Chương 1061: Biện pháp của Chu Giai Giai


"Em có một người bạn hiểu biết về kỹ thuật hacker, em muốn hỏi nàng ta xem có biện pháp nào không" Dương Minh nói.
"Vậy cũng tốt" Tiếu Tình gật đầu, cũng không hỏi nhiều, dù sao thì thân phận hacker cũng không thể tiết lộ ra đực, vì thế liền thay đổi đề tài: "Được rồi, buổi triển lãm thuận lợi chứ? Chị xem báo…"
Vụ cướp kinh hoàng trước đó đã được đăng báo, mặc dù Dương Minh đã yêu cầu Trần Phi tận lực giúp làm ổn định chuyện này, nhưng mà, lúc đó có rất nhiều người, nên đã kinh động đến giới truyền thông, nhưng mà, Trần Phi cũng đã ra lệnh, tiến hành giữ bí mật thân phận của Dương Minh, dù sao thì Trần Phi cũng không đề cập nhiều tư liệu, thì giới truyền thông cho dù lợi hại cũng không thể mò được thông tin gì, cho nên, báo chí chỉ nói đơn giản là có một vụ cướp xảy ra tại buổi triển lãm cùng với tin tức là toàn bộ bọn cướp đã lọt lưới.
"Chị xem báo, thấy ngày thứ hai của buổi triển lãm gặp cướp, thật không?" Tiếu Tình hỏi, lúc có tin nàng ta vẫn ở trong phòng thí nghiệm, chờ đến khi nàng ta biết tin thì đã là vài ngày sau rồi, cho nên Tiếu Tình cũng biết rằng bên Danh Dương không xảy ra chuyện gì, vì thế cũng không quấy rối Dương Minh, nhưng mà bây giờ gặp Dương Minh tự nhiên lại muốn hỏi.
"Haha, không có gì, chỉ là vài tên cướp không biết tự lượng sức mà thôi!" Dương Minh cũng không nói nhiều, và cũng không nhắc đến việc mình có tham gia trong đó.
"Ừ, chị tin tưởng năng lực của em" Tiếu Tình vô cùng yên tâm về năng lực ứng biến của Dương Minh, dù sao thì mỗi lần cùng Dương Minh gặp nguy hiểm, Dương Minh đều có thể bình tĩnh hóa giải nguy cơ cả.
"Haha, chị đang nói về năng lực ở phương diện nào vậy?" Dương Minh cười xấu xa nói.
"Đáng ghét!" Sắc mặt Tiếu Tình đỏ lên, lộ ra vẻ của một thiếu nữ thanh xuân.
Dương Minh cũng biết đây là phòng thí nghiệm, cũng không muốn làm bậy, cho nên chỉ chiếm chút tiện nghi thôi.
"Gần đây chị bận lắm sao?" Dương Minh nhìn thấy trong phòng làm việc của Tiếu Tình ngay cả giường cũng không có, còn chăn mền thì gần như là dính bụi rồi, hiển nhiên là Tiếu Tình đã ngủ tại phòng thí nghiệm luôn.
"Ừu, gần đây đang nghiên cứu về một mô hình internet mới, đang cùng nghiên cứu với mấy người trong các đại học danh tiếng trên thế giới, cho nên bình thường ngủ tại đây luôn" Tiếu Tình nói.
"Từ từ làm cũng được mà" Dương Minh bước lại sờ sờ khuôn mặt của Tiếu Tình: "Thức đêm rất dễ bị già đó, có việc gì cứ kêu người ta đi làm, chị chi đạo cũng được rồi"
"Hihi!" Tiếu Tình cười nói: "Em mới là cú đó, là người khác thức đêm"
"Thì sinh viên mà, thức đêm đã có sao" Dương Minh cười nói : ?" Không chú ý bảo dưỡng, xấu xí coi chừng em không muốn chị nữa đó"
Tiếu Tình biết Dương Minh đang nói giỡn, hơn nữa bản thân Tiếu Tình cũng vô cùng chú ý đến vấn đề bảo dưỡng, cho nên liếc nhin Dương Minh nói: "Bác sĩ nói chị nhìn còn trẻ lắm đó"
"Haha, chỉ tùy tiện nói thôi, chị làm việc đi, em không quấy rối chị nữa, chờ chị làm xong thì liên hệ với em" Dương Minh cầm lấy cái điện thoại trên bàn, bỏ vào trong túi, sau đó nói.
