Chương 1056: Kết cục ngang bằng


Thủ pháp điểm huyệt của Phương Thiên là tuyệt kỹ độc môn, ứng dụng trên những huyệt vị bình thường, cũng không có huyệt vị nào đặc biệt cả. Hơn nữa, lực tay khi điểm cũng tương đối quan trọng, không phải đụng vào là được.
Không thể tùy tiện đụng được, lỡ như không cẩn thận đụng trúng tử huyệt thì cái đó là hết thuốc cứu rồi.
Dương Minh đã đáp ứng ông chủ là không giết tên trộm, nhưng cũng không có nói là sẽ không lấy thông tin gì cả, cho nên hắn trực tiếp điểm vài huyệt trên người hắn.
Nhất thời, khuôn mặt của tên trộm chợt tái đi, thân thể giãy dụa, đồng thời trên trán cũng bắt đầu xuất hiện những hạt mồ hôi lớn. Lúc bắt đầu hắn còn có thể chịu đựng được, nhưng mà, cái cảm giác này càng lúc càng không thể chịu nổi, giống như có mấy ngàn mấy vạn con kiến bò qua bò lại trong cơ thể vậy! Nói là đau đớn thì không phải là đau đớn, ngứa cũng không phải là ngứa, là một cái cảm giác không nói nên lời được, muốn gãi nhưng không ngứa!
"Aaaaa>" Tên trộm không nhịn được, kêu lớn lên, loại cảm giác này còn khó chịu hơn là cả giết hắn nữa! Tuy rằng hắn không biết Dương Minh đã làm gì trên người mình, nhưng mà, trước đó Dương Minh đã nói rằng sẽ cho hắn hưởng thụ một cảm giác, như vậy hiển nhiên là Dương Minh đã điểm vào một huyệt vị nào đó, làm cho hắn xuất hiện cảm giác kỳ quái!
"Sảng khoái không?" Dương Minh vô cảm nói: "Từ giờ đến sáng, mày vẫn sẽ được sảng khoái như vậy đó, không biết mày có thể chịu nổi hay không? Phê lắm đấy…."
"Dừng lại! Mau dừng lại!" Tên trộm thấy Dương Minh không có ý giải huyệt, lập tức kinh ngạc, nói lớn: "Mày đã làm gì tao… aaaa…. mày cho tao chết thống khoái đi, tao chịu không nổi"
"Mày kêu tao giết người à? Như vậy là phạm pháp, tao không thích…" Dương Minh nhún vai, làm ra vẻ vô tội, nói.
Tên trộm nghe Dương Minh nói xong, tức đến nổi muốn chửi má mày, thầm nghĩ, vừa rồi mày mới nói là đã giết tên tài xế đi, bây giờ lại nói là không thích giết người vì phạm pháp, con mẹ mày tưởng mày là ai chứ? Cũng chỉ là một thằng khốn nạn thôi!
Nhưng mà, mạng sống của hắn cũng như đau đớn của hắn đều đang nằm trong tay của Dương Minh, hắn không dám đắc tội với Dương Minh, bây giờ Dương Minh đang muốn dày vò hắn, dằn vặt hắn, làm cho hắn đi vào khuôn khổ mới thôi.
"Để tao tự sát cũng được…." Trong đầu tên trong cũng không có ý nghĩ sẽ tự hại mình, nhưng mà, cho dù có thì hắn nhất định cũng sẽ không để cho đối phương ra tay.
Tuy rằng ? thân thủ của hắn rất cao, nhưng mà, rốt cục hắn vẫn chỉ là một tên trộm cao cấp, tâm không đủ tàn nhẫn, hắn không giết người, cũng chưa từng đánh ai, chứ đừng nói là tự sát.
Dương Minh cười lạnh nhìn tên trộm, cũng không nói gì.
"Tao không được… khó chịu quá…aaaa!" Tên trộm lúc đầu còn có thể nhịn được, nhưng mà, loại cảm giác có ngàn con kiến đang bò trong người kéo dài liên tục, làm cho hắn đã chịu đựng không nổi, giọng nói cũng trở nên không rõ ràng.
Dương Minh không ngờ thân thể của tên này lại yếu đuối đến như vậy, theo lý thuyết, loại đau đớn này đối với những người có thân thể cường tráng thì cho lăn qua lăn lại mấy ngày cũng không thành vấn đề, nhưng mà, nếu thân thể yếu đuối, không có lực chống đỡ thì có nguy cơ gây tử vong rất cao.
