Chương 1002: Đút cháo


Dương Minh không dám chậm trễ, vội vã mặc đồ vào, chạy nhanh ra khỏi biệt thự của Vương Tiếu Yên. liền thấy trước cửa biệt thực có một chiếc xe quen thuộc.
Là chiếc xe hồi trước do Hầu Chấn Hám mua, người ngồi trong xe là Trương Trí Thâm.
Trương Trí Thâm nhìn thấy Dương Minh đi ra, mở cửa xuống xe nói: "Dương ca, tôi tìm lộn sao? Báo ca nói cho tôi biết là ở đây, Nhật Nguyệt Các, sao anh lại đi ra từ nhà bên cạnh?"
"Không phỉa, đó là nhà của một người bạn, anh tìm không sai chổ" Dương Minh nói: "Thế nào, anh đã liên hệ với Bạo Tam Lập?"
"Đúng vậy, sau khi tôi nhận lệnh của sư phụ, thấy thời gian còn sớm, không muốn làm phiền anh, trực tiếp liên hệ với Báo ca. Không ngờ anh ta lại mua cho tôi một chiếc xe tốt như vậy" Trương Trí Thâm nói: "Hiệu suất làm việc của Báo ca thật là nhanh"
Dương Minh không ngờ mình chỉ vừa liên hệ với Bạo Tam Lập mà hắn ta lại làm việc nhanh như vậy, mà ngạc nhiên nhất là hai người liên lạc với nhau một cách bình thường, nhưng mà thật ra điều này cũng làm mình bớt lo lắng, như thế cũng tốt. Chỉ kì quái hỏi: "Mà sao Bạo Tam Lập lại mua cho anh chiếc này? Chiếc xe này giống như là xe cũ mua đi bán lại vậy"
"Là tôi tự chọn" Trương Trí Thâm chẳng hề để ý nói: "Báo ca dẫn tôi đến bãi xe, kêu tôi tự chọn một chiếc, tôi thấy chiếc này cũng được, giá cả lại rẻ, nên chọn nó" " Được rồi, tùy anh, miễn là anh thích" Dương Minh cười khổ lắc đầu. Chiếc xe cũ này lúc trước Hầu Chấn Hám lái nó, không ngờ rằng để lại trong bãi xe của công ty bão an bây giờ lại có thể kiếm tiền cho nó, đúng là thời thế thay đổi.
"Dương ca muốn ra ngoài?" Trương Trí Thâm hỏi.
"Ừ, vừa đúng lúc tôi ra ngoài thì gặp anh" Chiếc xe của Dương Minh ngày hôm qua đã bị đụng, cho nên đã để đi sửa. Một cú nhấn ga của cô nàng Vương Tiếu Yên này thật rất mạnh, phỏng chừng lần này đi bộ không nửa tháng là không được.
Trương Trí Thâm mở cửa cạnh người lái ra, mà giật giật nửa ngày vẫn không có phản ứng, xấu hổ nói: "Cửa xe này bị biến hình rồi, khó mở quá"
"Ngồi chết xe này nửa tháng xong chắc tôi thành cục nước đá quá, huống chi là anh" Dương Minh cười khổ nói: "Lát nữa anh chở tôi đi đến chổ này một chút, buổi tối kêu Bạo Tam Lập mua một chiếc Audi khác đi"
"Vâng, Dương ca" Trương Trí Thâm gật đầu đồng ý. Thật ra hắn cũng không muốn lái chiếc xe đồ cổ này đâu, mà bởi vì hắn không có quan hệ gì với Bạo Tam Lập, cho nên không dám yêu cầu nhiều, nên đành chấp nhận lái chiếc xe này vậy.
Chỉ đường cho Trương Trí Thâm xong, cả hai đến nhà của Trần Mộng Nghiên. Trên đường đi Dương Minh có dừng lại mua một ít thuốc cảm, sau khi đến gần khu nhà của Trần Mộng Nghiên thì Dương Minh xuống xe, dặn Trương Trí Thâm ở đâ chờ mình, còn hắn tự đi lên lầu.
Có lẽ là Trần Phi đã nói chuyện với Trần Đại Tráng, nói rằng Dương Minh sẽ có biện pháp hỗ trợ ông ta, cho nên Trần Đại Tráng gặp Dương Minh liền nhiệt tình bắt chuyện: "Tiểu Dương, con đến rồi"
"Dạ" Dương Minh gật đầu, cũng không rãnh trò chuyện với ông ta, nói với Trần Phi: "Chú Trần, Mộng Nghiên đâu rồi, thế nào?"
