Chương 1066: Lời nói dối thiện ý


Tay của Lý Một Dược thì run lên, sắc mặt thì vô cùng khó coi: "Cái này không có khả năng… cái này sao có thể? CÁi này không phải là sự thật!"
Trong hồ sơ kia là lời khai của Tạ Văn Tiến, có ký xác nhận của hắn… Nếu như không phải Tạ Văn Tiến và những tên khác khai ra, thì chỉ bằng vào suy đoán của cảnh sát thì không có khả năn? g biết được….
Lý Một Dược làm luật sư thay đen đổi trắng không phải một hai lần, nhưng mà bị vạch trần lại là lần đầu tiên. Hắn không thể nào nghĩ ra được, Tạ Văn Tiến tại sao lại khai toàn bộ nhanh như vậy? Lẽ nào nó không biết, sau khi nó nói xong, thì cái gì đang đợi nó sao? Loại án cưỡng hiếp này nếu bị phán tù, thì ít nhất cũng là mười năm, hơn nữa, cái đó là tình huống người bị hại không chết, còn nếu người bị hại mà tử vong thì không biết sẽ phán thế nào.
Vốn Lý Một Dược không coi vụ án này ra gì, bởi Trầm Vũ Tích không có bối cảnh, chỉ là tiểu nhân vật thôi! Đến lúc đó, chỉ cần cho cha mẹ nàng một chút tiền, tin rằng rất dễ đối phó.
Nhưng mà, trong chuyện này Lý Một Dược không ngờ Dương Minh lại xuất hiện, người này rốt cục là ai? Trong toàn bộ sự kiện, hắn đóng vai gì?
Lý Một Dược đã lăn lộn trong giới luật sư Tùng Giang nhiều năm, chưa từng gặp qua người này. Nhưng mà, có vẻ như Dương Minh có quen biết với cảnh sát, thậm chí là vô cùng quen thuộc. Lý Một Dược có một cảm giác không tốt, tựa hồ như Dương Minh cũng là người của cảnh sát, nghĩ đến chổ này, hắn nhất thời nhíu mày.
"Không có khả năng hay có khả năng, thì trong lời khai đã ghi rõ, ông tự xem đi" Hạ Tuyết chỉ vào xấp hồ sơ nói: "Ông không thừa nhận cũng không được"
Lý Một Dược không nói gì, ứa mồ hôi lạnh ra, mức độ chính xác của lời khai làm cho hắn ta cũng phải sợ! Cái này quá tỉ mỉ rồi! Thậm chí ngay cả lời nói dối lúc đầu của Tạ Văn Tiến cũng có ghi bên trong.
Nhìn xong xấp hồ sơ này, Lý Một Dược chỉ biết là xong đời rồi, thân là luật sư mà làm giả sự thật, bị phán một hai năm không phải là vấn đề, mà quan trong nhất là tiền đồ luật sư sẽ bị hủy, sau này sẽ không còn cơ hội thu tiền đen nữa.
Nhưng mà, nếu nó đã đến, thì cũng không còn cách giải quyết, dù sao thì trước đây thu tiền đen cũng nhiều rồi, không làm luật sư nữa cũng không đến mức chết đói.
"Tôi không có gì để nói" Lý Một Dược nhàn nhạt nói, hắn ta cũng không muốn cãi cái gì nữa, vì là luật sư, hắn rất rõ điểm này, bằng chứng trước mặt tuyệt đối chính xác, có cãi cái gì cũng vô dụng.
"Vậy ông thừa nhận tất cả những chuyện trên đều là thật?" Hạ Tuyết vui vẻ hỏi, không ngờ rằng chứng cứ do Dương Minh cung cấp lại có lực tác động như vậy, sau khi Lý Một Dược nhìn xong không nói gì liền nhận tội.
"Quá trình trước đó tôi không rõ!" Lý Một Dược bây giờ chỉ còn cách trốn tránh phần lớn trách nhiệm: "Còn cái này, quả thật là do tôi xúi dục đám người Tạ Văn Tiến làm vậy"
"Vậy nói cách khác, ông còn không biết rõ sự thật, mà đã trợ giúp đương sự thay đổi lời khai?" Hạ Tuyết hỏi.
Lý Một Dược gật đầu, điểm này hắn không thể phủ nhận được, không có khả năng cãi, nhưng mà, chỉ dựa vào những cái này để định tội thì tội của hắn không lớn.