Dương Minh liền giơ tay giải huyệt cho tên trộm, hắc ta nhất thời thở hổn hển liên tục, Dương Minh cũng không quấy rầy hắn, bây giờ hắn ta đã không nói nên lời, nên Dương Minh đành phải chờ, chờ cho hắn hồi phục lại thì mới tiếp tục hỏi.
Rốt cục, hô hấp của tên trộm đã trở lại bình thường, Dương Minh mới mở miệng hỏi, thân thể của tên trộm rất yếu, không chịu nổi áp lực quá lớn. Tuy rằng Dương Minh có thể dùng phương pháp khác giúp hắn khôi phục nhanh hơn, nhưng mà, nếu đã giải huyệt thì sẽ không làm chết hắn, Dương Minh không ngại để cho hắn đau khổ thêm một hồi nữa.
"Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ? Đương nhiên, nếu mày không muốn nói, vậy chúng ta lại tiếp tục trò chơi vừa rồi, cho đến khi nào mày chịu nói thì thôi" Dương Minh nhàn nhạt nói.
Ác ma! Trong đầu của tên trộm lúc này chỉ còn có hai chữ này mà thôi, dùng để hình dung người thanh niên trước mắt mình. Phương thức tra khảo của tên này quả thật rất độc đáo, dày vò người khác nhưng không làm ra bất kỳ một thương tổn nào cả.
"Tao không biết gì hết, cho dù biết tao cũng không thể nói" Tên trộm thở hổn hển nói: "Mày không cần tốn sức, giết tao đi"
"Giết mày? Mày cho rằng tao là kẻ ngu sao?" Dương Minh cười nhạt nói: "Vừa rồi lúc tao nói chuyện điện thoại mày cũng nghe được rồi, tao dùng mày để trao đổi châu báu bị mất của tao, nếu như mày chết thì tao lấy gì để trao đổi?"
"Đã như vậy thì tùy mày" Tên trộm đã khôi phục lại vẻ điếc không sợ súng của mình khi nãy.
Dương Minh buồn cười, tên này đúng là loại người liền sẹo là quên đau! Nên tiện tay điểm vào một huyệt khác, đối với loại người có thân thể không tốt này, Dương Minh không dám dùng một chiêu liên tục, lỡ như làm hắn chết thì sẽ rất bất lợi.
Lúc này Dương Minh dùng một phương pháp khác, có thể làm cho thân thể của hắn cảm thấy ngứa, nhưng mà khác với lần trước là lần này sẽ ngứa dưới da, cho nên dù tên trộm có gãi cở nào thì cũng thế, thậm chí là cào rách da cũng vẫn vậy!
Sau khi Dương Minh buông tay ra, thì tên trộm bắt đầu gãi điên cuồng, lúc đầu hắn vẫn chưa cảm thấy gì cả. Nhưng mà, sau vài lần hắn liền cảm thấy không thích hợp.
Bởi vì vô luận là gãi như thế nào cũng không làm giảm ngứa lại, mà chổ ngứa trên n? gười khi hắn gãi đến vẫn không có hiệu quả!
Nhưng mà, hắn ta vẫn dùng sức để gãi, thậm chí là có nhiều chổ đã gãi tróc da chảy máu, nhưng mà cảm giác ngứa vẫn không biến mất!
Cho đến lúc này, tên trộm mới làm ra vẻ đau đớn và hoảng sợ, nói: "Tao nói… dừng lại đi… tao nói toàn bộ…."
Tên trộm thật sự là chịu hết nổi rồi, bây giờ hắn đã không muốn chết, nếu Dương Minh thật sự muốn để hắn chết thì dễ rồi, sợ rằng Dương Minh vẫn còn nhiều chiêu dày vò hắn cho đến chết mới thôi.
"Vậy nói đi!" Dương Minh giải huyệt, sau đó nói: "Thật ra tao cũng không phải là loại người không thông tình đạt lý. Lỡ như giết chết mày rồi tao thành tội phạm giết người thì không tốt!"
Tên trộm thầm nghĩ, mẹ kiếp, trên đời này còn sót lại một thằng vô sỉ đến như vậy sao, nhưng mà hắn không có can đảm nói ra: "Mày muốn biết cái gì?"
"Sau khi mày đến Macao sẽ gặp ai?" Dương Minh hỏi.
"Cụ thể gặp ai thì tao không rõ, nhưng mà, nghe nói người này tại Macao cũng có thế lực, khi tao nghe ông chủ cho người gọi điện cho hắn, có gọi hắn là cố vấn…" Tên trộm nói: "Những cái khác tao đều không biết…"
Cố vấn? Trong lòng Dương Minh khẽ động, không phải là Trịnh Thiếu Bằng chứ? Tên này không phải là cố vấn của sòng bạc Hoa Uy sao? Như vậy có thể xác minh được một chuyện, ông chủ sau lưng Trịnh Thiếu Bằng và ông chủ của tên trộm là cùng một người!
