Chương 1005: Thu mua công ty địa ốc Đức Khang


"Cũng được, chờ sau khi khai giảng biết mặt chủ nhiệm xong, sau đó liên hệ cũng tiện" Vương Tiếu Yên nói.
Đang nói chuyện thì điện thoại vang lên, là Bạo Tam Lập gọi đến.
"Alo, thế nào? Có kết quả chứ?" Dương Minh nghe điện thoại, trực tiếp đi vào vấn đề.
"Ừ, ước tính sơ bộ đã có. Địa ốc Đức Khang cùng với những thứ liên quan có tổng giá trị đại khái hơn trăm triệu, nhưng mà vẫn còn thiếu ngân hàng một trăm triệu cho vay. Cho nên con số cụ thể vẫn không rõ ràng, đang cho người đi hỏi thăm" Bạo Tam Lập nói.
"Nói cách khác, giá trị đích thực của địa ốc Đức Khang chỉ có chục triệu?" Dương Minh nghe xong liền hỏi, thật ra hắn cũng không quan tâm đến giá cả, nhưng mà cũng phải biết một chút để lát hồi còn nói chuyện được với Ngụy Tiến.
"Hẳn là như vậy, còn cụ thể thì phải tìm hiểu số liệu mới có thể báo lại được" Bạo Tam Lập nói.
"Được rồi, có kết quả lập tức liên lạc với tôi" Dương Minh nói.
"Thế nào?" Cúp điện thoại, Vương Tiếu Yên liền hỏi. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến tổ chức, cho nên Vương Tiếu Yên đặc biệt quan tâm.
"Công ty đó đại khái được khoảng chục triệu. Còn cụ thể thì không rõ, một hồi nữa có kết quả, chúng ta sẽ nói chuyện với Ngụy Tiến sau" Dương Minh nói.
Có sự ra mặt của Bạo Tam Lập, tất cả mọi chuyện liền trở nên dễ dàng, cho nên chỉ một chút sau liền cho ra con số chính xác. Giá trị xác thật của địa ốc Đức Khang đại khái là khoảng bảy chục triệu.
"Được rồi, tôi đã biết" Dương Minh nói: "Anh chuẩn bị bảy chục triệu đi, sau đó tìm một người thu mua địa ốc Đức Khang cho tôi"
"A?" Bạo Tam Lập sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: "Ngụy Tiến bán công ty sao? Bảy chục triệu cũng bán?"
"Đại khái là đã quyết ý rồi. Anh chuẩn bị một chút đi" Dương Minh dặn dò.
"Tốt!" Bạo Tam Lập kỳ quái, nhưng mà không nói thêm gì, chỉ nhanh chóng làm theo yêu cầu của Dương Minh.
Sau khi cúp điện thoại xong, Vương Tiếu Yên liền cảm thán: "Anh thật tàn nhẫn, một cái nhiệm vụ thôi mà lấy của người ta bảy chục triệu, còn dùng số tiền này để thu mua công ty của người ta"
"Thuận mua vừa bán thôi, đâu có nghĩ nhiều vậy đâu" Dương Minh cười nói: "Được rồi, bây giờ đã đến lúc nói chuyện với Ngụy Tiến" Dương Minh gọi điện cho Lý Cường, kêu hắn và Kim Ngưu cùng đến biệt thự của Vương Tiếu Yên một chuyến. Lý Cường còn chưa tới đây thì Kim Ngưu đã đến trước.
Nửa giờ sau, Kim Ngưu và Lý Cường đều đã có mặt trong biệt thự của Vương Tiếu Yên, thấy Vương Tiếu Yên và Dương Minh đều ở đây, đều biết khẳng định là có chuyện lớn. Hai người lặng lẽ tiến vào, sau đó ngồi trên ghế sa *** của phòng khách.
Một lát sau, Dương Minh và Vương Tiếu Yên cầm cái laptop đi ra, Dương Minh nói: "Kim Ngưu, nghe nói trước đây các nhiệm vụ của Hắc Quả Phụ đều là do anh đứng ra nói chuyện, đúng không?"
"Đúng vậy, Dương ca, trước đây nói chuyện qua điện thoại hay là online đều là do tôi phụ trách" Kim Ngưu gật đầu đáp.
"Được, vậy anh xem nhiệm vụ này đi" Dương Minh đặt cái laptop trước mặt Kim Ngưu và Lý Cường, hai người đều bắt đầu xem.
Hai người cẩn thận xem xét yêu cầu của Ngụy Tiến, sau khi coi xong, cũng im lặng, bởi vì Dương Minh chưa lên tiếng, nên bọn họ không dám nói.
"Anh thấy thế nào?" Dương Minh hỏi Kim Nhưu.
