Chương 1046: Mục đích của người đứng phía sau


"Có thể, mục tiêu của người đứng phía sau không phải là em, mà là anh" Trong khoảng thời gian này bên cạnh Dương Minh không ngừng xuất hiện các thế lực mới muốn đối phó hắn, điều này làm cho Dương Minh trở nên rất cảnh giác.
"Nhằm vào cậu? Có ý gì?" Tôn Khiết ngạc nhiên quay sang nhìn Dương Minh.
"Lão tam đã nói rồi, phải giết em tại Bất Dạ Thiên hay là Thiên Thượng Nhân Gian, nói cách khác, nếu em xảy ra chuyện tại hai chổ này, ông già của em có giận chó đánh mèo không?" Dương Minh quay đầu lại, nhìn Tôn Khiết, cười nói. Tôn Khiết nghe Dương Minh nói xong, nhất thời ngẩng người, chợt kinh ngạc nói: "Ý của cậu là, hai chổ ấy đều là của cậu, và nếu tôi xảy ra chuyện ở đó thì."
Dương Minh gật đầu nói: "Không sai, cứ như vậy, thì có thể danh chính ngôn thuận gây xích mích cho anh và gia đình của em, bất luận là quan hệ của hai bên tốt thế nào, nếu mà em xảy ra chuyện tại chổ của anh, ông già của em có thể giống như trước được không, như vậy chắc chắn sẽ xuất hiện mâu thuẫn giữa thế lực Tùng Giang và Đông Hải, cũng có thể bởi vì chuyện này mà sẽ tạo thành cảnh người sống ta chết"
Phân tích của Dương Minh vô cùng cáo đạo lý, ngay cả Tôn Khiết cũng phải gật đầu thừa nhận: "Chỉ có kẻ địch của chúng ta mới dùng kế mượn dao giết người này để kích động thù hận giữa chúng ta.
Dương Minh nghe xong cười nói: "
Người này phải nói rất là âm hiểm, thật sự rất thâm độc, cho dù cha em có hoài nghi, thì cũng sẽ giận chó đánh mèo đổ lên đầu anh. Trong nổi đau mất người thân, con người thường mất luôn lý trí"
Tôn Khiết gật đầu đồng ý, nói: "
Không sai, người này đúng là biết nắm bắt tâm lý, cho dù có điểm đáng ngờ, thì cũng sẽ dễ dàng bị bỏ qua"
"
Vậy em nên báo cho cha em biết chuyện này không?" Dương Minh hỏi, dù sao đây cũng là một chuyện quan trọng, không thể đùa được.
"
Được nhiên là phải nói rồi, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho cha tôi" Tôn Khiết gật đầu nói: "Bởi tì tôi hiểu được, chuyện này hơn phân nửa là nhằm vào nhà tôi"
"
Bởi vì thân phận của cậu vẫn còn là bí mật, chỉ có những người thân tín bên cạnh mới biết, cho nên khả năng nhằm vào cậu tương đối thấp. Nhưng tôi thì khác, cho dù người đứng phía sau không biết thân phận của cậu, nhưng mà vẫn có thể dùng kế sách này, bởi vì Bất Dạ Thiên và Thiên Thượng Nhân Gian đều là sản nghiệp của Bạo Tam Lập, khơi mào xung đột giữa nhà tôi và Bạo Tam Lập, cũng có thể đạt được mục đích"
Nghe Tôn Khiết nói xong, Dương Minh gật đầu, quả thật Tôn Khiết nói cũng có đạo lý, chỉ là hắn không biết đã đắc tội với người nào, căn cứ theo cảm giác của mình, ba người này không phải là của kẻ địch trước kia, ba tên này thật sự còn rất kém. Kẻ địch của hắn, trừ ông chủ của tử sĩ ra, trên cơ bản đều đã rõ ràng, mà ba tên này không cùng đẳng cấp với tử sĩ lần trước, cho nên chuyện này chỉ có thể là mâu thuẫn giang hồ mà thôi, dùng phương pháp của giới hắc đạo hay xài, là mượn dao giết người.
