Chương 1026: Nghiên cứu sinh


Có người không bao giờ đến nữa, Vương Chí Đào là một trong số đó. đại học Tùng Giang sẽ vĩnh viễn thiếu đi một người.
Làm Dương Minh buồn bực đó là xác của Vương Chí Đào không ai phát hiện ra. Chẳng qua cũng không kỳ quái, địa điểm mà Vương Tuyết giết người cách bờ rất xa. Không biết chừng xác của Vương Chí Đào đã rơi vào bụng cá mập.
Dương Minh tìm một chỗ ngồi xuống, đó là vị trí hắn thường ngồi. Làm cho Dương Minh kinh ngạc đó là đôi gian phu dâm phụ Điền Đông Hoa và Vương Tuyết đã tay trong tay đi vào phòng học, sau đó trực tiếp đi đến ngồi bên cạnh Dương Minh.
"Tôi nói sao không thấy hai người đi báo danh? Chạy đến lớp làm gì?" Dương Minh nhìn Điền Đông Hoa ngồi bên cạnh mình, dở khóc dở cười mà nói.
"Không cần để ý nhiều như vậy. Lớp đó có ai mà không nhận ra tôi, cần gì phải đi" Điền Đông Hoa không thèm để ý mà nói: "Dù sao giáo viên lớp đều nhận ra tôi, nên cần gì"
Dương Minh lắc đầu không nói gì. Điền Đông Hoa là đại thiếu gia nên hắn không thèm để ý cũng là bình thường.
Vương Tuyết không biết Chu Giai Giai đã tỉnh lại, thấy Chu Giai Giai đã khỏe ngồi ở trên kia giúp Tạ Vĩnh Cường đăng ký liền trợn mắt há mồm mà nói: "Giai Giai, bạn?"
"mình không sao" Chu Giai Giai mỉm cười nói: "Lát nữa mình nói với bạn, bây giờ nhiều người"
"Ồ. được" Vương Tuyết lấy lại bình tĩnh, trên mặt đầy vẻ áy náy. Chu Giai Giai bị thương có thể nói một phần trách nhiệm là do Vương Tuyết. Dù sao vợ chồng là anh cùng cha khác mẹ với cô. Mặc dù Vương Chí Đào đã chết nhưng cô vẫn có chút áy náy với Chu Giai Giai.
"Kỳ nghỉ được không?" Điền Đông Hoa hỏi Dương Minh.
"Bận" Dương Minh thở dài nói: "Cả kỳ nghỉ mà chẳng được nghỉ gì"
"Hắc, ai bảo ông nhiều bạn gái như vậy" Điền Đông Hoa cười nói: "Xem tôi, chỉ có một người nên rất nhàn"
"Quan hệ giữa ông và Vương Tuyết thế nào?" Dương Minh hỏi.
"Cũng ổn, Vương Tuyết hối hận lắm" Điền Đông Hoa nói: "Một thời gian cô ấy rất sợ tôi không hài lòng. Thực ra tô chủ yếu là sợ ông thấy cô ấy và khó chịu"
"Tôi thì không sao" Dương Minh vỗ vai Điền Đông Hoa rồi nói: "Chuyện đã qua rồi. Vương Tuyết cũng có chỗ bất đắc dĩ của mình, chẳng qua chỉ sợ Giai Giai suy nghĩ"
Điền Đông Hoa khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu. hắn do dự một chút rồi cắn răng nói: "Nếu Chu Giai Giai không tha thứ cho Vương Tuyết, tôi cũng chỉ có thể chia tay"
"Không nghiêm trọng như vậy đâu. Tôi sẽ nói với Giai Giai, hai người đừng có chia tay, nếu không chúng tôi thành kẻ có tội đấy"
Điền Đông Hoa cảm kích cười cười. Dù sao hắn cũng không muốn chia tay với Vương Tuyết. Điền Đông Hoa là người trọng tình cảm, nếu chia tay thì đã lâu rồi chứ không phải kéo đến bây giờ.
Tối đó Tiếu Tình đột nhiên có việc. Khoa mới mua một số máy tính nên Tiếu Tình phải dẫn theo giáo viên đi lắp máy đến tận gần nửa đêm. Điều này cũng làm cho kế hoạch đi cùng Dương Minh đến nhà Lưu Duy Sơn không thực hiện được.
Chẳng qua như vậy lại làm Dương Minh và Vương Tiếu Yên có thể ở bên nhau cả đêm. Mấy hôm nay lại khai giảng, Tiếu Tình cũng không có thời gian nên chỉ có thể gọi điện với Dương Minh.
Tiếu Tình kỳ này còn dạy ở lớp nghiên cứu sinh khoa Kinh tế. Làm Tiếu Tình thú vị đó là Tôn Khiết không ngờ là sinh viên của nàng.
Nhìn Tôn Khiết ngồi im lặng trong phòng học, Tiếu Tình thiếu chút nữa phì cười.
"Chào bạn, mình là Triệu Oánh" Triệu Oánh lén nhìn người ngồi cùng bàn mình, dáng ngược và khuôn mặt đều đẹp, nhưng sao ngực lại lớn thế nhỉ?
"Tôn Khiết, rất vui gặp bạn" Tôn Khiết cười cười đưa tay bắt Triệu Oánh: "Bạn rất đẹp"
Nếu một người đàn ông nói với mình như vậy, Triệu Oánh không thấy gì, nàng quen rồi. Nhưng một cô gái nói như vậy làm Triệu Oánh có chút xấu hổ: "Bạn cũng rất đẹp"
Tôn Khiết cười cười giảo hoạt;" Bạn nhìn xem, rất nhiều người ghen ghét với chúng ta"
"Tại sao?" Triệu Oánh có chút khó hiểu, chẳng qua nàng ngẩng đầu thì thấy nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm về phía này.