"Đúng rồi, Dương Minh, cái điện thoại này là hàng bảo mật của nước ngoài, em cầm ra ngoài nên chú ý một chút, đừng để người ta thấy. Những người không tin được thì đừng nói" Tiếu Tình do dự nói: "Người bạn hacker của em nếu không có quan hệ thân thiết thì đừng nói, để tránh những phiền phức không cần thiết"
Tiếu Tình cũng biết đây là hàng gián điệp, chỉ có một số người được sử dụng thôi, nên cũng biết là nó sẽ mang lại hậu quả gì. Nế Dương Minh muốn giải mã cái điện thoại này, như vậy thì không thể đi bằng con đường bình thường được, lỡ như để bị người ta nhìn thấy, thì không chừng sẽ mang lại thêm một cơn phong ba mới.
"Người bạn của em có thể tin tưởng được" Dương Minh nghe Tiếu Tình nói xong, cũng cười nói, biết nàng đang lo lắng cho mình, dù sao thì cẩn thận cũng không bị áy náy mà.
"Ừ, chị không nhắc nữa, em tự cẩn thận lấy" Tiếu Tình dặn.
"Haha, chị Tiếu Tình, hay là em nói thật nhé" Dương Minh nhìn thấy Tiếu Tình lo lắng cho mình, vì thế thẳng thắn: "Quan hệ của người bạn kia với em, cũng giống như của chị và của em thôi, hẳn là sẽ không bán đứng em đâu"
Tiếu Tình sửng sốt, lập tức hiểu được ý ngầm của Dương Minh, đỏ mặt nói: "Chị đã gặp chưa?"
"Đã gặp rồi, lần trước tại quán ăn đó, Chu Giai Giai" Dương Minh nói.
"Ừ, là người nhà thì tốt rồi, ít nhất sẽ không bán đứng em" Tiếu Tình gật đầu, cũng không hỏi nhiều.
Sau khi đi ra khỏi phòng thí nghiệm của Tiếu Tình, Dương Minh gọi điện cho Chu Giai Giai, vấn đề giải mã này, hẳn là Chu Giai Giai rất chuyên nghiệp! Tiếu Tình tuy rằng cũng là cao thủ trong lĩnh vực máy tính, thậm chí còn tham gia rất nhiều hội nghị lớn, nhưng nếu nói về lãnh vực kỹ thuật thì chắc là không bằng Chu Giai Giai đâu. Bởi vì Tiếu Tình dù sao cũng là tiếp xúc máy tính một cách chính thức, không giống như Chu Giai Giai, chuyên gia đột nhập bẻ khóa tấn công máy tính.
"Dương Minh?" Chu Giai Giai nhận được điện thoại của Dương Minh, nhất thời vui vẻ, nàng cũng biết chuyện của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận cùng Trần Mộng Nghiên tại buổi triển lãm châu báu, nhưng mà, Chu Giai Giai cảm thấy tiếc nuối vì mình không thể tham gia được.
"Giai Giai, em đang ở đâu?" Dương Minh cũng cảm thấy được tâm tình hưng phấn của Chu Giai Giai.
Có đôi khi, chỉ một cú điện thoại cũng đủ làm cho một thiếu nữ hài lòng rồi.
"Em đang ở trong trường, còn anh? Buổi triển lãm xong rồi sao?" Chu Giai Giai hỏi.
"Ừ, buổi triển lãm đã kết thúc rồi, bây giờ anh cũng đang ở trong trường, buổi tối đi ăn cơm nha" Dương Minh ? nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ cơm tối rồi.
"Đương nhiên là được, lúc nào? Bây giờ à?" Chu Giai Giai vốn có hẹn với Vương Tuyết cùng đi ăn cơm tại căn tin trường, nhưng mà Dương Minh gọi điện đến làm cho Chu Giai Giai bỏ rơi Vương Tuyết luôn, Vương Tuyết ở bên cạnh nghe vậy, tức giận chề môi ra.
"Bây giờ cũng tốt, anh chờ em ở cổng trường nha" Dương Minh nói.
Vài phúc sau, nàng ta đã đi ra ngoài cổng, còn Vương Tuyết thì đã đi với Điền Đông Hoa rồi, mặc dù Chu Giai Giai cảm thấy rất áy náy, nhưng mà dù sao đã mấy ngày rồi không được gặp Dương Minh, nên Chu Giai Giai đã quyết định" trọng sắc khinh bạn" luôn.
