Chương 1053: Một đêm cuối cùng


Hiển nhiên, cái mà Lô Tân Dương nhắc nhở Dương Minh, chính là mục đích của người gây ra vụ này, cứ như vậy là có thể giải thích được vì sao bọn chúng lại đi cướp ngân hàng, hơn nữa còn là nguyên nhân bọn chúng ném túi tiền xuống cống.
Thật ra, mục đích của ông chủ rất đơn giản, đó chính là mê hoặc người khác, làm cho mọi người cho rằng đây l? à một vụ án liên hoàn, chứ không phải đặc biệt nhắm vào buổi triển lãm châu báu.
Nhưng mà vì sao ông ta lại phải làm ra sự dồn dập giả dối này? Những tên này hắn dùng tiền mời đến, có thể đặc biệt nhằm vào buổi triển lãm cũng đâu có gì là không thích hợp? Hay là cái này liên quan đến một vấn đề, vấn đề nội bộ mà Tôn Khiết đã nói?
Nói cách khác, có thể ông chủ là người nội bộ, mới đi làm cái điều thừa thải như vậy, nhưng mà hắn càng làm như vậy, càng dễ dàng bộc lộ thân phận của hắn.
Lần thứ hai Dương Minh gọi điện cho Trần Phi, muốn xác minh suy đoán của Lô Tân Dương: "Chú Trần, con muốn hỏi một chút, những người này nếu thành công sẽ làm cái gì?"
"Theo lời khai của bọn họ, sau khi thành công, bọn họ sẽ dùng sơn phun lại ký hiệu, rồi đi đến ngã tư đường ở trung tâm phía trước hội triển lãm giao hàng, nhưng khi chú đã phái người đến đó thì chẳng thu hoạch được gì, có lẽ là do chuyện bê này đã kinh động người nhận hàng" Trần Phi nói: "Có lẽ là kinh động lớn quá, cho nên ông chủ đã rút người về"
"Con biết rồi…" Dương Minh nghe Trần Phi nói xong, gật đầu lâm vào trầm tư.
Chẳng lẽ chuyện này được giải quyết như vậy sao? Tuy rằng không bắt được ông chủ phía sau, nhưng ít nhất là người do hắn phái đến đã bị bắt toàn bộ, chỉ là như vậy thì không tạo thành ảnh hưởng gì đến ông ta cả, những người này bị bắt, ông ta cũng không tổn thất gì, ngược lại còn không cần trả tiền thù lao.
Xem ra sau này có thể thả lỏng được một…. khoan đã! Trong lòng Dương Minh bỗng cả kinh, đột nhiên cảm thấy có một chổ không thích hợp!
Chuyện này không có khả năng giải quyết đơn giản như vậy mới đúng, với năng lực của ông chủ đứng đằng sau, lẽ nào không có chuẩn bị cho bước tiếp theo? Chẳng lẽ chỉ gửi hy vọng lên đám người đánh thuê này?
Hơn nữa quan trọng nhất là thời gian cướp lần hứ hai, rõ ràng là không giống với lần đầu tiên, lần đầu tiên đi cướp, rõ ràng là ứng phó với thời gian, thuộc về loại tốc chiến tốc thắng, không đợi cảnh sát đến đã kết thúc rồi.
Nhưng lần này lại không giống, cướp của buổi triển lãm không giống như cướp ở ngân hàng, không có khả năng đánh nhanh như ở ngân hàng được, hơn nữa mức độ bảo vệ ở đây còn cao hơn ở ngân hàng rất nhiều, cho nên dùng tốc độ là điều rất khó khăn, dễ xuất hiện nguy hiểm, ông chủ đứng phía sau không có khả năng không tính toán cho chuyện này được!
Nếu như nói ông chủ đã tính cho chuyện này, mà vẫn cố làm chuyện này, vậy thì chỉ còn lại một khả năng, đó chính là muốn phô trương thanh thế!
Trần Phi lần thứ hai nhận được tin, liền tra hỏi người đã dùng điện thoại để cắt kính, lúc trước hắn làm ra hành động này, cũng không phải là vì cướp đoạt cái gì! Hắn chỉ làm theo ý của người ủy thác, ngay trong ngày đầu tiên hấp dẫn sự chú ý của bảo an, ngày thứ hai thì áp dụng hành động.
