Chương 1031: Tình muội muội


"Bạn trai của Nhạc Nhạc? Chuyện cụ thể ra sao, ông kể lại từ đầu đến cuối cho tôi nghe coi!" Hoàng Hiếu Phi lần đầu tiên coi trọng bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc.
Cho đến hiện tại, Hoàng Hiếu Phi vẫn không xem việc Hoàng Nhạc Nhạc có bạn trai ra gì, nhưng mà bây giờ nghe được một tin tức chấn động như vậy, Hoàng Hiếu Phi làm sao mà không xem trọng cho được?
Trương tổng đương nhiên không dám giấu diếm, chuyện Dương Minh lần đầu tiên đến sòng bạc, rồi ở trong phòng ngủ của Hoàng Nhạc Nhạc, đến việc khiêu chiến của sòng bạc Nam Thành kể lại cho Hoàng Hiếu Phi nghe.
"Có thể làm cho sòng bạc Nam Thành thua thảm hại như vậy." Hoàng Hiếu Phi nghe xong không khỏi cảm thán: "Người này quả thật không đơn giản"
"Đúng vậy" Trương tổng đương nhiên là không biết bên này Hoàng gia đang xảy ra chuyện, còn tưởng rằng Hoàng Hiếu Phi thật sự đang khen ngợi Dương Minh, cho nên nói: "Dương Minh là một nhân tài hiếm có, mà người này cũng rất thần bí, không biết bên trong nước làm cái gì, nếu hắn có thể trợ giúp chúng ta, phỏng chừng sòng bạc Hoa Uy muốn trở thành đệ nhất Macao thì chỉ là vấn đề thời gian thôi!"
Hoàng Hiếu Phi gật đầu, không nói gì, cúp điện thoại. Trương tổng nói làm cho ông ta một lần nữa cảm thấy Dương Minh là một nhân tài, nhưng mà, trong lòng của ông, điều kiện tốt nhất để kết hôn với Hoàng Nhạc Nhạc lại là Lý Thiên Giai, hơn nữa nhìn thẳng vào Lý gia là có thể thấy được, cho nên, dù đã nghe sự tích của Dương Minh tại Macao xong, thì ông ta vẫn chỉ nghĩ rằng Dương Minh chỉ đủ tư cách làm bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc.
Nhưng, bây giờ đang là thời kì đặc biệt, cho nên Hoàng Hiếu Phi đang nghiêng về hướng Lý Thiên Giai, sinh ý tại châu Phi, nếu không có Lý Thiên Giai ủng hộ căn bản là không thể tiếp tục được, nếu mà cầm tiền của Hoàng Nhạc Nhạc mà vẫn bị mất trắng thì Hoàng gia sẽ mất hết tất cả.
Cho nên, Hoàng Hiếu Phi không muốn làm liều, lúc trước khi đầu tư vào mỏ vàng ở châu Phi đã được nhiều người dòm ngó, mà Hoàng gia ở đây cũng là một đại gia tộc danh tiếng, nếu bị thêm một lần này nữa, thì Hoàng Hiếu Phi chắc chắn sẽ không còn cách nào lăn lộn trong thương giới.
"Nhạc Nhạc, hay là con gọi điện cho Dương Minh một cú, kêu hắn đến Singapo một chuyến, nếu như hắn thật sự mạnh hơn Lý Thiên Giai, cho sẽ không nói nhiều. Còn nếu không, vậy thì con phải đồng ý việc hôn nhân này!" Hoàng Hiếu Phi đương nhiên sẽ không nói ra tiêu chuẩn so sánh của mình, mà tiêu chuẩn của ông rất đơn giản, ai có thể giải quyết được vụ việc ở châu Phi thì người đó thắng.
Nhìn thì có vẻ công bằng, nhưng trên thực tế hoàn toàn nghiêng về hướng Lý Thiên Giai, bởi vì chuyện Lý gia có thể giải quyết được vấn đề tại châu Phi đã là chuyện trước mắt rồi.
"Được rồi." Hoàng Nhạc Nhạc cũng không còn cách nào, bây giờ còn hy vọng, nàng ta đương nhiên không từ bỏ.
Lúc Dương Minh nhận được điện thoại của Hoàng Nhạc Nhạc thì là lúc hắn vừa dậy, đang dọn dẹp đồ, chuẩn bị cùng Tiếu Tình đi bệnh viện, bây giờ Tiếu Tình đang thay đồ trong toilet.
Thấy có một dãy số lại gọi đến, số đầu là +0956, làm cho Dương Minh do dự, tưởng đâu Hoàng Vinh Tiến gọi điện đến, nên trực tiếp nói: "Hoàng nhị ca?"
"Hoàng nhị ca cái gì, em là Hoàng Nhạc Nhạc" Trong điện thoại truyền ra giọng nói của Hoàng Nhạc Nhạc, âm thanh có chút bướng bỉnh, mặc dù hơi tiều tụy nhưng mà không che giấu được niềm vui sướng.
