Chương 1012: Xấu hổ gặp nhau


Đứng ở ngoài đường, Dương Minh rốt cục đã nhìn thấy chiếc xe của Chu Giai Giai, vội vã xuống xe đón.
"Dương Minh ở đây!" Lâm Chỉ Vận đã nhìn thấy Dương Minh, liền hưng phấn kéo tay của Chu Giai Giai nói. Mấy ngày nay nàng không được gặp Dương Minh, trong lòng rất nhớ, mặc dù lúc trước thời gian bận rộn, không có rãnh để gặp Dương Minh, nhưng mà hai người đều ở Tùng Giang, chỉ cần muốn là có thể gặp. Thế nhưng hai ngày nay, hai người ở hai nơi cách xa nhau, tâm tình đương nhiên không giống rồi.
Chu Giai Giai đương nhiên cũng thấy Dương Minh, chỉ là tâm tình của nàng bây giờ rất phức tạp, có một xúc động muốn rời xa Dương Minh, nhưng lại sợ mất đi cuộc sống hiện tại.
Mỗi ngày ở cùng với Dương Minh, cùng lên lớp cùng tan học, đây chẳng phải là cuộc sống mà nàng mong đợi sao? Đã từng rất ao ước được như Tô Nhã, nhưng bây giờ khi đã có được rồi, thì nàng lại bắt đầu suy nghĩ quá nhiều.
"Chi Giai Giai, chị sao thế? Lâm Chỉ Vận đang hưng phấn, nhưng phát hiện ra Chu Giai Giai không bình thường, vì thế vội hỏi.
"
Không có gì" Chu Giai Giai lắc đầu, cười nói: "Đi thôi, chúng ta xuống xe"
Nắm tay nhau xuống xe, Dương Minh cũng đã đi đến trước mặt hai người: "
Tiểu Vận ngoan ngoãn, có nhớ anh không?"
Sắc mặt của Lâm Chỉ Vận nhất thời đỏ lên, Dương Minh lúc nào cũng gọi nàng bằng cái xưng hô"
xấu hổ" kia, nhưng mà, Lâm Chỉ Vận chỉ nhẹ giọng gật đầu nói" dạ" một tiếng.
"
Lại đây cho anh ôm một cái nào" Dương Minh mở hai tay ra, không đợi Lâm Chỉ Vận phản ứng, đã ôm lấy nàng vào lòng, Lâm Chỉ Vận liền ưm một tiếng, muốn tránh thoát, thì Dương Minh đã thả nàng ra.
Dù sao ở đây cũng nhiều người, Dương Minh cũng không muốn biến mình trở thành trò cười cho thiên hạ.
"
Giai Giai yêu dấu, còn em, em có nhớ anh không?" Dương Minh quay đầu lại hỏi Chu Giai Giai.
Vốn, Chu Giai Giai đang cảm thấy mất mác, Dương Minh vừa đến, liền hỏi thăm Lâm Chỉ Vận, còn ôm vào lòng nữa, Chu Giai Giai cảm thấy vô cùng vô cùng chua xót, nhưng mà không ngờ rằng Dương Minh lại quay đầu hỏi mình.
Trong lòng liền nhất thời cảm thấy vui vẻ lại, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn vui sướng, ngẩng đầu lên, có chút kích động gật đầu.
"
Đến đây nào, chúng ta ôm một cái đi!" Dương Minh cười nói: "Con người của anh luôn để dành thứ tốt lại sau cùng mà"
Chu Giai Giai do dự một chút, tuy rằng đã quyết định sẽ nói thật với Dương Minh, nhưng mà lại tùy ý để cho Dương Minh ôm, thật ra thì, đây là lần đầu tiên nàng ta chủ động để Dương Minh ôm, nàng rất thích cái cảm giác này, được Dương Minh ôm làm cho nàng cảm thấy ấm áp, nhưng mà không biết về sau có còn được như vậy không?
Dương Minh mang hành lý của hai người vào trong xe, chiếc BMW đã bị cô nàng Vương Tiếu Yên cho đi bảo dưỡng rồi, bây giờ nhìn không ra là có dấu vết của vụ đụng xe. Nhưng mà, để làm được điều này hiển nhiên là cần phải tốn nhiều tiền rồi. Chào hỏi tài xế của Hoa tổng một tiếng, trò chuyện vài câu, rồi bảo người này trở về đi, còn hắn thì sẽ chở Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai về nhà.
Hai người trên cơ bản là chẳng có mang cái gì đi nhiều, Chu Giai Giai thì mang cái laptop của mình, còn Lâm Chỉ Vận thì mang một chút tài liệu kinh doanh về, cho nên hai người để chung một túi là được.
Nhưng mà, khi lên xe, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai đều nhường nhau cả, Lâm Chỉ Vận thì ngượng ngùng ngồi bên cạnh Dương Minh, còn Chu Giai Giai thì càng ngại ngùng hơn, theo tình hình bây giờ thì mình tối thiếu chưa phải là bạn gái, nên phải ngồi đằng sau, còn Lâm Chỉ Vận thấy vậy cũng ngồi ghế sau luôn, rốt cục, cả hai ngồi đằng sau.