Tôn Khiết và Triệu Oánh là mỹ nữ hiếm có lại ngồi cùng nhau, không muốn người khác chú ý cũng khó.
Tôn Khiết cười hì hì. Hiếm khi gặp được một người nghiên cứu sinh dễ nhìn như vậy, Tôn Khiết tất nhiên muốn làm bạn.
Khi học đại học, Tôn Khiết rất cô độc. mặc dù có Tiếu Tình làm bạn nhưng quan hệ giữa hai người lại là. mãi đến bây giờ mới từ từ bình thường lại.
Mà khi tham gia khóa học nghiên cứu sinh thì chỉ có đám nữ sinh toàn vùi đầu đọc sách, Tôn Khiết muốn tìm bạn nói chuyện cũng khó.
Bây giờ gặp Triệu Oánh xinh và chủ động chào mình, hơn nữa thoạt nhìn không có ý gì xấu nên Tôn Khiết cũng vui.
Triệu Oánh coi như hiểu ý của Tôn Khiết nên cười nói: "Kệ bọn họ thôi"
"Sao? Khinh thường ánh mắt đám đàn ông kia?" Tôn Khiết cười cười nhìn Triệu Oánh: "Để mình đoán nhé, bạn nhất định là có vấn đề trong"
"A? Mình." Triệu Oánh càng xấu hổ, không ngờ Tôn Khiết lại nói như vậy. Nàng đỏ mặt mà phủ nhận: "mình không có vấn đề đó."
"Đừng gấp. Mình chưa nói hết" Tôn Khiết có chút buồn cười mà nói: "Bạn có phải đã có bạn trai?" Nhắc đến bạn trai, Triệu Oánh liền buồn bã. Triệu Oánh lắc đầu cười khổ nói: "mình làm gì đã có bạn trai"
Thấy vẻ mặt của Triệu Oánh, Tôn Khiết liền cảm thấy khó hiểu. Sao từ vẻ mặt của Triệu Oánh lại thấy như người thất tình vậy nhỉ? Một cô gái xuất sắc và xinh đẹp như vậy sao lại có thể gặp cảnh đó.
Chẳng qua mới quen Triệu Oánh nên Tôn Khiết không hỏi nhiều.
Tôn Khiết thậm chí đang suy nghĩ Triệu Oánh có phải giống mình, cũng có một tình yêu đau xót?
Khóa học nghiên cứu sinh học từ sớm nên bây giờ đã đi vào bình thường. Tiếu Tình đứng trên bục giảng giải về hệ thống tin học, Triệu Oánh cũng chăm chú ghi chép.
Mặc dù môn học có tên là Tin học thống kê nhưng nội dung khóa học ngoài các phần mềm kế toán ra thì Tiếu Tình còn giảng về những phần mềm quản lý chuyên nghiệp khác.
Theo thời đại Phương Thiên, các công ty quản lý cũng dần dần áp dụng tin học vào công tác, cho nên mặc dù môn này chỉ là thêm nhưng nhiều nghiên cứu sinh vẫn chọn.
Triệu Oánh ghi hết mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn Tôn Khiết thì thấy chỉ nghe Tiếu Tình giảng bài chứ không chép vào sổ. Nàng có chút tò mò hỏi: "Tôn Khiết, sao bạn không ghi bài?"
"Hì hì, phần mềm này thì công ty mình cũng dùng nên bây giờ chỉ nghe một chút thôi" Tôn Khiết cười nói.
"Hả, công ty của bạn?" Triệu Oánh kinh ngạc nói: "Bạn mở công ty?"
"Một công ty nhỏ mà thôi"
"Có thời gian mang mình đến thăm quan được không?" Triệu Oánh rất khâm phục Tôn Khiết. Nàng không ngờ bạn học xinh đẹp của mình lại là giám đốc công ty.
"Đương nhiên rồi. Chẳng qua hôm nay thì không được, học cả ngày mà. Chờ chúng ta tan học thì công ty cũng đã đóng cửa"
"Ừ, để hôm khác" Triệu Oánh thấy Tôn Khiết đồng ý thì rất vui vẻ.
Nói chuyện một lúc làm quan hệ hai người tốt hơn. Tôn Khiết rất biết cách xem người nên từ ánh mắt của Triệu Oánh có thể thấy đây là cô gái rất lương thiện.
Mặc dù Tôn Khiết không sợ gì nhưng cũng không muốn có phiền phức, không muốn có người bạn muốn kiếm chỗ tốt từ mình. Nhưng Triệu Oánh thì không phải. Vừa nãy khi Triệu Oánh muốn đến thăm công ty mình, Tôn Khiết chỉ thấy vẻ tò mò trong mắt Triệu Oánh, không phải là tham lam: "Bạn chắc là không phải trực tiếp tham gia học nghiên cứu sinh sau khi tốt nghiệp phải không?" Tôn Khiết hỏi.
"Sao bạn biết?" Triệu Oánh rất tò mò mà hỏi.
"Hì hì, rất đơn giản, bởi vì lúc bạn nói chuyện với mình thì không lén lút để không bị giảng viên thấy"
"A" Triệu Oánh xấu hổ. Lúc trước nàng là giáo viên nên sao không biết trò này của học sinh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1026


Báo Lỗi Truyện
Chương 1026/2205