Chương 10: Nghiên cứu công năng


"Trầm Mộng Nghiên, lớp có nhiều người như vậy, sao bạn cứ hết lần này tới lần khác hỏi mình vậy?" Dương Minh dừng bước, xoay người lại, cười cười nhìn Trầm Mộng Nghiên.
"A? Mình?" Trầm Mộng Nghiên cũng cảm thấy buồn bực, mình như thế nào cứ suốt ngày dây dưa với hắn, nhưng nghĩ một chút lại nói," Mình là lớp phó học tập, cả lớp chỉ có mỗi bạn suốt ngày trốn tiết, mình đương nhiên phải để ý đến bạn" .
"Ồ, thì ra là như vậy" Dương Minh gật đầu," Nói như vậy, mình sau này có gì khó khăn sẽ có thể tìm bạn?"
"Cái này, đương nhiên có thể!" Trầm Mộng Nghiên gật đầu nói.
Đáng tiếc mình cái gì cũng không biết, nếu không thật đúng là có thể lấy cớ hỏi mấy vấn đề để theo đuổi cô nàng, Dương Minh tính toán trong lòng.
Dương Minh vốn còn có ý định trốn tiết nhưng lúc này giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp. Dù cho Dương Minh quá đáng đến đâu, cũng không thể trước mặt giáo viên chủ nhiệm ngang nhiên trốn tiết, vì vậy đành hậm hực trở lại chỗ ngồi của mình.
"Dương Minh, mày giỏi thật, ngay cả lớp trưởng cũng không nể mặt, thật là ra mặt cho những kẻ kém cỏi như tao" Dương Minh vừa mới ngồi vào chỗ, Trương Tân phía trước đã quay đầu lại nói.
Trong một khối, học sinh xuất sắc và học sinh kém đều đứng ở những vị trí đối lập, nhất là đám cán bộ lớp như Vương Chí Đào, đương nhiên, người đẹp trong khối là ngoại lệ.
Trong trường học, nữ sinh dù là học giỏi hay yếu, chỉ cần đẹp, sẽ có một đám nam sinh theo đuổi, mà Trầm Mộng Nghiên là một ví dụ.
"Là do thằng đó quá đáng" Dương Minh cười nói.
"Đúng, mẹ nó. Nó dựa vào cái gì mà nói mày là cóc còn muốn ăn thịt thiên nga. Nhìn nó mà xem, suốt ngày đi sau đít Trầm Mộng Nghiên. Dương Minh mày chỗ nào cũng mạnh hơn nó" Trương Tân cũng thuộc dạng học sinh kém của lớp, lại có quan hệ khá tốt với Dương Minh, nên đột nhiên là có cùng kẻ thù.
"Người ta học giỏi mà" Dương Minh nghe Trương Tân khen mình như vậy, có chút xấu hổ cười nói.
"Hắc, bạn thân, mày đừng nói với tao mày không có ý gì với Trầm Mộng Nghiên đó. Học giỏi đáng cái mẹ gì, cũng không thể làm cơm ăn" Trương Tân che miệng nhỏ giọng nói," Tao cảm thấy Trầm Mộng Nghiên hình như có chút ý với mày!"
"Đừng nói bừa" Dương Minh ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng trong lòng cũng bắt đầu loạn lên, chẳng lẽ Trầm Mộng Nghiên thật sự có ý với mình?
Tiết học này không có việc gì làm, Dương Minh liền bắt đầu nghiên cứu công năng đặc biệt của mình, cặp kính này rốt cuộc còn có tính năng gì, trực giác nói cho hắn, khẳng định không chỉ có hai tính năng mà mình phát hiện ra, chỉ là mình bây giờ còn không thể biết mà thôi.
Dương Minh trải qua nhiều lần nghiên cứu đã phát hiện được mình chẳng những có thể nhìn xuyên qua quần áo trên người khác, hơn nữa ngay cả tường, quyển sách, sàn nhà… gần như bất cứ tài liệu gì cũng có thể bị Dương Minh nhìn xuyên qua, thậm chí chỉ cần Dương Minh muốn, cho dù nội tạng của người khác cũng có thể nhìn thấy.
Mà phối hợp với công năng nhìn xa, Dương Minh có thể xuyên qua cơ thể người khác thấy rõ vật phía trước, phát hiện này làm Dương Minh rất hưng phấn. Nói cách khác, nếu như trong phòng thi, chỉ cần góc độ phù hợp, Dương Minh hoàn toàn có thể nhìn xuyên qua cơ thể người khác, nhìn thấy bài làm của người đó.
