Chương 1038: Điều tra Dương Minh


"Ra là thế." Dương Minh choáng váng, không biết nên trả lời thế nào, dù sao vấn đề này cũng là của mình, nếu Dương Minh trả lời qúa tỉ mỉ, thì Triệu Oánh sẽ hoài nghi, như vậy thì không tốt.
Nữ giáo sư dã man: "Vậy cậu nói hắn còn thích tôi không?"
"Theo suy đoán của tôi hẳn là còn. Đương nhiên, tình huống cụ thể thì còn cần phải phân tích cụ thể, cho nên cô phải nói cho tôi biết" Dương Minh đương nhiên là không biểu hiện ra cái gì.
"Ừ. trước đó, hắn có tặng cho tôi một món quà, là một món hàng mỹ nghệ rất bình thường. Nhưng mà, khi mở ra bên trong viết về những kỷ niệm của chúng tôi" Nữ giáo sư dã mãn nói.
"Ồ? Hắn thật biết lãng mạn nha! Cái này không phải chứng minh rằng hắn thích cô sao? Nếu không thích cô, hắn viết mấy cái đó để làm gì? Rãnh rỗi quá sao?" Dương Minh bắt đầu tự biên tự diễn.
"Lúc đầu tôi cũng nghĩ là vậy, cho nên, tôi không chịu nổi sự kích động, đã bổ sung những chổ hắn còn thiếu, sau đó mang đến nhà hắn. nhưng mà lại thấy cái cảnh bọn họ tay trong tay." Nữ giáo sư dã man nói.
Mẹ kiếp, Dương Minh thầm nghĩ, thì ra Triệu Oánh đã chấp nhận, và chuẩn bị tặng lại cho mình, nhưng không ngờ lại phát hiện ra bí mật nho nhỏ của mình và Vương Tiếu Yên.
Dương Minh thầm than số mình thật là xui xẻo, nhưng mà cũng may vẫn còn cơ hội lên mạng cứu vớt tình hình, Dương Minh bắt đầu khai đạo cho Triệu Oánh.
"Có câu nó rằng, những gì mắt thấy chưa chắc đã là sự thật, hơn nữa bạn của cô cũng nói rằng, bọn họ chỉ dóng giả thôi, đâu có hóa giỡn thành thật đâu, cũng không có gì, cô cũng biết hắn có nhiều bạn gái, vậy thì còn quan tâm là có thêm một người làm gì?" Dương Minh bắt đầu dày mặt nói.
"Tuy là như vậy, nhưng mà tôi sợ trong lòng hắn không có tôi, tất cả chỉ là diễn trò thôi."
"Tôi cũng là con trai, nên tôi có thể khẳng định với cô rằng, nếu tôi không thích một người con gái, thì tôi sẽ không tốn nhiều sức như vậy, không rãnh rỗi ngồi viết mấy cái kỷ niệm đó làm gì! Con trai hình như chẳng ai dư thời gian cả! Nếu hắn làm như vậy, khẳng định là trong lòng hắn có cô!" Dương Minh kiên trì khẳng định, bởi vì hắn đang nói về hắn cho Triệu Oánh nghe, chỉ là Triệu Oánh không biết mà thôi.
"Thật sao?" Nữ giáo sư dã man hỏi.
"Đương nhiên là thật, nhưng mà, vấn đề then chốt nhất nằm ở chổ cô, cô nghĩ như thế nào?" Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, rốt cục đã có thể dụ địch thành công, bây giờ chỉ cần dò hỏi suy nghĩ của Triệu Oánh, sau đó làm theo lời này, sẽ thu được kết quả lớn.
"Ồ. tôi đi học. lần sau nói...: -h" Nữ giáo sư dã man nhắn lại.
Dương Minh nhìn đoạn nói chuyện nãy giờ, bất đắc dĩ, đến lúc then chốt nhất thì Triệu Oánh đến giờ học, Dương Minh vội nói: "Chờ một chút, cô nên nói về suy nghĩ của cô trước đã."
"Đến giờ học rồi, lần sau đi!" Sau khi gửi tin xong, thì cái nick của nữ giáo sư dã man cũng thành màu xám luôn. Dương Minh đành phẫn nộ tắt cửa sổ nói chuyện đi.
Sao mà xui quá vậy? Hôm nay bị sao quả tạ chiếu à?
