Chương 1004: Nhiệm vụ do Ngụy Tiến ủy thác


Trên đường trở về, Trần Đại Tráng vẫn ngồi ở phía sau như cũ, nhưng mà, trên mặt ông ta vẫn rất buồn bã, có lẽ rất đau khổ. Dương Minh thấy vậy do dự một chút rồi nói với Hạ Băng Bạc: "Tôi ngồi phía sau một lát"
Hạ Băng Bạc biết Dương Minh muốn nói chuyện với Trần Đại Tráng, vì thế gật đầu đồng ý.
Cửa sau chậm rãi đóng lại, đèn bên trong cũng sáng lên, hoàn cảnh bên trong cũng không tệ, có ghế nệm, còn có tủ được nước uống.
"Chú Trần" Sau khi lên xe, Dương Minh nhìn thấy thần sắc của Trần Đại Tráng, mở miệng khuyên: "Ngụy Tiến có kết quả như vậy cũng là quá tốt rồi, chú đừng quá đau khổ"
Trần Đại Tráng nói: "Chú hiểu, nhưng mà, dù sao cũng là con ruột của mình, nó làm ra nhiều chuyện có lỗi như vậy, trong lòng chú cũng thấy áy náy"
"Haha, chú Trần, trên đời này còn có rất nhiều chuyện, chú cũng không cần tự làm khó mình quá, sợ rằng mai này Trần A Phúc có thể dùng hành động của mình để đổi lấy tự do cũng không chừng" Dương Minh tuy rằng biết chuyện này cơ hồ như không có khả năng, nhưng vì muốn an ủi Trần Đại Tráng nên nói dối một chút cũng không sao: "Cho nên, bây giờ con nghĩ chú nên tìm một công việc, sống tốt, đây mới là quan trọng"
"Con nói cái gì? A Phúc còn có thể trở về?" Trần Đại Tráng nghe xong, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ vui mừng. Ông cũng nhìn ra, Dương Minh và người phụ trách vụ án này Hạ Băng Bạc có quan hệ với nhau, cụ thể là Dương Minh làm gì thì ông không biết, nhưng ông nghe Dương Minh nói như vậy, thì nhất định có thể tin được.
"Cơ hội khẳng định là có, nhưng nếu biết tranh thủ hay không, thì phải tự hắn quyết định" Dương Minh nói.
"Haha, có cơ hội là tốt rồi" Trần Đại Tráng cười nói: "Con nói rất đúng, chú phải nổi lực sống sót, chờ ngày trở về của A Phúc"
"Về phần công việc, chú không cần phải lo lắng. Con có thể kiếm giúp chú một chổ làm tại Tùng Giang" Dương Minh cười nói: "Nhưng mà, cái chức này cũng không cao, có thể sẽ làm giống như những người phổ thông khác"
"Chú vừa mới ra tù, làm gì có chổ nào muốn chú chứ? Có được công việc ổn định là rất tốt rồi, sao chú có thể ý kiến được?" Trần Đại Tráng cười khổ: "Nếu con có thể giúp chú tìm một công việc, vậy chú cảm ơn con rất nhiều! Cho dù có bẩn chú cũng không sợ, ở trong tù chú cũng có lao động, chỉ cần sống được là tốt rồi!"
"Cái đó thì không cần đâu, trước đây chú không phải là làm ở công ty mậu dịch sao. Chú đến tập đoàn Danh Dương làm nhân viên tiêu thụ đi, chỉ cần cố gắng là có cơ hội lên chức rồi" Dương Minh nói.
"A! Thật tốt quá! Chú nhất định sẽ nổ lực hết mình" Trần Đại Tráng nghe xong, vội vàng nói.
Thật ra, Dương Minh cũng chỉ tùy tiện an bài cho ông ta một công việc mà thôi, cũng không phải là một chức vị gì quan trọng, hơn nữa, vị trí nhân viên tiêu thụ này, cũng là một chổ làm ít mà có thể kiếm nhiều, cho nên chỉ cần nổ lực mà thôi.
Dương Minh cũng không trực tiếp liên hệ với cha, mà chỉ gọi điện cho Vương Kim Đức, Vương Kim Đức là người của Bạo Tam Lập, cho nên Dương Minh nói cái gì hắn đều nghe lời cả.
Trở về nhà Trần Mộng Nghiên, Dương Minh vui mừng khi thấy Trần Mộng Nghiên có thể rời khỏi giường rồi, đúng là thuốc có tác dụng.
"Mộng Nghiên, sao em lại không ngủ đi? Nằm nghỉ mới nhanh khỏi được" Dương Minh cười cười ngồi xuống ghế sa *** bên cạnh Trần Mộng Nghiên.
