Chương 102: Nhất thời xúc động


Buổi tối, Dương Minh đưa ý tưởng đi Vân Nam với Trương Tân nói với ba mẹ, ba mẹ hắn cũng tán thành, nhưng vẫn có chút lo lắng, hỏi: "Đại Minh, con đi chơi cũng không nên dựa vào nhà người ta quá, ngày mai ba sẽ cho con một ít tiền, tiền này là ba lấy trong tiền trúng xổ số lần trước!"
"Ba, con cũng có để dành một chút tiền, tiền thưởng làm chuyện nghĩa dũng lần trước còn chưa xài đến!" Bây giờ hắn cũng có hai vạn đồng, xem ra cũng có tiền dằn túi.
"Đúng rồi, nói đến chuyện nghĩa dũng, ba cũng muốn dặn dò con một chút, loại sự tình này tốt nhất nên cân nhắc một chút, rời khỏi nhà, nhớ phải cẩn thật, nếu gặp phải những chuyện không giải quyết được, phải để người lớn ra mặt, con và Trương Tân đừng tự quyết định!" Dương Đại Hải nhắc nhở.
"Ba, con biết rồi, ba yên tâm đi, không chủ động trêu chọc là được!" Dương Minh gật đầu cam đoan, thật ra thì … ba mẹ không nói, hắn cũng sẽ cẩn thận! Vân Nam là địa phương nào, chính là khu biên cảnh, cùng Myanmar và Tam Giác Vàng tiếp giáp, tay buôn ma túy rất nhiều, còn có tổ chức tội phạm quốc tế, không giống như tên côn đồ Vu Hướng Đức tầm thường, đám này Dương Minh đắc tội không nổi!
"Ừ, vậy cha không nói nhiều, đừng mang nhiều tiền trên người, gửi trong ngân hàng đi, cần dùng thì đến rút! Được rồi, lát nữa đi với mẹ con gặp bác gái Vương làm ở ngân hàng XX, xin cho cái thẻ Gold Member, để giảm được một nửa thủ tục chuyển phí!" Dương Đại Hải suy nghĩ một chút rồi nói.
"Dạ được, thế thì quá tốt!" Giảm một nửa phí dù không phải nhiều, nhưng có thể để dành được bao nhiêu cứ để, huống chi xin được thẻ Gold Member cũng đâu phải là dễ.
Kết quả thi khoảng chừng ngày 25 tháng 6 mới có, cho nên đi chơi cũng không ảnh hưởng gì. Ngày 11 tháng 6, chiếc Chrysler của Trương Giải Phóng đã đậu dưới khu nhà của Dương Minh.
Người lái hôm nay chính là tài xế của Trương Giải Phóng, còn ông ngồi ở ghế kế bên, nhìn thấy Dương Minh đi xuống, vội vàng mở cửa xe, cầm lấy hành lý của hắn nói: "Mang nhiều đồ theo vậy làm gì, chú không phải đã nói với con rồi sao, đi chơi thì không cần mang nhiều, mang theo người là được, thiếu gì thì cứ dùng tiền mua!"
"Con chỉ mang theo vài bộ đồng, cũng không có gì nhiều đâu!" Thật ra thì trong hành lý của Dương Minh do mẹ hắn nhét vào toàn đồ dùng cá nhân như xà bông, khăn lông, bàn chải đánh răng … Dương Minh thật sự bó tay, nhưng lại cự tuyệt không được. Hắn biết mấy thứ này ở khách sạn khẳng định sẽ có, cỡ một ông chủ giàu có như Trương Giải Phóng thì chắc chắn không ở loại khách sạn nhỏ được.
"Quần áo cũng không cần mang, mày thấy tao có mang cái gì đâu! Đến chổ mua vài món mặc vào là được!" Trương Tân oán giận đem hành lý của Dương Minh nhét vào phía sau xe.
Có lẽ vì đi sớm nên xe trên đường không nhiều, đến phi trường chỉ khoản nửa giờ, tài xế của Trương Giải Phóng chờ ba người qua cửa khẩu kiểm tra rồi mới rời đi.
"Tiên sinh, xin mời người mở hành lý ra!" Một nhân viên nói với Dương Minh.
"Làm gì vậy?" Dương Minh hỏi, bản thân đâu có mang theo vật phẩm nguy hiểm nào đâu!"
"
Trong hành lý của người có một con dao gọt hoa quả, trên máy bay không cho phép mang lên!" Nhân viên nói.
"
Không được phép mang dao?" Dương Minh sửng sốt, trước kia hắn chưa từng đi máy bay, đương nhiên không biết vụ này. Còn con dao kia là do mẹ hắn nhét vào, sợ hắn muốn ăn trái cây mà không có đồ gọt vỏ.
Dương Minh không hiểu, có hình thức này nữa aso! May mắn là mình kiểm tra độc lập, không cùng một chổ với Trương Tân, nếu không khẳng định có chút dọa người!
Bất đắc dĩ, Dương Minh đành phải lấy con dao ra, đưa cho nhân viên, chổ xếp hàng này cũng không nhiều người, cho nên chuyện của hắn cũng giải quyết rất nhanh. Nhưng phải đứng chờ Trương Giải Phóng và Trương Tân.
Trong lúc nhàm chán, Dương Minh nảy ra ý định xem hành lý của người khác là gì, lòng hiếu kỳ khiến cho hắn muốn nhìn bên trong túi xách của người khác.
Nhìn một thiếu phụ đang xách một cái túi đằng trước, Dương Minh tùy ý quét mắt một cái, bên trong có một đống đồ trang điểm, một đống đồ lót, và còn … Sặc, cái gì thế này Mẹ ơi, một cái dương vật giả Tự an ủi? ?
