏ, tôi cần phải trở về xử lý…"
"
Chuyện gì, cần anh hỗ trợ không?" Dương Minh hỏi.
"
Không cần, chờ tôi ứng phó không nổi thì sẽ xin giúp đỡ của cậu!" Tôn Khiết cười nói, nhưng mà nghe ngữ khí giống như là đang nói giỡn, bởi vì Tôn Khiết không nhờ sự giúp đỡ của hắn thì hắn gấp làm gì.
Dương Minh thơ dài, thầm nghĩ, sớm muộn gì cũng có một ngày em sẽ sùng bái và yêu anh đến chết thôi.
"
Được, chờ em trở về Tùng Giang rồi gặp mặt trò chuyện" Dương Minh nói.
Ừ, gặp mặt nói tiếp, tôi vừa tỉnh lại, cả người bẩn quá, có chút khó chịu, đi tắm đây!"
Tôn Khiết nói………….
…………………….
Mấy bữa nay, Dương Minh cũng không liên hệ với Tôn Khiết, cũng không biết chuyện bên Đông Hải xử lý thế nào rồi, nhưng mà tìn rằng với năng lực của Tôn Khiết, hẳn là không có chuyện gì làm khó nàng.
Ngồi dậy cầm lấy điện thoại trên đầu giường, nhìn cô nàng Vương Tiếu Yên này vẫn tràn đầy tinh thần, Dương Minh cảm thán, sát thủ đúng là đặc biệt, thể lực và sự chịu đựng rất cao, cũng may là trong người mình có cái Tâm Cổ chết tiệt kia, chứ nếu là người bình thường, sợ rằng đã bị Vương Tiếu Yên làm cho lê lết.
Cô nàng này theo chủ nghĩa con gái, thích làm theo tư thế nam dưới nữ trên, cũng may là thân thủ của mình lợi hại, chứ nếu không là đã bị khi dễ chết rồi.
"Alo, ông già, tìm con có chuyện gì? Bên kia có tin tức?" Dương Minh cũng biết Phương Thiên đang lo chuyện bên châu Phi, để mình chuẩn bị ra tay, hắn đến ở với Vương Tiếu Yên, ngoại trừ tăng sự" ăn ý" ra, thì chủ yếu là nghiên cứu về nhiệm vụ lần này.
"Ừ, mười lăm tháng này, hai đứa đến châu Phi đi, ta sẽ thu xếp hành trình cho hai đứa" Phương Thiên nói đơn giản.
"Trời đất, sinh nhật của con mười bốn, mười lăm lên đường? Ông cũng quá độc ác?" Dương Minh nghe xong cười khổ.
"Vậy con có đi không?" Phương Thiên cười hỏi.
"Đi, đương nhiên là đi…" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Đi bằng máy bay?"
"
Đường thủy, đầu tiên là nhập cư đến Lào, sau đó ta sẽ chuẩn bị máy bay, rồi bay thẳng đến châu Phi" Phương Thiên nói: "Trên đường có khả năng sẽ ở tại chổ của mấy người địa phương, nhưng mà không cần con quan tâm"
"
Được, con hiểu rồi" Dương Minh nghe xong gật đầu, nhập cư vào Lào là một chuyện rất dễ? dàng, cứ theo dòng Nguyên Giang mà xong.
Điện thoại của Dương Minh đã đánh thức Vương Tiếu Yên đang ngủ, mở mắt ra, nhìn nhìn Dương Minh hỏi: "Có nhiệm vụ?"
"
Ừ, mười lăm đi, em không có vấn đề chứ?" Dương Minh hỏi.
"
Đương nhiên là không có…" Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh có câu trả lời thuyết phục, lập tức tỉnh táo, sau đó bật dậy trên giường: "Rốt cục cũng có nhiệm vụ"
"
Đầu tiên chúng ta nhập cư vào Lao, sau đó bạn của anh chuẩn bị máy bay, trực tiếp bay đi đến châu Phi" Dương Minh nói, phải nói rằng Dương Minh rất bội phục quan hệ của Phương Thiên, đã ẩn cư nhiều năm như vậy mà có thể tùy tiện chuẩn bị mọi chuyện, còn có thể đưa Dương Minh đến châu Phi bằng con đường bình thường trong một thời gian ngắn.
Nhưng mà, mọi việc luôn có quá trình, Phương Thiên cũng nói, chờ Dương Minh chuẩn bị xong rồi, ông sẽ đem những quan hệ này giao lại cho Dương Minh.
"Chỉ hai chúng ta?" Vương Tiếu Yên chưa từng nhận nhiệm vụ lớn như vậy, tuy rằng trong lòng hưng phấn, nhưng vẫn có chút khẩn trương.
"Ừ, chỉ hai chúng ta" Dương Minh nói: "Em muốn đem bao nhiêu người? Giết một người mà thôi, có cần làm ra thanh thế lớn như vậy không? Nếu không phải vì muốn để cho em có thêm kiến thức thì anh tự đi đối phó cũng được"
"
Chứ không phải là anh mang em theo để" làm" em à?" Vương Tiếu Yên liếc nhìn Dương Minh, cười nói.