"Đang ở trong phòng, nằm trên giường, còn chưa ăn sáng nữa, con đi lên coi nó đi" Trần Phi thở dài, chỉ lên phòng của Trần Mộng Nghiên nói.
Dương Minh bước lại trước cửa phòng của Trần Mộng Nghiên, vừa định gõ cửa thì Trần Phi lại nói: "Cửa không khóa, con trực tiếp vào đi"
Dương Minh đẩy cửa vào, quả nhiên là không khóa, mở cửa phòng thấy Trần Mộng Nghiên đang nhắm mắt nằm trên giường, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
"Mộng Nghiên, em thế nào? Anh đến thăm em đây" Dương Minh ngồi bên giường của Trần Mộng Nghiên, kéo lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nhẹ giọng nói. Trần Mộng Nghiên đã tỉnh, chỉ cảm thấy toàn thân rất lạnh, cho nên cuộn mình trong chăn luôn, không muốn nhúc nhích, nghe thấy giọng nói của Dương Minh mới mở mắt ra, nhìn về phía Dương Minh nói: "Anh. sao lại đến đây?"
"Anh nghe chú Trần nói em bị bệnh, cho nên chạy đến đây. Được rồi, anh có mua thuốc cho em, em uống trước đi" Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề: "Em chưa ăn sáng đúng không?"
"Dạ" Trần Mộng Nghiên hơi hơi gật đầu"
"
Vậy bây giờ ăn một chút đi rồi uống thuốc" Dương Minh do dự một chút rồi nói: "Anh đi lấy chút đồ ăn, em chờ chút"
Vốn Trần Mộng Nghiên chẳng muốn ăn gì, nhưng mà thấy Dương Minh đối với mình tốt như vậy, cũng không phản đối nữa. Dương Minh đi ra khỏi phòng của Trần Mộng Nghiên, thấy Trần Đại Tráng và Trần Phi đang nói chuyện, nghe một chút, hình như là Trần Phi đang khuyên bảo Trần Đại Tráng thì phải.
"
Đại Tráng, Trần A Phúc tự làm bậy, chú cũng đừng áy náy quá" Trần Phi thở dài nói.
"
Trần Phi, em cũng biết, đều là em không tốt. Lúc trước phạm tội, phải ngồi tù, cho nên không thể dạy dỗ thằng nhỏ A Phúc này được, cho nên mới làm cho nó thành như vậy" Trần Đại Tráng tự oán trách: "Thấy nó hại nhiều người như vậy, trong lòng em cũng không an"
"
Đại Tráng, A Phúc sẽ có một hình phạt xứng đáng với nó, không nên nghĩ nhiều như vậy, cũng không được gì, nhanh kiếm một công việc, xây dựng lại một cái nhà mới tốt" Trần Phi khuyên.
Đang nói chuyện thì thấy Dương Minh đi ra, vì thế Trần Phi liền hỏi: "
Dương Minh, con đã thăm Mộng Nghiên rồi à? Bây giờ thế nào?"
"
Mộng Nghiên chưa ăn gì, nên chưa uống thuốc được. Con định kiếm chút gì đó để lót dạ cho nàng. Ăn một chút rồi uống thuốc sau" Dương Minh nói.
"
Mẹ của Mộng Nghiên đang nấu cháo trong phòng bếp đó, con vào trong đó lấy đi!" Trần Phi nói.
Dương Minh đi đến phòng bếp, quả nhiên là thấy trong nồi có chút cháo hoa, chỉ là hơi lạnh, vì thế bật bếp lên, đun nóng lại, tìm một cái chén sạch sẽ, múc ra một chút, cẩn thận mang vào phòng cho Trần Mộng Nghiên.
"
Mộng Nghiên, dậy ăn đi" Đặt chén cháo lên trên đầu giường của Trần Mộng Nghiên, sau đó múc lên một chút, thổi thổi, rồi nói với Trần Mộng Nghiên: "Há mồm, A"
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh như vậy, nhất thời bật cười hì hì, trong lòng cũng tràn ngập sự ngọt ngào, muồn ngồi dậy một chút, nhưng mà bây giờ toàn thân không còn chút sức.
Bởi vì đã dọn đến ở trong biệt thự, bất thình lình trở về nhà, cho nên vẫn chưa thích ứng. Trong biệt thự hầu như Trần Mộng Nghiên đều ngủ lỏa thể, cho nên đã thành thói quen, về đến nhà cũng quên mặc áo ngủ, kết quả là, sau một đêm lạnh, sáng sớm liền bị bệnh.