Nhưng mà, có một vấn đề nữa, chính là trong thời gian trước ông chủ đã nhằm vào Vương Tiếu Yên, mà Vương Tiếu Yên ở đây cũng chẳng có thù oán gì với ai cả. Thêm nữa là buổi triển lãm lần này không có một chút quan hệ gì với Vương Tiếu Yên cả, như vậy, rốt cục là ông chủ muốn đối phó ai?
Nếu như nói mấy chuyện tốt của ông chủ bị Vương Tiếu Yên phá hoại, làm cho ông ta nổi giận, nên muốn giết Vương Tiếu Yên?
Còn có tử sĩ kỳ quái của buổi tối hôm trước… Dương Minh nhíu mày… ông chủ này rốt cục muốn làm gì? Mục đích là sao? Vương TIếu Yên đã đắc tội với ông ta thế nào?
"Người của ông chủ? Người của ông chủ là ai?" Dương Minh hỏi: "Ông chủ có bao nhiêu người?"
"Là cái tên tài xế kia… lần này tao trốn đi, tất cả đều là do hắn phụ trách…" Tên trộm nói: "Mọi chuyện liên hệ bên Macao đều là do hắn lo…"
Tài xế? Dương Minh bỗng nhiên cảm thấy tên tài xế này không phải là một tài xế đơn giản! Trước đó Dương Minh cho rằng tên tài xế này chỉ là một nhân vật bình thường, chỉ là một quân cờ mà thôi, chứ không ngờ hắn ta lại có trách nhiệm còn quan trọng hơn cả tên trộm, hắn ta biết nhiều tin tức hơn!
Ngay cả tên trộm cũng từng nói rằng, tên tài xế là một người đáng tin tưởng, làm cho Dương Minh nhất thời cả kinh. Vội cầm lấy điện thoại gọi cho Lô Tân Dương, để cho bọn họ coi chừng tên tài xế một cách cẩn thận, đừng để cho hắn trốn thoát.
Lúc đầu, Dương Minh cho rằng tên tài xế này là một nhân vật không quan trọng, thậm chí là lúc ra tay cũng không để ý đến sống chết của hắn, lúc đó giữ lấy mạng của hắn, sau để cho ? Lô Tân Dương bắt giữ hắn, cũng chỉ là tùy tiện thôi.
Nhưng mà, vừa móc điện thoại ra, thì điện thoại đã reng lên, mặc dù đang để chế động im lặng, nhưng Dương Minh vẫn rất chấn động, vì số gọi đến là của Lô Tân Dương.
Trong lòng Dương Minh đột nhiên có một cảm giác bất an, nhìn nhìn tên trộm bên cạnh, giơ tay lên đánh hắn bất tỉnh, có một số việc Dương Minh không muốn để cho hắn nghe thấy.
"Alo, Lô Tân Dương, có chuyện gì thế?" Dương Minh hỏi.
"Dương ca, có chuyện rồi!" Lô Tân Dương nói: "Tên tài xế kia… hắn đã chết!"
"Cái gì? Anh nói ai đã chết? Là tên tài xế kia?" Dương Minh vừa xác định thân phận của tên tài xế rất khả nghi, chuẩn bị tra khảo hắn, nhưng không ngờ rằng tên tài xế đã tử ẹo: "Chết như thế nào?"
"Tự sát…" Trong giọng nói của Lô Tân Dương có chút hổ thẹn: "Xin lỗi… Dương ca… là tôi không coi chừng hắn tốt…"
"Bây giờ không phải là lúc xin lỗi!" Dương Minh nói: "Tôi chỉ muốn biết, anh đã dùng dây trói hắn, nhưng làm sao hắn có thể tự sát?"
"Quả thật tôi đã trói hắn lại, nhốt hắn vào sau xe, nhưng mà khi hắn tỉnh lại, thấy rõ tình huống, liền dùng đầu đập mạnh vào cửa kính xe. Bởi vì hắn làm quá nhanh, cho nên tôi không kịp ngăn cản thì hắn đã vỡ đầu mà chết!" Lô Tân Dương tiếc nuối nói.
"Mẹ nó!" Dương Minh mắng to: "Chuyện này không thể trách anh được, anh cũng không cần tự trách!"