"Dương ca, loại nhiệm vụ này lúc trước cũng có nhận nhiều rồi. Đầu tiên là điều tra một chút, xem thân phận và hoàn cảnh của mục tiêu thế nào, có khả năng thành công hay không. sau đó mới trả lời người thuê" Kim Ngưu đáp.
"Mục tiêu này không cần điều tra, cứ nhận đi" Dương Minh nói: "Anh chỉ cần phụ trách nói chuyện thôi"
"Vâng, Dương ca, vậy nhiệm vụ này chúng ta thu bao nhiêu tiền? Loại nhiệm vụ này trước kia đều lấy năm bảy triệu!" Kim Ngưu hỏi. Dù sao tổ chức cũng đã thay đổi, cho nên giá cả cũng không thể như xưa được.
"Bảy chục triệu. Chỉ một giá, không bớt" Dương Minh nói.
"A" Kim Ngưu nhất thời kinh ngạc, thầm nghĩ, không phải chứ? Mình có nghe lầm không? Giết một người mà đòi bảy chục triệu? Chẳng phải là muốn hù cho người thuê chạy mất sao?
Nhưng mà, nếu Dương Minh đã nói vậy, mà Vương Tiếu Yên bên cạnh cũng không lên tiếng, vậy thì Kim Ngưu đành phải gật đầu: "Được"
"Lý Cường, chuyện này anh phối hợp với Kim Ngưu đi, phái người nào đi, anh tự quyết định" Dương Minh nói.
"Dương caye6n tâm, giao cho tôi" Lý Cường gật đầu.
Hai người kia đi rồi, Dương Minh và Vương Tiếu Yên liền đi lên lầu, cũng không có chuyện gì, tiếp tục công cuộc ăn ý của hai người.
Chỉ là, trong lúc hai người đang tắm rửa, thì Dương Minh nhận được điện thoại của Ngụy Tiến, xem ra tên này khẩn trương lắm rồi.
"Alo? Ngụy Tiến hả?" Trễ thế này còn gọi điện gì nữa?" Dương Minh giả vờ mệt mỏi nói.
"
Dương Minh, tôi có chuyện quan trọng cần tìm cậu. Nếu như chuyện bình thường tôi cũng sẽ không quấy rầy cậu trễ như vậy" Ngụy Tiến nói: "Cái chuyện kia, đã liên hệ rồi, bây giờ đã bán công ty"
"
Như vậy à, còn chuyện gì không?" Dương Minh cố ý làm ra vẻ không quan tâm nói.
"
Dương Minh, tôi rất sốt ruột, hôm nay chúng ta làm luôn đi" Ngụy Tiến nói.
"
Được rồi, vậy bây giờ đi" Dương Minh thở dài nói: "Tôi vừa tắm xong, chuẩn bị đi ngủ, có gì mai hãy nói"
"
Dương Minh, cậu xem chuyện của công ty bây giờ nói cũng được mà" Ngụy Tiến sợ Dương Minh sẽ đổi ý, cho nên không dám chậm trễ, nhanh chóng gọi điện cho Dương Minh.
"
Như vậy à, Ngụy Tiến, công ty của anh cũng không biết có giá trị bao nhiêu, cũng không thể định giá loạn được" Dương Minh nói: "Hơn nữa, tài chính trong tay tôi cũng không đầy đủ"
Ngụy Tiến nghe Dương Minh nói vậy, liền khẩn trương: "
Dương Minh, Dương ca, anh đừng như vậy, nếu anh không mua, thì tôi phải làm sao bây giờ, tôi sẽ bán rẻ cho anh"
"
Ồ, vậy anh nói trước đi, tôi xem có thể nhận được hay không" Dương Minh buồn cười nói.
"
Được, địa ốc Đức Khang, theo tôi ước định, trừ vốn vay ngân hàng ra, đại khái là hơn trăm triệu" Ngụy Tiến nói.
Nghe Ngụy Tiến nói xong, Dương Minh thầm nghĩ, lừa tình à? Mày cho rằng tao thật sự không biết gì sao? Cho nên liền nói: "
Một trăm triệu à? Nhiều quá vậy?" " Đương nhiên có thể trả giá" Nghe thấy ngữ khí của Dương Minh muốn lui, Ngụy Tiến liền nói: "Nhưng mà, nếu là Dương Minh, tôi sẽ giảm cho anh 50%, 50% là năm trăm triệu, thế nào?"
Ngụy Tiến rất sợ Dương Minh từ chối, muốn nhanh chóng giải quyết ra, hắn cũng không phải là người làm ăn, cho nên cho Dương Minh 50% mà cứ nghĩ là ưu đãi lớn.