Trong những ngày khai giảng, trường học kiểm tra phòng ngủ tương đối nghiêm, nhưng mà, cái phòng ngủ của Dương Minh là phòng đặc biệt, có đại thiếu gia Điền Đông Hoa ở, cho nên trường học nhắm luôn một con mắt, còn Dương Minh thì trên cơ bản là ai cũng biết hắn là em nuôi của chủ nhiệm hệ Tiếu Tình, con nuôi của phó hiệu trưởng Lưu Duy Sơn, nhất là những lý do vắng mặt của Dương Minh đều có dính đến cha nuôi hoặc là chị nuôi, cho nên chẳng ai dám hó hé.
Nhưng mà, bên phái Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thì lại khác, các nàng đều ở phòng bình thường, mà trường học có quy định là phải dọn dẹp phòng ở, mỗi học kỳ sẽ kiểm tra một lần, những người nào không có mặt trong phòng sẽ bị phê bình cảnh cáo.
Mà Trần Mộng Nghiên lại là lớp trưởng, cần phải làm gương tốt, cho nên buổi tối sau khi thức dậy, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều trở về phòng ngủ trong trường.
Dương Minh ở nhà một mình cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì thế liền cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận trở về phòng ngủ trong trường, nhưng mà, khi đến cửa phòng mới nhớ ra một chuyện, em trai của Điền Đông Hoa đã đến, không phài mình vì tránh né nên mới đi ra ngoài sao?
Thật là xui, Dương Minh vừa đẩy cửa ra, thì nhìn thấy Điền Đông Quang đang ngồi rất oai hùng trên ghế salon ngoài phòng khách, ngồi trò chuyện với Điền Đông Hoa và Trương Tân, Dương Minh đã trở về rồi, chẳng lẽ vừa về lại đi, vì thế đành phải cười gượng, nói: "Đây không phải là Điền Đông Quang sao, đến rồi à?"
Trước đó khi Dương Minh đến Đông Hải, đã từng bị hiểu lầm là Tôn Chí Vĩ, rồi kết quả là đã đánh cho Điền Đông Quang một trận, chuyện này Điền Đông Hoa cũng biết, đồng thời cũng biết chuyện Điền Đông Hoa đòi bái sư.
Dương Minh đương nhiên sẽ không đồng ý, kêu Điền Đông Hoa trực tiếp từ chối, nhưng mà không ngờ tiểu tử này lại kiên cường như vậy, không biết lấy được số điện thoại của mình ở đâu mà liên tục gọi điện cho mình, biểu đạt ý muốn bái sư. Dương Minh không có biện pháp, đành phải đưa số điện thoại của nó vào trong danh bạ cấm.
Nhưng mà không ngờ rằng nó lại mò đến cửa, với cách làm nhõng nhẽo và cứng đầu như vậy, sớm muộn gì Dương Minh cũng phải đồng ý.
Điền Đông Quang từ lúc bị Dương Minh đánh xongg, cũng biết nhân ngoại hữu nhân là gì, sau đó gặp được Tôn Chí Vĩ thật sự, cũng không còn địch ý lớn như trước nữa. Hai người đều rất tự phụ, nhưng thật ra lại hợp tính nhau, rốt cục trở thành bạn bè, nghe nói Tôn Chí Vĩ là bạn học của Dương Minh, vì thế Điền Đông Quang liền lấy số điện thoại của Dương Minh từ chổ hắn.
Đương nhiên, Điền Đông Quang cũng đem chuyện này hỏi Tôn Chí Vĩ, nói là có chuyện cầu người khác thì nên làm sao.
Tôn Chí Vĩ không nghĩ ngợi nhiều, đáp rằng cứ nhõng nhẽo đi, đừng ngại phiền, lần này không được thì lần sau, cứ đi cầu hắn liên tục như vậy, thế nào hắn cũng sẽ đồng ý. Không phải có câu có công mài sắt có ngày nên kim sao.
Tôn Chí Vĩ bình thường cũng hay như vậy, cần cái gì cũng đi nhõng nhẽo với Tôn Khiết, Tôn Khiết cũng không chịu nổi hắn, rốt cục cũng đồng ý.
Điền Đông Hoa nghe biện pháp của Tôn Chí Vĩ, cảm thấy rất đạo lý. Vì vậy bắt đầu hành động, dày mặt làm phiền Dương Minh, gọi điện liên tục tỏ ý muốn bái sư, sau đó, điện thoại tự nhiên không gọi được!
