Chương 672: Dùng hôn nhân đổi vàng bạc


Tiểu quận chúa Chu Phượng Đức chề môi, rồi òa lên khóc, vừa khóc vừa không ngừng vặn vẹo người.
Lão phụ nhân hừ một tiếng: "Phượng nhi, đây là phụ vương con dặn, mợ cũng không còn biện pháp nào."
Hộ vệ Hồ Thủy cười nói: "Lão thái thái, vị Dương đại nhân này... người này..., chính là chồng của tiểu quận chúa của chúng ta."
"Hồ Thuyết ngươi đúng là nói bậy a!" Lão phu nhân biết Hồ Thủy chính là tuần vệ của Sở vương phủ, cũng biết ngoại hiệu của y là "Hồ thuyết" (nói bậy), "Tiểu quận chúa của các ngươi có chồng là Vương quốc tử. Trong đại hôn của chúng, lão thân đã từng tham gia hôn khánh, gặp qua nghi tân. Sau đó nghe nói đã tuẫn nạn cùng vương gia rồi, ngươi đừng có ở đây dối ta!"
"Đây là một chuyện khác. Sự tình là như vầy, sau khi tiểu quận chúa rơi vào tay quân giạc, Trương tặc đem người tặng cho một đô ti tên là Trầm Lội. Dương đại nhân là ân nhân cứu mệnh của muội muội của Trầm Lỗi, do đó Trầm Lỗi đem tiểu quận chúa tặng cho Dương đại nhân làm... làm... trắc thất (tiểu thiếp), còn có văn khế nữa. Văn khế đang ở trong người tiểu quận chúa."
Lão phụ nhân hừ một tiếng, đưa tay định lấy văn khế trong lòng tiểu quận chúa. Tiểu quận chúa có kinh nghiệm trước kia, đương nhiên không để ai đụng vào văn khế này của mình, ẹo người tránh ra, ngăn tay của lão phụ nhân, rồi tiếp tục méo miệng òa khóc.
Hồ Thủy nói tiếp: "Lão thái thái, kỳ thật Dương đại nhân cần số tiền này để xây dựng địa phương đoàn luyện, bảo hộ cho bá tánh..."
"Ta không cần biết hắn cần tiền làm cái gì, dù gì thì vương gia bảo ta coi sóc tài sản này, dặn là chỉ có tiểu quận chúa và nghi tân mới có thể dùng. Ngươi vừa rồi nói chuyện tặng thiếp gì đó, cho dù là có, văn khế của Trương tặc quân lão thân không thèm nhận! Hắn là phản tặc, có quyền lợi gì chuyển tặng tiểu quận chúa của ta đi làm thiếp của người? Đám phản tặc này tội đáng tru di cửu tộc, chuyện bọn chúng làm sao có giá trị được! Tiểu quận chúa là hoàng thân quốc thích, sao có thể làm thiếp cho người? Huống chi đó chỉ là một điển sứ nho nhỏ. Nói ra chẳng phải làm người ta cười gãy răng hay sao? Đừng nói gì người của Trương tặc quân định ra chuyện này, cho dù đó là quan viên của Đại Minh định ra, nhưng không phải là hoàng thượng khâm điển, thì chẳng có giá trị! Ngươi không cần nói nữa, nếu không lão thân đuổi các ngươi ra khỏi cửa!"
Hồ Thủy vội im miệng không dám nói nữa.
Dương Thu Trì ho khan một tiếng: "Lão thái thái, Dương mỗ cũng không muốn nhân chuyện hôn nhân này, và thủy chung vẫn không coi tiểu quận chúa là thiếp. Lần này đến chỉ là vì tiểu quận chúa nói nàng ấy ở Trấn Viễn phủ có tài sản, nguyện ý tặng cho Dương mỗ để lập địa phương đoàn luyện, bảo hộ cho sự bình an một vùng. Hơn nữa...., lão thái thái là mợ của tiểu quận chúa, không phải là người ngoài, Dương mẫu nói thẳng vậy. Đại binh của Trương tặc quân áp cảnh, Trường Sa đã khó giữ. Phúc vương và Huệ Vương có ý thiên về ở Kiềm Dương huyện, phái Ngô quản gia đến tra xét, thụ quyền cho Dương mỗ kiến lập đội hộ vệ bảo vệ cho bình an của hai vị vương gia. Đương nhiên cũng đồng thời bảo hộ cho sự an toàn của tiểu quận chúa. Do đó, món tiền này đích xác không phải là Dương mỗ dùng cho mình, mà là dùng cho gia tộc Vương gia."
