Chương 1060: Giải mã điện thoại di động


"Tạ tiên sinh, xin ngài chú ý cách dùng từ" Quản lý Trương nghe Tạ Văn Tiến và Trầm Vũ Tích nói chuyện như vậy, cũng hiểu được quan hệ của hai người, tên Tạ Văn Tiến này đang theo đuổi Trầm Vũ Tích, nhưng bây giờ thấy Trầm Vũ Tích theo người khác, cho nên mới đi hỏi tội.
Nhưng mà, bây giờ Trầm Vũ Tích có một chổ dựa vững chắc, mày có thể so sánh à? Quản lý Trương không phải là khinh thường Tạ Văn Tiến, những chuyện trong Bất Dạ Thiên anh ta cũng đã nghe nhiều, biết Dương Minh đoạt súng và chống lại bọn cướp, tin tức tuy rằng bị phong tỏa, nhưng mà vẫn còn tin hành lang mà.
Dù không có rõ ràng, nhưng mà qua lời người kể lại thường được thêm mắm thêm muối, và thế là vô tình Dương Minh trở thành siêu nhân trong mắt bọn họ.
Kết quả, ? quản lý Trương thầm nghĩ, mày tưởng mày là ai, Dương Minh chỉ cần đạp một cái là chết mẹ rồi, dám kua bạn gái của Dương ca, không phải là muốn chết rồi sao?
"Mày là ai!" Tạ Văn Tiến đang kích động, cho nên dùng từ cũng không kiêng nể gì, hắn quên mình đang ở Bất Dạ Thiên.
Quản lý Trương nghe Tạ Văn Tiến nói xong, sắc mặt nhất thời trầm xuống, vốn anh ta có lòng muốn khuyên bảo, nhưng không ngờ người này lại không biết phân biệt phải trái, như vậy thì không thể trách mình không khách khí được.
Hai người bên cạnh Tạ Văn Tiến thấy vậy liền kéo góc áo hắn, nói: "Đừng nói lung tung nữa!"
"Đừng động vào tao!" Tạ Văn Tiến đang nổi điên lên, nên chẳng thèm để ý, quát: "Còn chưa chịu nói sao?"
"Ở đây không hoan nghênh anh, bây giờ anh lập tức ra ngoài ngay, đừng bắt tôi phải tìm người mời anh ra ngoài" Quản lý Trương nhàn nhạt nói.
"Tìm người? Tìm ai hả?" Tạ Văn Tiến chẳng thèm coi quản lý Trương ra gì, quát: "Ngày hôm nay phải nói cho rõ ràng, Trầm Vũ Tích, cô rốt cục là đã ngủ với thằng nào? Tôi đi chém chết mẹ hắn!"
"Bảo vệ!" Quản lý Trương không nhịn được nữa, gọi bảo vệ, chỉ tay vào Tạ Văn Tiến nói: "Đuổi hắn ra ngoài!"
"Anh họ!" Thấy hai người bảo vệ to con đi về hướng này, Tạ Văn Tiến mới bắt đầu luống cuống, vội vã gọi Lưu Triệu Quân bên cạnh: "Anh họ, anh…"
Lưu Triệu Quân vốn chỉ có thể bắt nạt kẻ yếu đuối, trong trường học hắn biết được thực lực của mình không bằng Dương Minh nên chẳng dám làm gì, huống chi đây là Bất Dạ Thiên! Hắn làm sao mà dám làm bậy tại Bất Dạ Thiên chứ? Cái này không phải là hết muốn sống rồi sao?
"Cái này…" Lưu Triệu Quân không dám lổ mãng, hai người bảo vệ đã đi đến, trực tiếp giơ tay ra, hất một cái làm cho Lưu Triệu Quân lảo đảo.
Bảo vệ trong Bất Dạ Thiên cũng không phải là bảo vệ bình thường, đã được trải qua huấn luyện đặc biệt, đương nhiên là hơn hẳn cái thứ võ thuật có động tác đẹp mắt của Lưu Triệu Quân rồi, công phu trên người của Lưu Triệu Quân nói trắng ra chỉ là thứ võ mèo cào mà thôi, múa tay múa chân, nhìn thì đẹp nhưng thực tế không có chút lực công kích nào.
Nhưng mà, quản lý Trương cũng là người rất biết điều, không đánh khách ngay tại sảnh, mà kéo Tạ Văn Tiến, Tề Chí Đức và Lưu Triệu Quân ra ngoài, sau đó mới đạp cho mỗi thằng một cái.
