Chương 1000: Trần Phi gọi tới


Dương Minh tự nhiên không biết đêm qua trong nhà mình có chuyện kia.
Dương Minh ưỡn mình nhìn Vương Tiếu Yên đang ngủ say. Hắn cười cười, hai người đúng là càng lúc càng ăn ý. Dương Minh dậy rồi đi đến phòng tắm. Hắn quyết định đi ngâm mình một chút.
Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Dương Minh nhìn thì thấy là số máy bàn nhà Trần Mộng Nghiên gọi tới. Hắn lén lút đi tới phòng tắm rồi mới nghe điện: "Bà xã, sớm như vậy đã gọi cho anh, có phải nhớ chồng không?"
"Dương Minh, là chú" Đầu kia lại truyền đến giọng của Trần Phi.
"A?" Dương Minh xấu hổ, không ngờ là Trần Phi gọi tới. Sớm như vậy Trần Phi gọi làm gì. hắn xấu hổ nói: "Trần thúc ạ, buổi sáng tốt lành"
"Ừ" Trần Phi Cười cười một tiếng: "Dương Minh, cháu không đúng rồi, chỉ nghĩ đến Mộng Nghiên mà quên Trần thúc này"
"Sao có thể chứ" Dương Minh có chút xấu hổ mà nói: "Cháu không nghĩ Trần thúc dùng máy bàn gọi cháu"
"Chú đang sạc điện thoại di động mà" Trần Phi nói: "Được rồi Dương Minh, chú nói chuyện chính với cháu"
"Chuyện gì ạ?"
"Nghe nói cháu bắt Trần A Phúc? Rất được" Trần Phi nói: "Xem ra Trần thúc không nhìn lầm cháu"
"A, chú cũng biết" Dương Minh đúng là có chút kinh ngạc. Dù sao Trần A Phúc không phải bị cảnh sát bắt, mà Cục Điều tra thần bí đã trao công lao cho cục Công an, nhưng một ít lãnh đạo cảnh sát địa phương nhất định biết chân tướng trong đó. Trần thúc là đội trưởng đội Cảnh sát hình sự nên càng phải biết.
Chẳng qua hắn đưa công lao cho Hạ Tuyết không biết Trần thúc có.? Nghĩ vậy Dương Minh liền cảm thấy có chút xấu hổ.
Nghĩ đến đây Dương Minh vội vàng nói: "Cháu vốn luôn được mọi người coi trọng mà. Ha ha, Trần thúc không cần thấy ngạc nhiên"
"Chú không ngạc nhiên, không ngờ cháu đã gia nhập Cục Điều tra thần bí" Trần Phi nói: "Hạ Băng mới nói cho chú biết"
"Trần thúc, thực ra công lao kia cháu không muốn đưa cho mình Hạ Tuyết. nhưng mà" Dương Minh suy nghĩ một chút thì thấy giải thích là tốt nhất. Nếu không bố vợ mình sẽ nghĩ mình thích ăn cỏ ở chuồng khác thì sao?
"Không có gì đâu" Trần Phi nói: "Trần thúc đã từng này tuổi rồi còn cần gì công lao, cơ hội phải dành cho người trẻ. Chẳng qua Hạ Băng là anh trai của Hạ Tuyết nên chuyện tốt này tự nhiên phải cho em gái"
Dương Minh nghe thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
"Trần thúc không giận là tốt rồi ạ" Dương Minh cười nói: "Cháu chỉ sợ chú không vui"
"Trần thúc này nhỏ nhen như vậy sao?" Trần Phi cười nói: "Chẳng qua chú nhờ ba cháu mà được tiếp xúc với các lãnh đạo lớn ở tỉnh đó"
Nghe Trần Phi nói như vậy, Dương Minh không khỏi than thở. Bố mình không ngờ cũng biết cách quan hệ như vậy.
Không thể không nói hoàn cảnh sẽ đào tạo con người. Bố mẹ mình vốn là người chân thật nhưng hôm nay vì cuộc sống cũng đã hiểu nhiều lên.