Sau khi trực tiếp ký tên vào khẩu cung, Hạ Tuyết kết thúc thẩm vấn, nàng ta quả thật rất bất ngờ! Bởi vì từ lúc vào làm cảnh sát đến giờ, vẫn còn chưa gặp qua một vụ án nào mà giải quyết thuận ? lợi như vậy.
Nếu cứ như vậy, mỗi lần thẩm vấn có Dương Minh tham gia, vậy thì công việc sau đó chẳng phải là thuận lợi sao? Nhưng mà, đây chỉ là suy nghĩ của Hạ Tuyết mà thôi, Dương Minh không có rãnh rỗi đến giúp mình hoài được, cho dù có thì cũng sẽ không đến hỗ trợ mãi được, dù sao mọi chuyện vẫn phải dựa vào chính mình, không nên có tâm lý ỷ lại.
Bên kia, quá trình thẩm vấn Tạ Văn Tiến càng thuận lợi hơn, chỉ cần đe dọa một chút, nói Tề Chí Đức đã khai cung rồi, đồng thời đem lời khai cho Tạ Văn Tiến nhìn một lần, hắn ta liền khai sạch.
Vốn, hắn cũng không muốn khai, hắn vẫn ôm hy vọng vào Lý Một Dược, tiếp tục giằng co. Dù sao chuyện này nếu xét ra thì là một tội rất lớn, hắn cũng rõ ràng mình sẽ không chạy thoát cảnh tù tội.
Cho nên, lúc đầu Tạ Văn Tiến còn làm theo lời của Lý Một Dược, lặp đi lặp lại là không biết, dù sao không nói trọng điểm là được!
Nhưng mà, không ngờ rằng Tề Chí Đức và Lưu Triệu Quân lại khai ra? Tạ Văn Tiến khi chưa thấy lời khai, còn tưởng rằng là cảnh sát hù dọa, nhưng mà sau khi hắn nhìn thấy lời khai xong, liền choáng váng muốn xỉu ngay!
Những lời khai này không phải là sự thật sao? Hơn nữa một chi tiết cũng không sai! Tạ Văn Tiến tức đến nổi muốn chửi mẹ kiếp, trước đó còn thề rằng có chết cũng không nói, bây giờ vào cục cảnh sát chưa đến nửa tiếng mà đã khai sạch sẽ?
Bọn mày nói ra, thì bọn mày nghĩ rằng sẽ không có chuyện gì? Bọn mày cũng là đồng mưu! Nghĩ đến đây, Tạ Văn Tiến tức giận muốn trút sang cho Lưu Triệu Quân, nói rằng toàn bộ kế hoạch là do Lưu Triệu Quân bày ra.
Người cảnh sát lấy lời khai của Tạ Văn Tiến giật mình, việc này không có ghi trong hồ sơ, nếu như Tạ Văn Tiến nói thật, thì Lưu Triệu Quân cũng là đồng mưu.
Mà bên Lưu Triệu Quân và Tề Chí Đức kia, chuyện của bọn chúng vốn không lớn, tối đa là bị phạt án treo mà thôi, khi nhìn thấy lời khai của Tạ Văn Tiến, hai người bọn chúng cũng không quanh co nữa, khai sạch ra.
Đến lúc này, vốn có một luật sự tham dự, một vụ án mà người bị hại còn chưa tỉnh lại mà được phá một cách dễ dàng.
Đương nhiên, công lao của Dương Minh trong đó không thể không nói, nhưng mà, Hạ Tuyết lại không nói ra, những người khác đều rất bội phục suy đoán của Hạ Tuyết, nhưng bọn họ không biết cái này thật ra là do Dương Minh cung cấp.
Mà Tạ Văn Tiến có nằm mơ cũng không ngờ rằng, chuyện của hắn bị bại lộ lại bởi vì chính hắn, nếu không phải hắn bị Dương Minh đọc suy nghĩ, thì chuyện này sẽ không được giải quyết nhanh như vậy, hắn còn đang oán trời trách đất chửi mắng Lưu Triệu Quân, thật là buồn cừi!
Chuyện này sau khi được giải quyết thuận lợi, Hạ Tuyết liền gọi điện thông báo cho Dương Minh biết, còn đám người Tạ Văn Tiến bị xử như thế nào, thì không phải là do bên Hạ Tuyết quản lý.
Kết quả này đã nằm trong dự liệu của Dương Minh, hắn cũng không tin rằng một người có tố chất yếu kém như vậy mà có thể chống đỡ được, cho nên sau khi đưa ra bằng chứng mà hắn vẫn chưa chịu thừa nhận, vậy thì quả thật rất khó hiểu. Loại người này Dương Minh chưa từng ? gặp bao giờ.
