Chương 1021: Ở trước


Chu Giai Giai không muốn giấu Dương Minh, nhưng lại không thể không lừa hắn.
"Dương Minh, mấy hôm ở nhà em đã đọc nhật ký. cũng nhớ lại chuyện trước đây" Chu Giai Giai do dự một chút rồi nói: "Nhưng em phát hiện thực ra em vẫn không phải bạn gái của anh. đều là em theo đuổi anh"
Chu Giai Giai nói ra lời này là đã lấy quyết tâm rất lớn. Một khi nói ra thì quan hệ giữa hai người trở lại thành bạn bè. Chu Giai Giai không thể tiếp tục giả ngu mà ở trong nhà Dương Minh.
Dù sao Dương Minh vẫn chưa nhận nàng, nàng sao có thể ở đây?
Dương Minh nghe Chu Giai Giai nói vậy không khí kinh ngạc. Không ngờ Chu Giai Giai đã nhớ lại chuyện trước kia, vì thế nói: "Giai Giai, em nhớ rồi ư? Tốt quá, anh vẫn đang muốn nói chuyện đó với em"
Mặt Chu Giai Giai trắng bệch, buồn bã nói: "Vâng, em nhớ ra rồi. Dương Minh, anh yên tâm, em biết nên làm như thế nào, mai em sẽ về trường"
Chu Giai Giai có chút khó hiểu nhìn Chu Giai Giai. Sao nói đi là đi vậy hả: "Giai Giai, sao em lại phải đi?"
"Anh. anh không phải nói như vậy rất tốt sao. Em không phải bạn gái của anh nên anh mới nói như vậy"
"Đâu phải vậy. Giai Giai, anh nói tốt đó là em đã nhớ lại hết, không phải có ý kia. Anh không có ý đuổi em đi mà" Dương Minh dở khóc dở cười mà nói.
"Em không phải bạn gái của anh thì ở lại nhà anh làm gì" Chu Giai Giai thấy Dương Minh khẩn trương như vậy thì hơi yên tâm. Dương Minh không có ý đuổi mình đi?
Nghĩ đến tối đó Dương Minh ôm hôn mình, mình rất thích. Chu Giai Giai không khỏi vui mừng. Xem ra mình đúng là quan tâm nên bị loạn.
"Giai Giai, sau chuyện lần đó anh đã hiểu em, cũng không trách em chuyện năm đó" Dương Minh nói đến đây thì có chút xấu hổ: "Thực ra nếu không có chuyện đó thì anh rất thích em. Em trông đẹp như vậy, trắng như vậy, dáng người đẹp như thế, ngực lại lớn."
Mới đầu Chu Giai Giai còn cảm động với lời Dương Minh nói. Dù sao Dương Minh tự miệng thừa nhận đã tha thứ cho nàng. Nhưng câu nói tiếp theo làm nàng rất xấu hổ, cúi thấp đầu xuống mà nói: "Anh. đừng nói linh tinh" " Ha ha, anh nói loạn rồi. Không cố ý"
Thực ra đây là hắn cố ý. Thấy không khí giữa hai người hơi mất tự nhiên nên Dương Minh cố ý nói vậy. Quả nhiên Chu Giai Giai không còn khẩn trương như trước nữa: "Vậy. ý của anh là"
"Ý anh rất đơn giản, anh thích em, em thích anh. Ha ha bây giờ hai chúng ta chỉ thiếu quá trình nói chuyện yêu đương, nhưng không sao, từ từ sẽ có mà. Em cứ ở lại đây, anh cũng không làm gì gấp với em. Anh là người đứng đắn mà"
Chu Giai Giai thầm nghĩ tên này mà đứng đắn thì cả trái đất đều như vậy. Rõ ràng không phải bạn trai mình mà lừa để ôm, hôn, sờ mó người ta. Nhưng Chu Giai Giai không thể từ chối.
Chẳng qua nghe Dương Minh nói như vậy, Chu Giai Giai hoàn toàn yên tâm. Dương Minh không hề muốn đuổi nàng đi, mà muốn một lần nữa tìm hiểu nhau. Chu Giai Giai rất hạnh phúc.
Mặc dù hy vọng lớn nhất của nàng là ở bên Dương Minh, nhưng có cô gái nào không muốn một tình yêu đẹp, quá trình rất quan trọng mà.
"Anh và Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cũng không gấp ư?" Chu Giai Giai mắng yêu.
"Tối nay không phải chỉ có hai người chúng ta sao?" Dương Minh cười cười như kẻ trộm.
"Hả" Chu Giai Giai giật mình, vô ý thức dựa vào cửa xe. Mặc dù đã bị Dương Minh hôn và sờ mó nhưng đây là phản xạ tự nhiên.
"Anh đùa thôi mà, hai chúng ta ở hai phòng. Hình như có một quyển sách gọi là Ở cùng hoa hậu, đầu tiên ở chung rồi sau nói chuyện yêu đương"
"Đáng ghét" Chu Giai Giai đỏ mặt nói.
"Này, hai người có đi không thế?" Có người gõ gõ cửa kính xe.
