Chương 712: Uyên ương chân giả? (1)


Bị mắng là ngốc, Dương Thu Trì chỉ cười trừ: "À, mà lạ nghe, ta nghe nói ở vùng Liêu Đông của nàng có tục lấy chồng sớm, cô mỹ lệ thế này sao lại chưa? Hay là dữ quá như cọp cái thành ra không tìm được ai?"
"Ngươi mới không tìm được ai..." Công chúa nói, "Ta 11 tuổi đã đính hôn cho con trai đại hãn Mông Cổ là Ngạch Triết rồi."
"Vậy sao? Sao nàng còn chưa thành thân?"
Công chúa Mã Tạp Đát đáp: "Ta ghét Ngạch Triết, quyết không xuất giá. Mẹ thương ta, bênh cho ta, do đó Hoàng a mã cũng không làm gì được ta. Sau đó nhận được tin sư phụ chết, ta một lòng muốn báo thù, lo giữ đồng tử công, nên không xuất giá. Sau nữa hoàng thúc cho ta võ công bí tịch, ta bế quan tu luyện, sau đi chu du, đến mấy tháng trước mới về, thì nghe tin Ngạch Triết chết rồi, nhưng đệ đệ Ngạc Triết đòi cưới chị dâu là ta đây, ta trước nghe sư phụ nói như vậy là phản lại luân thường đạo lý, ta tức quá chạy đi tìm hoàng thúc, hoàng thúc cho ta nam hạ đoạt vũ khí bảo bối của ngươi, tránh chuyện này."
"Ha ha, thì ra là nàng đào hôn, để rồi giống như chúng ta, thành thân mà không viên phòng! Nhưng mà, nàng là không muốn viên phòng, còn ta và Băng nhi vì nàng mà không thể viên phòng. Đúng rồi, nàng trước đó có hứa không báo thù nữa, nói nhớ giữ lời nha!"
Công chúa cười hi hi: 'Sao hả? Ngươi muốn viên phòng với vợ lắm rồi phải không? Vậy ta sẽ tìm nàng ấy quậy mãi, cho hai ngươi chẳng động phòng được!"
Dương Thu Trì hừ một tiếng: 'Nàng lấy chồng không được rồi đố kỵ chứ gì? Hay là gả thẳng cho ta luôn đi, chúng ta thành người một nhà, hai nàng không cần giữ đồng tử công nữa."
Miệng thì nói nhăng nói cụi, lưng thì thuận tiện dựa hẳn ra đụng vào gò vọi của nàng, thấy nó rất mềm ấm, cảm giác rất tuyệt!
"Muốn chết ả ngươi!" Công chúa đỏ mặt cự nự, "Nam nhân không người nào tốt cả!"
"Vậy nàng đồng ý rồi?" Dương Thu Trì cố ý tập trung vào chuyện mẫn cảm để đánh lạc hướng sự chú ý của nàng, bỏ từng viên đạn xuống đường để lưu dấu vết.
"Phì! Đừng có mớ!" Công chúa ký lên đầu hắn một cái rõ đau, "Nhưng mà, chỉ cần ngươi chế vũ khí bảo bối cho ta, thì có thể về viên phòng với vợ rồi, ta nói là giữ lời!"
"Dạy cách chế tạo vũ khí? Hắc hắc, vậy phải coi nàng đối với ta có tốt không đã!"
Công chúa cắn răng, hỏi: "Tốt thế nào?"
"Tự nàng nghĩ đi!" Dương Thu Trì cười tà tà, "Ví dụ như hôn nè, ôm nè..."
"Ê! Muốn chết ả? Đúng là tướng quân vô lại! Tỉnh lại đi, nằm mơ giữa ban ngày!" Công chúa chọc tay vào eo hắn
Vừa lúc đó, Dương Thu Trì lại hết thêm hộp đạn nữa, hắn thuận thế cúi xuống lấy thêm hộp khác.