"Trần thúc và bố cháu có hay cùng nhau không?" Dương Minh cũng không biết bố mình lại thường xuyên gặp gỡ Trần Phi.
"Thông gia gặp nhau mà, không ai nói được gì" Trần Phi cười nói.
"Chẳng qua cháu nói Trần thúc, chân chú chưa khỏi hẳn thì có uống rượu được không? Chống gậy đi uống rượu chắc chú là đứng đầu"
"Ha ha. Không nói cái này, nói chuyện chính đi"
"Vâng, chú có gì chứ nói ạ" Dương Minh nói.
"Là như thế nào, chú họ của Mộng Nghiên là Trần Đại Tráng, cháu biết chứ?" Trần Phi nói: "Là bố của Trần A Phúc mà cháu và Mộng Nghiên đã gặp đó"
"Cháu biết, ông ta đến nhờ chú ư?" Dương Minh hỏi.
"Không phải nhờ, chỉ là muốn gặp Trần A Phúc mà thôi" Trần Phi nói: "Trần Đại Tráng đúng là số khổ, năm đó làm sai chút chuyện nên phải vào tù. Bây giờ được thẳ ra thì con trai lại."
"Trần thúc, chú cũng biết Trần A Phúc do Cục Điều tra thần bí giam giữ, nếu muốn gặp thì chú phải nói chuyện với Hạ Băng"
"Chú đã nói chuyện với Hạ Băng. Cậu ta nói người là do cháu bắt nên bảo chú hỏi ý cháu. Cậu ta" Trần Phi cười khổ nói: "Chú nói chú là bố vợ tương lai của cháu mà cậu ta cũng không nghe. Đúng là tức chết được. Vì thế chú mới phải gọi sớm cho cháu như vậy"
"Vậy bây giờ cháu gọi cho anh ta. Trần thúc, chú chờ điện thoại của cháu" Dương Minh nói.
"Được, được" Trần Phi vội vàng đáp ứng rồi dập máy.
Ngay sau đó Dương Minh gọi cho Hạ Băng: "Dương Minh à, chuyện gì thế?"
"Anh có phải biết rồi nhưng vẫn cố mà hỏi?" Dương Minh tức giận nói. Hắn vừa nãy nói chuyện với Trần Phi thì đã nghĩ thông qua một chút. Hắn cũng biết tại sao Hạ Băng bắt Trần Phi phải gọi điện cho mình.
"Cái gì mà biết rõ còn hỏi.?" Hạ Băng cười hắc hắc mà nói.
"Được rồi, không nói nhiều nữa. Trần Đại Tráng – bố của Trần A Phúc muốn gặp con một lần. Anh bố trí một chút đi" Dương Minh nói thẳng.
"Được, chẳng qua." Hạ Băng vừa định nói chuyện thì điện thoại đã ngừng kết nối. Dương Minh đã dập máy rồi.
Hạ Băng rất giận muốn chửi người. Hắn vốn đã chuẩn bị mấy lời để nói nhưng bây giờ không có cơ hội rồi. Hạ Băng định gọi lại cho Dương Minh nhưng suy nghĩ một chút rồi thôi.
Mình tốt xấu cũng lớn tuổi hơn mà, không nên so đo với thằng ranh này.
Dương Minh đoán ra chút tâm tư của Hạ Băng nên tự nhiên không cho hắn cơ hội nói chuyện. mình giúp hắn lập công lớn, về tình về lý thì phải tỏ vẻ cho mình gì đó chứ. Mình không cần công lao mà còn cho Hạ Tuyết. Cứ như vậy Hạ Băng sẽ cảm thấy nợ ân tình của mình, vì thế tên này muốn nghĩ biện pháp trả lại cho mình.
