Chương 1039: Tấm ảnh kỳ hoặc


Nhưng mà, tiếp xúc nhiều với Tôn Chí Vĩ xong, Điền Đông Quang cũng phát hiện ra, Tôn Chí Vĩ tuy rằng rất tự kiêu, nhưng mà chỉ là một đứa con nít thôi, không có tâm tư xấu xa gì, làm việc gì cũng dùng đầu óc của một đứa trẻ để suy nghĩ, cách làm tương đối giống như những đứa trẻ trong mẫu giáo vậy.
"Thế nào? Có giúp hay không?" Tôn Chí Vĩ hỏi.
"Để tao hỏi thử xem sao" Điền Đông Quang nói: "Loại chuyện này tao cũng đâu thể hỏi thẳng được?"
"Vậy cũng được" Tôn Chí Vĩ không ép buột: "Mày để ý giùm tao một chút, căn cứ theo sự quan sát của mày, có khả năng biết được mày"
"Được, để tao thử xem" Điền Đông Quang nói. Ngoài miệng tuy rằng nói vậy, nhưng Điền Đông Quang cũng cảm thấy cuyện này rất kỳ hoặc, nên báo cáo lại với Dương Minh, có một cơ hội tốt như vậy, sao hắn có thể từ bỏ được? Đang lo không biết làm cách nào để tiếp xúc với Dương Minh nữa là.
Tuy rằng Điền gia phụ thuộc vào Tôn gia, nhưng mà, Điền Đông Quang cũng hiểu rõ, nếu như Tôn Khiết thật sự có quan hệ với Dương Minh, vậy thì người nắm quyền sau này của Tôn gia rất có thể là Dương Minh, chứ không phải là Tôn Chí Vĩ, cho nên lấy lòng Dương Minh mới đúng.
Tôn Chí Vĩ vào lớp rồi mà không lo nghe giảng, cứ lay hoay cầm cái điện thoại, mở chế độ chụp hình lên, nhắm về hướng của Dương Minh, chỉ cần Dương Minh nói chuyện với Chu Giai Giai là hắn chụp lại ngay.
Không kể bọn họ có quan hệ gì, chỉ cần hơi thân mật một chút là được.
Mấy ngày nay, ban ngày trừ lúc đi học trò chuyện với Chu Giai Giai ra, thì những thời gian khác Dương Minh luôn bị Điền Đông Quang quấn quít, Dương Minh không có biện pháp này, đành phải đồng ý với hắn, lúc rãnh rỗi sẽ dạy cho hắn một chút, còn chuyện sư phụ thì miễn.
Nhưng mà như vậy cũng làm cho Điền Đông Quang rất thỏa mãn, chuyện gì cũng phải có tuần tự, bây giờ chỉ một chút, về sau chỉ dạy nhiều hơn thì tự nhiên sẽ là sư phụ.
Điền Đông Quang cũng đem chuyện Tôn Chí Vĩ nhờ nói cho Dương Minh nghe, Dương Minh nghe xong chỉ biết cười trừ, bởi vì Tôn Khiết không có nhàm chán đến nổi như vậy, phái Tôn Chí Vĩ đi tìm hiểu mình có bao nhiêu người bạn gái, với tính cách của Tôn Khiết, nếu nàng muốn làm thì khẳng định sẽ tự mình ra tay.
Cho nên, việc này chắc chắn là ý tưởng của Tôn Chí Vĩ, chỉ là mượn cớ Tôn Khiết mà thôi, hắn muốn làm gì thì cứ để hắn làm, Dương Minh cũng không sợ.
Kết quả, mấy ngày nay Tôn Chí Vĩ thu hoạch cũng không nhỏ, có được rất nhiều ảnh chụp của Dương Minh cùng Chu Giai Giai, Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên, Dương Minh đương nhiên là đã phát hiện ra rồi, chỉ là không để ý đến hắn.