Bây giờ, tuy rằng đã xác minh được một điều là người đàn ông kia không có liên hệ với đám lính đánh thuê, nhưng mà thời gian xảy ra thì lại có vẻ rất phù hợp.
Trước khi thực hiện, thì ông chủ đã dùng người đàn ông mặc áo khoát màu xanh này làm mồi nhử sự chú ý của bảo vệ, khi mà người này thực hiện kế hoạch thì cùng lúc đó, đám lính đánh thuê cũng thực hiện kế hoạch cướp đoạt.
Tuy rằng đây là hai nhóm khác nhau, nhưng mà lại có liên hệ với nhau, có thể là cùng một người thuê, như vậy thì mới thực hiện được mục đích dương đông kích tây của ông chủ! Chỉ có thuật dương đông kích tây mới lừa được sự hiểu biết của đối phương và đòn sát thủ chân chính mới được dùng đến.
Dương Minh không tin rằng ông chủ chỉ dùng có một lực lượng, kế hoạch lớn như vậy, không thể dựa vào một nhóm mà có thể hoàn thành được.
Có lẽ, ông ta cũng đã nghĩ đến, đám lính đánh thuê này rất khó để có thể hoàn thành nhiệm vụ, cho nên mới để mặc cho đánh lính đánh thuê này đi cướp, bởi vì ông ta căn bản là không nghĩ rằng bọn họ có thể thành công. Hơn nữa, giá trị của châu báu là khổng lồ, so với số tiền mà ông ta dùng để trả thù lao quả thật là như trên trời so với dưới đất. Nếu đám lính đánh thuê này mà biết được giá trị của đống châu báu đó mà vẫn còn giao hàng thì đúng là ngu không thể tả được!
Nói cách khác, những tên cướp này chỉ là mồi nhử, thật ra thì chẳng có ai đứng ở ngã tư để nhận hàng cả!
Nghĩ đến đây, Dương Minh đã đại khái hiểu được chút chút.
"Vẫn ứng phó toàn lực như cũ" Dương Minh nói với Lý Cường: "Nhất là buổi tối hôm nay, càng không được bất cẩn"
Hội triển lãm vẫn như tối qua, sau khi đóng cửa xong, khách hàng ra về hết, còn hàng hóa thì đã được niêm phong hết.
Còn cái tủ kính bị nứt ở khu triển lãm cũng đã được đổi cái mới, mà những bảo vệ có trách nhiệm cũng đã chuẩn bị tinh thần, mấy hôm nay bọn họ đều đặc biệt khẩn trương.
Đêm nay, là một đêm dài, và còn dài hơn cả đêm hôm qua….
Dù sao thì sáng ngày hôm qua cũng không có xảy ra chuyện, mọi người tuy rằng khẩn trương, nhưng mà không bị căng thẳng, không giống với ngày hôm nay, không ai dám bảo đảm là đối phương sau khi thất bại sẽ không tiếp tục nữa. Đây là một điều rất khó dự đoán.
Dương Minh vẫn ngồi trong một chiếc xe gần hội triển lãm như cũ, quan sát toàn bộ tình hình bên ngoài.
Tối nay, vẫn trôi qua một cách nhẹ nhàng, không giống như những gì Dương Minh đã dự liệu, cũng không xuất hiện biến cố gì, yên lặng trôi qua, có vẻ như là không có xảy ra chuyện gì cả.
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại có chút kỳ quái, đối phương không có khả năng từ bỏ ý đồ như vậy chứ? Theo lý thuyết hẳn là sẽ không, đối phương nhất định sẽ ra tay lần hai, nhưng mà bao giờ ra tay thì Dương Minh không thể đoán được, mà Lô Tân Dương cũng không có chủ ý gì.
"Tôi cũng không phải là Gia Cát Lượng…. không thể nào đoán trước được" Lô Tân Dương nhún vai cười khổ nói: "Có thể là ban ngày, cũng có thể là ban đêm, có thể là cướp ngày, cũng có thể là đêm trộm, tất cả đều có thể"
Nhưng mà, càng làm cho Dương Minh kỳ quái chính là ngày thứ ba cũng không có động tĩnh gì, mãi cho đến lúc đóng cửa, khách hàng đi về h? ết cũng không xuất hiện cảnh tượng giống ngày hôm qua.