Tạ Văn Tiến bị người ta lôi đi, cũng tỉnh táo hơn nhiều, mới nhớ ra đây là Bất Dạ Thiên, trong lòng thầm sợ hãi, nói: "Xin lỗi, đã liên lụy mọi người!"
"Tiểu Tam, tao thấy mày quá xúc động rồi!" Lưu Triệu Quân giải thích: "Bất Dạ Thiên là chổ nào? Dù tao có lợi hại thì cũng không đánh lại nhiều bảo vệ như vậy! Huống chi, trong tay người ta còn có vũ khí, không chừng còn có cả súng nữa, dù là võ lâm cao thủ cũng không thể đùa với bọn họ được! Cho nên, tao thấy mày xúc động như vậy, nên không dám ra tay, nếu tao mà đánh người ta, không chừng hôm nay chúng ta sẽ gặp rất nhiều phiền phức, chứ không phải bị ném ra đơn giản như vậy! Phỏng chừng bị chặt ta? y chặt chân chỉ là chuyện nhỏ thôi!"
"Đúng vậy, Quân ca nói đúng" Tề Chí Đức gật đầu nói: "Tam ca, anh quá xúc động rồi, ở đây không phải là chổ để chúng ta kiêu ngạo! Anh xem, lúc đầu thái độ của quản lý Trương cũng không tệ, nhưng mà anh mắng người ta, làm người ta mất mặt! Cho nên, dù anh có ân oán với Trầm Vũ Tích kia, thì cũng không thể giải quyết ở đây được!"
"Mọi người nói đúng, hôm nay là tôi quá xúc động!" Tạ Văn Tiến nói: "Chúng ta đi trước thôi, tránh lát nữa bị người ta làm phiền!"
"Cũng không đến mức đó đâu" Lưu Triệu Quân nói: "Nếu Bất Dạ Thiên muốn làm gì mày, thì không cần lén lút, cứ việc ra đánh thẳng mặt, không cần thả mày về rồi mới đi đánh mày đâu, bọn họ không cần phải làm vậy"
Ba người về xe, tuy rằng Tạ Văn Tiến đã tỉnh táo lại, nhưng mà vẫn không cam lòng, theo đuổi Trầm Vũ Tích lâu như vậy mà vẫn không có kết quả gì, Trầm Vũ Tích vẫn không chịu! Nhưng mà, cái đó vẫn không tính, cái đáng giận nhất chính là Trầm Vũ Tích không thèm để ý đến mình, mà đi ngủ với thằng khác, làm như mình nuôi không nổi nàng ta vậy, đây là điều mà Tạ Văn Tiến không dễ dàng tha thứ!
Là một sinh viên, trong nhà có tiền, bộ dáng cũng đẹp trai, nhưng tại sao Trầm Vũ Tích lại không chọn mình?
"Anh họ, con nhỏ Trầm Vũ Tích cũng thật đáng giận!" Tạ Văn Tiến nói.
Lưu Triệu Quân đã có bạn gái rồi, cho nên trong trường hợp này chỉ cười cười cho vui mà thôi, không có khả năng sinh ra tình cảm gì với những cô gái bên trong Bất Dạ Thiên cả, tuy rằng cũng sợ hãi thầm than tướng mạo xinh đẹp của Trầm Vũ Tích, bạn gái của hắn không xinh đẹp như vậy, nhưng trong nhà có tiền!
Đầu năm nay, đẹp thì dùng được gì, đi chơi không có tiền tiêu thì chẳng làm gì được cả, đối với một thằng vô sản như Lưu Triệu Quân mà nói, có bạn gái giàu có thì tốt hơn là bạn gái xinh đẹp nhiều.
Đâu thể so sánh với con nhà giàu như Tạ Văn Tiến được! Những lời của Tạ Văn Tiến nói nãy giờ Lưu Triệu Quân đều hiểu rõ, nhưng mà chỉ tùy tiện nói mà thôi.
Bây giờ thấy Tạ Văn Tiến có thái độ này, hắn đã hoàn toàn khẳng định được, Tạ Văn Tiến đối với Trầm Vũ Tích không chỉ là muốn theo đuổi đơn giản như vậy.
Lưu Triệu Quân đương nhiên sẽ không cạnh tranh với Tạ Văn Tiến, hắn cũng không dám cạnh tranh. THứ nhất, nếu so sánh ra, thì Tạ Văn Tiến mạnh hơn hắn nhiều, sau này muốn ra đời làm việc, còn cần Tạ Văn Tiến hỗ trợ nữa. Thứ hai, bạn gái của hắn cũng có tiền rồi, cũng thuộc một gia đình giàu có, Lưu Triệu Quân sợ bạn gái của hắn biết hắn đi làm loạn, cho nên nào dám lộn xộn chứ?