"Nhạc Nhạc? Em có thể gọi điện?" Dương Minh sửng sốt: "Hay là em lén gọi?"
"Đương nhiên là được cho phpe1!" Hoàng Nhạc Nhạc ủy khuất nói: "Chứ nếu không sao em có thể gọi được chứ? Anh hai liên hệ với anh à?"
"Ừ, anh hai có nói chuyện của em cho anh biết" Dương Minh thở dài nói: "Em khỏe không?"
"Dạ, vẫn khỏe, vậy anh có nhớ em không?" Hoàng Nhạc Nhạc là loại người buồn nhanh rồi cũng vui nhanh, cho nên trong nháy mắt liền quên hết mọi phiền não trước kia, trở lại vẻ ngây thơ ngày xưa.
"Có chứ, đang chuẩn bị tìm cách cứu viện em nè!" Dương Minh nói.
"Vừa đúng lúc, cha em muốn anh đến Singapo một chuyến, ông muốn thấy mặt anh. sau đó muốn anh so với tên Lý Thiên Giai gì đó, xem ai lợi hại hơn" Hoàng Nhạc Nhạc đem mục đích của cha nói ra.
"So? So cái gì chứ? Mà thằng ngu kia là ai?" Dương Minh cũng chẳng coi Lý Thiên Giai ra gì: "Không có thời gian đú đỡn với hắn, chờ thêm vài ngày nữa anh đến Sin gặp em, sau đó thuận tiện giúp nhà em giải quyết chuyện mỏ vàng bên châu Phi. Nhưng mà tên Lý Thiên Giai kia đừng có lộn xộn, đừng ép anh phải làm cho hắn nhà tan cửa nát"
"Haha!" Hoàng Nhạc Nhạc nghe Dương Minh nói xong, cũng bật cười nói: "Đúng vậy, hắn phiền muốn chết!"
"Chờ anh giải quyết xong mọi chuyện ở đây rồi sẽ đến tìm em, nhưng mà còn phải chờ làm hộ chiếu nữa!" Dương Minh nói.
"Được, vậy em chờ anh" Hoàng Nhạc Nhạc nói xong, liền cúp điện thoại, phỏng chừng là bên kia còn có người đang giám sát.
Dương Minh cũng không để ý, dù sao chuyện của Hoàng gia theo hắn thấy thì cực kỳ đơn giản, cái tên tướng quân Kars kia còn chưa biết là hắn, nếu không phỏng chừng sẽ dâng mỏ vàng lên bằng hai tay đấy. Đầu năm mà, ai mà ngờ được?
Không thể không nói, đàn bà con gái mỗi lần đi ra ngoài đều tốn rất nhiều thời gian, ngày hôm nay Tiếu Tình trang điểm rất tỉ mỉ, thay đồ cũng hơn tiếng đồng hồ, rồi mới từ từ đi ra khỏi toilet.
Lúc Tiếu Tình đi ra khỏi toilet, cũng là lúc Dương Minh kinh ngạc! Mái tóc xõa dài ngang vai của Tiếu Tình đã được cột lên theo kiểu tóc đuôi ngựa thanh xuân, thoạt nhìn như trẻ đi vài tuổi, đứng trong sân trường với Dương Minh người không biết còn tưởng rằng đây là bạn học của nhau ấy chứ.
Nhưng thật ra Dương Minh cũng đã phối hợp với Tiếu Tình, cố ý thay đổi cách ăn mặc lại làm cho mình trông có vẻ già dặn hơn, có vẻ giống một người khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi.
Cứ như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ thấy Dương Minh già hơn Tiếu Tình vài tuổi.
"Tình Tình, sau đó trước mặt người ngoài, em phải gọi anh là Dương ca ca, em là tình muội muội của em !" Dương Minh cười nói.
"Cái gì mà tình muội muội, khó nghe quá đi!" Tiếu Tình sẳng giọng nói, nhưng mà trong giọng nói mang theo một tia vui sướng, dù sao thấy Dương Minh lớn hơn mình, làm cho Tiếu Tình rất hài lòng.
"Là em Tình (Tình muội muội) , em nghe lầm rồi" Dương Minh lại cười nói.
Mặt Tiếu Tình đỏ lên, thầm nghĩ, em đương nhiên biết là em Tình rồi, nhưng mà nghe có khác gì với tình muội muội đâu? (Tình muội muội: gái 1 đêm)
Hôm nay vừa khai giảng, ngày đầu tiên chủ yếu là nói lải nhải về các vấn đề kế hoạch mục tiêu gì gì đó, cho nên Tiếu Tình trực tiếp gọi điện cho Tạ Vĩnh Cường, nói là trong nhà có chút chuyện xin phép cho Dương Minh nghỉ, Tạ Vĩnh Cường biết Dương Minh là em nuôi của Tiếu Tình, là con nuôi của Lưu Duy Sơn, cho nên cũng không nói gì, gật đầu đồng ý.