Mà bản thân của Dương Minh cũng không sợ bị lộ quan hệ với mấy cô gái này, nhất là việc Trần Mộng Nghiên đã ngầm đồng ý Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai tồn tại rồi, Dương Minh càng không cần phải sợ.
Buổi chiều cuối tuần, Tôn Chí Vĩ cao hứng đi đến công ty của Tôn Khiết, đương nhiên, trong trường cũng có thể gặp Tôn Khiết, chỉ là ngại người ngoài nhiều, cho nên không tiện nói chuyện.
Tôn Chí Vĩ đi đến văn phòng của Tôn Khiết, đúng lúc nàng đang bàn giao văn kiện với nhân viện, thấy Tôn Chí Vĩ đến, có chút kỳ quái hỏi: "Chí Vĩ, em đến đây làm gì?"
"Chị, em đến đây, đương nhiên là có chuyện quan trọng" Tôn Chí Vĩ nói.
"Chuyện gì, nói nhanh đi, một lát chị còn phải đi họp!" Tôn Khiết không cảm thấy Tôn Chí Vĩ có chuyện gì quan trọng cả, chắc lại là thiếu tiền hay là nhìn trúng cái gì đó rồi đến xin mà thôi.
"Chờ thêm một lát nữa đi, đợi không có ai rồi nói" Tôn Chí Vĩ nhìn thoáng qua phòng của Tôn Khiết, thấy có nhiều người, làm ra vẻ thần bí nói.
Tôn Khiết khẽ nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nói: "Được rồi, mọi người ra ngoài trước đi, thông báo cho các nhân viên khác biết, mười phút nữa họp!"
"Vâng, Tôn tiểu thư" Những người này gật đầu đi ra ngoài.
"Được rồi, có chuyện gì nói mau đi" Tôn Khiết nói.
Tôn Chí Vĩ đi đến trước bàn làm việc, sau đó nhìn trái nhìn phải, cẩn thận lấy xấp ảnh trong túi ra, đặt lên trên bàn nói: "Chị xem những bức ảnh này đi!"
"Ảnh gì?" Tôn Khiết khó hiểu nhìn xấp ảnh kia, cầm lên, nhất thời nhíu mày nói: "Những bức ảnh này từ đâu mà có? Vì sao lại cho chị xem?"
"Những bức ảnh này em cực khổ lắm mới có được đó!" Tôn Chí Vĩ nói như đang khoe công lao: "Em nghe nói, bác thấy Dương Minh rất hợp mắt, muốn chị gả cho hắn! Em vừa nghe xong liền bực mình, cái này sao mà được! Tên Dương Minh này nhân phẩm rất là kém, em theo dõi một hồi, quả nhiên, chị xem đi, người này là một tên cực kỳ hoa tâm, bên ngoài có nhiều bạn gái như vậy! Thật sự là không biết thì thôi, biết rồi đúng là giật mình!"
"Em theo dõi?" Tôn Khiết nghe Tôn Chí Vĩ nói xong, lập tức nhíu mày hỏi.
Nhưng mà, Tôn Chí Vĩ đang cao hứng cho nên không chú ý đến biểu tình của Tôn Khiết, đắc ý cười nói: "Đúng vậy, là em theo dõi, chị hai, chị phải cảm ơn em thế nào đây? Em là đại công thần đó, nếu không chị đã bị tên Dương Minh này lừa rồi. yêu cầu của em không cao, một cái máy ảnh mới thôi. khoảng hai mươi ngàn, và một cái Ipad đời mới, tổng cộng khoảng một trăm ngàn thôi."
Bốp! Một tiếng, Tôn Khiết cầm những tấm ảnh đó ném thẳng vào mặt của Tôn Chí Vĩ, làm cho Tôn Chí Vĩ nhất thời khó hiểu: "Chị. chị làm gì vậy?"
"Làm gì?" Tôn Khiết vỗ bàn, tức đến nổi gân xanh lên, nói: "Chị mua máy ảnh mới cho em để em tiếp tục chụp ảnh cho chị?"
