Chương 1037: Khai đạo Triệu Oánh


"Dương Minh, con đang nói cái gì vậy? Tiền gì?" Trần Phi bỗng nhiên nhận được điện thoại của Dương Minh, cảm thấy khó hiểu, không biết Dương Minh đang nói cái gì.
"Tiền ngân hàng bị cướp" Dương Minh nói.
"Sao con biết?"
"Chú Trần, lúc đó con và Trần Mộng Nghiên đang ở trong ngân hàng mà, về phần làm sao mà biết thì không thể nói được"
"Cục điều tra thần bí?" Trần Phi lập tức nghĩ ra một chuyện, tuy rằng Hạ Băng Bạc không nói rõ, nhưng mà chuyện Dương Minh tham gia vào cục điều tra sự kiện thần bí ông cũng có biết.
"Dạ" Dương Minh trả lời." Ừ, chú biết rồi" Trần Phi cũng không nhiều lời, Dương Minh có thể vào trong cục điều tra sự kiện thần bí, đương nhiên là phải có cái gì đó đặc biệt, cho nên Dương Minh có thể nói ra chính xác vị trí túi tiền cũng không có gì kỳ quái.
"Về phần khi chép cũng không cần, những người khách này không có quan hệ với đám cướp đó" Trong lúc bị cướp, Dương Minh đã quan sát từng người khác, lúc này, những người này đều rất là khẩn trương, mà Dương Minh lại đang tập trung tinh thần, cho nên có thể nghe thấy tất cả mọi suy nghĩ trong đầu bọn họ, chẳng có người nào có tư tưởng đặc biệt, vì thế nhận định những người này vô tội.
"Được rồi, con đưa điện thoại cho bên phía cảnh sát đi" Trần Phi nói.
Dương Minh đưa điện thoại cho người đội trưởng kia, đội trưởng cầm lấy điện thoại, nghe Trần Phi nói xong, liền gật đầu đồng ý.
Trần Phi nghe lời của Dương Minh, trực tiếp cho người đến chổ mà Dương Minh đã chỉ, âm thầm quan sát, đồng thời bên này, người đội trưởng cũng thả những khách hàng về.
Trần Phi sở dĩ khẳng định như vậy, cũng bời vì Dương Minh có một thân phận khác, cục điều tra sự kiện thần bí có rể rất sâu và rất lớn, có thể tìm đến Dương Minh, khẳng định là không đánh bậy đánh bạ rồi, nhất định là phải có đạo lý, nhưng mà, chuyện này thuộc về bí mật cấp cao, Trần Phi đương nhiên cũng không hỏi nhiều.
Thấy Trần Phi không nghi ngờ gì thân phận của Dương Minh, người đội trưởng càng thêm khẳng định thân phận của Dương Minh không có vấn đề, trả thẻ căn cước lại cho Dương Minh, thái độ cũng trở nên tốt hơn rất nhiều, muốn mời vào phòng làm việc ngồi, nhưng mà, Dương Minh không có thời gian ** đỡn, khách sáo hai câu xong liền cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận rời khỏi cục.
Ở trên xe, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều thở phào nhẹ nhõm, Trần Mộng Nghiên vỗ ngực nói: "Làm em sợ muốn chết, em sợ anh sẽ tùy tiện quản chuyện này"
"Anh đâu phải là kẻ ngu, đánh lại mới đánh, đánh không lại mà cứ lao đầu vào không phải là tìm chết sao?" Dương Minh nói: "Ba người kia đều cầm súng, anh cũng không phải là trâu bò, sao có thể đánh với bọn họ?"
Hồi nãy khi gọi điện cho Trần Phi cũng như móc thẻ căn cước ra, Dương Minh đều làm ở bên ngoài, cho nên Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều không thấy được cảnh này, mà Dương Minh cũng không muốn đem chuyện này nói cho Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận biết.
"Nhưng mà, động tác của những người này rất nhanh, không biết có thể phá án được hay không" Từ nhỏ Trần Mộng Nghiên đã nghe cha nói không ít về những vụ án nghiêm trọng, cho nên cũng hiểu được độ khó của vấn đề.