Lúc đầu Điền Đông Quang còn tưởng rằng điện thoại của Dương Minh bị hư, nhưng mà lúc vừa xong lễ mừng năm mới, thấy anh hai gọi điện cho Dương Minh bình thường, trở về phòng lấy điện thoại của mình gọi thì lại không được, Điền Đông Quang mới biết rằng Dương Minh đã cho số của mình vào danh sách cấm, trong lúc bất đắc dĩ liền nghĩ ra một biện pháp, lựa thời gian khai giảng, lấy lý do muốn đến Tùng Giang để khảo sát tình hình ở đây, liền cùng Điền Đông Hoa đến trường, sau đó về phòng ngủ đợi Dương Minh về.
"Sư phụ, ngài đã về" Điền Đông Quang đứng dậy, thẳng lưng cúi đầu cung kính nói.
Dương Minh nhất thời choáng váng: "Điền Đông Quang. hoan nghênh em đến Tùng Giang chơi, nhưng mà, sư phụ của em ở đâu? Anh có thấy người khác đâu?"
"Đúng vậy, ngài là sư phụ của con, sư phụ không phải là không muốn con chứ?" Điền Đông Quang nghiêm trang nói.
"Điền Đông Quang, trong nhà em hẳn là cũng có người dạy võ phải không? Em tìm người đó mà học đi, quấn quít lấy anh làm gì?" Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ nói: "Anh thật sự không có thời gian, em xem, bây giờ anh bận muốn chết."
"Không sao, ngài cứ nói cho con biết những chổ quan trọng là được rồi, không phải là có câu nói rất hay sao, sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân, con học không được là do con ngu ngốc, cũng không trách ngài" Điền Đông Quang nói.
"Ngày hôm nay chúng ta không nói cái gì. anh hơi mệt rồi, về phòng ngủ trước." Dương Minh thật sự là bó tay rồi, Điền Đông Quang này quả thật là biết cách nhõng nhẽo ghê.
Dương Minh chạy như trốn về phòng, để Trương Tân và Điền Đông Hoa ngồi cười trộm.
"Lão đại cũng có lúc biết sợ" Trương Tân cười nói.
"Haha, Dương Minh lần này đã gặp phải phiền phức rồi. thằng nhóc Điền Đông Quang này, từ nhỏ đã quật cường đủ hạ gục cả con trâu, lần này tao thấy không đạt được mục đích là không bỏ qua đâu" Điền Đông Hoa cười nói.
Điền Đông Quang nghe hai người nói vậy, càng tràn đầy tin tưởng nói: "Em quyết định rồi, sẽ ở đây một thời gian" .
Theo thời gian trôi qua, tâm lý của Trần Phi càng trầm trọng, quả nhiên đúng như lời của Dương Minh nói, mãi cho đến chiều tối vẫn không thấy đồng bọn của đám cướp đến lấy tiền, đến ba giờ sáng là sẽ có người đến dọn rác, nếu như lúc này mà bọn cướp không xuất hiện nữa thì chuyện này đã có thể khẳng định.
Một giờ. hai giờ. ba giờ. thấy người dọn vệ sinh đi về hướng này, mà đồng bọn của đám cướp vẫn chưa xuất hiện, thậm chí là xung quanh cũng không có người khả nghi.
Người dọn vệ sinh đã được xác minh thân phận, không có khả năng, là một ông già phụ trách dọn dẹp vệ sinh ở đây lâu năm, mãi cho đến khi ông ta bắt đầu làm việc, lấy túi tiền ra khỏi miệng cống, cũng không xảy ra chuyện gì khác, Trần Phi đành bó tay, thu lại túi tiền, cho người thu đội.
Nhưng mà, mặc kệ là nói thế nào, có thể trong vòng mấy tiếng mà có thể lấy lại được tiền, công lao của Trần Phi quả thật không nhỏ, chỉ là không thể bắt được bọn cướp, nhưng cái này có thể chậm rãi bắt cũng được.
Nhưng mà, Dương Minh có một cảm giác, những người này không thể bị cảnh sát bắt một cách đơn giản như vậy được, bởi vì bọn chúng thật sự quá mức chuyên nghiệp.
