Chương 80: Thủ pháp tương đồng


Bạch Thiên Tổng há phải trông chờ vào việc lập nên công trạng gì cho cam. Năm xưa vợ và con lão bị bắt giữ bị bức phải tạo phản, đó chỉ là một trong những nguyên nhân. Nguyên nhân chủ yếu và quan trọng hơn chính là do nhận thấy rõ cục thế trước mắt, quân của Yến vương thế như phá trúc, đại cuộc đã định, nên đầu hàng là lựa chọn thuận theo đại cuộc. Còn hiện tại, thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp, đương kim hoàng thượng văn võ toàn tài vượt xa Kiến Văn đế năm xưa. Dư đảng của Kiến Văn đế trong những năm gần đây không gây ra những vụ gì lớn, cũng không thấy tạo nên bao nhiêu thế lực, cái gọi là khắp nơi cùng nổi lên hưởng ứng bất quá chỉ là tự bản thân chúng mộng mị hão huyền thế thôi.
Hơn nữa, bản thân của Bạch Thiên Tổng chỉ có mấy nghìn binh mã, khởi binh tạo phản chẳng khác gì lấy trứng chọi đá. Nếu như không phản, nhất định là lão cùng vợ con phải chết, nhưng nói không chừng còn được truy phong thành liệt sĩ gì đó. Còn nếu như tạo phản, điều đó có thể dẫn đến chuyện tru diệt cửu tộc, và chắc chắn mấy trăm người nhà họ Bạch không còn một mạng nào.
Bạch Thiên Tổng nghĩ thông điểm này, điềm nhiên trả lời: "Không cần phải nói gì nữa, ta sẽ không tạo phản đâu!"
Hồng lão đại chợt kinh ngạc, vừa rồi thấy Bạch Thiên Tổng đã động tâm, hiện giờ lại quyết tâm không phản, xem ra cần phải thể hiện vài điểm thực tế.
Hồng lão đại hừ lạnh một tiếng, bước đến bên cạnh Bạch Tố Mai, đưa tay chộp lấy tay nàng giật mạnh một cái, kéo bật Bạch Tố Mai rời khỏi lòng Bạch phu nhân rồi đẩy mạnh một cái lăn ra mặt cỏ. Bạch Tố Mai ho dữ dội, toàn thân phát run, bất lực nhìn mẫu thân của mình.
Bạch phu nhân kêu thảm: "Mai nhi...!" muốn nhoài người đến, nhưng mấy thanh đao kiếm đã ngăn trước mặt bà.
Đơn đao của Hồng lão đại kề sát cổ Bạch Tố Mai, quay đầu nói với Bạch Thiên Tổng: "Thiên Tổng đại nhân, chúng ta là người mồm miệng mau lẹ, ta đếm tới ba, nếu như ngươi còn không đáp ứng, ta sẽ chém bay đầu con gái ngươi!"
Khóe miệng Bạch Thiên Tổng động đậy, nhưng không nói lời nào.
"Một!" Hồng lão đại lạnh lùng đếm.
Bạch Thiên Tổng bước lên trước một bước, liền bị đao kiếm của những thanh y còn lại chặn đứng.
"Hai...!" Đơn đạo trong tay của Hồng lão đại từ từ giơ lên cao.
Bạch phu nhân thét lên: "Mai nhi...!" Bạch Thiên Tổng cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt kêu răng rắc. Bạch Tố Mai đưa ánh mắt thê lương nhìn Bạch phu nhân, rồi lên ho lên liên tục.
"Ba!"
"Bằng...!"
Hồng lão đại vừa đếm tới ba, một tiếng nổ điếc tai điếc óc đã vang lên. Hồng lão đại phát ra một tiếng kêu thảm: "A...!" Vai phải của lão đã bắn lên một làn mưa máu, cương đao rời khỏi tay rớt mạnh xuống đất.
Cùng lúc đó, nắm đấm tay trái của Bạch Thiên Tổng quét ngang, ngăn mọi đao kiếm trước mặt, "Hự...!" một phát nữa, tay phải của y đã như chớp giật đấm thẳng vào Thiên Trung huyệt trước tim của Hồng lão đại.