Còn Tiếu Tình liên hệ với phó chủ nhiệm, nói rằng chiều nay mới vào trường.
Dương Minh lái xe, chở Tiếu Tình đến bệnh viện nhân dân số một, bởi vì Dương Minh cũng không biết cái bệnh của Tiếu Tình nên đi khám ở đâu, mà Tiếu Tình bình thường cũng ít chú ý đến chú ý đến vấn đề này, cho nên đến lúc đi, hai người đành phải chọn bệnh viện nổi danh này.
Bỗng nhiên đi đến bệnh viện để kiểm tra, làm cho Tiếu Tình hoảng loạn, e dè núp núp sau lưng Dương Minh, chờ lấy số, sau đó ra ghế ngồi chờ.
Bởi vì là buổi sáng, cho nên ít người khám, chỉ có hai người đến trước, vì thế chỉ một lát sau là đến số của Dương Minh và Tiếu Tình.
"Cậu là?" Một vị nữ bác sĩ trung niên hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trên ghế, thấy Dương Minh đi vào, liền hỏi.
Dù sao đây cũng là khám phụ khoa, cần phải cởi đồ này nọ, và hỏi những vấn đề tế nhị, cho dù Dương Minh có là người thân của Tiếu Tình thì cũng không được có mặt.
"Em là chồng của nàng ta" Dương Minh nói.
"À, vậy được, cậu ngồi đi!" Bà bác sĩ nghe xong, gật đầu, cho phép Dương Minh ở lại trong phòng: "Đến khám cái gì?"
"Em." Tiếu Tình do dự một hồi, thẹn thùng cúi đầu luôn.
Dương Minh thấy Tiếu Tình như vậy, cười nói: "Để anh nói cho, em và vợ em kết hôn đã nhiều năm rồi, gần đây muốn sinh con, nhưng mà."
"à, ra thế" Bà bác sĩ mỗi ngày khám kiểu này không mười lần thì cũng chín lần rưỡi rồi, cho nên cũng không ngạc nhiên gì, hỏi như bình thường: "Có dùng thuốc tránh thai thường xuyên hay trước đó có dùng dược phẩm gì không?"
"Không có!' Dương Minh nói: "Bọn em vẫn chưa áp dụng biện pháp tránh thai nào cả"
"
Ồ, vậy cậu kiểm tra chưa?"
Dương Minh xấu hổ, đỏ mặt nói: "
Em kiểm tra rồi, vấn đề không phải của em"
"
Được rồi" Bác sĩ gật đầu nói: "Giờ tôi viết cho mấy tờ phiếu, cầm đi xét nghiệm máu và thử nước tiểu, sau đó cầm kết quả lại cho tôi"
"
Dạ, làm phiền chị" Dương Minh nói.
"
Tôi còn tưởng rằng vợ cậu còn trẻ lắm, ai ngờ đã hơn ba mươi rồi, thật sự là không nhìn ra" Bà bác sĩ nhìn vào hồ sơ ghi bệnh, thuận miệng nói.
Dương Minh nghe xong, sợ đến toát mồ hôi, sớm biết như vậy không cần phải chuẩn bị làm gì, làm cho mình trông có vẻ già đã đời rồi lại bị người ta chọc.
Hắn cười gượng hai tiếng nói: "
Đúng vậy, là giữ gìn tốt"
Dương Minh cầm tờ phiếu, đi ra khỏi phòng với Tiếu Tình, đi đóng tiền, sau đó cùng Tiếu Tình đi làm xét nghiệm. Nói chung là xét nghiệm máu thì rất nhanh, không đau đớn gì cả, nhanh chóng có kết quả, nhưng mà.
"
Bây giờ có mắc không?" Dương Minh ném cái chai nước suối trống trơn vào thùng rác, quay sang hỏi Tiếu Tình.
"
Vẫn chưa." Khuôn mặt của Tiếu Tình đỏ lên, vô cùng ngượng ngùng, nhưng mà, càng sốt ruột thì lại càng không thể" đi" được, hai người ngồi trong hành lang, lẳng lặng chờ kết quả của Tiếu Tình.
"
Hay là anh mua thêm một chai nước nữa?" Dương Minh hỏi.
"
Thôi đi, bây giờ em không có cảm giác." Tiếu Tình đau khổ nói.
"
Hay chúng ta vận động một chút?" Dương Minh đề nghị: "Cứ từ từ, gấp cũng không được gì"
"
Cũng chỉ có thể như vậy, Tiếu Tình gật đầu, đứng dậy cùng Dương Minh đi ra ngoài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1031


Báo Lỗi Truyện
Chương 1031/2205