Chương 1047: Bạn gái trên danh nghĩa


Dương Lệ lái chiếc xe thể thao của mình về, trước đây Dương Minh nghĩ chiếc xe của Dương Lệ rất là xịn, nhưng mà bây giờ xem ra, đẳng cấp này rất là tầm thường, Dương Đại Sơn nói thế nào cũng là một nhân viên cao tầng của Danh Dương, bản thân ông cũng lái một chiếc Audi xin, mà Dương Lệ cứ lái mãi chiếc xe này.
"Chờ sinh nhật của chị, em sẽ tặng cho chị một chiếc xe mới, muốn loại nào cứ chọn đi" Dương Minh nhìn thấy Dương Lệ bước ra khỏi xe, cười nói.
"Thật sao?" Dương Lệ nghe Dương Minh nói xong cũng hài lòng nói: "Em trai, chị muốn xe nào em cũng cho?"
"Gạt chị em làm gì?" Dương Minh cười nói: "Đã nói là quà sinh nhật cho chị mà"
"Em đã quên sinh nhật của chị rồ? i sao? Sinh nhật của chị là ngày một tháng một mà" Dương Lệ nói.
"A…. như vậy thì…" Từ nhỏ Dương Minh đã không tiếp xúc nhiều với bác hai, mà quan hệ với Dương Lệ lại vô cùng khẩn trương, tiệc sinh nhật của Dương Lệ Dương Minh chẳng bao giờ tham gia được một lần, cho nên căn bản là không nhớ rõ được ngày sinh nhật của Dương Lệ, bây giờ nghe Dương Lệ nhắc nhở, nhất thời cảm thấy xấu hổ.
"Haha, không sao" Dương Lệ cũng biết Dương Minh đang nghĩ gì, cho nên cũng không nhiều lời, càng nói chỉ càng thêm xấu hổ: "Thế nào, bây giờ muốn thực hiện lời hứa, hay là muốn đổi ý?"
"Đương nhiên là không phải rồi" Dương Minh lắc đầu nói: "Chỉ là có nhiều chuyện làm quên, như vậy đi, chị cứ chọn xe, em sẽ mua cho chị"
"Được rồi, một lời đã định" Dương Lệ vui vẻ gật đầu, Tôn Khiết nhìn Dương Minh và Dương Lệ, cười khổ lắc đầu. Ban đầu quan hệ của hai người không được tốt, nhưng mà bây giờ xem ra, lúc này mới thật sự là hai chị em trong nhà, Tôn Khiết cũng vui vì bọn họ.
"A, cứ mãi nói chuyện, đã quên mất chị Tôn Khiết" Dương Lệ ngẩng đầu lên nhìn Tôn Khiết, nói: "Chị Tôn Khiết, chị thế nào? Không bị gì chứ?"
"Chị không sao cả" Tôn Khiết lắc đầu nói: "Nhưng mà tên Lưu Lượng kia thì thế nào?"
"Quản hắn làm cái gì! Lúc trở về, em đã kêu Trương Hiểu Đan chia tay với hắn, cái người này không được tốt, bụng dạ hẹn hòi" Hiển nhiên là ngay cả Dương Lệ cũng không thích người này.
"Quên đi, mặc kệ bọn họ" Dương Minh cũng chẳng thèm để ý đến cái loại người này, cho nên chẳng muốn nói nhiều.
"Haha, nhưng mà ngẫm lại, cái tên Lưu Lượng kia thật là xui xẻo, ai kêu hắn như vậy, bị đạn bắn trúng cũng là đáng đời" Dương Lệ cười hả hê nói, Dương Minh và Tôn Khiết nghe xong không khỏi mỉm cười, quả thật tên kia thật sự rất xui xẻo, đạn lạc không trúng ai lại trúng ngay hắn.
Ba người cùng nhau đi vào trong nhà của Dương Lệ, Dương Lệ nhấn chuông cửa, người ra mở cửa chính là bác gái của Dương Minh, nhìn thấy Dương Minh và Tôn Khiết đi theo Dương Lệ, lập tức sửng sốt, nói: "Đại Minh, Tôn Khiết, các con đến rồi à!"