Điểm đáng tiếc duy nhất là ánh mắt của Dương Minh không thể nào nhìn vòng được, nói cách khác Dương Minh chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước hoặc bên cạnh, nhưng phía sau thì chịu chết. Nếu như lúc thi đại học mình phải ngồi bàn đầu thì Dương Minh không có biện pháp nào hết. Tuy nói mình có thể nhìn xuyên qua tường nhìn thấy bài làm của người trong phòng phía trước, nhưng nếu như mình ngồi ở phòng đầu của trường thi thì sao?
Mặc dù gải thiết này quá hiếm có, nhưng cũng không phải không có khả năng, Dương Minh tạm thời không muốn nghĩ đến trường hợp xấu này.
"Vương thiếu gia, ai làm cậu tức giận đến vậy?" Một chiếc Mercedes – Benz S600 dừng lại, một người trẻ tuổi đeo kính đen, cung kính mở cửa sau xe ra.
Vương Chí Đào vẻ mặt âm trầm lên xe, người tuổi trẻ đeo kính đen vào chỗ lái xe, khởi động xe.
"Con mẹ nó, một thằng bạn cùng lớp với tao dám cãi tao" Vương Chí Đào không hề e dè chửi bới, bây giờ đã không phải trong trường, không cần phải ra vẻ nhã nhặn nữa.
"Là thằng nào mà to gan như vậy, dám trêu Vương thiếu gia của chúng ta, có cần tôi tìm vài người đến chỉnh thằng chó đó một chút không?" Người tuổi trẻ đeo kính đen hỏi.
"Tạm thời chưa cần, A Bưu, hôm nay tao và nó mới xảy ra xung đột, nếu nó xảy ra chuyện, người khác rất dễ dàng nghĩ ra là tao tìm người làm, đợi một thời gian nữa rồi nói, cho nó vui chơi vài ngày" Vương Chí Đào nghĩ nghĩ rồi nói.
"Được, lúc nào ra tay, Vương thiếu gia nói trước cho tôi biết" A Bưu nói.
Cùng lúc đó, Dương Minh đang đi chiếc xe đạp cà tàng của mình về nhà, lúc đi qua chỗ chỗ đánh nhau với thằng Trương Vũ Lượng, Dương Minh cố ý dừng xe lại chú ý một chút, nhưng không tìm được ông già đó.
Điều này làm Dương Minh rất thất vọng, vốn định tìm ông già đó để hỏi, xem ra là không có khả năng, chỉ có thể tự mình nghiên cứu thôi.
"Nụ cười ấm áp của em làm anh cảm động, tạm biệt nỗi thương đau ngày hôm qua, trái tim anh và em cùng chung nhịp đập…
Mặc dù đêm tối mông lung, không biết đi đâu về đâu, anh và em đi qua mưa, đi qua gió, từ từ đi vào trái tim nhau"
.
Dương Minh đi qua một cửa hàng làm đẹp, bên trong đang phát ra một bài hát rất hay, Dương Minh khóa xe cẩn thận, đi vào một tiệm cắt tóc, đi cắt mái tóc dài của hắn.
Dương Minh cũng không biết tại sao mình lại có quyết định này, cắt tóc, quyết tâm, thể hiện quyết tâm học tập sao? Vừa nãy trong tiết cuối cùng, Dương Minh đã xem hết ba chương đầu của sách đại số.
Là bởi vì Triệu Oánh? Hay là vì Trầm Mộng Nghiên? Hoặc là để an ủi cha?
Chính Dương Minh cũng không biết.
Lúc tối khi đọc lại sách, Dương Minh lại phát hiện một chuyện vĩ đại, đó là không cần mở sách cũng có thể nhìn thấy nội dung bên trong, mặc dù nhìn mặt sau thì chữ bị ngược, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thể hiểu được.
Điều này làm Dương Minh rất hưng phấn, nói cách khác, khi thi đại học chỉ cần hắn đặt sách tham khảo vào trong cặp, sau đó đặt cặp trên bục giảng đối diện với mình, như vậy trong giờ thi lúc nào cũng có thể xem đáp án.
Dương Phụ nhìn thấy con trai cắt tóc ngắn, hơn nữa vừa về nhà đã học, trong lòng rất cao hứng, thương lượng với Dương Mẫu, ngày mai có nên chuẩn bị thức ăn sáng thật ngon cho con trai hay không.
Dương Minh sau khi biết được rất xấu hổ, mình căn bản là vì có mục đích nên mới học, mà chính thức làm cho hắn để ý chính là lúc thi đại học sẽ gian lận như thế nào.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/2205