Đến tối, tuy rằng Dương Minh vẫn không thả lỏng, nhưng mà vẫn lại là một đêm yên tĩnh.
Đến ngày thứ tư, buổi sáng và buổi tối vẫn như cũ, bình tĩnh đến dọa người, thật giống như có vẻ đã từ bỏ, nhưng càng làm cho Dương Minh thêm khó hiểu.
"Tôi đã đoán được đại khái ý đồ của đối phương rồi" Buổi tối ngày thứ năm, Lô Tân Dương sau khi do dự một hồi mới nói với Dương Minh.
Buổi tối thì Lô Tân Dương ở cùng với Dương Minh, ban ngày tuy được ngủ một chút, nhưng luôn thiếu giấc, trong năm ngày nay, mọi người ai cũng chỉ được ngủ có mười mấy tiếng mà thôi.
Tuy rằng đã được Dương Minh huấn luyện nghiêm ngặt, nhưng mà cho dù là siêu nhân cũng có lúc biết mệt, trong mắt ai ai cũng đầy tơ máu, tỉnh thì vẫn là tỉnh, nhưng mà rất là mệt mỏi.
"Ý đồ gì?" Dương Minh vẫn tập trung tinh thần quan sát bên trong.
"Người đứng phía sau có thể đoán được là sau chuyện xảy ra ngày thứ hai, chúng ta sẽ càng phòng bị nghiêm mật hơn" Lô Tân Dương phân tích: "Nếu như ngày thứ ba không xảy ra chuyện, thì chúng ta vẫn sẽ duy trì cảnh giác vào ngày thứ tư, ngày thứ năm cũng vậy, tuy rằng xảy ra chuyện làm cho mọi người trở nên hăng hái hơn, nhưng mà kéo dài như vậy thì sức trâu cũng phải kiệt. Chúng ta cứ duy trình phòng bị như vậy mỗi ngày, khẳng định sẽ có lúc uể oải, mà đêm cuối cùng, cũng chính là thời gian mệt mỏi nhất. Đại khái là tất cả sẽ nghĩ rằng, đêm cuối cùng sẽ không có chuyện gì, nhưng mà thường thường đây là lúc nguy hiểm nhất, người của chúng ta đã ở trong tình trạng kiệt sức, nếu ông chủ đứng sau muốn đến cướp lúc này thì sẽ vô cùng dễ dàng"
"Đúng vậy…" Dương Minh gật đầu: "Nói như vậy, buổi tối ngày mai và ngày mốt có thể là thời gian nguy hiểm nhất?"
"Hẳn là như vậy" Lô Tân Dương gật đầu: "Đương nhiên cái này chỉ là suy đoán của tôi"
Ngày mốt là đêm cuối cùng của buổi triển lãm, sau đó kết thúc thì người của các công ty châu báu sẽ đến rút hàng của mình về, nếu mà trong lúc chuyên chở về mà có xảy ra chuyện gì thì chẳng có liên quan gì đến Danh Dương nữa, nói cách khác, trong khoảng thời gian từ đây đến lúc đó Dương Minh hẳn là nên chú ý đề phòng.
Sáng ngày thứ sau, vẫn trôi qua một cách bình yên, quả nhiên giống như Lô Tân Dương dự liệu, tất cả đều tập trung vào ngày thứ bảy.
Mà buổi tối thứ sáu, khả năng ra tay của đối phương tương đối lớn.
Dưới sự an bài của Dương Minh, những bảo vệ có trách nhiệm đã xuất hiện dấu hiệu buồn ngủ, ngay cả những người tuần tra bên ngoài cũng đã bắt đầu trở nên dễ dãi hơn.
Đương nhiên, cứ như vậy, Dương Minh đã thiết kế một cái bẫy rất công phu, bởi vì năm đêm trước tất cả bảo vệ đều trong trạng thái đề phòng, chỉ có tối nay bảo vệ đã trở nên rấ? t bất cẩn, đây rõ ràng là một trạng thái khác thường, không có khả năng cẩu thả như vậy được, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, đây là một cái bẫy!
Tuy rằng Dương Minh có hứng thứ với người đứng đằng sau ấy, nhưng mà hắn cũng hiểu rằng, cho dù lần này có bắt được tên trộm đồ thì cũng không thu hoạch được cái gì.