"Mẹ, bọn họ đến ăn cơm chiều với chúng ta!" Dương Lệ nói, từ nhỏ Dương Minh đã được bác gái yêu thương, trong nhà của bác hai, chỉ có bà là Dương Minh cảm thấy tốt nhất, gần đây bác gái nhìn thấy Dương Đại Sơn và Dương Đại Hải hòa hảo với nhau, trong lòng cũng rất vui, nhưng mà từ đó đến giờ Dương Minh vẫn chưa đến nhà lần nào, làm cho bà mỗi lần nghĩ đến Dương Minh là thấy áy náy, cho nên vẫn canh cánh trong lòng, mà lần này đột nhiên thấy Dương Minh đột nhiên đến nhà ăn cơm, vô cùng vui mừng, cùng với chút bất ngờ: "Ai da, phải làm sao đây, sao không nói trước, bác nên làm món gì đây"
"Không sao đâu, bác gái, bọn con chỉ đến ăn một bữa cơm thường thôi, đâu phải đi yến hội gì đâu, tùy tiện là được rồi" Dương Minh cười nói.
"Con là người một nhà, ăn gì cũng được, nhưng mà bạn của tiểu Lệ cũng đến… chúng ta không thể nào qua loa đ? ược, hay là, để bác làm thêm một vài món nữa" Bác gái vội vã nói.
"Không sao đâu, bác gái, con là bạn gái của Dương Minh, lại là bạn tốt của Dương Lệ, cũng coi như là người một nhà rồi" Tôn Khiết cười nói. Nghe Tôn Khiết nói như vậy, không chỉ bác gái sửng sốt, ngay cả Dương Lệ cũng giật mình, Dương Lệ vẫn cho rằng Tôn Khiết và Dương Minh chỉ là diễn trò, nhưng mà, bây giờ xem ra hình như không phải là vậy, đã trễ thế này mà Dương Minh và Tôn Khiết vẫn đi cùng nhau, lại còn gọi Tôn Khiết là" tiểu Khiết" , cái này đã chứng minh tất cả, chỉ là nàng không ngờ rằng, Tôn Khiết lớn hơn Dương Minh vài tuổi, nhưng tự nhiên trở thành tình nhân.
Mà ngay cả Dương Minh cũng không ngờ Tôn Khiết lại nói vậy, hơi hơi kinh ngạc nhìn Tôn Khiết, thấy mặt nàng vẫn như thường, không có vẻ gì không ổn, không biết nàng ta rốt cục muốn làm gì, nhưng mà khi Tôn Khiết thấy Dương Minh ngơ ngác nhìn mình, thì lại cười gian xảo nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập sự giảo hoạt, làm cho Dương Minh nhất thời lạnh sống lưng, nhưng nếu bác gái đã không hỏi thì Dương Minh cũng không thể phủ nhận được, đã như thế thì phải đành lao theo.
"Vậy cũng không được, đại Minh lần đầu tiên dẫn bạn gái đến, bác nhất định phải chiêu đãi thật tốt mới đúng…"
"Không sao đâu bác gái, bác lo quá rồi, bọn con cũng chỉ đến ăn một bữa cơm bình thường thôi, hơn nữa bây giờ cũng đã đói bụng lắm rồi, ăn cái gì mà có thể no bụng là được" Dương Minh nói.
"Đúng rồi, không phải hồi nãy các con đi hội tụ gì sao?" Bác gái nghe Dương Minh nhắc đến ăn, mới chợt nhớ ra hồi nãy Dương Lệ có nói là đi ăn, mà tại sao ăn xong lại để đói bụng?
"Đừng nói nữa…" Dương Lệ vừa định nói lại chuyện xảy ra khi nãy, nhất thời nhớ ra lời dặn của Dương Minh khi nãy, vội vã sửa lời: "Đến chổ rồi, đang gọi món thì Trương Hiểu Đan và bạn trai của nàng cãi nhau, bạn trai của nàng cũng thật đáng ghét, hai người cãi nhau rồi bỏ đi, bọn con cũng không thể ngồi tiếp được, cho nên liền đi về…"
Dương Lệ vốn ghét Lưu Lượng rồi, cho nên đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu của hắn, chỉ tội nghiệp cho Lưu Lượng đang nằm hôn mê trên giường, không biết mình đã bị Dương Lệ đổ hết trách nhiệm.