Dương Minh nhất thời choáng váng, sao mà Vương Tiếu Yên lại nhìn mình gian như vậy?
Ngày 14 tháng 3 là ngày sinh nhật của Dương Minh, tuy rằng trong công ty còn rất nhiều chuyện, nhưng mà Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận còn có Trương Tân và Triệu Tư Tư vẫn tổ chức sinh nhật cho Dương Minh.
Đương nhiên, Dương Minh cũng gửi thiệp cho Tôn Khiết, Tiếu Tình và Triệu Oánh, nhưng mà Tôn Khiết đang ở Đông Hải, chưa trở về, chỉ có thể gọi điện thoại áy náy xin lỗi, còn Tiếu TÌnh thì bận túi bụi, bởi vì đề tài đang trong thời gian quan trọng, nàng là người phụ trách bên đại học Tùng Giang, cho nên cũng không thể đi.
Nhưng mà, thật không ngờ rằng Triệu Oánh lại gửi tin, nói rằng nàng sẽ tham gia đúng giờ, điều này làm cho Dương Minh vô cùng kinh ngạc! Dù sao thì lúc đầu gửi thiệp Dương Minh cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều, quan hệ của hắn và Triệu Oánh đang trong giai đoạn khẩn trương, Dương Minh không nghĩ là Triệu Oánh sẽ tham gia tiệc sinh nhật của mình.
Nhưng mà, Dương Minh thấy người không thể đến lại đến, hẳn là sẽ không có chuyện gì, bởi vì thân phận của Tiếu Tình và Tôn Khiết thì đã nói rồi, Trần Mộng Nghiên cũng biết các nàng, cũng sẽ không nghi ngờ cái gì.
Nhưng mà, cẩn thận nghĩ lại, Tôn Khiết và Tiếu TÌnh làm sao mà có thể tránh được xấu hổ? Vì vậy, buổi tiệc sinh nhật của Dương Minh chỉ có Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai, Triệu Oánh bốn người có quan hệ bạn gái, còn bên bạn bè thì có Trương Tân, Triệu Tư Tư, Điền Đông Hoa, Vương Tuyết.
Vương Tiếu Yên đương nhiên là không thể tham gia, Dương Minh cũng không dám để nàng tham gia, cô nàng này rất nóng tính, Trần Mộng Nghiên lại là một bình dấm chua, hai người lỡ như mà có mâu thuẫn với nhau thì thật sự rất là mệt mỏi.
Vương Tiếu Yên nổi điên lên, giết chết Trần Mộng Nghiên thì thật sự là xong đời, cho nên Dương Minh không dám để cho Vương Tiếu Yên tham dự mà chuyện của mấy cô gái này.
Nhưng mà, trước đêm sinh nhận, Dương Minh đã ăn sinh nhật sớm với Vương Tiếu Yên rồi, dù sao thì tiếp xúc lâu với Vương Tiếu Yên, Dương Minh càng ngày càng thích tính cách cùng với suy nghĩ của nàng.
"Sợ ngày mai em đến quậy anh sao? Nên hôm nay tổ chức sinh nhật với em sớm?" Vương Tiếu Yên đương nhiên là đoán ra được ý đồ của Dương Minh rồi.
"Haha, em nói cái gì thì là cái đó…" Dương Minh cũng không phủ nhận, dù sao thì sinh hoạt cá nhân của Dương Minh Vương Tiếu Yên cũng hiểu, không cần phải giấu diếm.
Vương Tiếu Yên cũng không xác định là cuối cùng có thể cùng một chổ với Dương Minh hay không, cho nên lúc đầu mang tâm lý được một ngày thì ở một ngày, nhưng mà, bây giờ nàng lại có chút luyến tiếc Dương Minh.
Vương Tiếu Yên không biết cái này có phải là tình yêu hay không, nói chung là lúc Dương Minh ở bên cạnh, nàng rất hài lòng, Dương Minh không ở bên cạnh, nàng lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, rồi dần dần dần cũng quen với cảm giác này.
Cho nên, càng như vậy, Vương Tiếu Yên càng sợ, sợ rằng có một ngày cái cảm giác này sẽ vĩnh viễn biến mất.
Dù sao thì làm tổ chức đứng đầu thế giới, mục tiêu này thật sự quá xa vời, muốn thực hiện cũng khó khăn!
Vương Tiếu Yên cũng không ghen, ngược lại, Dương Minh có bao nhiêu cô gái khác nàng cũng không để ý, chỉ là bây giờ, có thể cùng một chổ với Dương Minh hay không mà thôi… Nói cách khác, Vương Tiếu Yên căn bản là không quan đến những chuyện khác của Dương Minh, bây giờ tâm tư của nàng đều vào trong tổ chức sát thủ.
"Sinh nhật vui vẻ" Vương Tiếu Yên đưa cho Dương Minh một cái hộp nhỏ, sau đó nói.