Thật ra, lần này là Dương Minh chủ động ra tay giúp đỡ, cũng bởi vì Trần Phi, nói cách khác, Dương Minh sẽ không ra tay giúp đỡ đơn giản như vậy, cho dù là Hạ Băng Bạc cũng không có quyền yêu cầu Dương Minh làm gì, Dương Minh vào cục điều tra sự kiện thần bí, hỗ trợ Hạ Băng Bạc, hoàn toàn cũng vì mặt mũi của Hạ Tuyết, nếu không phải muốn cho cô nàng này kiếm chút công lao, thì Dương Minh sẽ không quản những chuyện vớ vẫn này.
Quả thật, làm như vậy có chút ích kỷ, nhưng mà, cái này cũng không phải là lỗi của hắn, thân phận bên ngoài của hắn chỉ là một sinh viên, tất cả mọi chuyện chỉ là việc ngoài thân thôi.
Lần này làm vậy, cũng là vì muốn giúp Trần Phi, nếu không điều tra được thì Trần Phi sẽ phải nhận áp lực rất lớn, xét về tình về lý thì Dương Minh cũng không thể bỏ mặc Trần Phi được, nói thế nào đây cũng là cha vợ của mình, Dương Minh đương nhiên là sẽ giúp hết sức mình.
Nhưng mà, về tướng mạo của đám cướp, Dương Minh không cần phải nói cho Trần Phi biết, ngoại trừ Hạ Băng Bạc ra, Dương Minh không muốn để cho người khác biết dị năng của mình là gì.
Nếu như nói ra tướng mạo của những người kia, chẳng khác nào là gián tiếp thừa nhận. Nhưng mà làm sao biết được túi tiền nằm ở đâu thì có nhiều giải thích, chẳng hạn như giác quan thứ sáu, bói toán.
Sau vụ án, Tùng Giang có một đêm yên tĩnh, cũng không xuất hiện bất kỳ hung án nào, còn những tên cướp kia giống như là biến mất khỏi trái đất vậy. Nhưng mà, Dương Minh rất rõ ràng, ba người này phỏng chừng rằng đã không còn ở trong Tùng Giang, có thể đã trốn sang chổ khác rồi.
Sáng hôm sau, Dương Minh vì sợ bị Điền Đông Quang quấn quít, cho nên không đợi Điền Đông Hoa, đã vội vã chạy đến phòng học, không ngờ Chu Giai Giai cũng đến sớm, và cũng giống như bình thường, chiếm chổ ngồi cho mình.
Trước đây, Dương Minh ngồi bên cạnh Chu Giai Giai mà có chút không tình nguyện, nhưng mà bây giờ Dương Minh không muốn tỏ vẻ khác thường.
"Tối hôm qua ngủ thế nào?" Dương Minh ngồi xuống hỏi: "Trong phòng ngủ có thích ứng không?"
"Sao lại không thích ứng, trước đây không phải ngày nào cũng ngủ sao?" Chu Giai Giai được Dương Minh hỏi, nhất thời nhớ lại những ngày ở chung với Dương Minh, có chút ngượng ngùng.
"Haha, đúng vậy, nhưng mà, ở trong trường mấy ngày thôi, chúng ta về nhà" Dương Minh cười nói.
"A. đến lúc đó tính." Mặt Chu Giai Giai đỏ lên, nói, dù sao giữa nàng và Dương Minh vẫn không được giống như Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, sao có thể tùy ý được, nói đến việc này liền đỏ mặt.
"Quan hệ với Vương Tuyết thế nào?" Dương Minh thừa dịp Vương Tuyết đứng dậy đi WC, liền hỏi.
"Vẫn tốt, em thì không sao, nhưng mà Vương Tuyết hình như vẫn còn áy náy với em" Chu Giai Giai thở dài nói: "Phỏng chừng muốn khôi phục lại quan hệ trước kia cần phải có một thời gian"
Dương Minh gật đầu, Vương Tuyết áy náy là điều khẳng định, nhưng mà, cái này cũng nói rõ từ trong đáy lòng Vương Tuyết đã nhận lỗi rồi, nếu như Vương Tuyết không có chút hổ thẹn, như vậy thì đã không còn thuốc chữa rồi.
Hai người đang ngồi nói chuyện, thì thấy Vương Tuyết trở về, vội vã dừng đề tài này lại, nhưng mà Vương Tuyết đã đi vào cùng với Điền Đông Hoa và Điền Đông Quang!