"À, ra là vậy!" Bác gái cũng không hoài nghi chút nào, gật đầu không hỏi nữa, đi vào trong phòng, dặn dò người giúp việc chuẩn bị dép lê cho Dương Minh, sau đó kêu vào trong phòng bếp chuẩn bị cơm nước. Lần này Dương Minh chủ động đến làm khách, làm cho bác gái vô cùng hài lòng, trên bàn cơm mà liên tục gấp đồ ăn cho hắn, nhưng mà bà cũng tò mò về Tôn Khiết, bác gái chỉ biết Tôn Khiết không phải là người bình thường, là một người rất có thế lực, tuy rằng tuổi của Tôn Khiết không còn nhỏ, nhưng mà bão dưỡng vô cùng tốt, nhan sắc phải nói rất là đẹp, bộ ngực hơi lớn một chút, nhưng mà nhìn thế nào cũng giống một thiếu nữ mười tám đôi mươi hơn, nhìn so so thấy không lớn hơn Dương Lệ là bao.
Hơn nữa, con gái bây giờ tương đối trưởng thành sớm, bộ ngực lớn không nói lên cái gì, cho nên bác gái cũng không suy nghĩ nhiều về tuổi của Tôn? Khiết nữa, chỉ là khi Dương Minh cùng một chổ với Tôn Khiết liền có chút kỳ quái thôi.
Vô luận là Dương Lệ, Tôn Khiết hay Dương Minh đều đói bụng, tuy rằng cơm nước không phong phú, nhưng mà ăn rất ngon, sau khi ăn xong, Dương Minh và Tôn Khiết đứng ra ra về, bác gái thì cứ muốn giữ lại, dặn hai đứa rãnh rỗi thì đến làm khách, Dương Lệ vẫn muốn tìm cơ hội hỏi Tôn Khiết một chút, quan hệ của nàng và Dương Minh rốt cục là thế nào, nhưng mà có mẹ ở đây nên không có cơ hội hỏi, chỉ có thể để dành mà thôi. Biệt thự của Tôn Khiết cũng gần nhà Dương Lệ, cho nên Dương Minh chỉ lái một chút là đến, rồi trực tiếp lái xe thẳng vào trong bãi giữ xe ngầm.
"Vừa nãy sao em lại nói với bác gái em là bạn gái của anh" Vào trong nhà của Tôn Khiết, Dương Minh lười biếng nằm trên ghế salon hỏi.
"Thế nào, đây chẳng phải là kết quả cậu muốn?" Tôn Khiết hỏi ngược lại.
"Cái này thì được, nhưng không phải em đã nói là còn cần phải khảo nghiệm nữa hay sao?" Cái đầu của Dương Minh căng ra, hồ nghi hỏi.
"Khảo nghiệm thì vẫn có, nhưng mà biểu hiện ngày hôm nay của cậu làm tôi tương đối hài lòng" Tôn Khiết nói: "Tạm thời qua được một cửa, cho cậu chút ngon ngọt"
"Nói cách khác là anh đã qua được khảo sát?" Dương Minh cười nói: "Bây giờ em dự định làm bạn gái của anh?"
"Chỉ là tạm thời thôi, trước mặt bác gái của cậu, cho cậu chút mặt mũi, để cậu vui vẻ một chút thôi, tôi cũng không nói là cậu đã vượt qua" Tôn Khiết cầm trái táo trong mâm trái cây, bắt đầu gọt vỏ.
"Gọt cho anh?" Dương Minh dõng dạc nói, hắn đương nhiên biết rằng Tôn Khiết sẽ không thể nào bị kua đổ nhanh chóng như vậy.