Nàng mở cửa xe, ngồi vào vị trí kế người lái, bởi vì không có Trần Mộng Nghiên hay Lâm Chỉ Vận ở đây, cho nên Chu Giai Giai mới thoải mái như vậy.
"Đi đâu ăn?" Dương Minh chờ Chu Giai Giai lên xe xong, liền khởi động xe.
"Tùy tiện đi, ăn cái gì cũng được, nếu không thì về nhà ăn cũng tốt, ăn bên ngoài cũng lạnh lắm!" Chu Giai Giai suy nghĩ rồi nói: "Để cho dì Lý chọn món đi, ở nhà hẳn là có đồ để nấu mà"
Dương Minh nói: "Vậy để anh gọi điện báo cho dì biết, để cho dì chuẩn bị cơm nước trước"
Quả nhiên, khi Dương Minh gọi điện về nhà, được dì Lý xác nhận, trong nhà còn rất nhiều đồ ăn, có thể nấu ra rất nhiều món.
Dương Minh dặn dì Lý, tùy tiện làm món gì đó cho hai người ăn là được rồi, bởi vì chỉ cỏ hắn và Chu Giai Giai thôi, cho nên làm nhiều thì cũng không ăn hết. Còn Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thì ở lại công ty phụ giúp Triệu Tư Tư sau khi buổi triển lãm kết thúc rồi, cũng xử lý những đơn đặt hàng trong buổi triển lãm nữa, phỏng chừng là một hai ngày cũng không về được.
Trong công ty cũng có phòng ngủ, nên Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận có thể ngủ cùng một chổ
Khu biệt thự nằm gần trường học, cho nên Dương Minh và Chu Giai Giai ngồi một chút là đã về đến nhà, dì Lý vẫn còn đang nấu ăn, thấy Dương Minh và Chu Giai Giai về nhanh như vậy, liền nói: "Dương tiên sinh, Chu tiểu thư, tôi vừa mới chuẩn bị không lâu, không biết hai người tối nay sẽ về, cho nên phải chờ một lát mới có đồ ăn"
"Cũng không sao, bọn con cũng không đói lắm, dì cứ từ từ làm thôi, không cần phải gấp" Dương Minh khoát tay cười nói.
"Vậy cũng được" Dì Lý gật đầu nói: "Trong tủ lạnh có măng tươi, còn có bắp cải, để tôi làm món măng tươi nấu bắp cải cho hai người, thế nào?"
"Cũng đựơc, dì Lý cứ chuẩn bị đi, con và Giai Giai cũng không ăn kiêng" Dương Minh nói: "Bọn con đi lên lầu một chút, dì nấu xong rồi thì gọi điện lên báo cho con biết là được"
"Được, Dương tiên sinh, Chu tiểu thư, hai người cứ đi đi" Nói xong liền bắt tay vào làm bếp.
Chu Giai Giai hiển nhiên là hiểu lầm lời nói của Dương Minh rồi, nhớ đến lần trước được Dương Minh ôm, tim bắt đầu nhảy loạn lên, lần trước có Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, cho nên Dương Minh không thể làm gì nàng, nhưng mà bây giờ chỉ có hai người mà thôi, mà Dương Minh vốn là một người có đầu óc đen tối, nên Chu Giai Giai suy ? nghĩ lung tung cũng phải.
Dù Chu Giai Giai lo lắng, nhưng mà trong lòng lại không từ chối việc này, chỉ là muốn giữ chút mặt mũi mà thôi, đi cùng với Dương Minh lên lầu hai, vào trong phòng của Dương Minh, thấy Dương Minh ngồi trên giường, Chu Giai Giai nhất thời không biết làm sao.
"Gì thế? " Dương Minh đương nhiên là không nghĩ nhiều như vậy, thấy Chu Giai Giai vẫn đứng, nhất thời kỳ quái, vì vậy kéo tay nàng lại nói: "Đứng làm gì vậy? Ở nhà mình mà còn phải ngại à?"
"A…" Chu Giai Giai đỏ mặt, cẩn thận ngồi bên cạnh Dương Minh, nhưng mà trong lòng đang rất chờ mong.
Dương Minh thấy Chu Giai Giai như vậy, đầu tiên là kỳ quái, nhưng ngay sau đó lập tức hiểu được tại sao Chu Giai Giai lại như vậy, cho nên tự nhiên vươn tay ra, kéo Chu Giai Giai sát vào người, Chu Giai Giai cũng không giãy dụa, thuận thế ngã xuống lòng ngực Dương Minh.