"Ngủ nhiều quá cũng mệt" Trần Mộng Nghiên nói: "Em cảm thấy đỡ hơn một chút rồi"
"Ai, thật đáng tiếc." Dương Minh làm ra vẻ vô cùng thất vọng.
"Tiếc cái gì?" Trần Mộng Nghiên nghe xong khó hiểu hỏi.
"Tiếc là em có thể cử động được rồi, làm anh không thể đút cháo được nữa." Dương Minh thở dài nói.
"Đáng ghét!" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt oán trách.
Bệnh của Trần Mộng Nghiên chưa khỏi hẳn, cho nên Dương Minh cũng không thể kéo nàng về biệt thự được. Tuy rằng hai người đều lưu luyến không rời, nhưng mà có Trần Phi và Trần mẫu ở nhà, hai người cũng không dám lộn xộn.
Trên đường trở về, Dương Minh liền nhận được điện thoại của Vương Tiếu Yên, Ngụy Tiến ra nhiệm vụ ám sát Trâu Nhược Quang trên mạng.
Tuy rằng Dương Minh thèm nhỏ dãi công ty của Ngụy Tiến, nhưng mà cũng không muốn liên quan đến vụ việc" mướn người" này, dù sao một ngày bị liên lụy thì sẽ có ngày không thoát thân được, cho nên, mới để cho Ngụy Tiến đi liên hệ với tổ chức sát thủ, như vậy sẽ không liên quan gì đến mình.
"Đã tiếp xúc với hắn chưa?" Dương Minh hỏi.
"Vẫn chưa, Vương Tiếu Yên chưa nói với anh mà, em cũng không biết nên làm thế nào bây giờ" Vương Tiếu Yên nói.
"Được rồi, anh biết" Dương Minh nói: "Chờ anh trở về"
Theo cái nhìn của Dương Minh, tùy tiện tìm một người trong tổ chức ra cũng đủ hoàn thành nhiệm vụ này rồi.
Về đến biệt thự của Vương Tiếu Yên, Dương Minh liền mượn máy tính của Vương Tiếu Yên để lên mạng coi nhiệm vụ của Ngụy Tiến. Nhưng mà người này cũng thật khôi hài, còn nhắn lại một câu, không tiếc giá nào.
Nếu đã như vậy thì. Dương Minh liền gọi điện cho Bạo Tam Lập, hỏi: "Công ty địa sản Đức Khang trị giá bao nhiêu?"
"Dựa theo giá bình thường, hay là ép giá." Tuy rằng Bạo Tam Lập không hiểu vì sao Dương Minh lại gọi điện hỏi mấy cái này, nhưng mà cũng thành thật trả lời.
"Đương nhiên là tính theo giá bình thường, không cần ép giá" Dương Minh thầm nghĩ, giá cả cùng lắm chỉ nhảy từ túi này sang túi khác mà thôi, giá cao thấp cũng không thành vấn đề.
"Tốt, Dương ca, chờ một chút, để tôi cho người tính toán giá cả, sau đó gọi điện trả lời" Bạo Tam Lập nói.
"Được rồi, anh nhanh một chút" Dương Minh nóng lòng muốn biết giá cả của địa sản Đức Khang, bên này cũng bắt đầu gọi điện cho Ngụy Tiến, hai người nói chuyện với nhau, nhưng cũng không có khác biệt gì mấy.
"Bây giờ em mới hiểu được, nhờ anh hỗ trợ tổ chức sát thủ quả là một quyết định sáng suốt, anh không chỉ tàn nhẫn, mà quan trọng nhất chính là tim đen" Vương Tiếu Yên cảm thán, Dương Minh thật sự quá mạnh, một cái nhiệm vụ dỏm như vậy mà cũng có thể đào được rất nhiều tiền!
Có nhiều nhiệm vụ phức tạp trong gia tộc còn chưa được nhiều tiền thưởng như Dương Minh vậy.
"Đương nhiên là phải như vậy rồi, tại ông già của hắn cũng chẳng phải loại tốt lành gì, dám cho người đến đốt công ty của anh, bị anh giết rồi, nhưng mà anh vẫn chưa hết giận, cho nên cha nợ con phải trả, thế thôi" Dương Minh cười nói: "Về phần tên Trâu Nhược Quang kia, là một thằng đần độn chính hiệu, theo đuổi Trần Mộng Nghiên xong còn đuổi theo Triệu Oánh, anh đã sớm thấy hắn không vừa mắt"
Dương Minh cũng không e dè với Vương Tiếu Yên, bởi vì hai người có chung một nghề, làm sát thủ, có tấm lòng mềm yếu là không thể thành đại sự được.