Tôn Khiết gọi điện cho Tôn Hồng Quân, kể lại chuyện vừa rồi, đương nhiên cũng có nói việc Dương Minh ra tay khống chế cả ba tên kia, Tôn Hồng Quân nghe xong, rất là hài lòng, xem ra ông đã không nhìn lầm Dương Minh rồi, nên kêu Tôn Khiết đưa điện thoại cho Dương Minh, bản thân ông có vài lời muốn nói với Dương Minh.
"
Alo? Chú Tôn?" Dương Minh cầm lấy điện thoại, trực tiếp nói.
"
Dương Minh, chuyện này ta sẽ cẩn thận điều tra, nhưng mà, trong giai đoạn này, con và Tiểu Khiết nên chú ý một chút, không có việc gì thì đừng đi ra ngoài nhiều" Tôn Hồng Quân dặn.
"
Chú yên tâm đi, con sẽ tìm người bảo vệ tiểu Khiết" Dương Minh nói.
Xảy ra chuyện như vậy, Dương Minh đương nhiên là không dám coi thường nữa, chuẩn bị tìm một số người có thân thủ tốt tốt trong đám người Lý Cường làm vệ sĩ cho Tôn Khiết.
Vốn dĩ Dương Minh muốn mời nữ vệ sĩ, nhưng mà không có người thích hợp trong tay, xem ra sau này phải kêu đám người Lý Cường huấn luyện nữ sát thủ mới được.
Sau khi cúp điện thoại, Dương Minh lái xe về hướng nhà của Tôn Khiết.
"
Trong khoảng thời gian này, nếu không có gì quan trọng thì đừng ra ngoài, anh phải đi châu Phi vài ngày, không có biện pháp ở bên cạnh bảo vệ em, nhưng mà anh sẽ phái người đến làm vệ sĩ cho em" Dương Minh nói.
"
Không cần đâu! Trong nhà tôi cũng có vệ sĩ riêng" Tôn Khiết thấy Dương Minh lắm chuyện, nhưng mà trong lòng cũng cảm thấy rất hài lòng, bởi vì biểu hiện bây giờ của Dương Minh là đang lo lắng cho nàng mà.
"
Đương nhiên là không giống rồi" Dương Minh lắc đầu nói: "Những người này là do anh huấn luyện"
Khóe mắt Tôn Khiết giật giật, hiện qua một tia kinh ngạc, khóe miệng nhếch lên, muốn nói lại thôi, nàng cũng biết, nếu đây là chuyện liên quan đến bí mật của Dương Minh, thì Dương Minh sẽ không nói với nàng, khẳng định là lại mượn cái cớ cũ xì kia"
trở thành người phụ nữ của anh đi rồi anh nói bí mật cho nghe" , câu này nàng nghe riết nhàm lỗ tai rồi. Khi Dương Minh để lộ ra những thực lực kinh hồn, đã làm cho Tôn Khiết rất chấn động, lúc trước, Tôn Khiết chỉ cho rằng Dương Minh là một tên côn đồ đánh nhau lợi hại mà thôi, mặc dù có năng lực, nhưng mà vẫn còn có sự chênh lệch nhất định so với người trong suy nghĩ của nàng. Nhưng chuyện hôm nay đã làm cho Tôn Khiết thay đổi cái nhìn về Dương Minh! Dương Minh gặp chuyện tỏ ra rất bình tĩnh, điều này đã tạo ấn tượng sâu sắc cho Tôn Khiết, nhất là cảnh tượng cầm súng bắn chính xác kia, Dương Minh cầm súng bắn vào tên trong phòng, sau đó xông vào trong, nổ súng bắn rơi súng của tên còn lại, khống chế cục diện, một loạt động tác thuần thục, không một chút dư thừa, đủ các chỉ tiêu nhanh, chuẩn, và quyết đoán. Đây chính là cái khiến cho Tôn Khiết thay đổi cách nhìn về Dương Minh, mà làm cho Tôn Khiết kinh dị hơn chính là cách sử dụng súng thuần thục của Dương Minh!