Dương Minh đành bó tay, cười khổ một chút rồi lái xe chở các nàng về.
"
Ăn cơm chưa?" Trên xe, Dương Minh hỏi.
"
Ăn sáng rồi!" Lâm Chỉ Vận đáp.
"
Anh nói là ăn trưa cơ, bây giờ sắp một giờ rồi" Dương Minh chỉ vào cái đồng hồ điện tử trên xe, nói.
"
Buổi trưa thì chưa" Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói.
Dương Minh nhất thời cảm thấy buồn cười, mỗi lần Lâm Chỉ Vận trả lời đều như vậy, luôn luôn ôn nhu như thế, nếu đổi lại là Trần Mộng Nghiên, chắc chắn nàng ta sẽ nói là: "
Ăn hồi sáng rồi, nhưng bây giờ sắp chết đói rồi"
"
Muốn ăn cái gì, chúng ta đi kiếm một chổ ăn chút gì đó đi" Dương Minh sáng nay cũng đã ăn một chút tại nhà của Vương Tiếu Yên, nhưng buổi trưa vẫn chưa ăn: "Các em muốn ăn gì?"
"
Ăn lẫu đi, trên đường trở về, chị Giai Giai nói muốn ăn lẩu" Lâm Chỉ Vận nói.
"
Em Lâm, em muốn ăn cái gì thì cứ nói, không cần phải kéo chị vào" Chu Giai Giai có chút cảm động, thì ra nàng ta quan tâm mình như vậy, lúc trước cứ tưởng rằng mấy người con gái trong nhà này chắc chắn sẽ tranh đấu quyết liệt lắm, nhưng bây giờ xem ra đều không phải như vậy, Trần Mộng Nghiên cũng tốt, Lâm Chỉ Vận cũng tốt, đều rất biết cách quan tâm người khác, không làm cho người ta có cảm giác bị bỏ rơi.
"
Em thì tùy tiện thôi, ăn cái gì cũng được" Lâm Chỉ Vận cười nói: "Hơn nữa, em cũng muốn ăn lẩu, trước đó em có nghe Triệu Tư Tư nói, gần trường học có mở một quán lẩu mới, mùi vị rất ngon, muốn đi ăn thử"
"
Vậy đi ăn lẩu đi" Dương Minh gật đầu nói.
"
Cũng gần nhà, ăn lẩu xong rồi về dọn dẹp một chút, ngày mai đi học rồi"
Quán lẩu này đại khái là một loại hình ăn uống tổ hợp, nhưng mà có vẻ mới mẻ tại Tùng Giang, bởi vì nguyên liệu nấu lẩu chính thức là loại gừng cay xè, mà cái lẩu gừng này cũng rất là đặc biệt, hấp dẫn không ít thực khách, cũng may là Dương Minh đến đây gần hai giờ chiều, đã qua giờ cơm, cho nên còn chổ, chứ nế không là phỏng chừng chổ đứng cũng không có nữa là.
Quán lẩu gừng này phải nói là được đặc biệt hoan nghênh tại các thành phố phía bắc, nhất là vào mùa đông, hầu như là chổ nào cũng chật ních.
Vừa cho xe vào bãi đậu, đang cùng Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai xuống xe, thì thần kinh thị giác của Dương Minh căng lên, bởi vì một chiếc Audi R8 màu đỏ đang đi vào trong bãi, và ngừng lại bên trái chiếc xe của hắn.
Trong đầu của Dương Minh nhất thời nhảy số liên tục, không phải là tiểu hồ ly Tôn Khiết chứ? Sao nàng ta lại đến đây? Quả nhiên, thấy cửa xe Audi R8 từ từ mở ra, Tôn Khiết ngồi ở vị trí người lái nhảy xuống, vẫn nóng bỏng gợi cảm như thường, mà người bước xuống ở vị trí kế người lái là một phụ nữ hấp dẫn xinh đẹp khoảng ba mươi tuổi, vô cùng đoan trang, không phải Tiếu Tình thì là ai?
Hai người này không phải là không đợi mình được nữa, cho nên mới đi với nhau mà"
tự xử" sao? Máu dâm của Dương Minh đã bắt đầu hoạt động.
Trí nhớ tự nhiên bùng nổ, nhưng đây không phải là lúc để suy nghĩ miên man, Tiếu Tình thì tốt rồi, nhưng mà tiểu hồ ly Tôn Khiết này thì không tốt chút nào. Lỡ như nàng ta vô ý, không biết có phải là vô ý hay không, nói ra chuyện kia trước mặt Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai, sau đó hai cô gái trong sáng ngây thơ vô số tội này sẽ về méc Trần Mộng Nghiên, và mình chắc chắn là chiến tranh thế giới thứ ba sẽ bùng nổ ngay tại nhà mình.
"
Chị Tiếu Tình, chị Tôn Khiết, xin chào, thật trùng hợp nha" Dương Minh quyết định" tiên hạ thủ vi cường" , chủ động bắt chuyện với hai người, trong đầu bắt đầu nhảy số, tính toán kế hoạch đối phó với Tôn Khiết.