Đứng trên góc độ bình thường mà nói, suy đoán thì không có khả năng xác thật như vậy, cho nên, Tạ Văn Tiến thậm chí cũng không hoài nghi, cúi đầu nhận tội.
Cúp điện thoại xong, Dương Minh thở dài, đám người Tạ Văn Tiến bị pháp luật xử lý thì sao? Có thể đổi lấy Trầm Vũ Tích khỏe mạnh không? Hiển nhiên là không thể.
"Tạ Văn Tiến đã khai, hắn có ý đồ cưỡng hiếp Trầm Vũ Tích, nhưng không thành do Trầm Vũ Tích đã nhảy lầu" Dương Minh nói cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích biết.
Kết quả này mặc dù hơi trầm trọng, nhưng cũng đủ làm cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích cảm kích, dù sao thì kết quả này cũng nằm ngoài mong đợi của họ.
Quả nhiên, khi Dương Minh nói ra chuyện này, cha mẹ của nàng đều lộ biểu tình kinh ngạc, bọn họ không ngờ chuyện này lại được giải quyết một cách nhanh chóng như vậy.
Mà chuyện này, thật ra cũng không nằm ngoài suy đoán của mọi người, một cô gái xinh đẹp, đột nhiên nhảy lầu, trên quần còn có dấu vết bị xé, vậy còn có thể là nguyên nhân gì?
Đối với sự trừng phạt dành cho Tạ Văn Tiến, cha mẹ của Trầm Vũ Tích rất vui mừng, lúc đầu nhìn thấy nụ cười dối trá của Lý Một Dược, bọn họ thậm chí cho rằng vụ án này đã hết hy vọng, nhưng thật không ngờ chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ mà Tạ Văn Tiến đã nhận tội rồi.
Lúc trở về bệnh viện, Trầm Vũ Tích đã được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, nhưng mà vẫn đang nằm trong phòng giám sát, tuy rằng đã thoát khỏi cảnh nguy hiểm, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Nghe tin này xong, thân thể của cha mẹ nàng rõ ràng là run lên, nhưng mà, cha của nàng tương đối lạc quan hơn: "Được rồi, bà à, con gái không bị nguy hiểm đến tính mạng là tốt rồi, liệt thì liệt, chúng ta hầu hạ nó là được, để cho nó đừng đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, rước lấy tai họa!"
Mẹ của Trầm Vũ Tích yên lặng gật đầu, bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy, không biết tiền thuốc men của Trầm Vũ Tích nên xử lý thế nào bây giờ, hiện tại giá thuốc khẳng định không ít, vì vậy sợ hải hỏi: "Tiểu Dương, Hạ cảnh quan còn chưa nói, Tạ Văn Tiến có đền tiền cho Trầm Vũ Tích không?"
"Cái này khẳng định là có, nhưng mà sẽ không nhiều đâu, đại khái cũng chỉ hơn một trăm ngàn mà thôi" Dương Minh đem những gì mà Hạ Tuyết biết nói cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích biết.
"Vậy, lúc nào mới bồi thường… bây giờ Vũ Tích nằm viện cũng cần tiền…" Mẹ của nàng kích động hỏi.
"Cái này…" Dương Minh chợt kinh ngạc, tại saoo mẹ của Trầm Vũ Tích lại quan tâm đến tiền bồi thường như vậy, con gái bị thương như vậy còn muốn lấy tiền bồi thường thì có lợi ích gì?
Nhưng mà, sau khi nghĩ đến tình huống của Trầm Vũ Tích một chút, liền hiểu được, mẹ của nàng suy nghĩ không kỳ quái, dù sao gia đình của nàng cũng không khá giả g? ì, mà tiền thuốc men về sau của Trầm Vũ Tích khẳng định là không thấp, là gánh nặng mà bọn họ không thể chịu nổi! Nghĩ đến đây, Dương Minh vội vã nói: "Hai bác không cần lo lắng về vấn đề tiền, Trầm Vũ Tích là quản lý của Bất Dạ Thiên, coi như là lãnh đạo trung tầng, công ty sẽ gánh vác tiền thuốc men của nàng!"
"A? Chỉ là quản lý vài ngày, còn chưa chuyển lên chính thức, mà công ty cũng chịu sao?" Mẹ của nàng sửng sốt, hiển nhiên là không tin Bất Dạ Thiên lại chịu bỏ tiền.