Tuy rằng Tôn Khiết đã từng chơi với súng, nhưng mà tranh đấu giữa các bang phái với nhau phần lớn đều là dùng hàng lạnh, còn hàng nóng thì chỉ để dọa người mà thôi, mà Dương Minh tuy rằng đã đứng trên đỉnh thế lực tại Tùng Giang, nhưng mà vẫn chỉ là một người mới lên, Tôn Khiết không tin rằng Dương Minh đã từng chơi nhiều với súng, nhưng mà bây giờ xem ra, tựa hồ không phải là vậy. cách mà Dương Minh dùng súng thuộc về cái loại dùng thành thạo mà không cần phải nghiên cứu đây là súng gì, cứ trực tiếp cầm và sử dụng thôi. Nếu đổi lại là người khác chưa từng chơi hoặc chơi chưa nhiều thì không thể nào làm ra được chuyện như vậy!
Làm cho Tôn Khiết nghĩ mãi vẫn không hiểu chính là cách một lớp cửa nhưng Dương Minh vẫn có thể bắn trúng lão tam và lão đại một cách dễ dàng! Cái này không còn là vấn đề bắn chuẩn nữa, mà là. Tôn Khiết cho rằng Dương Minh nhất định có phương pháp gì đó đặc biệt, ví dụ như nghe âm thanh chẳng hạn, nhưng mà nàng không bao giờ ngờ rằng Dương Minh có dị năng nhìn thấu cả.
Tất cả biểu hiện của Dương Minh đều làm cho Tôn Khiết vô cùng nghi hoặc, làm cho Tôn Khiết càng lúc càng không rõ Dương Minh rốt cục là sinh viên hay là gì. Nhưng mà, dựa theo biểu hiện thực lực của Dương Minh thì sự thành công của hắn không phải là ngẫu nhiên rồi.
Trên đường trở về nhà Tôn Khiết, chiếc xe chạy ngang qua khu nhà cũ của Lâm Chỉ Vận.
"
Công trình của công ty cậu?" Tôn Khiết nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hỏi.
"
Ừ, dựa theo kế hoạch lúc đầu của địa ốc Đức Khang, xây dựng một khu nhà cao cấp ở đây" Dương Minh gật đầu nói.
"
Ngụy Đức Khang đang sống rất tốt, tại sao lại chết?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh hỏi.
"
Ai biết được, không phải báo nói là hắn bị đồng tình luyến ái, bị tình nhân nổ chết sao?" Dương Minh nhún vai nói.
"
Cậu tin?" Tôn Khiết cười như không cười nhìn Dương Minh hỏi.
Cái nhìn này làm cho sống lưng của Dương Minh chợt lạnh: "
Em đang muốn nói gì?"
"
Không có gì?" Tôn Khiết lắc đầu, có một số việc cho dù nàng hoài nghi, nhưng cũng không muốn nói ra, bởi vì những chuyện này liên quan đến bí mật cá nhân.
"
Thật ra cũng không có gì, Ngụy Đức Khang đắc tội với anh mà thôi" Có một số việc Dương Minh cũng không cần phải gạt Tôn Khiết làm gì, xuất thân từ trong một gia tộc hắc đạo, đương nhiên là không sạch sẽ rồi, trên tay có nhuốm máu người là điều rất bình thường, mà Dương Minh có giết người trước mặt Tôn Khiết thì cũng chỉ là một chuyện nho nhỏ thôi.
Cái Dương Minh không thể nói, chính là chuyện dị năng và thân phận sát thủ, còn những chuyện khác hắn không cần phải giấu diếm Tôn Khiết.