Bọn cướp vô cùng chuyên nghiệp, vừa vào đã đập cửa bắn vỡ camera, hơn nữa còn khống chế những người bên trong ngân hàng rất nhanh, rồi cầm tiền rút lui khỏi ngân hàng, riêng chỉ có lúc đi để lại hai chữ lại cho người ta khó hiểu.
Nếu như không phải là đánh cướp, thì chắc chắn là bọn cướp muốn mượn việc này để nói cái gì đó, bởi Dương Minh cho là nhưu vậy. Nhưng mà, hắn không hiểu nổi, tại sao những tên chuyên nghiệp trước khi đi lại phải tốn thời gian làm ra những chuyện vớ vẫn như vậy?
Tuy rằng nghe thì rất buồn cười, nhưng mà Dương Minh không cho rằng đám cướp lại là kẻ dở hơi đến như vậy, như vậy chỉ có một khả năng, đám cướp này muốn biểu hiện cái gì đó thông qua hai chữ kia.
Nếu như không phải là hai chữ" ngu ngốc" mà là chữ khác, ví dụ là những ký hiệu hay dấu hiệu của bọn khủng bố để lại sau khi thành công, muốn tuyên bố đây là kiệt tác của tổ chức mình thì còn có thể chấp nhận được.
"Em Lâm, em sao thế?" Trần Mộng Nghiên hồi phục tinh thần, quay sang hỏi Lâm Chỉ Vận vẫn đang nắm chặt tay mình.
"Em không sao. may mà có chị và Dương Minh cùng đi, chứ không thật sự em không biết nên làm thế nào" Lâm Chỉ Vận sợ hãi nói.
"Dương Minh, cái miệng của anh quả thật đúng là quạ đen, anh nói trúng rồi đó, làm cho em Lâm sợ hãi đấy!" Trần Mộng Nghiên quay sang oán trách Dương Minh.
"Cái đó có liên quan gì đến anh?" Dương Minh cười khổ nói: "Anh đâu phải thần tiên, nói linh tinh thôi mà, nếu mà như thế, anh sẽ nói rằng tất cả mỹ nữ trên trái đất này đều là vợ của anh"
"Anh ham hố quá rồi đấy!" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nói: "Bây giờ anh còn chê ít sao?"
"Chỉ đùa một chút thôi" Dương Minh cười nói: "Tìm vẫn chưa gửi, thế nào, tìm một ngân hàng khác?"
"Được rồi, mong rằng lần này không xui như vậy" Trần Mộng Nghiên nói: "Nhưng mà, may là bọn cướp không lấy tiền của chúng ta, nế không, còn chưa gửi vào trong ngân hàng, thì ngân hàng sẽ không chịu chi trả cho chúng ta đâu"
"Đúng vậy, là vạn hạnh trong bất hạnh!" Ngoài miệng Dương Minh nói như vậy, nhưng trong lòng rất nghi ngờ, Trần Mộng Nghiên nói giống như đang nhắc nhở hắn, lúc bọn cướp vào, cũng là lúc Lâm Chỉ Vận chuẩn bị gửi tiền, cho nên bọn cướp không có khả năng không thấy! Hơn nữa, trong vali của Lâm Chỉ Vận ít nhất cũng ba triệu, không phải con số nhỏ, mà bọn cướp chỉ lấy đi có hai ba trăm ngàn mà thôi.
Làm cho Dương Minh khó hiểu hơn là, những người nếu đã nhìn thấy tiền của Lâm Chỉ Vận, tại sao lại không cướp đi, rốt cục là vì nguyên nhân gì?
Khả năng quên tựa hồ không lớn, bởi vì cho dù có một người quên, thì hai người kia chẳng lẽ cũng quên luôn? Tình huống này tựa hồ không có khả năng.
Cho nên, chỉ còn lại vài khả năng có thể xảy ra, một là bọn cướp không thèm số tiền trong tay của Lâm Chỉ Vận, hai là bọn cướp không có ý muốn cướp số tiền trong tay của Lâm Chỉ Vận.
Dương Minh cho rằng những người này không phải đến cướp tiền, tuy rằng động tác và kỹ thuật rất chuyên nghiệp, nhưng có lẽ là có mục đích hay là nhiệm vụ khác, chứ không phải là đi cướp! Có thể là có âm mưu khác!