Dương Minh đương nhiên không phải là người không biết lý lẽ, tên tài xế này đã một lòng muốn chết, thì đề phòng thế nào được? Hắn sẽ tự sát bằng mọi biện pháp, trừ phi là bắt hắn ngủ. Tất cả cũng vì Dương Minh đã coi thường tầm quan trọng của tên này.
Nhìn nhìn tên trộm bên cạnh, Dương Minh thở dài, thì ra mục tiêu quan trọng không phải là hắn, mà chính là tên tài xế kia. Tên trộm hiển nhiên là không biết nhiều rồi, chỉ là một công cụ bị sử dụng mà thôi. Cho dù hắn có nói cũng không sao, cũng không cần tự sát. Nhưng mà tên tài xế lại tự sát, hiển nhiên là có chuyện rồi!
Ngày hôm nay phạm liên tiếp hai sai lầm chết người, có thể tưởng tượng được đối thủ cường đại như thế nào.
Lần đầu tiên Dương Minh có cảm giác nguy cơ, trước đây, vô luận là đối mặt với đối thủ nào thì hắn vẫn luôn bình tĩnh, nhưng mà lần này thì khác, đối thủ cao tay hơn nhiều.
Mà vừa rồi ông chủ gọi điện đến, thậm chí cũng không đề cập đến chuyện tên tài xế, căn bản là coi như không liên quan đến tên này, chỉ yêu cầu đổi lấy tên trộm, làm cho Dương Minh tự nhiên coi thường tên tài xế kia.
Dương Minh bất đắc dĩ lắc đầu, móc điện thoại ra gọi cho Trịnh Thiếu Bằng ở Macao, Trịnh Thiếu Bằng bây giờ rất sợ Dương Minh, cho nên rất nghe lời Dương Minh.
"Alo, xin chào" Trịnh Thiếu Bằng bắt điện thoại lên, khách khí nói, bởi vì hắn ta là nhân vật của công chúng, cho nên phải bảo trì hình tượng của mình, hơn nữa cũng không biết là ai gọi điện đến.
"Tôi là Dương Minh" Dương Minh trực tiếp nói.
"Dương… Dương tiên sinh!" Trịnh Thiếu Bằng c? ả kinh, vội vã nói: "Xin chào Dương tiên sinh! Tôi đang muốn tìm ngài, Hoàng tiểu thư không có ở đây, nên tôi không thể liên hệ được…"
Trước đó Dương Minh cũng không để số điện thoại lại cho Trịnh thiếu Bằng, mà chỉ nói cho hắn biết, nếu có chuyện gì thì cứ tìm Hoàng Nhạc Nhạc là được. Bây giờ Hoàng Nhạc Nhạc xảy ra chuyện, bị giam lỏng, cho nên Trịnh Thiếu Bằng không thể liên hệ được!
"Đây là số điện thoại của tôi, anh nhớ kỹ, sau này giữ liên lạc…" Dương Minh nói.
"Vâng, Dương tiên sinh!" Trịnh Thiếu Bằng nói: "Là như vậy, trợ thủ Trần Cảng Sinh của ông chủ đã gọi điện đến cho tôi, nói rằng có một người nhà… là người của ông chủ, nói là đang có chuyện, muốn được giúp đỡ một chút"
Quả nhiên là vậy! Dương Minh đã hoàn toàn xác định, ông chủ trong lời nói của Trịnh Thiếu Bằng, và ông chủ của tên trộm là cùng một người.
Tuy rằng Dương Minh vẫn chưa hoàn toàn hiểu được mục đích cuối cùng của ông chủ này là gì, nhưng mà một số chuyện không hợp lý trước kia đều đã bắt đầu hiểu rõ được….
"Cái tên Trần Cảng Sinh kia là ai? Có phải là một tài xế không?" Dương Minh hỏi.
"Tài xế? Đúng, hắn coi như là tài xế của ông chủ" Trịnh Thiếu Bằng ngây người ra một lúc rồi mới nói: "Nhưng mà, hắn cũng là người phát ngôn của ông chủ, bình thường thường thay mặt ông chủ để liên hệ với tôi, có thể nói hắn là một trong những người được ông chủ tin tưởng nhất…"
"Nói như vậy thì hắn biết rất nhiều chuyện của ông chủ?" Dương Minh hỏi.
"Cái này thì tôi không rõ, nhưng mà hẳn là có thể!" Trịnh Thiếu Bằng đáp.