"Tiểu Tam, nếu mày thật sự thích Trầm Vũ Tích, thì phương pháp vẫn có, chỉ có điều không thể ra tay tại Bất Dạ Thiên thôi" Lưu Triệu Quân thấy đánh nhau không được, nên bắt đầu dùng mưu kế.
"Ơ? Có ý gì? Anh họ, anh có biện pháp?" Tạ Văn Tiến nghe Lưu Triệu Quân nói xong, hai mắt nhất thời sáng lên, vội vả hỏi.
"Biện pháp thì có, nhưng mà…" Lưu Triệu Quân cười hắc hắc…
Dương Minh bị ba thằng khùng kia làm cho? bực bội, vốn muốn ngủ một giấc trong xe, kết quả là bị hai thằng điên ép xe, sau đó làm mình phải đi đập xe, làm Dương Minh thở dài, tội tình gì nhĩ? Chẳng lẽ mấy thằng công tử nhà giàu đều điên như vậy? Đi theo những người phía trước à?
Đợi một hồi, Dương Minh nhận được điện thoại của Tiếu Tình, nói là hội nghị đã kết thúc, kêu Dương Minh đến phòng thí nghiệm lầu ba tìm nàng, Dương Minh xuống xe, khóa cửa lại, sau đó đi đến lầu ba.
Nhưng mà, khi lên lầu ba, chưa đến được phòng thí nghiệm nữa thì đã bị một tấm lưới sắt cản lại, mà trên mặt lưới còn có cả thiết bị kiểm tra dấu vân tay nữa, nếu không có dấu vân tay phù hợp thì không thể nào mở cửa sắt được.
Dương Minh bất đắc dĩ, tuy rằng hắn có thể phá cửa sắt đi vào, nhưng mà không cần phải làm vậy, hắn móc điện thoại ra gọi cho Tiếu Tình: "Chị Tiêu Tình, em đang ở cửa sắt ngay cầu thang, không vào được, cần dấu vân tay"
"A!" Tiếu Tính ngượng ngùng nói: "Chị quên! Chờ một chút, để chị ra đón em!"
Cúp điện thoại không bao lâu sau, thì đã có người đi ra từ bên trong, Tiếu Tình bước ra ngoài, mặc bộ đồng phục trên người, toát ra vẻ thành thục hấp dẫn làm cho Dương Minh rung động.
"Xin lỗi, chị quên mất là có kiểm tra vân tay!" Tiếu Tình áy náy sửa sang lại đầu tóc, cười cười với Dương Minh, rồi mở cửa ra.
"Không sao đâu!" Dương Minh đi vào trong, nói: "Chị Tiếu Tình, hôm nay chị thật là đẹp!"
"Đừng nói bậy, nơi này bị giám sát!" Tiếu Tình trừng mắt nhìn Dương Minh nói: "Ngàn vạn lần đừng làm bậy nha"
"Ồ!" Dương Minh đương nhiên là nhìn thấy cái máy quay đặt tại góc tường rồi, chứ nếu không đã ôm lấy Tiếu Tình từ lâu, dù sao đã lâu rồi không được gặp nàng mà.
"Tìm chị có chuyện gì?" Tiếu Tình mang Dương Minh vào trong phòng thí nghiệm, trong phòng còn có một người đang nghiên cứu cái gì đó trên máy tính, Dương Minh nhìn thoáng qua, cũng chẳng hiểu gì, hình như là mô hình thiết kế cái gì đó.
Vào phòng bên trong nữa, đây mới chính là chổ của Tiếu Tình, không có người ngoài, Tiếu Tình cũng không khách khí với Dương Minh nữa, trực tiếp ngồi xuống ghế, ngửa đầu ra sau, đặt hai tay lên đùi, thoải mái nói: "Hai ngày nay mệt chết đi được"
Dương Minh ngồi xuống salon, bởi vì ở đây cũng có máy quay, tuy rằng không biết có khởi động hay không, nhưng Dương Minh vẫn không dám lỗ mãng.
Nghĩ rằng trong phòng thí nghiệm cao cấp này, bởi vì giữ an toàn nên có lắp đặt máy quay cũng là bình thường.
"Máy quay không có hoạt động" Tiếu Tình nhìn thấy bộ dáng chừng chờ của Dương Minh, cười nói: "Quyền khống chế nằm trong tay chị, em còn sợ cái gì"
"Người của chị còn đang ở ngoài, ai biết phòng này có cách âm không" Dương Minh cười nói.