Tiếu Tình đương nhiên là nhìn thấy hai cô gái phía sau Dương Minh, hơi hơi bất ngờ, sao những cô gái bên cạnh Dương Minh đều xuất chúng như vậy nhĩ. Nhưng mà, nàng không giống như Tôn Khiết, nàng ta vốn là chị nuôi của Dương Minh, cho nên cũng không muốn tranh cái gì, cũng không cố ý gây chuyện, cho nên làm ra vẻ bình thường gật đầu với Dương Minh: "
Dương Minh, ngày mai khai giảng rồi đấy! Sao còn rãnh rỗi đến đây ăn chơi vậy?"
"
Buổi tối đi, buổi tối em tìm chị, chúng ta cùng nhau." Dương Minh đang nghĩ đến chuyện sẽ phát sinh vào tối nay, trong lòng hưng phấn, nhưng mà, bỗng nhiên nhớ ra tiểu hồ ly Tôn Khiết đang cười như không cười với mình, trong lòng nhất thời cả kinh, tại sao mình lại quên mất nàng ta nhĩ, thật là đau đầu!
"
Dương Minh, con mắt của cậu làm sao vậy? Có bị tật à?" Tôn Khiết làm ra vẻ vô tội, quan tâm hỏi Dương Minh: "Nào, lại đây để" chị" nhìn giúp cho!"
"
Không sao, không có việc gì" Dương Minh choáng váng, nháy mắt cho em, muốn em đừng nói lung tung, mà em lại cố ý làm vậy, không phải là muốn gây thêm phiền sao? Nhưng mà, không thể nói thẳng ra được, đành nói: "Mắt em vừa bị cát bay vào, dụi mắt một chút là hết"
Nói xong, Dương Minh liền giơ tay lên giả bộ dụi mắt.
Tôn Khiết lại cười như không cười nhìn Lâm Chỉ Vận, sau đó nhìn Chu Giai Giai, rồi cúi đầu nói nhỏ bên tai Dương Minh: "
Hấp dẫn thật? Đi một lần hai người, dự định chơi 3P hả?"
Chỉ là, lúc nói đến chữ 3P, thì giọng có vẻ hơi lớn một tí.
Trên đầu Dương Minh đã toát đầy mồ hôi lạnh, mặc dù thời tiết bên ngoài cũng rất lạnh, biết Tôn Khiết đang trả thù vụ án mình dùng nick yahoo của Tiếu Tình để nói chuyện với nàng đây.
"
Tôn Khiết, em rốt cục muốn thế nào?" Dương Minh bất đắc dĩ nhỏ giọng nói.
"
Ngày hôm nay bỏ qua cho cậu, mai mốt sẽ tìm cậu tính sổ" Tôn Khiết hừ lạnh một tiếng, nói, sau đó khôi phục lại giọng nói bình thường: "Chị em Tiếu Tình nói ở đây mới mở một quán lẩu, cho nên đến ăn thử, thôi, các em đi đi, không làm phiền các em"
"
Ồ ồ, chị Tiếu Tình, chị Tôn Khiết, hẹn gặp lại nha" Dương Minh như trút được gánh năng, khoát tay nói liên tục, rồi kéo tay Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai đi vào trong gấp.
Chu Giai Giai chưa từng nhìn thấy Tôn Khiết và Tiếu Tình, có chút tò mò về quan hệ của hai nàng với Dương Minh, thoạt nhìn có vẻ không bình thường. Nhưng hình như không phải, nhất thời nhớ ra"
cha nuôi" của Tiếu Tình là ai, vì thế phỏng chừng hai người có quan hệ chị em. Nhưng mà Tôn Khiết thì có vẻ rất khả nghi, cái nhìn đầu tiên làm cho người ta cảm thấy nàng rất cao ngạo, nhưng mà ngữ khí nói chuyện với Dương Minh lại có vẻ mờ ám.
Quên đi, Chu Giai Giai lắc đầu, chuyện này đâu có quan hệ với mình, đâu có ảnh hưởng đến bữa ăn trưa của mình đâu?
Thế nhưng, Lâm Chỉ Vận thì lại có chút ấn tượng với Tôn Khiết, lúc lễ tình nhân, nàng đi cùng với Dương Minh, thì có gặp phải Tôn Khiết. Đương nhiên, khoảng cách rất xa, cho nên Lâm Chỉ Vận cũng không nhìn thấy rõ Tôn Khiết hay Tiếu Tình, nàng chỉ nhận ra chiếc Audi R8 màu đỏ này thôi.
Thật ra thì, Lâm Chỉ Vận cũng không biết nhận xe, sở dĩ có ấn tượng với chiếc xe này cũng không phải bởi vì đã gặp ở lễ tình nhân. Mà là lúc mình cùng đi Đông Hải với Dương Minh, cũng ngồi trên chiếc xe này, và đã gặp tai nạn xe.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1012


Báo Lỗi Truyện
Chương 1012/2205