"
Đoán được rồi" Tôn Khiết nhàn nhạt nói: "Nhưng mà làm rất sạch sẽ, đáng để biểu dương, ngay cả tôi cũng chỉ hoài nghi, chứ không thể tìm được bằng cứ chính xác"
"
Cũng phải thôi, bởi vì thu mua công ty bằng con đường bình thường, không có chứng cứ cũng là dĩ nhiên" Dương Minh cười nói: "Vở kịch này trước đây cũng từng diễn cho tập đoàn Hùng Phong của Vương thị, troong tay bọn họ còn có một khu đất trống tại Tĩnh Sơn, nếu như lần xây dựng khu nhà cao cấp này thành công, thì có thể khởi động kế hoạch tại Tĩnh Sơn"
"
Khu đất tại Tĩnh Sơn cũng là của cậu?" Tôn Khiết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về hướng Dương Minh.
"
A, có gì mà không thích hợp?" Dương Minh rất buồn bực, không hiểu tại sao Tôn Khiết lại có phản ứng này.
"
Công ty của tôi trước đó cũng đã có người đưa ra kế hoạch xây dựng làng du lịch, sau đó mọi người đều quyết định chọn khu đất trống tại Tĩnh Sơn làm địa điểm, chỉ là khu đất ấy đã được bán đi, công ty đã tìm đến chủ đất để tiếp xúc, nhưng kết quả là bị từ chối" Tôn Khiết nói: "Sau này kế hoạch ấy đành phải tạm gác lại"
"
Tiếp xúc? Khi nào?" Tôn Khiết buồn bực hỏi. Theo lý thuyết, lúc trước hắn chưa có ý định đầu tư vào bất động sản, cho nên vẫn để trống khu đất ấy, đang muốn bán đi, có người chủ động đến mua nhưng lại từ chối. Ít nhất là cũng nên trao đổi một tiếng, chuyện quan trọng như vậy tại sao lại không có ai hỏi ý kiến của mình thế nhĩ? Vô luận là Quách Kiện Siêu hay là Hầu Chấn Hám đều không có khả năng làm vậy.
"
Năm ngoái" Tôn Khiết nói: "Cụ thể đã tiếp xúc với ai thì tôi không hỏi"
"
Thì ra là vậy" Dương Minh nghe xong liền nói: "Khi đó tập đoàn Hùng Phong vẫn chưa sát nhập vào Danh Dương, Vương Tích Phạm bởi vì đang bị nghi ngờ là buôn lậu, cho nên không có tâm tư quản chuyện của khu đất rồi"
"
Ra là thế" Tôn Khiết nói: "Khu đất ở Tĩnh Sơn thật ra là một bảo địa phong thủy (khu đất tốt), đừng nghĩ bây giờ là đất trống, nếu được xây dựng thành làng du lịch, rất có thể sẽ đứng đầu trong tỉnh. Dù sao thì vị trí địa lý của nó cũng rất tốt, phía trước có núi, bên phải có biển, bên trái có sông, hoàn cảnh vô cùng thích hợp để xây dựng thành làng du lịch"
"
Nếu em có hứng thú thì cùng nhau làm đi" Dương Minh thì không nghĩ nhiều như vậy, trong mắt của hắn, Tôn Khiết đã được định để trở thành người phụ nữ của hắn rồi, tiện nghi cho Tôn Khiết cũng chính là tiện nghi cho hắn.
"
Tốt" Tôn Khiết cũng không cự tuyệt, đối với Dương Minh từ trước đến giờ nàng đều không khách khí, người này không chỉ lấy lần đầu tiên của mình, mà còn tiếp tục vô sỉ chiếm lấy lần thứ hai, thứ ba. thậm chí là lần thứ n. Cho nên Tôn Khiết chiếm tiện nghi của hắn cũng là lẽ thường.
"
Chờ tôi làm xong kế hoạch, anh ra đất, chúng tôi phụ trách xây dựng, cô phần chia cậu một nữa"
"
Được, thế nào cũng được" Dương Minh nói.