Bạch Thiên Tổng trời sinh thần lực, một quyền vừa đánh ra có thể tan bia nát đá, vai của Hồng lão đại đang đau buốt, căn bản không kịp vận khí ngăn trở nắm đấm sắt của Bạch Thiên Tổng, chỉ còn kịp lắc mình né tránh quyền ấy lướt qua khỏi Thiên Trung huyệt ở ngực, khiến một quyền mạnh mẽ này đánh trúng vào sườn của Hồng lão đại.
"A...!" Hồng lão đại lại kêu thảm một tiếng, ba chiếc xương sườn bị đánh gãy, thân người chợt vụt ra sau, chân phải nhanh như thiểm điện đá trúng bụng dưới của Bạch Thiên Tổng.
Bạch Thiên Tổng hự lên một tiếng, ngã bật về phía sau, nhưng nhanh chóng phóng người gượng đứng lên, miệng phún ra một ngụm máu tươi.
Hồng lão đại biết cường địch đã đến, lăn mình dưới đất chộp lấy đao đứng lên, cùng lúc đó trước mắt lão chợt lóe lên, hơn hai mươi mũi Điêu Linh tiễn bắn vụt tới. Những mũi tên đó rất nhanh, nhưng đao của Hồng lão đại còn nhanh hơn. Đao lóe lên vài cái, năm sáu mũi tên nhắm bắn Hồng lão đại bị gạt phăng đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hồng lão đại không hề để vào mắt những mũi tên này, tiếng nổ cực lớn vừa rồi ngay sau đó là bả vai liền bị thương mới chính là ám khí cực kỳ lợi hại. Nó không có điểm báo trước nào, cũng không biết từ đâu đến, khiến cho lão bắt đầu cảm thấy phát lạnh.
Bảy thủ hạ bịt mặt còn lại của Hồng lão đại vừa rồi bị tiếng nổ cực lớn khiến sững sờ toàn bộ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hơn hai mươi mũi Điêu Linh tiễn đó bắn đến. Trong số tên bắn tới chỉ có bốn năm mũi nhắm Hồng lão đại là bị lão gạt văng đi, còn lại đều nhắm vụt tới bảy tên bịt mặt.
"A....!" Ba tiếng kêu thảm cất lên, ba tên bịt mặt vận áo đen đứng quay lưng về phía tên bắn ra, vì không nhìn thấy nên không kịp tránh, đều trúng tên một lượt, lăn ra đất chết tốt. Một tên hắc y còn lại và một tên thanh y bị trúng tên ở đùi, thụ thương không nhẹ, còn lại hai thanh y nhân khó khăn lắm mới tránh được những mũi Điêu Linh tiễn này.
Nhân lúc hoảng loạn đó, Tống Vân Nhi phản ứng mẫn tiệp, nắm kéo Tống tri huyện cha của nàng lui về sau vài bước rời khỏi vòng vây, đồng thời lắc mình nhanh chóng lấy được một thanh đơn đao ở một tử thi bên cạnh, đưa ra bảo hộ trước ngực. Bạch Thiên Tổng cũng phản ứng thần tốc, cũng bảo hộ Bạch phu nhân lăn ra ngoài. Tuy nhiên, y chỉ có thể cứu được Bạch phu nhân ở gần bên, còn Bạch Tố Mai cách đó khá xa thì cứu không kịp.
Hai tên thanh y bịt mặt không bị thương lúc này cũng đã phản ứng, một tên huy động trường kiếm phóng đến Bạch Tố Mai, tên còn lại đưa cương đao kề lên cổ Ân lão gia tử, biến lão thành con tin.
Tên thanh y bịt mặt phóng về phía Bạch Tố Mai đột nhiên kêu thảm, suýt chút nữa ngã lăn ra đất, chuyển thanh trường kiếm cầm trong tay đâm vào bụi rậm. Lập tức, từ trong bụi rậm có một đạo hắc ảnh nho nhỏ phóng ra lách tránh rồi bỏ chạy. Ngay lúc đó, lại có mấy mũi tên bén bắn tới, tên thanh y bịt mặt này bị trúng mấy mũi vào người, gục xuống chết.
Mắt Tống Vân Nhi sắc bén, vừa nhìn đạo hắc ảnh trong đám cỏ đó là đã kêu lên mừng rỡ: "Tiểu hắc!... Ca! Ca ca của ta đến rồi!"