"Tiểu Giai Giai yêu dấu, mấy bữa nay có nhớ ông xã không?" Dương Minh thấy Chu Giai Giai ngượng ngùng như vậy, không nhịn được bắt đầu chọc ghẹo nàng.
"A>" Chu Giai Giai nghe Dương Minh nói như vậy, lập tức ngượng ngùng nói: "Không phải là làm bạn trai bạn gái trước sao, sao lại biến thành ông xã vậy!"
"Đều như nhau cả thôi, có khác gì nhau đâu" Dương Minh dõng dạc nói: "Chẳng lẽ em không muốn anh làm ông xã của em à?"
"Đâu có, đương nhiên là không phải" Chu Giai Giai vội vã lắc đầu.
Nhìn thấy bộ dáng khả ái của Chu Giai Giai, Dương Minh cũng không kìm lòng được, nhẹ nhàng cúi đầu, Chu Giai Giai tựa hồ như cũng ý thức được cái gì đó, thân thể khẽ run lên, hai mắt nhắm lại, nhưng mà lông mi vẫn giật giật, hiển nhiên là tâm tình đang rất không bình tĩnh.
Dương Minh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi của Dương Minh, Chu Giai Giai cũng không phải là lần đầu tiên hôn Dương Minh, những lần trước đều là nàng ta chủ động, bây giờ lại cảm thấy ngượng ngùng.
Một lần trong buổi họp lớp, còn một lần trong rạp chiếu phim, lúc đó Chu Giai Giai đều ngây ngốc, sợ đến ngây người, thậm chí là quên cả ngượng ngùng, nhưng mà, lần này thì khác, bây giờ Dương Minh đã là bạn trai của nàng, làm cho nàng rất ngượng ngùng.
Nhưng mà, chờ khi Chu Giai Giai thích ứng rồi, thì bắt đầu chủ động phối hợp.
Tuy rằng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều không ở nhà, nhưng mà Dương Minh vẫn chưa có ý định" phang" nàng, dù sao thì nếu mình muốn, Chu Giai Giai sẽ không từ chối, chỉ là, Dương Minh muốn rằng hai người phải đi từng bước trước, nếu không thì tâm lý của Chu Giai Giai sẽ có phần tiếc nuối.
Sau một nụ hôn dài, Dương Minh cũng không có làm động tác gì khác, mà tâm tình của Chu Giai Giai cũng dần bình tĩnh lại, tựa đầu vào ngực Dương Minh, hưởng thụ cái cảm giác ấm áp nàng.
"Giai Giai, em có rành về việc giải mã điện thoại di động không? " Dương Minh xém tí đã quên mất chuyện chính, vốn muốn cùng Chu Giai Giai lên lầu để nói chuyện này, nhưng mà bị bộ dáng khả ái của Chu Giai Giai làm cho động lòng, quên mất tiêu cái chuyện điện thoại, bây giờ nhìn thấy cái điện thoại trên bàn, mới chợt nhớ ra cái vụ việc quan trọng này.
"Giải mã điện thoạ? i di động?" Chu Giai Giai nghe xong, gật đầu, nhưng mà ra vẻ kỳ quái hỏi: "Giải mã cái nào, điện thoại của anh sao?"
"Không phải là của anh, mà là của người khác" Dương Minh móc cái điện thoại của tên tài xế trong túi áo khoát ra, đưa đến trước mặt Chu Giai Giai, nói: "Đây nè"
"Em coi trên mạng rồi, đây là loại điện thoại đã được mã hóa, đúng không?"
"Ừ, đó là nó" Dương Minh gật đầu xác nhận: "Em có biện pháp giải mã không?"
"Bây giờ thì không dám khẳng định, để thử trước đã" Chu Giai Giai cầm lấy điện thoại trong tay, nhìn qua nhìn lại.