"
Không chia cổ phần cho cậu cũng được?" Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh một cái.
"
Đem em cho anh là được, đem cổ phần cho anh làm gì?" Dương Minh nói.
"
Nằm mơ đi" Tôn Khiết vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Thì ra cậu còn tham ăn hơn tôi nghĩ, muốn cả sản nghiệp của Tôn gia à?"
"
Anh không thiếu tiền" Dương Minh cười cười nói: "Thật ra trong Tôn gia, anh chỉ nhìn trúng em thôi"
"
Thật sao? Không tin" Tôn Khiết hừ một tiếng, tuy rằng nàng cũng biết Dương Minh có tiền, nhưng mà ai lại không muốn nhiều tiền hơn? Sản nghiệp của Tôn gia so ra hẳn là không ít hơn hắn.
Đương nhiên là Tôn Khiết không biết về khoản thu nhập"
bất chính" của Dương Minh từ nghề sát thủ, nếu mà biết được nàng sẽ hiểu rõ là Dương Minh không nói xạo, sản nghiệp của Tôn gia trong mắt hắn chẳng đáng là bao.
Chỉ là số tiền này Dương Minh không thể nói ra được thôi, cho nên Dương Minh chỉ cười trừ. Bởi vì khi nãy xảy ra chuyện, cho nên Dương Minh và Tôn Khiết vẫn chưa ăn gì, vội vã trở về nhà, khi gần đến nhà của Tôn Khiết, bao tử của Dương Minh đã lên tiếng chống đối, lúc này hắn mới nhớ ra là chưa có gì lót dạ cả.
"
Em có đói không?" Dương Minh hỏi.
"
Vốn không đói, nhưng nghe cậu nhắc, thật ra cũng thấy đói" Tôn Khiết cười nói: "Hay là chúng ta tìm một chổ nào đó ăn đi"
Có đôi khi, con người là như thế đó, người khác không nói thì sẽ nghĩ mãi không ra, nếu Dương Minh không đề cập đến chuyện ăn uống, thì Tôn Khiết sẽ không có cảm giác gì, nhưng Dương Minh vừa đề nghị, Tôn Khiết liền nhớ ra là buổi tối chưa ăn gì.
"
Gần đây có gì ăn ngon không?" Dương Minh hỏi.
"
Gần đây thì không có gì, bởi vì vào đây ở đều là dân có tiền, cho nên xung quanh không có quán ăn nào cả" Tôn Khiết than thở: "Hầu như nhà nào cũng có người giúp việc nấu cơm cả, nếu đi ra ngoài ăn thì cũng đến nhà hàng hoặc khách sạn lớn để ăn, chứ không có đi ăn vặt"
Dương Minh nhìn bốn phía một chút, quả thật đúng như lời Tôn Khiết nói, xung quanh không có một quán ăn nào, chỉ có mấy cửa hàng, nhà thuốc, cùng với mấy cái shop quần áo, quả thật không có chổ ăn vặt. Cho dù không có tiền thì vẫn có thể mua thuốc về để ở nhà uống, mua những thứ nhu yếu phẩm hằng ngày về nhà xài được, nhưng mà đồ ăn thì khác, trong nhà có người giúp việc chuyên nấu ăn, ra ngoài cũng lái xe đến mấy cái nhà hàng lớn để ăn, cho nên mấy quán ăn vặt xem ra không cần thiết trong khu này, mở ở đây cũng chẳng thể nào kiếm được tiền.
"
Lẽ nào trong nhà em không có người giúp việc sao?" Dương Minh hỏi.
"
Tôi ở có một mình, lấy đâu ra người giúp việc?" Tôn Khiết bất đắc dĩ cười khổ nói: "Mỗi ngày tôi đều tùy tiện ăn cái gì đó gần công ty, hoặc là đến trường ăn, còn cần người giúp việc làm gì."