"Cách âm? Sao thế? Em tìm chị có chuyện bí mật gì à?" Tiếu Tình không hiểu, nhưng mà nhìn thấy con mắt" đắm đuối" của Dương Minh, nhất thời hiểu được ý của Dương Minh, hắn ta muốn cùng mình, nhưng sợ người bên ngoài nghe thấy?
Nghĩ đến đây, sắc mặt của Tiế? u Tình nhất thời đỏ lên: "Đừng nói lung tung, em tìm chị rốt cục có chuyện gì"
"Đương nhiên là có" Dương Minh lúc này mới thu hồi lại vẻ cười cười gian manh của mình, cẩn thận lấy cái điện thoại trong túi áo khoát ra, đặt lên trên bàn của Tiếu Tình, chính là chiếc điện thoại của tên tài xế.
"Đây là cái gì?" Tiếu Tình nghi hoặc nhìn Dương Minh.
"Là một cái điện thoại được bảo mật, có người nói là dụng cụ gián điệp quân sự nước ngoài, chị xem có thể giải mã được không?" Dương Minh giới thiếu ngắn gọn.
"Giải mã?" Tiếu Tình cũng không hỏi Dương Minh là tại sao phải giải mã, bởi vì không cần phải như thế, quan hệ của hai người không có tồn tại chút hoài nghi nào, nàng nhẹ nhàng cầm điện thoại lên, bắt đầu kiểm tra.
Sau khi mở nguồn lên, quả nhiên là trên màn hình xuất hiện yêu cầu nhập mật mã, Tiếu Tình không dám tùy tiện, mà tắt nguồn đi, mở nắp pin ra, coi số sê ri, sau đó nói: "Đợi chị kiểm tra tin tức của nó đã"
Nói xong, mở máy tính lên, bắt đầu nhập số sê ri vào, dò tìm tư liệu trên mạng.
"Điện thoại mật mã đời thứ ba của công ty XX, đã được mã hóa, chỉ có thể nhập mật mã ba lần, sau ba lần nhập sai sẽ kích hoạt chế độ tự hủy, tự nổ kết cấu vi mạch bên trong, tiêu hủy tư liệu, là một sản phẩm được cài thêm tụ điện để tự hủy cao cấp" Tiếu Tình nhìn thoáng qua màn hình máy tính, nói: "Số liệu bị hủy rất khó khôi phục, trong nước chỉ có mấy phòng thí nghiệm có thể khôi phục được thôi, nhưng nó được gắn thêm tụ điện vào để giúp quá trình tự hủy đạt hiệu quả cao hơn, cho nên hiện nay vẫn chưa có khả năng khôi phục lại"
"Nói cách khác là không có biện pháp phá giải?" Dương Minh nghe Tiếu Tình nói xong, tiếc nuối hỏi.
"Cái điện thoại này không có bất kỳ cổng ngoài nào, không thể kết nối với máy tính được, muốn giải giải mã thì chị cũng bó tay…" Tiếu Tình bất đắc dĩ lắc đầu.
"Nhưng mà, cái này không thể kết nối với bằng tia hồng ngoại hay bluetooth gì sao? Dùng mấy cái này cũng không giải mã được à?" Dương Minh vẫn chưa từ bỏ ý định: "Em xem trong mấy cuốn tiểu thuyết võng du, có nói rằng cao thủ máy tính có thể dùng mấy cái kia để kết nối vào trong máy tính, tiến hành đánh cắp tư liệu của đối thủ!"
"A…" Tiếu Tình nghe xong, không khỏi bật cười nói: "Mấy cuốn tiểu thuyết đó đa phần là nói nhảm, tác giả cũng không có tri thức về máy tính chuyên nghiệp, đương nhiên là ăn nói lung tung lừa người rồi!"
"Vậy như thế nào?" Dương Minh khó hiểu hỏi.
"Ngay cả nguyên lý truyền tải thông tin cơ bản của điện thoại em còn không rõ nữa là, quả thật, tia hồng ngoại và blue-tooth có thể dùng để truyền số liệu, nhưng mà, điện thoại cũng cần phải có gắn và đang mở cổng hồng ngoại và cổng bluetooth mới được!" Tiếu Tình cầm lấy cái điện thoại, nói: "Em xem, cái điện thoại này dừng lại ở chế độ nhập mật mã, nói cách khác, khi chưa nhập mật mã thì tất cả chương trình bên trong điện thoại đều bị dừng lại, nếu em không nhập chính xác đ!ược, thì sẽ không thể tiếp tục khởi động máy, hơn nữa, nếu em không vào được bên trong, làm sao mà bật cổng hồng ngoại?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1060


Báo Lỗi Truyện
Chương 1060/2205