Đừng nói Bất Dạ Thiên là của tư nhân, ngay cả những doanh nghiệp nhà nước cũng thường mặc kệ tiền thuốc men của nhân viên đấy thôi! Hơn nữa, Trầm Vũ Tích cũng chỉ làm quản lý được vài ngày, ngay cả hợp đồng còn chưa ký, công ty chịu trả sao?
"Đương nhiên là trả" Dương Minh cười cười, liếc nhìn Bạo Tam Lập một cái.
Bạo Tam Lập nhận được ý ngầm của Dương Minh, vội vã nói: "Đây là quy định của công ty, công ty của con là công ty chính quy, nói giữ lời, sao có thể mặc kệ được! Bác gái, bác trai, hai bác yên tâm, Trầm Vũ Tích tốn hết bao nhiêu tiền, chúng con sẽ trả hết, không cần phải suy nghĩ!"
"Cái này…" Tuy rằng mẹ của Trầm Vũ Tích thấy rằng tiền thuốc mẹ quả thật không nên để cho Bất Dạ Thiên trả, bởi vì chuyện nảy quả thật không có liên quan gì đến Bất Dạ Thiên cả, địa điểm xảy ra chuyện cũng không phải ở Bất Dạ Thiên, cho nên dù có ra tòa thì người ta cũng không sợ.
Nhưng mà, Bạo Tam Lập lại chủ động đòi trả, đồng thời còn nói sẽ trả hết tiền thuốc men ề sau, như vậy thì số tiền bồi thường của Tạ Văn Tiến sẽ dùng để nuôi Trầm Vũ Tích, cứ như vậy, hai ông bà cũng sẽ dư dả, đủ để nuôi Trầm Vũ Tích.
Trước đó, bọn họ cũng đã nghe qua bối cảnh của Bạo Tam Lập, còn tưởng rằng Bạo Tam Lập là một người khó tiếp xúc, nhưng bây giờ xme ra, người còn tốt hơn cả lão quản lý dối trá ở khu nhà mình.
"Vậy cảm ơn Bạo tổng…" Mẹ của nàng nói: "Tôi cúi đầu cảm tạ ngài…"
"Đừng…" Bạo Tam Lập hoảng sợ! Tuy rằng Dương Minh phủ định quan hệ giữa hắn và Trầm Vũ Tích, nhưng mà ai biết được chứ. Bạo Tam Lập cảm thấy có vấn đề, nếu không có quan hệ thì tại sao Dương Minh lại nhiệt tình như vậy?
Vội vàng cản mẹ của Trầm Vũ Tích cúi đầu với mình, Bạo Tam Lập nói: "Bác gái, bác đừng làm vậy, con nhận không nổi!" Bạo Tam Lập tuy rằng muốn nói bác là mẹ vợ của Dương ca, nhưng mà không dám nói như vậy, chỉ đành lắc đầu.
"Báo…" Dương Minh vừa định nói Báo tử, đi chuyển tiền đi, nhưng mà thấy cha mẹ của Trầm Vũ Tích vẫn còn ở đây, vì thế liền ngoắc một thằng bên cạnh Bạo Tam Lập, nói: "Anh rút giúp tôi năm trăm ngàn tiền mặt đi! Mật mã là 123456!"
Nói xong Dương Minh móc thẻ ngân hàng ra, hắn cũng không biết người này tên gọi là gì, chỉ thấy quen mắt mà thôi. Nhưng mà, người này tựa hồ như cũng biết thân phận của Dương Minh, không cần Bạo Tam Lập mở miệng, liền vội vàng cầm lấy chi phiếu của Dương Minh, chạy ra máy ATM gần bệnh viện để rút tiền.
Gần mỗi bệnh viện lớn thường có các máy rút tiền t? ự động, luôn được mọi người ưa chuộng.
Cha mẹ của Trầm Vũ Tích cũng không thấy chuyện này có gì không thích hợp, bởi vì trước đó Dương Minh đã nói, hắn là lãnh đạo mà.
Rất nhanh, người kia đã trở về, mang theo cái túi đựng năm trăm ngàn đưa cho Dương Minh: "Dương ca, đây là năm trăm ngàn"
Dương Minh cầm lấy cái túi tiền, gật đầu nói: "Cực khổ cho anh"
Người kia nhất thời kích động, vốn dĩ hắn có thể làm việc cho Dương Minh đã rất cao hứng rồi, hôm nay Dương Minh còn nói là cực khổ cho hắn, hắn đương nhiên là vô cùng hài lòng.
