Chương 696: Ràng buộc


Lổ tai Dương Thu Trì ngứa rất khó chịu, trong lúc nửa tỉnh nửa ngủ, nửa say nửa sỉn đưa tay định chụp tạy tiểu quận chúa, nhưng bị nàng cười hắc hắc tránh né.
Tiểu quận chúa lại tiếp tục chọc ghẹo Dương Thù Trì, hắn bèn quay qua ôm nàng vào lòng luôn cho khỏi phiền phức.
Tiểu quận chúa chỉ mặc một tiết y sát người, còn Dương Thu Trì thì đã bị Quách Tuyết Liên cởi hết chỉ còn lại nội khó. Hai nam nữ trần người lỏa thể ôm nhau như vậy, kết quả không nghĩ cũng biết.
Do đó, Dương Thu Trì sau khi ôm người ngọc vào lòng, trong cơn say cêếnh choáng, đã hồn nhiên không biết người trong lòng là ai, cảm thấy nữ tử trong tay kiều khu như lửa, khiến cho toàn thân hắn cũng nóng rực lên. Dương Thu Trì làm hòa thượng đã lâu, đã sớm bị lửa dục thiêu đốt mụ cả người, giờ có thiếu nữ trần trụi nằm trong lòng, sao có thể khắc chế nỗi. Hắn lật người lên, nhoáng cái đã lột sạch chút vướng víu còn lại của hai người, kéo hai đùi nàng dậy, đẩy núi vàng, xoay trụ ngọc, chợt nghe tiểu quận chúa la lên một tiếng thảm thiết: 'A...! Lão gia...., không chịu đâu, đau quá hà... hu hu hu..."
Tiểu quận chúa vừa khóc vừa dùng ngọc thủ trắng muốt định đẩy hắn ra, nhưng làm sao đẩy nổi. Nhưng tiếng hô thảm này cuối cùng đã làm Dương Thu Trì tỉnh hẳn.
Hắn đột nhiên phát giác người ngọc dưới thân là tiểu quận chúa, đang ràng rụa khóc ròng, còn hắn đã long thương cắm vào thành địch, liền vội dùng 12 đạo kim bài ra lệnh triệt quân, ngồi ngơ ngẩn nhìn tiểu quận chúa khóc lóc, không biết làm sao cho phải. Hắn đành nằm xuống cạnh nàng, khẽ ôm nàng vào lòng an ủi, dịu dàng hỏi: "Phượng nhi, ta làm nàng đau hả?"
"
Dạ...! Đau lắm! Phượng nhi không chơi nữa! Chơi không vui gì hết..! Hu hu hu..." Tiểu quận chúa một tay gạt lệ sụt sùi, một tay đưa tới chỗ kín đã thụ thương che đậy.
"
Xin... xin lỗi a..." Dương Thu Trì ấp úng nói, "Ta....., ta uống say rồi."
Tiểu quận chúa không quản chuyện đó, nghe hắnn nói vậy càng ủy khuất hơn, khóc cực lớn giống như còi xe lửa hụ vậy.
Dương Thu Trì nghe nàng khóc lớn, sợ người ở ngoài nghe thì không hay, trong cơn hoảng loạn vội áp người hôn môi nàng, nhẹ nhàng đưa lưỡi qua bịt kín miệng nàng, tay còn lại thì tập kích lên gò ngực tròn trịa của nàng, như bướm vờn trên nụ hồng.
Chiêu này nhanh chóng có hiệu quả, vì thật nhanh sau đó, tiếng khóc của tiểu quận chúa nín dần, chuyển thành tiếng rên khe khẽ.
Dương Thu Trì nghĩ trong cơn say chếnh choáng đã đoạt mất trinh tiết của tiểu quận chúa, không cấp cho nàng chút ôn tồn mơn trớn nào, lòng cảm thấy áy náy hối lỗi, nên dùng hết tinh thần vuốt ve kích thích tiểu quận chúa, nhanh chóng khơi dậy lửa dục bản năng của nàng, khiến nàng chủ đồng ôm hôn trả lại hắn.
Khi tiểu quận chúa hơi thở như lan, hỗn hà hỗn hễn không biết trời đất gì nữa, Dương Thu Trì mới vạch hai chân nàng ra, nhẹ nhàng lên ngựa, hoàng long lại đánh trở về thành.
Trong thoáng này, hắn liền nhìn xuống, thấy hạ thân trắng muốt của tiểu quận chúa thắm vệt máu hồng, hiểu rằng nàng quả nhiên còn giữ thân xử nữ, nên ôn tồn từ tốn hơn.
Trong trận mây mưa này tiểu quận chúa không còn la đau nữa, triền miên tình ý, hưởng thụ hết lần này đến lần khác cái vui cá nước, đến canh năm hai người mới ôm nhau ngủ vùi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Sáng hôm sau, hai tiểu nha hoàng tiến vào phục thị tiểu quận chúa tẩy rửa, nhưng tiểu quận chúa lười nhác mệt mõi nằm rúc vào lòng Dương Thu Trì không chịu dậy.