Cứ như vậy, hai người đùa cợt hơn cả thời thần, công chúa tuy cự nự luôn miệng, nhưng mặt hoa tươi rói. Khi đại đội nhân mã đến một thôn trang vắng lặng, một hộ vệ tới, dùng tiếng Mãn nói xí xô gì đó với công chúa, đưa cho nàng một nhánh cây.
Công chúa tiếp lấy, dùng tiếng Mãn đáp lời, rồi xuống ngựa kéo hắn xuống theo, đại đội kỵ mã tiếp tục tiền tiến.
Dương Thu Trì nghĩ: "Đúng là kế kim thiền thoát xác giảo hoạt!"
Chờ đại đội hộ vệ đi rồi, công chúa kéo Dương Thu Trì vào thôn, dùng nhánh cây xóa dấu chân. Dương Thu Trì cười khổ, đường vào thôn tuyết rất dày, đạn ném ra đều ngập trong tuyết, công chúa lại lấy cây xóa dấu vết, dấu đạn nhỏ cũng bị xóa mất.
Trong tay chỉ còn một hộp đạn, nếu như quẳng xuống đất, mục tiêu quá lớn, Mã Tạp Đát vô cùng cảnhgiác, rất có thể sẽ phát hiện. Mà dù không phát hiện, sớm muộn cũng bị tuyết che, làm sao đây?
Dương Thu Trì lòng nóng như lửa đốt, đầu óc chuyển rất nhanh, thấy bên đường có một cái cọc dài, liền nảy ý, cười khổ nói: "Công chúa, ta muốn.... tiểu tiện!"
"Không thể chờ!"
"Không chờ được nữa rồi." Dương Thu Trì hai tay ôm bụng dưới, chân đứng hình chữ bát, ra vẻ nhịn không được, "Vừa rồi ở trên đường đã nín không nỗi rồi...!"
Công chúa bực dọc xô hắn: "Mau đi!" Xong quay người, dùng khóe mắt giám thị hắn.
Dương Thu Trì chệnh choạng chạy vào bên lộ, thấy cái cọc rào, lòng mừng rỡ, giả vờ té rồi vịn vào tường, thuận thế móc hộp đạn vào đó, sau đó loạng choạng hai bước, vén quần tiểu tiện.
Sau đó, công chúa dùng tuyết phủ sạch vết tiểu tiện và dấu chân của hắn, nhưng không chú ý hộp đạn trên tường!
Thôn này không lớn, hẻo lánh, thôn dân hầu hết tắt đèn đi ngủ. Hai người tiến vào thôn, đến một nhà vườn nhỏ dừng lại, công chúa mở cổng kéo hắn vào nhà, khóa chặt phòng, ngồi xuống một cái giường trong phòng.
Từ từ, Dương Thu Trì thích ứng với ánh sáng, phát hiện trong phòng bài thiết đầy đủ, giường hắn ngồi khá rộng, màn treo trướng rũ, bên cạnh còn có một bồn tắm, bàn trang điểm, và chỗ thay y phục. Trên giường đầy mền gối ấm, sắp xếp chỉnh tề. Hắn cười hì hì hỏi: 'Công chúa, đây là tân phòng của chúng ta hả?"
Trong bóng tối chỉ thấy dáng của công chúa, không rõ biểu tình của nàng. Chỉ nghe nàng ta nghiêm giọng: "
Dương tướng quân, cho ngài 2 lựa chọn: từ giờ hoặc là im miệng, hoặc là ta điểm huyệt cho ngài im miệng, chọn đi!"
Dương Thu Trì biết đừng thấy công chúa này nói nói cười cười trên đường mà coi thường, vì hiện giờ cần ẩn nấp, chuyện trọng đại, để đảm bảo an toàn, nàng ta nói được làm được, cho nên im miệng chẳng nói tiếng nào. Hai người cứ ngồi im như thế. Trời từ từ sáng.