Điền Đông Hoa mỗi ngày cùng đi học với Dương Minh, chuyện này rất bình thường, dù sao hắn cũng là bạn trai của Vương Tuyết, cho nên đến đây cũng chẳng có gì để nói. Nhưng mà Điền Đông Quang đến đây làm cho Dương Minh kinh hãi, tiểu tử này thật sự rất lộn xộn, dày mặt đòi Điền Đông Hoa dẫn theo, Dương Minh cũng không thể làm gì được.
Vấn đề là thằng nhãi này dai còn hơn cao su nữa, sau khi bị từ chối rồi mà vẫn bất khuất như cũ, đây mới là chổ khiến cho Dương Minh đau đầu.
Cũng may loại ghế trong phòng chỉ dành cho bốn người, Dương Minh, Chu Giai Giai, Vương Tuyết đã chiếm hết ba chổ, Điền Đông Hoa không có khả năng nhường chổ cho Điền Đông Quang, cho dù hắn có ngồi ở đây, cách Dương Minh hai người, thì cũng nói chuyện không tiện.
Điền Đông Quang cũng không dừng chân lại đây, mà tiếp tục đi đến chổ của Tôn Chí Vĩ, ngồi xuống chung với Tôn Chỉ Vĩ.
Dương Minh thấy Điền Đông Quang đi đến chổ của Tôn Chí Vĩ, cảm thấy kỳ quái, nhưng mà cũng không nhiều lời, dù sao Điền gia có quan hệ với Tôn gia lâu rồi.
.
"Đông Quang, anh của mày có quan hệ rất tốt với Dương Minh phải không, mày có thể giúp tao tìm hiểu một chuyện được không?" Sau khi vào học, Tôn Chí Vĩ hỏi.
"Hỏi chuyện gì, nói nghe thử đi" Điền Đông Quang kỳ quái hỏi.
"Giúp tao hỏi thăm xem Dương Minh có bao nhiêu người bạn gái" Tôn Chí Vĩ nói.
"Hỏi thăm có bao nhiêu người bạn gái? Mày hỏi cái này để làm gì? Rãnh rỗi quá à?" Điền Đông Quang khó hiểu hỏi, không nghĩ rằng Tôn Chí Vĩ hỏi cái này để làm gì.
"Tao hỏi đương nhiên là có chuyện rồi, thế nào, có giúp hay không?" Tôn Chí Vĩ hỏi.
"Chờ một chút, mày nhờ tao giúp, dù sao cũng phải nói rõ với tao, vì sao lại muốn tao hỏi cái này?" Điền Đông Quang cũng không ngốc, nếu Tôn Chí Vĩ không nói rõ ràng, hắn sẽ không làm chuyện nhàm chán này.
"Ai nha, vậy tao nói thật cho mày nghe!" Tôn Chí Vĩ nói: "Chị của tao, mày biết chứ? Chị ấy thích Dương Minh, muốn tao âm thầm hỗ trợ tra xét, nhìn xem bên ngoài Dương Minh có bao nhiêu bạn gái."
"Chị của mày? Tôn Khiết? Bà ta?" Điền Đông Quang nhất thời kinh ngạc, Tôn Khiết thích Dương Minh? Hai người kém nhau đến mấy tuổi, sao có thể chứ? Nhưng mà, bỗng nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp Dương Minh, Dương Minh đã lái chiếc Audi R8 của Tôn Khiết, mà xe của Tôn Khiết không cho đàn ông con trai lái, chuyện này Điền Đông Quang đương nhiên biết, cho nên mới hiểu lầm Dương Minh là Tôn Chí Vĩ, nghĩ đến đây, Điền Đông Quang liền tin tưởng lời nói của Tôn Chí Vĩ, ít nhất là Dương Minh có quan hệ không tầm thường với Tôn Khiết.
"Đúng vậy, chị của tao. mày cũng biết rồi, nhà của tao rất hình thức, bác của tao làm sao mà cho phép con rể có nuôi gái bên ngoài?" Tôn Chí Vĩ cười nói: "Cho nên, chị của tao muốn tao điều tra một chút!"
"Như vậy." Điền Đông Quang ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng thầm khinh bĩ, nuôi gái thì sao? Dương ca mạnh hơn mày nhiều, nếu không phải ông già của tao yêu cầu tao phải kết bạn với mày, thì tao cũng chẳng thèm làm bạn với mày làm gì.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1038


Báo Lỗi Truyện
Chương 1038/2205