"Được rồi, có chuyện gì chúng ta tùy thời liên lạc!" Dương Minh gật đầu, cúp điện thoại, sau đó bắt đầu hối hận. Hiển nhiên, cái tên tài xế đã tự sát kia là một trong những người ông chủ tin tưởng nhất ! Hắn ta khẳng định là biết nhiều chuyện, hơn nữa còn rất trung thành, nếu không cũng sẽ không chọn cách tự sát.
Mà tên trộm này chẳng có tác dụng gì nhiều, chuyện mà hắn biết ít đến đáng thương, Dương Minh cũng không cần phải thẩm vấn hắn nữa, chỉ lấy hắn làm món hàng trao đổi mà thôi.
Khởi động xe, Dương Minh chạy đến chổ hội triển lãm, đám người Lý Cường lúc này cũng đã tỉnh lại, cũng xin lỗi rối rít về chuyện bị hương mê làm cho ngủ gục, nhưng mà, Dương Minh cũng không răn dạy gì, chỉ dặn dò hắn nhanh chóng quét dọn hiện trường, khôi phục lại nguyên trạng.
Lý Cường tuy rằng kinh ngạc là tại sao xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng Dương Minh lại không báo cảnh sát, mà lại bắt bọn họ thu dọn hiện trường. Nhưng mà, Dương Minh không nhiều lời thì hắn cũng không hỏi nhiều, hắn chỉ cần làm tốt cái được giao mà thôi.
Nếu đã có hiệp nghi với ông chủ, Dương Minh cũng không cần phải lo về đống châu báu kia nữa, trong lòng hai người đều hiểu rõ, ông chủ vừa ăn cướp vừa la làng, tự ăn trộm lấy đồ của mình.
Cái câu nói" Châu báu đã được rút về" kia đã cho thấy, hắn sẽ không truy cứu chuyện châu báu bị mất, mà là do hắn tự rút về, không có quan hệ vớ? i Dương Minh.
Tuy rằng hai người trên cơ bản đều không chiếm được tiện nghi của nhau, nhìn sơ qua là ngang tay, hơn nữa có vẻ như bên ông chủ đã tổn thất nhiều hơn, ít nhất là đã chết một tên thân tín, nhưng mà Dương Minh cũng chịu khổ, bị người ta lừa.
………………….
"Thật sự bỏ qua sao? Không tiếp tục truy cứu? Chẳng lẽ nổ lực của chúng ta là uổng phí?" Người đàn ông kia không cam lòng, nắm chặt tay hỏi.
"Không tính thì thế nào?" Ông chủ bất đắc dĩ lắc đầu: "Người đang trong tay Dương Minh, tôi chỉ có thể làm vậy?"
"Người, quan trọng như vậy sao? Tiểu Ngả còn có thể hy sinh, chẳng lẽ tên trộm kia không thể?"
"Hắn ta là một nhân tài hiếm có, nhưng mà không phải là không thể hy sinh" Ông chủ thở dài nói: "Người thật sự không thể hy sinh đang nằm trong tay Dương Minh, là Trần Cảng Sinh, tài xế của tôi! Hắn ta biết thân phận của tôi…. nếu như bị tiết lộ, vậy thì chuyện sẽ lớn…"
"Trần Cảng Sinh? Là tên tài xế kia?" Người đàn ông nhíu mày nói: "Thì ra trước đó ông nói vậy, không đề cập đến tên này…"
"Dương Minh giữ một tên tài xế cũng vô dụng, hắn đã đồng ý thả Tiểu Cố (Tên trộm) ra, cũng sẽ thả Trần Cảng Sinh ra" O^ng chủ gật đầu nói: "Không có biện pháp, bởi vì hắn nên tôi mới thỏa hiệp"
"Được rồi, nhưng mà tính ra, chuyện này chúng ta cũng không chịu lỗ…" Người đàn ông cũng biết chuyện này chỉ có thể giải quyết như vậy, chuyện của ông chủ không thể bị tiết lộ được, nếu không, cơ hội mượn ông chủ để báo thù sẽ không còn!
"Sau này vẫn còn cơ hội! Không cần phải gấp!" Ông chủ nói.
"Lần sau tôi muốn làm cho hắn chết!" Người đàn ông cắn răng, tàn nhẫn nói.
"Tôi còn muốn hắn chết hơn cậu nhiều" Ông chủ cười nhạt nói: "Dương Minh, lần này không làm gì được mày, nhưng mà không có lần sua đâu, mong rằng lần sau mày sẽ không may mắn như thế!"
Ông chủ nói xong, liền cho người thông báo rằng châu báu đã được rút khỏi buổi triển lãm, đây là ước định giữa ông ta và Dương Minh, phải tuân thủ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1056


Báo Lỗi Truyện
Chương 1056/2205