Bởi vì người phái đến không có khả năng biết nhiều, người biết nhiều thì ông ta không có khả năng phái ra! Cho nên Dương Minh cũng không muốn làm những việc vô dụng.
Cứ thuận lợi vượt qua buổi triển lãm này xong đã, sau này tính chuyện với ông ta sau.
Đương nhiên, nếu lần này có thể nắm được cái đuôi của ông chủ đằng sau, thì Dương Minh cũng không ngại chơi với ông ta một chút, nếu được thì như lời Tôn Khiết nói, bem và xử lý luôn.
Dương Minh ngồi trong xe, vẫn nhìn chằm chằm vào bên trong.
Từ đầu đến giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì, đại khái là đến ba giờ sáng, có một chiếc xe Camry màu đen dừng lại ven đường trung tâm triển lãm, xe tắt máy, nhưng mà người trong xe vẫn chưa lập tức xuống xe.
Bởi vì chổ này không nằm ở trung tâm thành phố, mà nằm ở địa phương tương đối lệch ra ngoài khu thương nghiệp, dân cư xung quanh rất ít, đều là những khu xí nghiệp hoặc là các công ty, lúc ban ngày thì nhộn nhịp, nhưng ban đêm thì cơ hồ như là không có người nào.
Cũng bởi vì như vậy nên Dương Minh mới có thể dễ dàng tra xét tình hình chung quanh hội triển lãm, trên cơ bản đều rất tĩnh lặng, nếu có động tĩnh gì thì Dương Minh lập tức phát hiện ra ngay.
Cho nên ngay khi chiếc Camry đến gần, đã khiến cho Dương Minh cảnh giác, bởi vì người ta chưa xuống xe cho nên Dương Minh mới dùng dị năng nhìn vào trong.
Người trong xe không nhiều, chỉ có hai người, một tài xế và một người đàn ông mặc một bộ đồ màu đen, lúc này hắn ta đang dùng một cái ống kính hồng ngoại để quan sát tình hình bên ngoài cửa sổ xe.
Dương Minh rùng mình, rốt cục thì kẻ địch đã đến, Dương Minh đương nhiên là không tin dân chúng bình thường nửa đêm rãnh rỗi chạy đến đây cầm ống kính hồng ngoại để ngắm cảnh, mà người này làm vậy, hiển nhiên là quan sát xung quanh có mai phục hay không.
Kết quả hiển nhiên là làm cho hắn ta rất thỏa mãn, người đàn ông mặc đồ đen sau khi quan sát một hồi, liền cất cái ống kính hồng ngoại đi, và đeo cặp kính hồng ngoại khác lên mặt.
Ống kính và cặp kính hồng ngoại tuy rằng đều có thể nhìn ban đêm, nhưng mà cặp kính thì có nhiều tính năng hơn, và cũng chuyên nghiệp hơn.
Hắn ta đeo một cái túi lên vai, sau đó mở cửa xe nhảy xuống, đi đến hướng hội triển lãm.
Dương Minh mỉm cười, cũng không ra chỉ thị gì cho đám người Lý Cường, bởi vì Dương Minh muốn nhìn xem năng lực của đám Lý Cường là như thế nào, cho dù tên kia có thành công thì vẫn còn hoàng tước ở phía sau đợi hắn!
Tên kia chậm rãi mò đến gần hội triển lãm, nhưng hắn ta không trực tiếp đi vào, mà lại dùng ống nhòm để quan sát tình huống bên trong.
Chờ khi hắn thấy được tình cảnh bên trong, nhất thời sửng sốt! Phỏng chừng là hắn chưa bao giờ nhìn thấy được một đám bảo vệ nào dễ dãi như vậy! Người thì lờ đờ gục lên gục xuống, thậm chí là có kẻ chui vào góc ngủ khò khò!
Biểu tình trên mặt hắn ta liền thay đổi, tràn đầy vẻ nghi hoặc cùng do dự.
Dương Minh cảm thấy buồn cười khi quan sát người này, xem ra an bài như vậy đã làm cho tên kia sinh ra một áp lực tâm lý.
Quả nhiên, tên này không dám tự tiện chủ trương, liền móc điện thoại ra, gọi một dãy số. Đáng tiếc chính là hắn bấm số quá nhanh cho nên Dương Minh chẳng thể nào nhìn thấy số điện thoại!