A? Dương Minh nhất thời sửng sốt, thầm nghĩ, không phải chứ? Đang muốn ra giá tám mươi triệu, để cho hắn kiếm lời mười triệu, mà kết quả là tiểu tử này lại giảm 50%.
Cái giá này, nếu còn không nhận nữa, chẳng phải là bị ngu sao? Vì thế Dương Minh cố ý dùng ngữ khí trầm ngâm nói: "
Được rồi, năm chục triệu thì được, mấy hôm nữa chúng ta sẽ làm hợp đồng"
"
Dương ca, đừng mấy hôm, hôm nay luôn đi, tôi thật sự rất sốt ruột, nhanh nhanh đi" Ngụy Tiến nói: "Làm phiền anh, tối nay chúng ta giải quyết chuyện này đi"
"
Tối nay?" Dương Minh không ngờ Ngụy Tiến lại nóng ruột đến như vậy. Nhưng mà, loại tiện nghi này không phải ngày nào cũng có, cho nên nhanh một chút đối với mình mà nói là có lợi không hại, vì thế Dương Minh liền nói: "Được rồi, vậy anh chờ tôi, tôi phái người đến địa ốc Đức Khang, hôm nay chúng ta sẽ làm hợp đồng luôn"
"
Tốt, Dương ca, vậy tôi đi chuẩn bị ngay" Ngụy Tiến nghe thấy Dương Minh đồng ý, nhất thời vui vẻ.
"
Sao lại biến thành năm chục triệu vậy?" Vương Tiếu Yên chờ Dương Minh cúp điện thoại xong, kinh ngạc hỏi.
"
Ai biết tiểu tử này nghĩ cái gì chứ, định giảm cho hắn 10%, nhưng mà nếu hắn nguyện ý tiêu tiền, thì anh cũng không có biện pháp" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"
Anh thật biết chiếm tiện nghi" Vương Tiếu Yên sẵng giọng nói: "Nếu lúc trước Hắc Quả Phụ cũng gặp mấy tên ngu ngốc như vậy, thì cũng đâu đến mức như thế"
"
Vậy em thiếu tiền à?" Dương Minh cũng không tin Vương Tiếu Yên thiếu tiền.
Sắc mặt của Vương Tiếu Yên đỏ lên, giơ nắm tay như muốn đấm tới Dương Minh, nói: "
Anh không biết phối hợp với người ta một chút sao? Cứ châm chọc vào vết sẹo của người ta anh mới hài lòng à?"
Dương Minh cười cười, cũng hiểu Vương Tiếu Yên chỉ lấy cái cớ để giải vây cho mình thôi, mà lại bị vạch trần, hỏi sao không tức giận cho được?
Lúc Bạo Tam Lập biết chỉ cần dùng năm mươi triệu là có thể thu mua được địa ốc Đức Khang, thì vô cùng kinh ngạc, ngây người một hồi mới nói: "
Dương ca, sao có thể thế?"
"
Tiểu tử này thiếu suy nghĩ, cũng không có biện pháp" Dương Minh nói. Tuy rằng Ngụy Tiến bây giờ rất đáng thương, nhưng Dương Minh cũng không đồng tỳ cho hắn. Những cái này điều là do hắn tự tìm, nếu như trước đó hắn không mưu hại Lưu Bảo Cường, không cố ý ra vẻ trước mặt mình, thì sao có kết quả như vậy?
"
Tốt, Dương ca, để cho Hầu tổng tiếp thu công ty" Bạo Tam Lập không hỏi nhiều, nếu Dương Minh muốn cho hắn biết, thì tự nhiên sẽ nói. Nếu không muốn cho biết, vậy thì có hỏi cũng không có kết quả.
Ngụy Tiến quả thật rất sốt ruột rồi, thà rằng lỗ hai ba chục triệu, cũng không muốn để cho Trâu Nhược Quang sống lâu thêm một ngày nữa. Cũng may mà Ngụy Đức Khang còn gửi ngân hàng cho hắn hơn một trăm triệu, có lỗ hai ba chục triệu vẫn có thể bù được. Số tiền còn lại, đủ để cho hắn sống quãng đời còn lại tại nước ngoài.
Luật sư đã đến địa ốc Đức Khang chờ Hầu Chấn Hám đến. Hai bên căn bản là không có thương lượng gì, trực tiếp ký hợp đồng, vấn đề còn lại đều là do luật sư giải quyết, chỉ cần ký tên là được.
Đến lúc này, địa ốc Đức Khang chính thức thuộc về công ty giải trí Danh Dương, trở thành một phần sản nghiệp của Dương Minh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1005


Báo Lỗi Truyện
Chương 1005/2205