"Đi chết đi!" Tôn Khiết cầm lấy trái táo cắn một cái, đắc ý nhìn Dương Minh, nhưng mà thấy vẻ mặt tội nghiệp của Dương Minh, lại có chút không đành lòng, bất đắc dĩ lắc đầu, cầm lấy con dao trong mâm trái cây, cắt trái táo ra làm hai, đưa cho Dương Minh một nửa: "Chia cho cậu một nửa"
"Anh muốn nửa kia!" Dương Minh chỉ vào một nửa trái táo còn lại trong tay Tôn Khiết.
"Nửa này không giống sao? Sao cậu lại nhiều chuyện quá vậy?" Tôn Khiết bất mãn nói.
"Cái nữa này em đã cắn rồi…." Dương Minh được Tôn Khiết chia cho miếng táo, không có chút cảm động ngược lại còn ra vẻ ba gai.
"Thế nào? Ghét nước miếng của tôi? " Tôn Khiết hờn giận nói: "Ghét thì sau này đừng có hôn tôi"
"Không phải" Dương Minh cười khổ nói: "Ý của anh là, cái miếng này ít hơn một chút…. anh không có lời…"
"Đi chết đi" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, thầm mắng người này ích kỷ.
Dương Minh cười hắc hắc, cúi đầu ăn miếng táo.
"Này, bạn gái tạm thời, em có mệt không?" Dương Minh ăn xong miếng táo của mình, nhìn dáng người đẫy đà của Tôn Khiết, trong lòng bắt đầu lung lay.
"Cậu hỏi để làm gì?" Tôn Khiết nhìn thấy cặp" sắc nhãn" của Dương Minh xuất hiện, liền biết ý đồ của người này.
"Mặc kệ thế nào, chúng ta có phải là ? nên nghỉ ngơi một chút không?" Dương Minh cố ý ngáp một cái, nói: "Ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá…"
"Được, tôi xem TV tiếp, cậu đi ngủ trước đi" Tôn Khiết cười cười liếc nhìn Dương Minh nói: "Bên kia phòng khác, chăn đệm bên trong còn mới lắm, cậu cứ trực tiếp vào đó ngủ đi, trong phòng khách còn có một buồng vệ sinh riêng nữa" Dương Minh nghe Tôn Khiết nói xong, nhất thời ngac nhiên, hắn muốn kéo Tôn Khiết đi ngủ chung, mà Tôn Khiết bắt hắn ngủ phòng khác, vậy hắn đến đây còn ý nghĩa gì nữa trời….
Thấy Dương Minh ngạc nhiên, có vẻ giống như tự tát vào mồm, Tôn Khiết không khỏi cười trộm, thì ra Dương Minh cũng có lúc ngớ ngẩn! Quả thật, kêu hắn ngủ phòng khách, nhưng hắn có thể từ chối, chân mọc trên người hắn mà, muốn đi đâu là chuyện của hắn.
Cho dù mình có khóa cửa phòng, thì với kỹ thuật của Dương Minh, mở cửa cũng như là thổi bụi thôi, chỉ bằng vào kỹ thuật mở khóa khi nãy của Dương Minh thôi thì cánh cửa nhà mình không phải là đối thủ của hắn rồi.
"Ặc… anh cò nhiều chuyện về địa ốc muốn hỏi em, em xem…"
"Trong phòng khách có điện thoại đó, dùng điện thoại mà gọi cho tôi…"
"Không tiện đâu, vả lại nói chuyện qua điện thoại tốn tiền lắm…."
"Không sao, điện thoại nhà tôi là nội tuyến, không tốn tiền"
"Nhưng mà, nói chuyện điện thoại lâu, sóng điện thoại sẽ làm tổn thương đến não" Dương Minh làm ra vẻ nghiêm trang nói: "Chúng ta cũng không nên lấy sinh mạng ra nói giỡn"
"Chúng ta nói chuyện nội tuyến, lấy đâu ra sóng điện thoại?" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói xong, không nhịn được cười.
"Cái này cũng vậy thôi… trên ống nghe có hóa chất, rất dễ ảnh hưởng cộng hưởng hạt nhân nếu dùng lâu…." Dương Minh cũng không rành về vấn đề này, cho nên bắt đầu nói bậy.