Dương Thu Trì cảm thấy ngừơi tê nhức, căn bản không có lực, thở dài. Võ công hắn dù sao cũng quá kém so với cao thủ nhất lưu này. Hắn nhìn công chúa đang ngồi kế bên, đang nhắm mắt điều tức, thấy có máu rịn ra vai, ngẫm nghĩ, kề tai nàng nói nhỏ: "Công chúa, vết thương còn đau không? Hay là..."
"
Phốc phốc phốc...!"
Tai, cổ, vai, ngực, eo, đùi, cẳng chân Dương Thu Trì lập tức bị công chúa điểm nhanh như chớp, khiến hắn chẳng động được ngón tay, ngồi không được ngã phịch xuống giường. Hắn vừa định lớn tiếng kháng nghị, thì cổ họng đã không phát ra tiếng được nữa.
Công chúa hậm hực nhìn hắn, cắn chặt răng, xuất thủ như điện, chẳng mấy chốc đã cởi sạch quần áo hắn, chỉ lộ cái quần đùi. Ở Minh triều không có nội khố, công chúa kỳ quái nhìn quần đùi của hắn, rồi ẵm hắn lên bỏ nằm dọc, kéo mền che lên.
Tiếp đó, công chúa quay người lại, cởi bộ đồ màu hồng của mình, chỉ để đồ lót màu hồng nhạt, mở vết băng trên vai, thấy không xuất huyết nữa. Nguồn: http://truyenyy.com
Công chúa cuộn quần áo của hai người lại, cuộn bỏ dưới mền đang đắp Dương Thu Trì, đến tủ lấy hai bộ đồ nam nữ, phẫy một cái cho nó nằm lăng loạn móc lên chỗ thay quần áo, rồi trèo lên giường, định đưa tay kéo màn xuống, nhưng ngẫm nghĩ lại không kéo, chụi trực tiếp vào trong mền, xõa tóc cho phủ đầy trên gối.
Diễm phúc đột nhiên từ trên trời rơi xuống, Dương Thu Trì cảm thấy khó hiểu vô cùng, muốn hỏi mà không hỏi được, nhưng lát sau hắn đã hiểu nguyên nhân công chúa làm vậy, vì hắn nghe tiếng vó ngựa cấp xúc, cùng tiếng quân sĩ hò hét khắp nơi. Nghe âm thanh, hắn biết truy binh đã đuổi tới, số lượng không ít. Hắn mừng như điên, vì chắc là đạn rãi dọc đường và hộp đạn của mình đã có tác dụng, dẫn truy binh tìm đến đây.
Nhưng theo lời Mã Tạp Đát nói, thì nàng ta sẽ chẳng hề do dự gì mà không giết hắn khi tình huống nguy cấp. Dù gì thì võ công nàng ta cao siêu, nói không chừng không cướp lại được hắn mà mạng hắn tiêu đời!
Vừa rồi thấy Mã Tạp Đát ngụy tạo hiện trường ung dung như vậy, đặc biệt là không kéo màn chống muỗi xuống, khiến lòng hắn trầm hẳn. Vị công chúa này tâm tư chẩn mật, những người khác sẽ không chú ý đến tình tiết này, cho rằng kéo màn sẽ kín hơn, nhưng hiện giờ trời mùa đông, làm gì có muỗi?
Đối diện với cao thủ nhất lưu võ công cao siêu tâm tư chẩn mật thế này, hơn nữa để tránh địch mà không ngại khỏa thân cùng chung chăn gối với hắn, cho thấy đáng sợ thế nào, và quyết tâm bắt hắn đi như thế nào?
Truy binh từ từ tiếp cận, rồi có tiếng lục xoát. Tim Dương Thu Trì đập mạnh, không còn lòng nào nhìn lén thân hình kiều diễm của công chúa nữa, mà lo khẩn cầu kỳ tích xuất hiện, để Liễu Nhược Băng giải cứu thì hắn mới an toàn thoát hiểm.