Dương Minh và Chu Giai Giai vừa nãy dừng xe ở ven đường mà nói chuyện, bây giờ thì thấy mình đang đứng ở gần lối ra của siêu thị, vì thế Dương Minh liền cười cười xin lỗi vội vàng chạy xe ra ngoài.
"Được rồi, không cần nghĩ nhiều như vậy. Em đừng trách Mộng Nghiên, cô ấy cảm thấy em chịu khổ nhiều rồi nên nhân lúc em quên một số chuyện nên để em thành bạn gái anh"
"Em sao trách chị ấy chứ. Chị ấy có thể chấp nhận em, em rất vui"
"Mộng Nghiên thoạt nhìn thì hẹp hòi nhưng thực ra rất tốt. Em tiếp xúc nhiều sẽ biết"
"Vâng, em biết" Chu Giai Giai và Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận đã ngủ với nhau mấy ngày nên biết qua về tính cách của hai người đó: "Đúng, Dương Minh, em nghe Mộng Nghiên tỷ nói lúc em hôn mê thì Tô Nhã đã đến thăm em, phải không?"
"Ừ, chẳng qua lúc đó anh không biết cô ấy là Tô Nhã. Là anh dẫn cô ấy tới" Dương Minh nói: "Em có thể nghĩ được không, Tô Nhã chính là Thư Nhã"
"Hả" Chu Giai Giai nghe Dương Minh nói vậy không khỏi mở to mắt, không thể tin mà nói: "Tô Nhã là Thư Nhã, thật ư? Dương Minh, anh không gạt em chứ?"
Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai chỉ nói qua chuyện Tô Nhã đến bệnh viện thăm nàng, cho nên Chu Giai Giai không biết Tô Nhã là Thư Nhã. Bây giờ nghe Dương Minh nói vậy làm nàng rất kinh ngạc.
"Đúng thế, lúc ấy anh còn khó hiểu, chẳng qua đây là thật. Chuyện của cô ấy đợi khi Tô Nhã về thì anh sẽ bảo cô ấy kể lại với em. Biết em tỉnh, Tô Nhã nhất định sẽ rất vui"
"Thật sao" Chu Giai Giai rất chú ý đến suy nghĩ của Tô Nhã. Nghe Dương Minh nói như vậy, nàng vừa hưng phấn lại khẩn trương.
"đương nhiên là thật, anh lừa em làm gì" Dương Minh cười nói.
Chu Giai Giai lẳng lặng ngồi trên ghế nhưng lại nghĩ đến tối trước noel. Khi đó Chu Giai Giai cũng ngồi trên xe Dương Minh, chỉ có hai người.
Nghĩ đến đây, Chu Giai Giai mới biết đây là lần thứ hai mình một mình đi xe của Dương Minh.
Hai người đã nói rõ làm Chu Giai Giai yên tâm. Nàng sợ quan hệ giữa mình và Dương Minh chỉ là thoáng qua. Chẳng qua Dương Minh đưa ra một đề nghị rất có tính xây dựng, ở trước rồi nói chuyện yêu.
Chu Giai Giai suy nghĩ một chút thì cảm thấy rất xấu hổ. Chẳng may Dương Minh lại làm với mình như tối hôm trước thì sao? Không biết tại sao Chu Giai Giai vừa mong chờ vừa hơi sợ.
Xe đi đến cầu Cao Giá rồi chạy rất chậm. Đi ngang qua một ngã tư thì Dương Minh và Chu Giai Giai phát hiện có một bà lão chống gậy đang quỳ trên mặt đất, đau đớn rên rỉ.
Mà bên cạnh có một tên thanh niên cao to đi ngang qua bà lão rồi tránh ra, như sợ có gì liên quan đến mình vậy.
"Sao không ai đỡ bà cụ vậy?" Chu Giai Giai nhíu mày nói: "Dương Minh, anh dừng xe đi, em xuống xem một chút"
Dương Minh cười khổ một tiếng rồi nói: "Em cho rằng người khác không muốn đỡ sao? Chỉ sợ sau khi đỡ thì người ta không cảm ơn còn vu oan em đụng phải bà ta"
"Hả" Chu Giai Giai sửng sốt nói: "Không phải chứ, có người như vậy sao? "
"Báo mấy tháng trước không nói như vậy sao? Một người có ý tốt giúp một bà lão, nhưng bà lão này còn kiện hắn ra tòa"
"Còn có người như vậy sao?" Chu Giai Giai có chút oán giận mà nói: "Chẳng qua không phải ai cũng như vậy mà"
"Đương nhiên không phải tất cả, nhưng ai biết bà cụ kia có phải loại người đó không?" Dương Minh lắc đầu nói: "Cho nên bây giờ nếu em gặp phải chuyện này thì đều cố gắng tránh ra"
"Nhưng không thể để bà lão cứ quỳ trên mặt đất như vậy mà" Chu Giai Giai lo lắng cho sức khỏe của bà lão.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1021


Báo Lỗi Truyện
Chương 1021/2205