"Cộng hưởng hạt nhân? Sao nghe giống như đang ở trong bệnh viện vậy?" Tôn Khiết nghi hoặc nhìn Dương Minh nói.
"Nói chung là … có ảnh hưởng không tốt đến màng nhĩ…" Dương Minh nghiêm trang nói.
"Muốn ngủ chung thì cứ nói đại đi, cần gì phải nhiều lý do như vậy, ha ha ha …" Tôn Khiết rốt cục không nhịn được cười ầm lên.
"Trời đất, em đùa giỡn anh?" Dương Minh cười khổ nói: "Anh còn tưởng em thật sự bắt anh ngủ một mình chứ"
"Nếu đã gọi cậu đến nhà tôi, cậu nghĩ sao?" Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh nói: "Tôi đi tắm, cậu cũng đi tắm đi"
"Cùng nhau tắm?" Tâm huyết của Dương Minh nhất thời dâng trào, tắm uyên ương nha, thật không ngờ Tôn Khiết lại chịu chơi như vậy, quả thật rất bá đạo, đúng là một hồ ly, khà khà, bất quá ta thích =))
"Tắm cùng nhau cái gì? Không phải đã nói với cậu rồi sao, trong phòng khách cũng có buồng tắm riêng" Tôn Khiết nói: "Tôi đi tắm, cậu đừng làm phiền tôi, nếu không tôi thay đổi chủ ý"
"A…" Dương Minh thất vọng gật đầu, xem ra là do mình nghĩ quá nhiều rồi, haizzz, có lúc nghĩ nhiều chưa chắc là đúng….
Dương Minh rất muốn biết nếu Tôn Khiết trải xà phòng lên n? gười thì sẽ như thế nào, nhất là trước ngực… bởi vì nghĩ bậy nên tiểu Dương Minh bắt đầu không thành thật ….
Phải nói là tốc độ tắm của Dương Minh thuộc vào hàng nhanh nhất nhân loại, vào cởi đồ cực nhanh, xối nước mấy cái, lau lau, mặc đồ, xong! Sau khi tắm xong liền lên phòng của Tôn Khiết ở lầu hai, Tôn Khiết tắm rất là lâu, bên trong có mấy cuốn sách tham khảo, cùng với một cái laptop để ở đầu giường, Dương Minh trực tiếp đẩy cửa vào, chui vào trong chăn….a, thích thật, còn có cả mùi đàn bà nữa…. một sự trong sạch đặc biệt, có chút tương tự như Tiếu Tình vậy, đúng là Les, mùi vị không khác nhau lắm….
Máu dâm của Dương Minh đã lên đến não, càng nghĩ càng sốt ruột.mà Tôn Khiết vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, Dương Minh đã không thể chịu nổi nữa rồi, bước lại cửa phòng tắm, gõ cửa nói: "Tiểu Khiết Khiết thân yêu của anh, em tắm xong chưa? Hơn nửa tiếng rồi đấy…"
"Mới có nửa tiếng thôi sao? Vẫn chưa, tắm thêm một lát nữa …" Tôn Khiết trả lời.
Thêm một lát? Đầu của Dương Minh nhất thời toát đầy mồ hôi, không nhịn được dùng dị năng nhìn vào bên trong, thấy Tôn Khiết đang nằm rất thư thả thoải mái bên trong bồn tắm, đang xem một quyển tạp chí thời trang phụ nữ gì đó…
"Tắm thì tắm thôi, ngàn vạn lần đừng có xem mấy cái tạp chí, mấy cái này không tốt đâu" Dương Minh bĩu môi nói.
"Tôi đâu có!" Tôn Khiết cả kinh, vội ném quyển tạp chí qua một bên, trừng to mắt ra hướng cửa phòng trắm, nói: "Cậu nhìn lén tôi?"