Lão phụ nhân hừ một tiếng: "Ai biết lời ngươi nói đây là thật hay không! Cho dù là thật, thì Phúc vương, Huệ vương tự đi tỵ nạn, tại sao bọn họ không xuất tiền, lại đi đòi tiền của Sở vương gia nhà ta? Còn về tiểu quận chúa, các ngươi không cần lo, nó cứ ở đây với ta, lão thân sẽ chiếu cố cho nó. Hiện giờ nó là người chí thân của lão thân rồi, chuyện của nó lão thân quyết là được!" Dừng lại một chút, bà ta quay qua lệnh: "Quản gia! Cấp cho Dương đại nhân và bọn họ mỗi người 5 lượng bạc, coi như là tiền đi đường đưa Phượng nhi đến đây, các vị lĩnh tiền rồi thỉnh về đi."
Dương Thu Trì tức giận không thể tả, đứng phắt dậy nói lớn: "Lão thái thái, ta chẳng phải là hòa thượng đến hóa duyên, cũng không phải là khất cái đến ăn xin. Số tiền đó bà cứ giữ lại mua kẹo đường ăn đi, coi chừng bị dính răng đó! Xin cáo từ vậy!" Nói xong phất tay áo chuyển thân bước đi.
Vừa nghe Dương Thu Trì định đi, tiểu quận chúa gạt lệ đứng phắt dậy, chạy theo nắm tay áo hắn kéo ghịt lại, quỳ sụp xuống đất, dập đầu lạy hắn lia lịa: "Phượng nhi là tiểu thiếp của Dương lão gia, Phượng nhi muốn sinh con trai cho Dương lão gia...!"
Lão phụ nhân chưa bao giờ nhìn qua tình cảnh này, tức thời sửng sờ.
Các nha hoàn bà mụ đều vội chạy đến đỡ tiểu quận chúa dậy, nhưng nàng ta bị kích động quá lớn, sản sinh chứng tinh thần phân liệt, nhận chuẩn là sự tình sẽ không thể cải biến, tự nhiên sức lực ở đâu trổi dậy, hai ba nha hoàn chẳng kéo nàng nổi, mà cũng không dám dùng sức. Tiểu quân chúa một mặt hất đám nha hoàn ra, một mặt cố sức dập đầu, trán va vào đá xanh kêu bình bịt, ngay Dương Thu Trì quay lại đỡ dậy cũng không ăn thua.
"Nghiệt chướng..., đúng là nghiệt chướng mà...." Mợ của tiểu quận chúa khóc lóc chạy lại cố sức ôm kéo tiểu quận chúa, bấy giờ mới tạm thời ngăn được nàng khỏi dập đầu, nhưng trán đã đầy máu tươi.
Một hộ vệ binh đến từ Trường Sa khẽ nói: "Lão thái thái, Dương đại nhân là ân nhân cứu mạng của tiểu quân chúa. tiểu quận chúa và Dương đại nhân đã làm nghi thức nạp thiếp, tiểu quận chúa nhận định Dương đại nhân là chồng, chỉ có Dương đại nhân ở bên cạnh mới chịu an. Lúc trước ở Trường Sa, Dương đại nhân đến Kiềm Dương huyện phó nhậm, tiểu quận chúa lưu lại Trường Sa, không tìm được Dương đại nhân xong, suốt ngày không chịu ăn uống gì, ép đổ vào cũng nhổ ra hết, cho đến khi chỉ còn thoi thóp, hai vị vương gia bị bức không còn cách nào mới phái Ngô quản gia dẫn bọn hộ vệ chúng tôi hộ tống tiểu quận chúa đến Kiềm Dương huyện gặp Dương đại nhân, bấy giờ mới cứu lại tính mệnh. Nhưng hiện giờ lão thái thái muốn để Dương đại nhân đi, e rằng tình mệnh của quận chúa khó bảo đảm! Tiểu nhân không phải là cố tình nói dối, lão thái thái không tin có thể hỏi các hộ vệ khác, hoặc có thể viết thư hỏi hai vị vương gia."
Lão phụ nhân giật mình cả kinh, ôm chặt tiểu quân chúa, quét mắt nhìn các hộ vệ khác, thấy chúng hộ vệ đều mặt mày trịnh trọng gật đầu lia lịa, vừa rồi lại thấy tiểu quận chúa trong bộ dạng như vậy, bấy giờ mới tin, nhỏ lệ nói: "Như vầy..., như vậy làm sao đây..." Bà ta biết tiểu quân chúa không thể rời khỏi Dương Thu Trì, không dám buông lời trịch thượng nữa, dùng ngữ khí thương lựng nói với Dương Thu Trì: "Hay là thỉnh Dương đại nhân ở lại hàn xá vài ngài, để lão thân tìm kế sách vạn toàn rồi mới quyết?"