Thật không ngờ, nàng thoạt nhìn có vẻ đứng đắn, nhưng trong túi xách lại có loại đồ vật này! Dương Minh lắc đầu, bất đầu tìm kiếm mục tiêu kế tiếp, hắn đột nhiên cảm giác được, rình coi hành lý của người khác cũng có chút thú vị!
Chờ chút … cái gì thế này? Một cây đao lớn! Mẹ kiếp, thật là tức muốn chết, lão tử chỉ mang một cây dao gọt trái cây cũng không cho qua, còn thằng chó mang mắt kính phía trước mang một cây đao lớn vậy mà để hắn tự nhiên tiến vào?
Dương Minh bất mãn nói với người nhân viên kia: "
Này! Dao của tôi thì anh bắt tôi đưa ra, còn người phía trước mang một cây đao lớn hớn tôi thì tại sao các anh lại không bắt hắn giao ra?
"
"
Hả?" Nhân viên kiểm an sửng sốt, lập tức nhìn Dương Minh hỏi: "Anh có chắc là trong túi xách của hắn có đao?"
"
Anh đừng động vào tôi, thế nào, chột dạ hả? Anh và hắn ta cùng một nhóm?" Dương Minh đột nhiên nghĩ ra, có thể là thằng nhân viên này và thằng kia cùng một nhóm, cho nên mới để thằng kia đi qua?
Do Dương Minh không có việc gì làm, trong lúc chờ đợi nhàm chác, nhìn thấy mình bị mất đồ còn thằng kia lại không bị gì nên khó chịu thôi!
"
Anh xác định là trong túi hắn có đao?" Nhân viên hỏi: "Anh nên biết là nói dối tại sân bây có khả năng chịu trách nhiệm trước pháp luật!"
"
Tôi xác định!" Dương Minh gật đầu.
Người này lập tức nháy mắt với người kia một cái, người kia lập tức đi đến bên cạnh của người đen kính nói: "
Xin lỗi tiên sinh, xin ông phối hợp với chúng tôi để kiểm tra lại lần nữa!"
"
Kiểm tra lại lần nữa? Tại sao? Không phải các người đã kiểm tra rồi sao? Có ý gì?" Người đeo kính bất mãn nói.
"
Phối hợp với nhân viên kiểm tra là trách nhiệm và nghĩa vụ của hành khách, xin mời ngài tuân thủ!"
"
Mẹ kiếp! Có lầm không vậy!" Người đeo kính bực bội quát.
Bởi vì có Dương Minh tố cáo, nên nhân kiểm kiểm an kiểm tra túi xách của người này rất cẩn thận, kết quả phát hiêtúi xách của người này rất cẩn thận, kết quả phát hiện ra bên trong cây dù duyên chế có một thanh đao…
Dương Minh lắc đầu, thì ra là như vậy, tia x quang không thể xuyên thấu được vật phẩm duyên chế, mà cây dù này lại nằm dưới cùng lớp hành lý, cho nên không phát hiện ra!
Bất quá, bây giờ Dương Minh đã cảm thấy hối hận! Mặc dù theo một nghĩa nào đó, bản thân làm việc tốt, nhưng mà tên mang đao theo chắc chắn sẽ khó chịu, nếu như đám nhân viên nhận ra mình, hỏi mình làm sao biết được trong túi có cây đao thì phải làm sao bây giờ! Dương Minh không muốn để lộ năng lực của mình ra …
Nghĩ đến đây, thừa dịp hỗn loạn, Dương Minh bước nhanh về phía trước sảnh.
"
Dương Minh, làm gì đi nhanh như vậy?" Trương Tân cũng vừa qua kiểm tra, nhìn thấy Dương Minh bước nhanh lại, vội vàng la lớn.
Thấy Trương Tân đuổi theo mình, Dương Minh do dự một chút rồi nói: "
Vừa rồi tại cửa kiểm tra phát hiện ra một thanh đao, tao sợ xảy ra việc ngoài ý muốn, nên đi trước!"
"
Hả? Như vậy …" Trương Tân lắc đầu: "Thế giới này có nhiều thằng điên quá!"
Hoàn hảo, cho đến khi máy bay cất canh, cũng không ai tìm đến Dương Minh, phòng chừng hai người nhân viên kia vì chuyện cây đao, cho nên quên mất sự tố cáo của Dương Minh! Mà chuyện này theo suy nghĩ của hắn là, hai người nhân viên kia thiếu chút nữa đánh mất chén cơm của mình, làm gì còn tâm trí nhớ đến Dương Minh a!
"
Nè!" Trương Tân lấy trong balo ra hai cái máy chơi game PSP, đưa cho Dương Minh một cái.
"
Hả? PSP? Mày mua …" Nhìn hai cái máy trong tay Trương Tân hỏi: "Có phải do mày cố ý mua hai cái cho tao không?"
"
Đúng vậy, mỗi người có một khối lượng đồ nhất định, tao mới mua hôm qua!" Trương Tân nói: "Tao phát hiện ra trò đua xe này có thể chơi hai người, vì vậy mua cho mày một cái, hai ta đối chiến! Bất quá tao vẫn dùng cái cũ, cho mày cái mới!"
Mấy thứ này hơn cả ngàn đồng! Dương Minh hết chỗ nói, thật là lắm tiền! Hắn bây giờ mới biết thế nào là một người giàu có, hơn nữa Trương Tân cũng không ra vẻ là một con nhà giàu!
Ai … nếu không phải vì Trần Mộng Nghiên, loại con gái yêu phú ngại bần này, mình cũng sẽ không cạnh tranh với Vương Chí Đào làm gì!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/2205