Dương Thu Trì còn rất nhiều việc cần phải làm, lại muốn đi gặp Liễu Nhược Băng một chút, nên nựng vào mông của nàng mấy cái, rồi chọc vào nách nàng, khiến tiểu quận chúa cười nắc nẻ trốn vào trong góc, mới thoát thân xuống giường.
Sau khi tẩy rửa thay y phục xong, hắn e dè vào phòng của Liễu Nhược Băng.
Liễu Nhược Băng đang ngồi luyện công trên bồ đoàn, thấy hắn tiến vào, nhỏen miệng cười hỏi: "Ngủ ngon không?"
Thấy Liễu Nhược Băng có thần sắc như vậy, Dương Thu Trì cũng yên tâm mấy phần, chân chánh khẳng định nàng đích xác là tự nguyện để hắn nạp thiếp. Hắn ngồi xuống cạnh nàng, hôn khẽ vào tai nàng: "
Ừ, cũng ngon, nàng thì sao?"
Liễu Nhược Băng hôn đáp lại hắn: "
Ngon lắm, thiếp đang hẩn trương luyện công. Chàng tối qua đã để lỡ nhiều thời gian, nên đi làm đi, lỡ để địch quân đánh lại thật mà đan khai hoa và đạn súng máy của chàng chưa chế tạo ra, nguy hiểm lắm đó!"
Nàng nghe Dương Thu Trì nói qua tạc đạn và súng máy, do đó biết đó không phải là quái thú gì, mà là một loại hỏa khí lợi hại. Nàng cũng biết qua uy lực của hỏa khí này, cho nên bảo Dương Thu Trì làm nhanh. Dương Thu Trì đáp ứng, đứng dậy ra cửa.
Công tác kiến thiết binh doanh không dừng lại một khắc nào. Xưởng đồ sắt đã di chuyển vào trong binh doanh mới, những nguyên liệu luyện ra ngày hôm qua cũng đã vận chuyển đến nội nha. Chuyện phối trí thuốc nổ đắng, thuốc nổ không khói và ngòi nổ là cơ mật trung tâm, cho nên Dương Thu Trì vẫn một mình làm ở sương phòng trong nội nha, đảm bảo bí mật.
Hắn bận rộn suốt cả ngày mới tạo ra 500 viên đạn có thuốc nổ và ngòi nổ, cộng thêm một ít tạc đạn. Không biết địch quân sẽ tấn công khi nào, hắn rất gấp, quyết định trong thời gian này cần phải tăng ca làm thuốc nổ.
Đêm tân hôn, tiểu quận chúa hưởng được thú vui ân ái, cứ chạy lại gõ cửa phòng hắn, không chịu mở cửa không đi. Dương Thu Trì chỉ đành ôm nàng nồng ấm một phen, nàng mới chịu trở về cùng Quách Tuyết Liên chơi trò cửu liên hoàn. Nhưng đến tối, trời vừa tắt nắng, lên đèn là tiểu quận chúa kéo Dương Thu Trì lên giường, giúp hắn cởi y phục quấn quít đòi mây mưa.
Dương Thu Trì thấy nàng nhiệt tình như lửa, tuy công tác bận rộn, nhưng không nhẫn tâm làm tắt hứng trí của nàng, phải đi ngủ sớm.
Khi mây mưa trên giường, tiểu quận chúa ngây ngô không biết cái gì, Dương Thu Trì bảo nàng làm gì nàng làm cái đó, nên nào là "lão hán thôi xa", "quan âm ngồi tòa xen", "nàng hầu nhổ củ cải", "thương nữ bất tri vong quốc hận"... toàn những tư thế hắn biết được trong phim A (phim Adult, tình dục dành cho người lớn) đều được đem ra thử. Khi tư thế không đúng tiểu quận chúa bị đau là mếu máu khóc, nhưng khi Dương Thu Trì dụ dụ, sờ sờ là nhanh chóng cười hì hì tiếp tục.
Và thế là ban đêm khuê phòng khoái lạc phừng phừng, ban ngày thì Dương Thu Trì bận rộn bù đầu, vừa chế tạo thuốc nổ và đạn, vừa thị sát tình hình kiến thiết quân doanh và mộ binh.
Công tác chiêu mộ binh lính tiến hành rất thuận lợi. Bá tánh bị nạn đói không có gì sống, hiện giờ hắn chiêu binh đảm bảo có gạo trắng ăn lại mỗi tháng còn có 300 văn tiền lương, đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Không chờ bộ đầu Ngụy Trì dẫn các thư lại đi động viên, tin tức đã truyền khắp nơi, thanh niên trai tráng khắp các làng xóm ùa nhau kéo đến, không ít lão đầu đã cố sức làm cho trẻ hơn, báo tuổi giả để được chọn. Thậm chí có những nữ tử giả làm nam đến ứng chinh, chẳng qua là để có cái ăn mà thôi.