Đùi của Bạch Thiên Tổng thụ thương không nhẹ, ráng nhịn cơn đau đớn nâng thanh đơn đao lên, chuẩn bị phóng tới, nhưng khi nghe Tống Vân Nhi hô hoán, liền quay đầu lại nhìn, cũng vui mừng kêu lên: "Dương huynh đệ!"
Không xa bụi rậm ấy, phía sau đám đá có hai mươi người đứng lên, toàn thâm mặc áo Phi ngư, eo mang Tú Xuân đao, giương cung đã lắp tên trên tay nhắm thẳng Hồng lão đại. Đứng đầu là một người trẻ tuổi, người mặc một trường bào quản giam, vạt áo trước kéo lên vắt lên áo, đang cười ha ha nhìn Tống Vân Nhi. Đó chính là Dương Thu Trì.
.......o0o.......
Dương Thu Trì vén rèm từ phòng ngoài nhìn thấy nha hoàn Nguyệt Thiền đang cởi áo rửa ráy, còn thoa thuốc phấn lên đầu vú trái. Nhìn cẩn thận, hắn chợt phát hiện ở vị trí đầu nhũ trên vú trái của Nguyệt Thiền dường như có một vết thương, lòng chợt động, kêu a một tiếng vén rèm đi vào.
Nha hoàn Nguyệt Thiền cả kinh thất sắc, vội vã kéo áo lên che ngực, vừa thẹn thùng vừa kinh khủng nhìn Dương Thu Trì: "Thiếu... thiếu gia."
Dương Thu Trì bước lại bên cạnh Nguyệt Thiền, cúi xuống đưa tay nắm áo Nguyệt Thiền kéo ra, hiển lộ nhũ hoa múp míp vừa phát dục của nàng.
Nguyệt Thiền run rẩy gọi: "Thiếu gia...!" Vừa kinh vừa thẹn, nhưng không dám kháng cự.
Dương Thu Trì dùng một tay nâng lấu nhũ hoa của nàng, tay còn lại khẽ phủi lớp dược phấn đã thoa trên đó, quan sát cẩn thận vết thương trên đầu vú. Vết thương này rõ ràng là mới bị, hắn liền hỏi: "Ai cắn vậy?"
Nguyệt Thiền nghe thiếu gia chỉ hỏi có cái vết thương này, lại không có ý khinh bạc, thở nhẹ một hơi nhưng trong lòng hơi có chút thất vọng, lí nhí đáp: "Là... là Ân lão thái gia."
Quả nhiên là thế! Dương Thu Trì cẩn thận nhận định vết cắn này, so với vết cắn trên nhũ phòng của Bạch Tiểu Muội có nhiều điểm tương tự, hơn nữa lại so le không đều, bên trên cùng có một dấu răng bị khiếm khuyết. Sau khi quan sát vết cắn này tử tế, Dương Thu Trì có thể đoán định, hai vết cắn đều được gây ra bởi cùng một người. Căn cứ vào lời khẳng định của Nguyệt Thiền, người cắn đó chính là lão thái gia của Ân gia!
"Vì sao lão cắn ngươi?" Dương Thu Trì vẫn nâng ngực của nàng, vừa xem vừa hỏi.
Nguyệt Thiền hậm hực đáp: "Hai ngày trước lão gọi tôi vào phòng, sau đó cưỡng ép cởi y phục của tôi ra, cột chặt hai tay tôi lại, cắn lên ngực tôi, lại còn muốn hãm hiếp tôi nữa...."
"Cột hai tay ngươi? Có phải là dùng áo lót cột hai tay ngươi chéo lên đầu không?"
"Đúng rồi,... thiếu gia người sao mà biết vậy?"
Thủ pháp hoàn toàn tương đồng! Kẻ cưỡng gian rồi sát hại Bạch Tiểu Muội thì ra chính là lão biến thái Ân lão thái gia này!
"Lão đầu già cả lụm cụm như vậy rồi, mà một nha hoàn như ngươi lại không chống cự nổi hay sao?" Dương Thu Trì hỏi dồn.

Nạp Thiếp Ký - Chương #80


Báo Lỗi Truyện
Chương 80/713