"Cốc cốc cố!" Ngoài vườn có tiếng gõ cửa: "Mở cửa! Mở cửa mau!"
"
Mẹ! Mau vào trong mở cửa ra!" Là tiếng của hộ vệ mập Lưu Dũng.
Có tiếng mấy người vượt tường vào, hơn mười binh sĩ tiến vào vường, bắt đầu đập cửa phòng, đương nhiên không ai mở, liền nghe tiếng đá cửa, mấy người xông vào.
Công chúa nắm ép sát Dương Thu Trì, hét lên cả kinh, cánh tay không thụ thương vòng qua ép sát cổ hắn, thân hình giả vờ run bần bật.
"
****...," Dương Thu Trì mắng thầm, "Ả công chúa này biết diễn trò quá, ở hiện đại đóng phim cấp 3 được rồi!"
Mấy binh sĩ xông vào phòng, thấy tình hình trên giường, đưa mắt nhìn nhau, cười tà quai, một người nói: "
Là hai oắt con đang nồng nhiệt, coi các ngươi làm người ta sợ kìa!"
Một tên đã thèm chảy nước dãy, cười dâm: "
Theo ta thấy, nói không chừng tặc nhân giấu Dương tướng quân của chúng ta dưới mền, để ta mở ra coi!"
"
Đúng đúng! Mở mền ra tử tế tìm!" Mấy binh sĩ dấn bước lên.
"
Bốp! Bốp..." Lưu Dũng tát cho mấy binh sĩ này mấy cái, "Các ngươi muốn chết mẹ nó hả? Ba đại kỷ luật tám điều chú ý của Dương tướng quân đọc ra làm sao? Không được chọc ghẹo phụ nữ! Cái đầu heo của các ngươi có mấy cái?"
Binh sĩ ôm mặt dạ dạ, lùi vào tường, vẫn lén nhìn cánh tay trắng nõn của công chúa lộ ra ngoài.
Dương Thu Trì ở trong mền tức ói máu, đúng là cái "
3 đại kỹ luật 8 điều chú ý" nó hại hắn mà!
"
Sao hả? Có phát hiện không?"
Là tiếng của Liễu Nhược Băng.
Dương Thu Trì mừng rỡ, cố sức vén mền, nhưng ngay cả ngón tay cũng chẳng thể động, muốn la cũng không la được. Còn tiểu công chúa giả run bên cạnh thì đang thè lười nhìn hắn cười đắc ý, tức đến nổi hắn muốn ôm nàng hôn ngấu nghiến một cái!
Lưu Dũng khom người: "
Hồi bẩm phu nhân, là một cặp vợ chồng trẻ, có thể là bị chúng ta làm cho sợ quá, có cần vén mền tra xét không?"
Liễu Nhược Băng nhìn vào giường, nhíu mày: "
Không cần đầu, nữ tử đó là công chúa, không thể mặt dày ôm nam nhân người ta như thế, tiếp tục tra!"
"
Dạ!"
Tiếng bước chân lập tức vang lên, tiêu biến ngoài nhà.
Dương Thu Trì muốn khóc ròng một trận lớn. Băng nhi thông minh cả đời hồ đồ một lúc, công chúa này đâu phải là khuê tú Đại Minh, chẳng chịu nền giáo dục Nho giáo gì, ôm nam nhân có gì đâu, huống chi là anh chàng bảo bối đẹp trai biết tạo vũ khí tiên tiến của Liễu cô nương nàng nữa!
Tiếng động bên ngoài vắng dần, cuối cùng trở lại bình tĩnh, thì ra quân Minh tìm kiếm trong thôn không được, bèn theo dấu ngựa truy tung.
Lòng Dương Thu Trì chìm hẳn, đưa mắt nhìn công chúa Mã Tạp Đát, thấy nàng ta cũng dẫu môi chẳng vui gì, không biết tại sao.

Nạp Thiếp Ký - Chương #712


Báo Lỗi Truyện
Chương 712/713