Thứ nhất là không đáng, bởi vì tuy rằng ba triệu hơn hơn ba trăm ngàn, nhưng mà cũng không đáng để chém giết, hơn nữa, đối với bọn chúng thì chỉ là một cái nhấc tay.
Thứ hai, có lẽ bọn chúng không phải đến cướp tiền!
Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Minh bỗng cả kinh, xong rồi, bị lừa! Bởi vì hắn đã tập trung chú ý đến túi tiền, mà bỏ quên hành tung của tên cướp!
Nếu như suy đoán không sai, thì đám cướp này sẽ không cướp ngân hàng vì tiền, nên sau khi ném tiền đi, cũng sẽ không trở lại để lấy!
Dương Minh bất đắc dĩ thở dài một cái, có thể lần này Trần Phi không thu hoạch được gì, bởi vì hắn chỉ dựa theo phán đoán thông thường, cho rằng bọn chúng đến cướp ngân hàng vì tiền, như vậy khi giấu tiền đi, sẽ có người khác đến lấy!
Nhưng mà, chuyện này không thể dùng lẽ thường để phán đoán được, hơn nữa còn rất kỳ quái.
Nhưng mà, chuyện đã như vậy, hối hận cũng đã muộn rồi, có thể tìm được tiền đã mất, đối với Trần Phi cũng là một đại công rồi, về phần bắt đám cướp, đó là chuyện của sau này!
Theo mức độ chuyên nghiệp của bọn cướp mà phán đoán, khả năng bắt được bọn chúng là rất thấp!
Tìm một ngân hàng lớn, bên trong có cảnh sát đang trực, có vẻ an toàn hơn ngân hàng trước rất nhiều, lần này Dương Minh không dám mạo hiểm, để cho Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận ngồi trong xe, còn mình thì cầm tiền đi vào trong ngân hàng.
Nếu gặp phải cướp nữa, thì một mình Dương Minh cũng có thể đối phó tốt được, tuy rằng không thể nắm chắc việc bắt được bọn chúng, nhưng tự bảo vệ vẫn còn thừa.
Nhưng mà, sau khi Dương Minh gửi tiền xong, cũng không xảy ra chuyện gì, thuận lợi đi ra khỏi ngân hàng, vừa đến xe thì Trần Phi gọi điện thoại đến.
"Dương Minh, chú đang cho người bao vây miệng cống, cũng cho người xuống dưới cống giám sát, còn có chuyện gì không?" Trần Phi cũng biết thân phận của Dương Minh đã thay đổi, cho nên không dùng thứ ngữ khí đùa giỡn trước kia nữa.
"Chú Trần, sợ rằng lần này làm chú thất vọng rồi" Dương Minh thở dài, đứng ngoài xe nói. Dương Minh không lập tức trở vào trong xe, vì không muốn để cho Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận nghe được đoạn nói chuyện này.
"Có ý gì? Thất vọng thế nào?" Trần Phi ngây người ra hỏi: "Chẳng lẽ tiền ngân hàng không còn ở đây?"
"Tiền thì vẫn còn ở đó!" Cái này Dương Minh đã dùng dị năng để kiểm chứng rồi, cho nên có thể khẳng định tiền vẫn còn.
"Sao lại thất vọng?" Trần Phi nghe Dương Minh nói xong, càng thêm khó hiểu.
"Tiền thì vẫn còn đó, nhưng mà, con hoài nghi mục đích của bọn cướp không phải là tiền" Dương Minh cũng không giấu diếm, nói ra suy nghĩ của mình cho Trần Phi, kể cả chuyện bọn cướp không thèm để ý đến ba triệu trong tay của Lâm Chỉ Vận.
Trần Phi nghe Dương Minh phân tích xong, nhất thời lâm vào trâm tư, quả thật, cướp kiểu này là lần đầu tiên mà ông gặp, ảnh chụp hai chữ" ngu ngốc" tại hiện trường ông cũng đã xem qua, cho nên cũng hiểu được.
Nói chung, bọn cướp này rất thần bí, lại nghe Dương Minh phân tích, Trần Phi cũng hiểu rằng mục đích của bọn cướp thật sự không phải là tiền.
"Cho nên con nghĩ bọn cướp sẽ không trở lại lấy tiền?" Trần Phi hỏi.
"Đúng vậy, con nghĩ hẳn là không trở lại đâu" Tuy rằng Dương Minh không dám khẳng định 100%, nhưng tỷ lệ cũng không thấp.