Thấy Trần Mộng Nghiên giãy dụa nhưng không thể ngồi dậy được, Dương Minh cười nói: "
Đừng ngồi dậy, để anh đút cho em"
"
Anh đút cho em? Đút như thế nào?" Trần Mộng Nghiên khó hiểu hỏi, không ngồi dậy thì làm sao mà đút?
Nhưng mà, nhìn thấy Dương Minh đút muỗi cháo vào miệng, đang buồn bực tại sao Dương Minh lại làm như vậy, thì lại thấy Dương Minh cúi thân xuống, nhắm ngay miệng của mình.
Trần Mộng Nghiên cả kinh, lập tức hiểu rõ Dương Minh muốn làm gì, ngượng ngùng nói: "
Đừng, em bị cảm, sẽ lây bệnh cho anh"
Trần Mộng Nghiên còn chưa nói xong, thì đã bị Dương Minh nhân cơ hội Trần Mộng Nghiên mở miệng mà xâm chiếm vào bên trong, đẩy một chút cháo vào trong miệng của nàng.
Sau khi nuốt xuống xong, trên mặt của Trần Mộng Nghiên đã đỏ ửng rồi, trong mắt tràn đầy sự yêu thương nồng nàn.
"
Không sao cả, thể chất của anh rất tốt, không bị cảm dễ vậy đâu" Dương Minh cười nói: "Nào, ăn thêm một miếng nữa"
Trần Mộng Nghiên lúc này cũng không cản Dương Minh nữa, cách đút cháo của Dương Minh làm cho nàng rất thích. Sự ngọt ngào này chỉ xuất hiện khi chỉ có hai người mà thôi. Sau khi ăn chút cháo xong, khí sắc của Trần Mộng Nghiên cũng khôi phục lại một chút, được Dương Minh đỡ ngồi dậy, cho uống thuốc, xong rồi Dương Minh mới nói: "
Anh cần phải ra ngoài một chút, em ở nhà dưỡng bệnh nha, buổi chiều anh trở lại thăm em"
"
Anh muốn đi đâu?" Trần Mộng Nghiên còn muốn được ở cùng Dương Minh lâu lâu một chút, thấy hắn muốn đi, có chút không nỡ.
"
Chú hai của em đến, đang ở ngoài, cùng anh đi gặp Trần A Phúc" Dương Minh nói.
"
Ồ, vậy anh đi đi, đi sớm về sớm" Trần Mộng Nghiên nói. Dù sao đây cũng từng là bạn học của Dương Minh, và cũng là người thân của mình mà.
Dương Minh đắp chăn cho Trần Mộng Nghiên, thấy nàng an tâm nhắm mắt lại, mới lặng lẽ đi ra ngoài.
"
Chú Trần, Mộng Nghiên đã ăn chút cháo và uống thuốc rồi" Dương Minh nói.
"
Haha, xem ra con có biện pháp. Chú và mẹ của Mộng Nghiên nói thế nào nó cũng không chịu ăn" Trần Phi cười nói: "Con vừa đến là chịu ăn ngay, xem ra đúng là sức mạnh của tình yêu"
"
Haha, chú Trần lại nói giỡn" Dương Minh ngượng ngùng cười nói.
"
Haha, mọi người đi đi. Bên Hạ Băng Bạc đã xong rồi, phỏng chừng xe đang ở dưới lầu" Trần Phi nói.
Dương Minh gật đầu, rồi cùng Trần Đại Tráng đi xuống lầu.
Quả nhiên, nhìn thấy một chiếc xe có hình dáng vô cùng kì quái, có màu xanh quân đội đang đậu dưới nhà của Trần Mộng Nghiên.
Dương Minh và Trần Đại Tráng xuống lầu, cửa xe mở ra, Hạ Băng Bạc từ trong nhảy xuống, nhìn thấy Dương Minh, cười nói: "
Tiểu tử, dám cúp điện thoại của tôi"
"
Lúc đó tôi đang tắm, làm gì rãnh rỗi nói nhảm với anh" Dương Minh cười xấu hổ, người này rốt cục vẫn không bỏ qua cho mình.
"
Lên xe đi" Hạ Băng Bạc nói với Trần Đại Tráng, Trần Đại Tráng lập tức kinh sợ đi lên xe của Hạ Băng Bạc.
Hạ Băng Bạc mở cửa sau ra, để cho Trần Đại Tráng ngồi phí sau, thấy Dương Minh muốn leo lên chung, liền túm lấy vai hắn nói: "
Cậu làm gì vậy? Lên phía trước ngồi đi"
Cửa xe chậm rãi đóng lại, Hạ Băng Bạc ngồi lái xe, còn Dương Minh thì ngồi bên cạnh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1002


Báo Lỗi Truyện
Chương 1002/2205