"Cái này. không phải." Tôn Chí Vĩ nhìn thấy sắc mặt của Tôn Khiết, sợ đến mức vội vã lắc đầu, không biết đã đắc tội ở chổ nào.
"Chuyện của Dương Minh, không cần em quản" Tôn Khiết trừng mắt nói: "Nếu không, đến lúc đó đừng mong có tiền tiêu vặt!"
"A." Tôn Chí Vĩ nghe Tôn Khiết nói như vậy, nhất thời hoảng sợ, nếu mà không có tiền tiêu vặt, làm sao mà sống đây?
"Có nghe rõ không?" Tôn Khiết quát hỏi.
"Nghe rồi." Tôn Chí Vĩ ủy khuất nói: "Em mặc kệ là được. vậy cái máy ảnh."
"Chuyện cái máy ảnh để sau!" Tâm tình của Tôn Khiết đang rất khó chịu, tuy rằng trong lòng rất giận việc Tôn Chí Vĩ xen vào chuyện của mình, nhưng mà, thật ra là giận Dương Minh nhiều hơn, người này thật sự có rất nhiều bạn gái, nếu như yêu cầu nghiêm ngặt với hắn, không biết sau này sẽ có kết quả như thế nào.
"A." Tôn Chí Vĩ không dám nhiều lời, buồn bực đi ra khỏi văn phòng của Tôn Khiết, trong lòng vô cùng hối hận, sớm biết như vậy đã không quản chuyện này.
Tên Dương Minh này không phải dễ trêu chọc, chụp hình của hắn thôi đã rất mạo hiểm rồi! Đã sớm nghe nói đây là một tên cuồng bạo lực, hơn nữa vừa vào học không lâu đã đập cho đội trưởng đội Tae Kwon Do một trận rồi.
Mấy lần xém bị Dương Minh phát hiện, trong lòng Tôn Chí Vĩ vô cùng sợ hãi, chỉ là hắn không biết rằng Dương Minh đã sớm phát hiện ra hắn, nhưng không muốn làm gì hắn thôi.
Tuy rằng không biết vì sao Tôn Khiết lại tức giận như vậy, nhưng mà Tôn Chí Vĩ không dám nhắc lại chuyện này, để tránh việc bị cắt tiền tiêu vặt.
Tôn Chí Vĩ là người không có nội tâm, lúc trở về trường học đã đem chuyện này nói cho Điền Đông Quang nghe, đương nhiên, hắn cũng chỉ muốn nói ra nổi bức xúc trong lòng mà thôi, chứ để đó hoài chắc bị nghẹn chết.
Lên kế hoạch lâu như vậy, mà tự nhiên lại thất bại, thật sự đúng là xui xẻo, Tôn Chí Vĩ không rõ là mình đã làm sai ở chổ nào, cho nên muốn tìm Điền Đông Quang để phân tích một chút.
"Đông Quang, mày nghĩ xem, rốt cục là đã xảy ra chuyện gì, tao thấy tao đâu có làm gì sai đâu?" Tôn Chí Vĩ nghi hoặc hỏi. Tuy rằng hắn đã hai mươi tuổi, nhưng mà vẫn chưa cảm thấy hứng thú về chuyện tình cảm, cho nên không thể nào hiểu được cảm giác của người đang yêu là như thế nào.
"Tao cũng không biết, có thể là chuyện của người lớn, không muốn chúng ta xen vào" Điền Đông Quang tuy rằng nói vậy, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, mày hết muốn sống rồi, dám đi hại Dương ca sao? Chết mày chưa, cho mày chừa!
Chuyện của người lớn? Tôn Chí Vĩ căm tức nghĩ, Dương Minh là người lớn sao?
Lúc Điền Đông Quang đem chuyện này nói cho Dương Minh nghe, Dương Minh đã cười đến ngất ngây, chuyện của hắn, Tôn Khiết cũng biết, Tôn Chí Vĩ lại moi ra nói, sao có thể không làm cho Tôn Khiết tức giận chứ?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1039


Báo Lỗi Truyện
Chương 1039/2205