"Haha, em thấy là nhất cử lưỡng tiện thì đúng hơn" Vương Tiếu Yên cười nói: "Nhưng mà, em phải nói trước một chuyện, tiền của tổ chức thì vẫn là của tổ chức, anh không được nuốt một mình!"
Dương Minh ngạc nhiên, lập tức cười khổ nói: "Em nghĩ anh gian trá như vậy sao?"
"Đương nhiên là không, nhưng mà tổ chức cần phải có nhiều tiền mới có thể giải quyết được các vấn đề lớn!" Vương Tiếu Yên gật đầu nghiêm trang nói.
Dương Minh nghe xong, có chút bất đắc dĩ thở dài, không phải là hắn tham tiền, mà là cô nàng Vương Tiếu Yên thật sự rất biết suy nghĩ: "Em đó, có đôi khi thông minh quá sẽ bị thông minh hại đấy, tổ chức đã do anh tiếp nhận, đương nhiên là anh không thể mặc kệ rồi, muốn để cho tổ chức trở nên lớn mạnh, chỉ dựa vào thực lực thôi là không đủ, còn cần phải có tiền, cho dù không đủ tiền, anh sẽ không ngừng đầu tư cho nó mà!"
Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong, sắc mặt nhất thời đỏ lên, cảm thấy mình thật keo kiệt, ngượng ngùng nói: "Em chỉ tùy tiện nói thôi mà!"
"Tùy tiện nói cũng phải bị phạt, phạt em tối nay phải nằm dưới." Dương Minh nói. Vốn, nữ trên nam dưới là một cái tư thế vô cùng tuyệt vời, lại đỡ tốn nhiều sức, nhưng cái đó là đối với người khác, còn với Vương Tiếu Yên thì không được!
Cô nàng này rất là điên cuồng, hơn nữa dục vọng vô cùng mạnh, đấu với Dương Minh gần cả trăm hiệp mà chưa gục, mà càng lúc càng hăng mới đau lòng!
"Được rồi, vậy cho anh một lần" Vương Tiếu Yên che miệng cười nói, nói thế nào thì nàng cũng không ngờ hình phạt của Dương Minh lại là như vậy, nhưng mà, Vương Tiếu Yên cũng không ghét, chỉ là, quan hệ của hai người càng lúc càng tuyệt vời. thật sự chỉ là quan hệ hợp tác? Vương Tiếu Yên thở dài, nếu mình thật sự bị lún vào thì phải làm sao đây?
Nếu Dương Minh có thể làm cho tổ chức đứng đầu thế giới, vậy thì mình có thể hưởng thụ được cuộc sống của mình, nhưng mà, nếu Dương Minh không thể làm được điều đó thì phải làm sao? Chẳng lẽ phải phục tùng số mệnh do cha đã an bài sao? Trở về gia tộc, thậm chí là phải kết hôn với đồ đệ của vua sát thủ mà mình chưa từng gặp mặt?
Nghĩ đến đây, Vương Tiếu Yên cảm thấy phiền lòng, lông mày không tự chủ nhíu lại.
"Sao thế?" Dương Minh cũng nhìn thấy Vương Tiếu Yên hình như đang có tâm sự, liền hỏi.
"Không có gì." Vương Tiếu Yên thở dài lắc đầu nói: "Bỗng nhiên nhớ ra một chuyện không vui, nhưng mà không thể nói được"
"Hay là, cơ hội buổi tối nhường cho em?" Dương Minh muốn làm cho Vương Tiếu Yên hài lòng nên nói thế.
"Haha, đây là anh nói đó nha!" Vương Tiếu Yên không cần suy nghĩ, trực tiếp đồng ý. Làm Dương Minh thầm nghĩ, em không biết khiêm tốn một chút sao? Nhưng mà lời đã nói ra rồi, muốn thu hồi lại là điều không thể, đành phải chấp nhận.
"Được rồi, là anh nói" Dương Minh cười nói: "Lúc này hài lòng chưa?"
"Ừ, hài lòng rồi" Vương Tiếu Yên cười nói: "Dương Minh, lúc nào thì chúng ta mới nhận được nhiệm vụ lớn, hay là những việc vụ mà các tổ chức khác không thể làm được."
"Nhanh thôi" Dương Minh cũng không biết bên Phương Thiên đã có tin tức gì chưa: "Cũng không cần nóng lòng, chờ thêm một chút nữa đi, trường học sắp khai giảng rồi, lúc này rời đi thì không tốt"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1004


Báo Lỗi Truyện
Chương 1004/2205