"Haha, thì ra em thật sự có coi tạp chí? Anh chỉ nói đùa thôi mà trúng thật… phòng tắm của em có khóa cửa hay không, em còn không rõ ràng hay sao?" Dương Minh giả điên nói, làm cho Tôn Khiết xấu hổ, sắc mặt đỏ lên, quả nhiên, phát hiện ra cửa phòng tắm đã đóng kỹ rồi, làm cho Tôn Khiết buồn bực, nhưng mà, nếu đã thừa nhận, thì cũng không muốn tiếp tục nữa, vội vã lau nước trên người, sau đó mặc áo ngủ vào, còn Dương Minh ở bên ngoài nhìn thấy tình hình này, nhất là khi nhìn thấy cặp ngực khổng lồ của nàng tung lên tung xuống, thì hai con mắt như muốn lòi ra ngoài luôn, cả người đơ ra, khóe miệng chảy xuống vào giọt nước bọt, khi Tôn Khiết mở cửa ra, nhìn thấy Dương Minh đứng ngoài cửa như vậy, rất giống như là một con lợn, mắt lòi ra ngoài miệng há to ra và nước miếng chảy ròng ròng, không nhịn được nói: "Có cái gì mà đẹp?"
Tôn Khiết tất nhiên không biết là Dương Minh đã nhìn thấy cái cảnh nàng không mặc quần áo khi nãy rồi, còn tưởng rằng Dương Minh đang tưởng tượng ra.
"À….a…." Dương Minh đương nhiên là không thừa nhận rồi, cười ha hả nói: "Bị anh đoán trúng rồi sao, quả nhiên là đang xem tạp chí…"
"Chỉ tùy tiện coi thôi" Tôn Khiết ngượng ngùng đi vào trong phòng ngủ, thấy chăn đã bị mở ra, liền trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Cho cậu lên giường sao?"
"Ặc, không phải em đã nói, anh đã đến thì có thể tùy tiện sao…" Dương Minh choáng váng, cô gái này thay đổi chủ ý thật là nhanh: "Bậy giờ có thể lên giường không?"
"Bây giờ không cho cậu lên nữa" Tôn Khiết? đang hưởng thụ cái cảm giác thu phục được Dương Minh, thì đột nhiên cảm thấy vùng eo bị Dương Minh nắm lấy, đẩy mình ngã xuống giường.
"A, cậu muốn làm gì?" Tôn Khiết cả kinh, không ngờ Dương Minh lại to gan như vậy… à mà gan của Dương Minh vốn đã to rồi.
"Thì em nói rồi đó, cùng em lên giường!" Dương Minh nói.
"Tôi nói là…." Tôn Khiết vừa mới nói được phân nửa, thì đôi môi đỏ đã bị Dương Minh xâm chiếm. Nàng thật sự bất đắc dĩ, không ngờ Dương Minh lại lật lọng, thay lời đổi ý, xuyên tạc trong câu nói của mình, nhưng mà, chuyện đã đến nước này, Tôn Khiết cũng đành thuận theo ý của Dương Minh, vả lại cũng chẳng thể làm gì được ^, …, ^
.a….b…….c……. (tự hiểu đi) .x….y…….z…….
Dương Minh tìm đến Tôn Khiết, quả thật cũng là vì muốn hỏi thăm vài chuyện về bất động sản, nhưng mà thật ra vẫn muốn được ấy với Tôn Khiết hơn, sau khi hai người đã thân thiết xong, Dương Minh liền bình tĩnh lại, lắng nghe những suy nghĩ độc đáo của Tôn Khiết về công việc vận hành của công ty địa ốc, cùng với kế hoạch khu đất ở Tĩnh Sơn. Năng lực tiếp thu của Dương Minh vốn rất nhanh, năng lực lý giải cũng không kém, tuy rằng lúc trước giả mạo với Tôn Khiết để lừa Tôn Hồng Quân rồi bị phát hiện, nhưng mà không sao, cái này giúp cho Dương Minh có được tư duy nhạy cảm.
Tôn Khiết thấy Dương Minh như vậy, thật ra cũng hơi kinh dị, nhưng nghĩ lại, Dương Minh nên như vậy mới đúng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1047


Báo Lỗi Truyện
Chương 1047/2205