"Ồ?" Dương Minh kinh ngạc, tổ chức sinh nhật với Vương Tiếu Yên chỉ là ngẫu hứng mà thôi, không ngờ rằng Vương Tiếu Yên chuẩn bị sớm rồi, cố ý tặng quà sinh nhật cho hắn.
"Cảm ơn!" Dương Minh cầm lấy cái hộp nhỏ, hôn lên mặt của Vương Tiếu Yên một cái, hỏi: "Cái gì vậy?"
"
Mở ra nhìn là biết" Vương Tiếu Yên cười nói.
Dương Minh mở ra, thấy bên trong là một con dao thủy tinh được chế tạo tinh xảo, nếu như nhớ không lầm thì Vương Tiếu Yên cũng có một con dao tương tự, Dương Minh đã từng thấy trước kia, hỏi: "Em cũng có một cái tương tự?"
"
Ừ, em đã làm giống nhau, lúc em rời khỏi nhà đã mang theo nó" Vương Tiếu Yên gật đầ? u nói: "Mấy hôm trước biết sinh nhật của anh, em đã đặt một cây tương tự, dùng chuyển phát nhanh đưa đến, vừa mới nhận"
"
Rất thực dụng, có thể qua cửa kiểm tra? " Dương Minh suy nghĩ về trọng lượng của con dao, nếu thuận lợi, đoán rằng nó không đơn giản như loại dao thông thường, hẳn là dùng công nghệ đặc biệt chế tạo thành, vô luận là độ cứng hay độ nặng hoặc cảm xúc, đều là loại nhất.
"Thông minh!" Vương Tiếu Yên cười nói: "Tặng cho anh còn có công dụng, tặng cho người khác còn tưởng đây là đồ mỹ nghệ" Vương Tiếu Yên hiểu nhiên là rất hài lòng về sự hiểu biết của Dương Minh.
"Haha, thứ này trong tay chúng ta, không phải chỉ dùng để giết người sao?" Dương Minh cười nói: "Anh rất thích, nhận!"
Hai người đều có chung một thân phận bí mật, tuy rằng chỉ ăn uống đơn giản, nhưng mà Vương Tiếu Yên rất hài lòng, mở một chai rượu vang ra, cả hai đều uống không ít.
Hiển nhiên là Vương Tiếu Yên không có tửu lượng rồi, có thể nhìn ra, tuy rằng làm sát thủ thì lúc nào cũng phải giữ tỉnh táo, nhưng mà bởi vì có Dương Minh bên cạnh nên nàng không để ý mấy chuyện này.
Nhưng mà, tình hình chung bây giờ là Dương Minh rất khó uống say, chỉ là một chai rượu vang bình thường thì sẽ không làm khó được Dương Minh, nhưng mà Vương Tiếu Yên không tiếp xúc với thức uống có cồn nhiều, cho nên uống xong mặt nhỏ đỏ lên, bắt đầu mơ hồ.
"Nóng quá!" Vương Tiếu Yên cởi áo khoát trên người xuống, chỉ còn lại cái áo lót thôi, vốn dùng để mặc ở nhà, mà giữa Vương Tiếu Yên và Dương Minh cũng không có gì cấm kỵ, cho nên cũng không mặc luôn áo ngực.
Dáng người lả lướt hiện ra, đặc biệt mê người, trong những người bạn gái của Dương Minh, Vương Tiếu Yên tuy rằng vóc dáng không đứng đầu, bộ ngực cũng không lớn nhất, nhưng luận về mức độ hấp dẫn thì không ai bằng được, toàn thân không một chút khuyết điểm, bởi vì được huấn luyện từ nhỏ, cho nên ngực và mông đều to tròn và săn chắc.
Đường cong hoàn mỹ như vậy, những cô gái khác không cách nào có được, dù sao thì vóc người của các nàng cho dù tốt cũng không thể bằng Vương Tiếu Yên được.
"Nhìn em làm gì? Em đẹp không?" Vương Tiếu Yên hiển nhiên là bắt đầu say rồi, chứ nếu không bình thường nàng sẽ không bao giờ hỏi Dương Minh là" em đẹp không?" " thích em không?" .
"Đẹp!" Dương Minh gật đầu nói: "Yên Yên, bây giờ anh thật sự yêu em rồi"
Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong, đột nhiên có phản ứng, đỏ mặt nhìn Dương Minh, ngay trong lúc Dương Minh đang hổng hiểu gì hết, thì nàng ta đột nhiên nhào mạnh đến người Dương Minh, ôm chặt lấy hắn, nói: "Ôm em lên giường đi, dùng sức mà làm em đi, giết chết em đi… em yêu anh…"
Tuy rằng ba chữ cuối rất nhỏ, nhưng mà khi lọt vào tai của Dương Minh, vẫn đủ làm cho hắn rùng mình, cũng biết rằng những lời này Vương Tiếu Yên chỉ nói trong lúc say, chứ bình thường có đánh chết nàng ta cũng không đề cập đến vấn đề này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1067


Báo Lỗi Truyện
Chương 1067/2205