"Em thật sự có biện pháp?" Dương Minh nghe Chu Giai Giai nói xong, nhất thời vui vẻ, ngay cả Tiếu Tình cũng phải bó tay rồi, mà Chu Giai Giai lại nói để thử trước đã, như vậy thì chuyện này còn có hy vọng. Nhưng mà, Dương Minh cũng nhắc nhở: "Cái điện thoại này không có cổng kết nối bên ngoài, hơn nữa nghe nói bên trong còn gắn thiết bị chống trộm, không thể giải mã theo thủ pháp thông thường được"
"Cái này không phải là vấn đề chủ yếu" Chu Giai Giai lắc đầu nói: "Không có cổng kết nối thì vẫn có thể dùng cổng JTAG để kết nối vào với máy tính, dùng chương trình để đọc nó, rồi bắt đầu tiến hành mã hóa lại số liệu, sau đó sao chép lại dữ liệu đã được mã hóa, rồi dùng chương trình phân tích ngoại vi để giải mã, nhưng vấn đề là, nếu độc ra tư liệu, mà mật mã bên trong không được mã hóa bằng hình thức này thì chẳng khác nào uổng phí công sức. Bởi vì không biết tư liệu của máy, cho nên không thể dùng phương pháp bẻ khóa bình thường vào được, nếu như thế thì cứ dùng chương trình trực tiếp bẻ khóa vào cũng được"
Tiếu Tình nói mấy cái đó Dương Minh còn hiểu sơ sơ, dù sao cũng là những kiến thức thông thường, nhưng mà mấy cái Chu Giai Giai nói đều là những cái lý luận cao siêu, làm cho Dương Minh rất nhức đầu, cái gì mà JTAG rồi mã hóa rồi phân tích ngoại vi….
"Vậy, nói cách khác, muốn giải mã tương đối khó khăn?" Dương Minh tuy rằng không hiểu nhiều, nhung mà ý chính của Chu Giai Giai hắn vẫn có thể nghe được.
"Cũng không phải là như thế" Chu Giai Giai nói: "Vẫn còn có thể dùng một biện pháp khác, dù tương đối phiền phức, là mượn cổng kết nối phần cứng, rồi kết nối chung với máy tính để phá giải, dùng các kỹ thuật khác nhau để thực hiện"
"Vậy là…" Dương Minh nghe vẫn còn có biện pháp, vì vậy vội hỏi.
"Bất luận là nó đã được mã hóa như thế, dùng phép tính gì, cho dù căn bản không phải là phép tính thông thường, thì vẫn sẽ có trình tự thời gian để lập mật mã chính xác đối nghịch lại với mật mã trong máy. Cho dù là mật mã đã trải qua sự mã hóa của trăm ngàn ký tự, thì vẫn sẽ có một quá trình đối lập, mà trong quá trình ấy, tất cả các con số ấy sẽ tự động đảo ngược quá trình lại, đưa ra một dữ liệu chưa được mã hóa. Nếu như nhập mật mã chính xác thì máy sẽ khởi động, còn nhập sai thì bộ nhớ máy sẽ ghi nhận lại con số, khi con số này bằng ba thì sẽ kích hoạt lại cơ chế tự hủy. Nguyên lý vận hành của nó là thế, chỉ cần đảo ? ngược lại và phân tích dữ liệu đã mã hóa, sẽ có thể giải mã thành công" Chu Giai Giai nói: "Cứ như vậy sẽ có hai phương pháp giải mã"
"Hai cái?" Dương Minh nhất thời kinh ngạc, vốn giải mã cái điện thoại này đã không đơn giản rồi, mà Chu Giai Giai còn có thể đưa ra đến hai phương pháp.
"Haha, chỉ là phương pháp mà thôi, còn thành công hay không lại là vấn đề khác" Chu Giai Giai lắc đầu nói: "Em chỉ dùng nghịch lý của phương pháp mã hóa để tiến hành giải mã thôi. Phương pháp thứ nhất, tương đối đơn giản, nhưng mà có sự phiêu lưu rất lớn, dùng JTAG để kết nối, đọc lại trình tự, sau đó thu lấy dữ liệu đã mã hóa, rồi bắt đầu tiến hành loại bỏ những ký hiệu làm sai mật mã, làm cho dữ liệu khôi phục lại trạng thái ban đầu. Cách làm này tuy đơn giản, nhưng mà không nắm chắc là có phản ứng hay không, bởi vì chúng ta không biết cơ cấu của điện thoại, cũng không biết là mật mã đã được mã hóa ở dạng nào, nếu như mà trong quá trình rút dữ liệu về, mà chúng ta không phục hồi được trình tự như cũ, thì rất có khả năng là bộ nhớ máy sẽ ghi nhận về quá trình rút dữ liệu, và có thể khởi động cơ chế tự hủy"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1061


Báo Lỗi Truyện
Chương 1061/2205