Dương Thu Trì cười khổ: "Lão thái thái, trương tặc quân binh thế rất mạnh, dọc đường nam hạ thế như phá trúc. Một khi Trương tặc quân đánh vào Quý châu, Dương mỗ ở Tương Tây không thể đề ngự địch quân, thì lúc đó chỗ của lão thái thái cũng chẳng phải thế ngoại đào nguyên gì. Dương mỗ còn phải trù kiến đội ngũ, không thể ở lâu, có thể đem tài vật của tiểu quận chúa trà lại thì chỉ cần nghe một lời của lão thái thái. Còn không được, chỉ đành chịu thôi, Dương mỗ còn phải gấp trở về lo liệu việc."
Vừa nghe Dương Thù Trì định đi nữa, tiểu quận chúa liền mặt mày khủng hoảng, cố sức tránh thoát khỏi vòng tay ôm của bà mợ, túm lấy vạt áo của Dương Thu Trì không buông, miệng cứ lập lại những lời lúc nãy, xong định dập đầu xuống đất.
Lão phụ nhân ôm tiểu quận chúa, luôn miệng nói: "Thôi thôi thôi! Nếu là như thế! Chỉ cần Dương đại nhân đáp ứng cho một chuyện, lão thân sẽ lập tức đem vàng bạc giao hết cho các người."
Tiểu quận chúa nghe thế, lập tức dừng ngay giãy tránh, ngước mắt nhìn lão phụ nhân. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Dương Thu Trì cung tay nói: "Lão thái thái có phân phù gì xin cứ nói, Dương mỗ sẽ tận lực mà làm!"
Lão phụ nhân yêu thương vuốt ve mái tóc lòa xòa của tiểu quận chúa: "Vương gia giao cho lão thân rằng, món tiền này chỉ cho Phượng nhi và Nghi tân, Phượng nhi mạng khổ, tân hôn đã mất chồng. Nếu như Dương đại nhân là ân nhân cứu mệnh của Phượng nhi, Phượng nhi không thể rời xa Dương đại nhân, đây âu cũng là duyên phận rồi. Tuy Dương đại nhân quan chức thấp kém, bối phận không bằng Phượng nhi của ta, nhưng mà..., ai, tình huống trước mắt chỉ vậy mà thôi. Nhưng phượng nhi của ta dù gì cũng hoàng thân quốc thích, đường đường là quận chúa của Sở vương, tuyệt không thể làm thiếp của người. Lão thân không biết Dương đại nhân có hôn phối chưa, nếu chưa có thì hay lắm, hôm nay lão thân sẽ làm chủ hôn để Phượng nhi chuyển lấy ngươi. Còn nếu đã có hôn phối, Dương đại nhân nếu như nguyện ý trở về viết một thứ bỏ vợ nguyên phối, chuyện sang cưới Phượng nhi của ta, thì còn có thể được..."
Dương Thu Trì nghe tới đó không nhịn được nữa, gay gắt đáp: "Miễn đi! Lão thái thái không cần nói nữa! Đừng nói gì Dương mỗ đã có người trong tim, định hôn phối. Cho dù chưa có, cũng không vì tiền tài ngoại thân mà đem hôn nhân làm vật giao hoán! Tiểu quận chúa cao cao tại thượng như vậy, Dương mỗ với không tới đâu, và cũng không muốn với. Thỉnh lão thái thái hãy tìm cho tiểu quận chúa chỗ môn đăng hộ đối nào khác đi. Xin cáo từ!" Nói xong chuyển thân bỏ đi.
Tiểu quận chúa đương nhiên không để hắn bỏ đi, như một luồng gió nhào tới ôm chân hắn, miệng không ngừng lặp lại câu nói cũ, rồi định dập đầu.
Lão phụ nhân lại than dài "nghiệt chướng" lia lịa, sau đó bất đắc dĩ nói; "Vậy...., hãy để Phượng nhi và nguyên phối của Dương đại nhân cùng làm vợ ngang hàng, cũng được chứ? Nếu mà đồng ý, lập tức làm hôn lễ, đêm nay động phòng hoa chúc, sáng ngày mai lão thân sẽ giao hết kim ngân châu báu, các vị có thể lập tức trở về Kiềm Dương huyện, như thế được không?"
"Xin miễn luôn. Dương mỗ cả đời chỉ có một vợ!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #672


Báo Lỗi Truyện
Chương 672/713