"Bác gái, đây là năm trăm ngàn" Dương Minh cầm lấy túi tiền đưa cho mẹ của Trầm Vũ Tích: "Tuy rằng công ty đã chịu tiền thuốc men, nhưng mà những thứ khác cũng cần tiền, hơn nữa tiền bồi thường của Tạ Văn Tiến có thể đến chậm, cho nên bác cầm tiền này trước đi!"
Vốn, mẹ của Trầm Vũ Tích đã rất hài lòng về chuyện tiền thuốc men, lúc này thấy Dương Minh đưa tiền cho mình, liền vội vã từ chối: "Cái này sao được, sao bác có thể cầm tiền của con!"
Công ty đã trả tiền thuốc men, ít nhất đã lã làm giảm bớt gánh nặng cho bà, nhưng mà Dương Minh lại đưa tiền cho mình, bà ta làm sao mà dám cầm?
"Vũ Tích là bạn gái của con, nàng gặp chuyện không may, con đương nhiên là phải giúp nàng một cái gì đó" Dương Minh cười nói: "Hơn nữa, công việc của con tương đối nhiều, cho nên chỉ có thể làm phiền bác"
Trong lòng Dương Minh thầm thở dài, cái nà coi như là một lời nói dối thiện ý đi, dù sao thì lúc trở về cảnh cục, cha mẹ của Trầm Vũ Tích cũng đã nghe một lần rồi.
"Cái này…" Quả thật là lúc ở trong cảnh cục, cha mẹ của Trầm Vũ Tích đã nghe Dương Minh nói câu kia. Vốn tưởng rằng Trầm Vũ Tích gặp chuyện không may, có khả năng bị liệt cao, Dương Minh là bạn trai của Trầm Vũ Tích, cũng sẽ không thể giống như trước được, ai lại muốn có một người bạn gái bị liệt chứ?
Hơn nữa, hai người cũng nhìn ra, Dương Minh còn trẻ mà sự nghiệp đã rất thành công, một đứa con trai như vậy, muốn tìm loại gái nào mà không được, hà tất gì cần một người tàn tật?
Cho nên, lúc Dương Minh đưa ra năm trăm ngàn, mẹ của Trầm Vũ Tích rất kinh ngạc, càng kinh ngạc hơn chính là, Dương Minh tự nhiên lại nhấn mạnh rằng Trầm Vũ Tích là bạn gái của mình.
Trong lòng Bạo Tam Lập âm thầm khinh bỉ Dương Minh, mẹ nó, rõ ràng là bạn gái của ngài mà ngài nói không phải, bây giờ lại đi thừa nhận! Nhưng mà, chỉ dám khinh bỉ trong lòng thôi, không dám nói ra ngoài, hơn nữa may mắn là hắn ta vẫn chú ý giải quyết chuyện này.
Ra khỏi bệnh viện, trong lòng Dương Minh có chút lo lắng, tuy rằng chuyện này có thể nói là giải quyết tốt đẹp, nhưng mà kết quả là làm cho một người con gái phải ngồi xe lăn suốt rồi…Biết kết quả này xong, Dương Minh càng không muốn buông tha cho Tạ Văn Tiến, bất luận là Tạ Văn Tiến bị phán như thế nào, thì Dương Minh cũng sẽ không cho hắn sống tốt….
…………………………
Phương Thiên đưa tin tức về bên Kars tướng quân, để cho tổ chức Hắc Hồ Điệp chuẩn bị hành động, chỉ cần thành công thì? thù lao đều dễ bàn.
Tướng quân Kars thật sự đã ngồi không yên rồi, trong lòng hắn cũng hiểu, trong giai đoạn nghỉ ngơi lấy lại sức sau cuộc giành chính quyền này, một số kẻ thù đã bắt đầu rục rịch, chuẩn bị ra tay.
Mỗi ngày tướng quân Kars phải sống trong lo lắng chờ đợi, thật ra hắn cũng biết, bị lật xuống khỏi cái ghế này là chuyện sớm muộn, nhưng mà trong lòng ai cũng có hy vọng cả, có thể kiên trì được bao lâu thì tốt bấy lâu.
Nhưng mà, kẻ thù chính trị thì không ít, bị giết một thì lại mọc lên một người khác, mà mỗi lần ám sát hắn lại phải dùng tài nguyên của nước X để trả tiền thù lao, lên làm một tổng thống mà chẳng có gì, vậy có ý nghĩa gì?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1066


Báo Lỗi Truyện
Chương 1066/2205