"
Như vậy đi." Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói: "Được rồi, nhà của Dương Lệ không phải cũng gần nhà em sao, nhà nàng ta cũng có người giúp việc, kêu người giúp việc nấu nhiều một chút là được rồi"
"
Da mặt của cậu cũng thật là dày, đến làm phiền nhà người ta mỗi ngày được sao, không bằng cứ tự lái xe ra ngoài ăn là xong" Tôn Khiết không muốn làm phiền người ta, vả lại nàng ta cũng không dày mặt như Dương Minh được, sao có thể đồng ý biện pháp của Dương Minh.
"
Không có gì" Dương Minh thì chẳng thấy sao cả, dù sao người nhà của bác hai cũng nợ hắn nhiều lắm, cho nên Dương Minh trực tiếp cầm lấy điện thoại gọi cho Dương Lệ: "Chị, thế nào rồi, rời khỏi cảnh cục chưa?"
Ngoại trừ Dương Minh và Tôn Khiết ra, thì những người khác đều được mời về cảnh cục lấy lời khai, sau đó được Trần Phi kiểm tra lại một lần, nếu phần nào có liên quan đến Dương Minh thì sẽ được bảo mật. Thân phận của Dương Minh bây giờ đã thay đổi rất lớn rồi, cho nên chuyện của Dương Minh cũng không thể công khai được, bởi vì vụ án này đã rõ ràng, ba tên kia dùng súng bắt cóc uy hiếp con tin, không cần phải thẩm vấn nhiều, cái tên lão tam kia đã khai toàn bộ, sau khi bị Dương Minh hù xong, hắn đã khai báo sạch sẽ hết rồi. Đám người Dương Lệ đương nhiên chỉ cần khai vài câu rồi sẽ được phép rời đi.
"
Dương Minh à, chị ra rồi, em thế nào, sao chị không thấy em?" Dương Lệ lo lắng nói: "Nhưng mà em cứ yên tâm, cảnh sát đã nói qua, hành động của em là phòng vệ và thấy việc nghĩa nên làm, cho nên có sử dụng súng cũng sẽ không bị gì"
"
Em không sao đâu" Quan hệ của Dương Minh và Dương Lệ đã thân thiện hơn xưa rất nhiều rồi, Dương Lệ là chị họ, và dần dần đã ra dáng một người chị, bắt đầu quan tâm đến người em như Dương Minh.
"
Bây giờ em đang về nhà của Tiểu Khiết, hai người vẫn chưa ăn gì, chuẩn bị qua nhà chị ăn ké!"
"
Tiểu Khiết?" Dương Lệ hiển nhiên là thấy kỳ quái về xưng hô của Dương Minh rồi, trong lòng cực kỳ tò mò về quan hệ của Dương Minh và Tôn Khiết, nhưng mà ngoài miệng vẫn nói: "Hoan nghênh nha, chị cũng sắp về nhà rồi, hai người chờ chị ở cửa đi, vào trước cũng được, đâu phải người ngoài đâu!"
"
Được rồi, em chờ chị ở cứ, dù sao thì ngồi trong xe cũng không lạnh, đi vào trước thì người nhà của chị lại hoài nghi" Dương Minh nói.
"
Nói cũng đúng, chị và mẹ của chị đã cùng ăn với Tôn Khiết rồi, nhưng nếu có thêm em nữa thì bà khẳng định sẽ hỏi" Dương Lệ nói: "Được rồi, Dương Minh, em có tính nói chuyện vừa rồi cho chú hai không?"
"
Không, chị cũng đừng nói" Dương Minh cũng không muốn để cho người nhà lo lắng.
"
Được rồi, chị nghe lời em" Dương Lệ từ lần được Dương Minh cứu ra, đã bắt đầu nghe lời Dương Minh. Mà Dương Lệ cũng đã trải qua mấy lần sinh tử, cho nên đối với chuyện hôm nay cũng không bị ám ảnh e ngại gì nhiều.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1046


Báo Lỗi Truyện
Chương 1046/2205