"Được rồi, chú sẽ áp dụng hành động khác, người ở đây sẽ cho lui về" Trần Phi do dự một lát rồi nói.
"Dạ, cứ như vậy đi chú Trần, bên con mà có tin tức gì, sẽ liên lạc ngay với chú" Dương Minh nói xong liền cúp điện thoại.
"Là ai gọi cho anh thế? Nói lâu quá vậy? ' Trần Mộng Nghiên tò mò hỏi." Còn có thể là ai nữa? Là cha em đó" Dương Minh cười nói: "Chú ấy cũng biết chúng ta có mặt bên trong ngân hàng, nên gọi điện thoại hỏi anh có gặp nguy hiểm gì không"
"
A!" Trần Mộng Nghiên hỏi: "Là cha? Sao cha không gọi cho em?"
"
Chú nói là hình như điện thoại của em không liên lạc được, có thể là bên trong cảnh cục không có tín hiệ" Dương Minh tùy tiện tìm một lý do.
"
Ra thế." Trần Mộng Nghiên cũng không nghĩ nhiều, gật đầu nói.
Trải qua chuyện này, tâm tình của Lâm Chỉ Vận rất không yên, nên cũng không về công ty, mà trong công ty cũng chẳng có việc gì làm, chỉ chuẩn bị cho buổi triển lãm mà thôi, mấy thứ này tự nhiên sẽ có người khác làm.
Dương Minh trực tiếp lái xe về biệt thự, Trần Mộng Nghiên ôm Lâm Chỉ Vận vừa ngủ đi, Dương Minh cũng muốn ngủ chung, nhưng mà bị Trần Mộng Nghiên trừng mắt từ chối, Dương Minh cũng bó tay, hắn cũng hiểu tính của Trần Mộng Nghiên, bây giờ đang là ban ngày, muốn làm bậy chắn chắn là không được, buổi tối còn may ra có thể.
Sau khi vào trong phòng của mình, Dương Minh tiện tay mở laptop lên, bởi vì đã trải qua rất nhiều chuyện sinh tử, cho nên việc khi nãy không ảnh hưởng nhiều đến Dương Minh, thậm chí còn không có một chút cảm giác nữa là.
Làm cho Dương Minh kinh ngạc chính là, Triệu Oánh đang online, thế là Dương Minh nhanh tay gửi qua một mặt cười
"
Gì vậy? Đang ở trong lớp" Nữ giáo sư dã man nhanh chóng trả lời.
Dương Minh cũng kỳ quái là tại sao Triệu Oánh lại để"
đang bận" , thì ra là đang ở trong lớp.
"
Gần đây thế nào? Lâu rồi không thấy lên mạng?" Dương Minh làm ra vẻ không quen biết, dò hỏi Triệu Oánh, nói cách khác, nếu bộc lộ thân phận, rất có thể làm cho Triệu Oánh sign out ngay.
"
Ở nhà vẫn chưa gắn mạng, hơn nữa mấy bữa nay tâm tình không tốt, cho nên không có lên" Nữ giáo sư dã man nói.
"
Chưa gắn mạng là sao?" Dương Minh vội hỏi." Bởi vì dọn nhà mới, cho nên chưa gắn mạng" Nữ giáo sư dã man trả lời kèm theo một biểu tượng buồn .
"
Xảy ra chuyện gì? Nói với tôi đi!" Tuy rằng trong lòng Dương Minh rất rõ ràng, nhưng vẫn làm ra vẻ không biết.
"
Hắn và người bạn tốt nhất của tôi cùng một chổ" Nữ giáo sư dã man do dự một chút rồi nói.
Bình thường đây là việc cá nhân không nên nói nhiều, nhưng mà trên mạng mà ảo mà, Triệu Oánh cũng thổ lộ tâm sự với hắn, bởi vì cho rằng hắn không biết mình là ai.
"
Cùng một chổ với người bạn tốt nhất? Sao có thể?"
"
Sao lại không? Tôi tận mắt nhìn thấy bọn họ tay trong tay mà còn có thể giả bộ sao?" Nữ giáo sư dã man trả lời kèm theo biểu tượng giận dữ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1037


Báo Lỗi Truyện
Chương 1037/2205