Nhưng mà, cho dù thấy được thì phỏng chừng chỉ là của một sim khuyến mãi, ông chủ phía sau là một người cẩn thận, hẳn là sẽ không để một chi tiết nhỏ này mà làm bại lộ thân phận.
Dương Minh đương nhiên là sẽ không chú ý đến các chi tiết này, cẩn thận quan sát cặp môi của tên kia, nhìn xem hắn nói gì.
"Ông chủ, tình hình bên trong có chút kỳ quái" Tên này nói khá ngắn gọn.
"Ồ? Kỳ quái chổ nào?" Giọng nói bên kia điện thoại, Dương Minh hiển nhiên là không thể nghe được, hắn chỉ có thể nhin mà thôi, chứ không thể nào hiểu được tín hiệu điện thoại.
"Đám bảo vệ tuần tra xung quanh rất là bất cẩn, không chút nghiêm mật, hoàn toàn khác so với ban ngày"
Đến lúc này, Dương Minh đã hoàn toàn khẳng định cái tên mặc đồ đen này đang nhằm về hội triển lãm châu báu.
"Bất cẩn? Hoàn toàn khác?" Ông chủ sau khi nghe xong, suy nghĩ một hồi, rồi nói: "Haha, không ngờ, tôi chơi thủ đoạn, Dương Minh cũng biết dùng mưu kế, hắn muốn hù dọa chúng ta, nhưng mà hắn thất vọng rồi, cứ tiếp tục như kế hoạch"
"Tốt, tôi hiểu rồi" Tên này gật đâu xong rồi cúp điện thoại.
Tuy rằng Dương Minh không biết ông chủ đã nói với hắn ta cái gì, nhưng mà căn cứ theo biểu hiện của tên này thì ông chủ nhất định đã ra lệnh cho hắn tiếp tục kế hoạch.
Ông chủ cúp điện thoại xong, hừ lạnh, quay đầu lại nói với một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi: "Dương Minh dám giở trò hù dọa tôi, để cho đám bảo vệ làm ra vẻ bất cẩn…"
"Ồ? Dương Minh cũng biết dùng mưu kế sao?" Người đàn ông này nghe xong, hừ một tiếng nói: "Hắn còn có thể đoán ra là chúng ta sẽ hành động vào tối này!"
"Thật ra cũng khó đoán, những ngày trước đều không có xảy ra chuyện gì, đêm nay là đêm cuối cùng, nếu không ra tay tối nay vậy thì chỉ còn lại sáng mai" Ông chủ nói.
"Nhưng mà, như vậy lại càng thích hợp để chúng ta hành động, hắn càng bất cẩn thì cơ hội thành công của chúng ta càng cao" Người đàn ông nói: "Nếu bọn chúng đã như vậy, khẳng định là sẽ không trong tư thế sẳn sàng"
"Nghe cũng có chút đạo lý" Ông chủ gật đầu nói: "Mong rằng hành động lần này sẽ không làm tôi thất vọng"
"Không thành công cũng không sao, cái này chỉ mới là sự khởi đầu" Người đàn ông nói: "Sau đó vẫn còn khá nhiều chuyện, mong rằng Dương Minh đừng chết sớm thì đúng hơn, nếu không sẽ rất là chán"
Ông chủ lúc này mới bội phục người đàn ông này, người này quả thật trời sinh ra là một người bày mưu tính kế: "Kế hoạch lần này ? thật sự rất tốt, đám lính đánh thuê đúng như là cậu dự liệu, tất cả đều bị Dương Minh đối phó, chúng ta cũng không cần trả tiền thù lao! Ha ha ha…."
"Bọn chúng đều đi chịu chết…." Người đàn ông đắc ý cười nói, nhưng mà nghĩ đến mình bây giờ vẫn còn cần dựa vào ông ta, vì thế liền thay vào vẻ mặt nịnh nọt: "Tuy rằng biết Dương Minh rất lợi hại, nhưng mà nếu không phải ông nói cho tôi biết chuyện này, thì tôi cũng sẽ không nghĩ ra được kế hoạch này. Dù sao trước đó tôi nghĩ Dương Minh dù có lợi hại cũng không có khả năng đánh lại lính đánh thuê!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1053


Báo Lỗi Truyện
Chương 1053/2205