Kết quả Trần Phi có việc nhờ hắn, Hạ Băng lại bảo Trần Phi gọi điện cho Dương Minh. Cứ như vậy chẳng khác nào sẽ trả lại ân tình này cho Dương Minh. Nghĩ được điểm này thì Dương Minh đâu cho Hạ Băng cơ hội nói chuyện.
Cho tên Hạ Băng này nợ ân tình người khác đến áy náy thì thôi.
Dương Minh không chậm trễ mà gọi ngay cho Trần Phi, nói kết quả với lão. Trần Phi rất vui và nói lập tức liên lạc với Hạ Băng để cho Trần Đại Tráng mau được gặp Trần A Phúc.
Xử lý xong chuyện của Trần Đại Tráng, Dương Minh đi tắm. Hắn nằm trong bồn tắm rồi nghĩ nơi này chỉ có một mình Vương Tiếu Yên dùng, hắn không khỏi có chút kích động.
Chẳng qua mới ngâm mình một chút thì điện thoại di động vang lên. Dương Minh vốn định không nghe nhưng thấy số máy nhà Trần Mộng Nghiên gọi tới, hắn không thể không nghe.
Dù là Trần Phi hay Trần Mộng Nghiên thì hắn cũng không thể chậm trễ.
Hắn đành lau tay rồi cầm máy.
"Alo, Trần thúc ạ?" Dương Minh bây giờ nào dám gọi" Bà xã"
"Ừ là chú, chú vừa liên lạc với Hạ Băng" Trần Phi trầm ngâm một chút rồi nói: "Chẳng qua cậu ta nói cháu dẫn Trần Đại Tráng đi thăm Trần A Phúc"
"Tại sao cháu phải đi, chú đi không được sao? Ai đi mà chẳng giống nhau" Dương Minh có chút khó hiểu nói.
"Nói là nói như vậy chẳng qua Hạ Băng chỉ định cháu nên chú cũng không có cách nào" Trần Phi bất đắc dĩ nói: "Hơn nữa Cục Điều tra thần bí có địa điểm bí mật, người ngoài không dễ gì đến đó"
Dương Minh thầm nghĩ cái gì mà người ngoài, cảnh sát là người ngoài ư? Nhất định là Hạ Băng bực vì mình đột nhiên dập máy nên muốn nói chuyện với mình.
Chẳng qua chuyện đến nước này thì Dương Minh đành phải gật đầu đồng ý. Mình không thể từ chối yêu cầu của bố vợ mà.
"Vâng. Vậy bao giờ thì đi vậy Trần thúc?" Dương Minh hỏi.
"Càng nhanh càng tốt" Trần Phi nói: "Hai ngày nữa Trần A Phúc sẽ bị đưa đi cho nên chú sợ để lâu sẽ không kịp"
"Vâng, vậy lát nữa cháu tới" Dương Minh đành phải nói. Hắn vốn nghĩ hôm nay sẽ có cả ngày với Vương Tiếu Yên nhưng bây giờ xem ra không thể rồi.
"Ừ, chú sẽ gọi cho Trần Đại Tráng, bảo y đến nhà chú. Lát nữa mọi người đến rồi xuất phát" Trần Phi nói: "Đúng, còn có Mộng Nghiên."
Dương Minh vừa định dập máy thì nghe thấy tin Mộng Nghiên. Hắn giật mình hỏi: "Mộng Nghiên làm sao chú?"
"Mộng Nghiên bị cảm, cháu đến thì mua thuốc cho nó" Trần Phi nói.
"Mộng Nghiên bị cảm ạ? Sao chú không nói sớm?" Dương Minh hoảng hốt vội vàng nhảy ra khỏi bồn tắm. Hắn đang định một lúc nữa mới đến nhà Trần Phi nhưng bây giờ phải đến ngay.
"Nhà hơi lạnh nên chắc không quen. Sáng nay ngủ dậy thì thấy đầu nóng và hắt hơi liên tục" Trần Phi nói: "Ở chỗ cháu có mấy ngày không sao, vừa về nhà đã."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1000


Báo Lỗi Truyện
Chương 1000/2205