Do người tư các làng xóm châu huyện phụ cần hay tin đến xin tòng quân quá đông, còn quân lương chỉ đủ một vạn người ăn một tháng, có chiêu binh nhiều đi nữa cũng không đủ ăn. Hơn nữa, hắn chiêu binh mãi mã để đánh nhau, chứ không phải tu công tích đức cứu tế bần dân, nên những người ốm yếu, đói kém, không có khả năng bị loại với tỷ lệ rất cao.
Quân đội cổ đại tác chiến quan trọng nhất là điều kiện thân thể của binh sĩ: day sức, mạnh mẽ là điều kiện cơ sở. Dương Thu Trì căn cứ tình huống xác định điều kiện tuyển chọn, trước hết tiến hành chọn tuổi và giới, phụ nữ trẻ tuổi khỏe mạnh chỉ giữ lại trăm người làm cứu hộ viên và thu dọn vệ sinh chiến trường. Còn đối với binh sĩ, hắn tổ chức tiến hành thi mang váv 10 kg chạy việt dã và nâng tạ. Những ai vượt qua thì quá quan, ai bị đào thải thì cấp cho 50 văn làm lộ phí trở về quê.
Kinh qua tuyển chọn nghiêm cách, chỉ có 5 nghìn người đạt chỉ tiêu, trong đó bao quát hơn 1000 Đồng binh còn lại của A Hạnh Ny. Lại thêm mấy ngày nữa, người thông qua càng lúc càng ít. Trong vòng mười ngày, tổng cộng chỉ thu được 8 nghìn tân binh có điều kiện thân thể đạt yêu cầu.
Điều này cũng khó trách. Vào thời Minh mạt chinh chiến liên miên, đại bộ phận thanh niên khỏe mạnh đều bị chinh triệu nhập ngũ, phần lớn chết ở chiến trường, còn lại phần lớn là già cả bệnh tật. Rất may ở đây là Tương Tây xa xôi, tình huống đỡ hơn, trong vòng 10 ngày ngắn ngủi mà có thể triệu tập được bấy nhiêu đó binh sĩ hợp thể cách là may lắm rồi. Rất may là nhờ cơm gạo quân hướng cộng uy danh của hai vợ chồng Dương Thu Trì, nên độ thu hút mới khả quan như vậy.
Trong mười ngày này, Dương Thu Trì chế tạo được khoảng 7 nghìn viên đạn và hơn trăm đầu đạn pháo. Đương nhiên, nghiêm cách mà nói thì đây là thành quả tập thể. Một trăm thiết tượng tạo vỏ đạn, đầu đạn và bao ngòi nổ, ngoài ra còn luyện ra nguyên liệu thuốc súng và thuốc dẫn hỏa. Dương Thu Trì chỉ phụ trách phối hợp nhưng nguyên liệu này thành thuốc nổ không khói và thuốc mồi làm ngòi nổ, sau đó cho 50 hộ vệ của mình tiến hành nhồi thuốc, rồi bỏ vào trong các hộp đạn 5 viên của súng bộ binh lão sáo đồng. Chế tạo pháo đạn bằng đá cũng vậy. Dương Thu Trì chỉ phụ trách chế tạo thuốc nổ, nguyên liệu và việc ngồi thuốc nổ vào thì để người khác hoàn thành. Những công tác này chia hai ca, ngày đêm làm không nghỉ.
Súng máy maxim đã qua kiểm nghiệm thực chiến, chứng minh hợp cách. Trong mười ngày này lão hắc đầu lại tạo ra một cây nữa, còn súng bộ binh lão sáo đồng thì kết cấu đơn giản, sán xuất được mấy chục cây sau 10 ngày.
Nhưng mà, Dương Thu Trì không biện pháp gì trang bị hết lão sáo đồng cho tám nghìn quân mới triệu tập này, càng không thể sản sinh nhiều súng máy maxim cho quân đội - nguyên nhân bó buộc chủ yếu cho việc tổ kiến quân đội đại quy mô này chính là đạn dược. Do hắn cần bảo mật kỹ thuật, những chi tiết quan trọng chỉ có thể hoàn thành một mình, nên tốc độ chế tạo bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Như thế tính ra, mỗi chiếc súng máy cần dùng 5 nghìn viên đạn. Nguyên định tạo 3 cây, đạn cần dùng 1 vạn 5000 viên. Súng bộ binh mỗi cây phát 20 phát đạn, một nghìn cây 2 vạn viên đạn.
Tổng cộng hắn phải làm 3 vạn 5 nghìn viên! Mỗi ngày chế tạo 500 viên, vậy cần hơn hai tháng. Như vậy nói, bản thân hắn ban ngày đừng làm gì cả, chỉ dành trọng thời gian ba tháng mới trang bị cho một trường chiến đấu quy mô nhỏ dưới 5 vạn người!

Nạp Thiếp Ký - Chương #696


Báo Lỗi Truyện
Chương 696/713